Thành Thời Gian

Ở những năm tháng tuổi hoa rực rỡ nhất, chúng ta thường chưa biết thế nào là yêu, nhưng lại gặp được tình yêu của cả đời người.


13 Comments

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc 10.2


Chương 10:

(2)

Hôm sau Hạ Thừa Tư đi làm vẫn nghiêm chỉnh chăm chỉ như cũ, việc cần cô làm cũng không ngớt. Bùi Thi đè nén lửa giận cả ngày, cuối cùng cũng bộc phát lúc đi thăm Sâm Xuyên Quang.

 

Biệt thự của Sâm Xuyên Quang.

 

Gió biển thổi đến ào ào, nổi lên sóng biển màu trắng nơi đường chân trời. Sâm Xuyên Quang ngồi ở sân trước uống trà chiều, trên gối đặt một máy CD, trên vai khoác chiếc áo dạ màu đen thật dầy, lẳng lặng nghe Bùi Thi nghiến răng nghiến lợi khinh bỉ Hạ Thừa Tư.

 

“Cho đến bây giờ em chưa từng thấy tên đàn ông nào có thù tất báo lại cẩn thận đến vậy. Anh ta làm hư chi phiếu của em còn chưa đủ, còn hại em phải gánh lấy lời đồn này. Anh nói xem tin đồn này có ích lợi gì với anh ta chứ?”

 

Ngón trỏ dài và trắng noãn của Sâm Xuyên Quang đặt trên tách trà, nụ cười thản nhiên.

 

“Tiểu Thi, không biết em từng nghe hành vi giết chóc không?”

Continue reading


Leave a comment

Thiên Hạ Đệ Nhị 94


94. Chiến trường hai người xoay.

 

Quỳ Xuống Xin Tha gửi rất nhiều tin tức, nói Chiến Minh đã chiếm Tế Thiên Nhai của Đan Bình Trại. Lúc thế lực chiến còn lại mười lăm phút cuối cùng, rốt cuộc người phía sau cũng cất lời.

 

[Thế lực] Mộc Tương Phi: Sau Cơn Mưa, Thính Phong, đoàn hai người ở lại giữ đài Thạch Lâm, không nên theo chân bọn họ liều chết, cắt ngang người đang rửa đài là đủ rồi.

 

[Thế lực] Sau Cơn Mưa Trời Lại Sáng: Được.

 

[Thế lực] Mộc Tương Phi: Xin Tha, người của cậu nhanh chúng đi về khu an toàn hồi lại trạng thái, lợi dụng thời gian bảo vệ tấn công vào đài của Đan Bình Trại. Bên này những người khác cùng với Vô Ngạn cũng tấn công đài Đan Bình Trại. Con Dê cậu điều đội bên cậu qua đây giúp.

 

[Nguyên lão thế lực] Chớ Mổ Dê: Được thôi.

 

Đoàn người hùng dũng đi đến Tế Thiên Nhai của Đan Bình Trại, binh lực Chiến Minh chủ yếu tập trung tại đây, thời gian đã không còn nhiều lắm, song phương trong trận chiến này đều có chút mùi vị tử chiến đến cùng.

 

Hiện tại Chiến Minh đã vô cùng dũng mãnh, nhưng so với Ẩm Huyết Minh thì cũng không bằng. Người chơi RMB của bọn họ tương đối ít, dù sao Ẩm Huyết Minh đã tồn tại quá lâu, người chơi có thời gian có tiền cũng rất nhiều.

 

Lần này xung phong chỉ hỗn chiến tám phút, Chiến Minh đại bại. Lúc giữa tôi chết một lần, hệ thống liền ríu ra ríu rít, chứng minh lời nói chuyện xấu lan truyền ngàn dặm.

 

[Hệ thống] Bắn người trước phải bắn ngựa, bắt giặc trước phải bắt vua, nguyên lão Sinh Tử Vô Thường của Chiến Minh một kiếm chém rớt chủ thể lực Hồi Đầu Vô Ngạn Ẩm Huyết Minh rơi xuống ngựa.

 

Lúc Vô Ngạn còn ở thì chỉ có Tội Phạm mới từng được ghi lại như vậy.

 

[Hệ thống] Mộc Tương Phi thi triển Thất Tinh Gọi Hồn triệu hồi hồn phách của bạn, có hiệu lực trong vòng ba phút. Đồng ý/Từ chối?

 

Tôi bấm đồng ý bò dậy, tiếp tục chiến đấu, người Chiến Minh lui về phía sau từng chút từng chút, cuối cùng tôi đã hiểu tại sao trước kia thành chiến và thế lực chiến tôi lại cảm thấy vô vị, thật ra thì thầy thuốc núp sau lưng đồng đội trị liệu rất khó có được kích thích của chiến trường.

