Cửu Biện Liên 63


Chương 6.8: Nhớ lại quá khứ (1)

 

Dáng vẻ của Tham Lang cứ như sắp khóc đến nơi, tôi không khỏi hơi đồng tình, an ủi mấy câu: “Anh ấy như vậy chẳng phải cũng chỉ vì muốn tốt cho anh sao, muốn anh được gặp một chủ nhân tốt, không cần phải đi theo anh ấy, ngày qua ngày bị đuổi giết.”

 

“Chủ nhân tốt hả?” Tham Lang liếc xéo tôi, hỏi vặn: “Ý cô là cô đấy à?”

 

Tôi cứng họng, đành ngượng ngùng cười cười.

Continue reading

Freud Yêu Dấu – Chương 19


Chuyển ngữ: Trà Hương

Biên tập: Chjcbjbj

http://thanhthoigian.wordpress.com/

7573

Chân Ý ngồi trong quán kem chờ Tư Côi, mặc dù Tác Lỗi đã bỏ trốn nhưng cô vẫn hi vọng nghe được chút tiến triển.

Dương Tư ngồi một bên, vừa ăn kem vừa nghịch di động. Gần đây có người đang theo đuổi cô trên weibo, bề ngoài khá được, cũng nhiều tiền.

Có lẽ bị ảnh hưởng khi thấy An Dao có bạn trai nên cô cũng hơi lo lắng, bắt đầu đi tìm hiểu. Continue reading

Mị Tướng Quân 137


Chương 137: Lúng túng trước sự ngưỡng mộ

Chuyển ngữ: Chjcbjbj
https://thanhthoigian.wordpress.com

Hắn lẩm bẩm thì thào, vang vọng trong căn phòng thênh thang tĩnh lặng. Nghe mội hồi, ta có suy nghĩ: Tên này cả đời không nói chuyện, tự dưng lắm mồm thế. Cổ họng không khô hả? Cũng không thèm đi nhà xí luôn hả? Chuyện gì xảy ra thế này?

“Triển Ngọc… A Ngọc… Ngọc nhi…”

Nếu tóc gáy ta có thể dựng đứng, ta nghĩ giờ này khắc này, tình này cảnh này… chúng sẽ thi nhau dựng thẳng tắp như tướng sĩ nghe kèn lệnh.

Dĩ nhiên, chúng vẫn không hề nhúc nhích, cho nên, ta đành phải tiếp tục nghe hắn gọi không ngớt miệng.

Continue reading

Cửu Biện Liên 62


Chương 6.7: Thiên Khu

 

“Sau đó…” Vu Dương lại cười nhạt “Đám yêu ma bao vây Thiên Khu ở một vách núi, nghe nói trận ác chiến kéo dài suốt ba ngày.”

 

“Hi sinh rồi?” Huyền Kỳ thở dài thườn thượt, học chương trình TV nói “Hi sinh là kết cục tốt nhất của các chiến sĩ.”

 

“Khi đó thì chưa.” Vu Dương nói “Chỉ là chuyện sau đó thì tôi cũng không chắc lắm, chỉ biết là Thiên Khu trúng kì độc, ba ngày sau thì tự vẫn ở trước vực. Nếu như Thiên Cẩu trong chủy thủ kia thật sự là Tham Lang, mấy người cũng có thể hỏi thử xem mọi chuyện ra sao.”

 

“Thật sao? Là Tham Lang à?” Nhìn dáng vẻ của Huyền Kỳ, cứ như hận không thể lôi Thiên Cẩu ra.

Continue reading

Cửu Biện Liên 61


Chương 6.6: Thiên Cẩu Tham Lang

 

Tôi sửng sốt, không hiểu nổi, vì sao chứ? Tại sao Thiên Cẩu lại thành của tôi chứ. “Dùng máu, khơi dậy thần trí và yêu khí, giải khai phong ấn, xem như là một loại khế ước để linh thú nhận chủ.” Anh ta bắt đầu giải thích “Tôi bị phong ấn quá lâu, trong khoảng thời gian ngắn, thật sự không nhớ nổi chủ nhân trước là ai, thế nhưng, nếu đầu của tôi đã bị chặt xuống, như vậy, có lẽ người đó đã không còn trên đời này từ lâu.”

 

Dừng một chút, anh ta lại nói “Bây giờ, điều có thể xác định đó là, đầu của tôi đã bị người đó chặt đi, cũng chính người đó đã phong ấn tôi vào trong chiếc răng này.”

 

“Sao vậy?” Tôi không nhịn được hỏi.

Continue reading