 

Cuối cùng quả nhiên Chiến Minh như Con Rối đoán, bắt đầu liên tục chiến đấu tại Tế Thiên Nhai Thạch Lâm, nhưng khi bị bọn Sau Cơn Mưa Trời Lại Sáng tấn công quấy rầy, cuối cùng vẫn không kịp chiếm được Thạch Lâm.

 

Trong trận thế lực chiến kia, Chiến Minh thật sự không chiếm được dù chỉ một cái đài.

 

Tôi đột ngột phát hiện, hóa ra trước kia Vô Ngạn đánh thế lực chiến vẫn ra tay nể tình rồi. Trước kia Chiến Minh thường chiếm được hai ba cái đài, tất cả mọi người cho là lẽ đương nhiên, ngay cả tôi cũng không để ý. Nếu như Ẩm Huyết Minh dốc hết sức lực, Chiến Minh làm sao có thể chiếm đài được chứ.

 

[Bạn tốt] Bạn nói với Mộc Tương Phi: Trần Nhiên, chúng ta làm vậy có quá đáng hay không?

 

Trong tiếng reo hò ngợp khung trò chuyện, tôi hỏi anh ta như vậy, qua thật lâu anh ta mới trả lời: Bản lĩnh mỗi người mà thôi.

 

Thiên Hạ beta lần nữa, đưa đến rất nhiều người chơi mới, đồng thời cũng chính thức thông báo sát nhập server.

 

Thật ra thì thế lực của server L cũng không đáng sợ, bọn họ tương đối phân tán, mấy thế lực cũng không xê xích nhau nhiều. Nhưng khu L có một đại thần, là một đạo sĩ, một trong mười người đứng đầu trong Danh Nhân Đường của Thiên Hạ, tên là Ta Tự Thành Ma.

 

Đồn rằng thời điểm trang bị toàn thân của hắn còn chưa đến cấp 8 thì đã có thể giết được một thiên cơ trang bị toàn thân cấp 12. Nhưng mà… hiện tại toàn thân hắn đã cấp 13 rồi.

 

Mọi người chỉ tò mò đối với người trên bảng xếp hạng trang bị trong trò chơi, còn đối với người trên bảng PK tiếng tăm lừng lẫy thì tôn kính tận đáy lòng. Cho nên trong lúc ngày sát nhập server càng ngày càng gần, mọi người bàn tán nhiều nhất chính là… Có phải hai đại thần khu này sẽ có một trận quyết chiến đặc sắc hay không?”

 

Tôi không có thời gian để ý những chuyện này, hiện tại vừa lên mạng là vào phó bản, người mới trong thế lực cũng tăng rất nhiều, có đôi khi liên minh không đủ nhân số, nick nhỏ cũng sẽ đến đây đi nhờ phó bản.

 

Mỗi đêm Thầy Con Rối sẽ lấy nick Thái Hư sắp xếp người nào dẫn đi phó bản nào, nhưng mặc kệ anh ta an bài thế nào thì Mộc Tương Phi mãi mãi đi theo tôi.

 

Bình thường chia đến tôi cũng là mấy phó bản khó khăn như Kiếm Vực, trận cổ tám hoặc Dịch Kiếm…. Ẩm Huyết Minh đã do Thầy Con Rối nắm giữ, còn tôi cũng chẳng qua là đội danh hiệu chủ thế lực mà thôi.

 

Nhưng đối với một kẻ cực lười như tôi mà nói thì đây là một tin vui. Nếu như chuyện gì cũng muốn tôi tự mình ra tay thì Ẩm Huyết Minh không biết đã loạn đến mức nào rồi.

 

Có đôi khi cảm giác mình rất vô dụng, tôi nói rồi, tôi không ôm chí lớn, gần đây đi phó bản với Con Rối lâu, bỗng rất hâm mộ thú cưng của đạo sĩ. Thật ra thì đứng ở phía sau với những người khác, để anh ta đánh cũng chưa hẳn là không tốt. Dĩ nhiên điều kiện tiên quyết là người này không có ác ý.

 

Tôi không phát giác rằng vậy mà Trần Nhiên lại nhọc lòng đối với Ẩm Huyết Minh như thế. Ngày ngày trong trò chơi này tôi từ từ gần như bình thản, tối nào cũng vào phó bản Hoàng Tuyền, kéo nick nhỏ, tìm kiếm Tội Phạm, tuy rằng mỗi lần đều không nhìn thấy.

 

Phần lớn thời gian còn lại là luyện thao tác ở Lưu Vân Độ.

 

Nửa tháng tôi đã học xong thao tác bàn phím, học được lướt nước và tấn công trên nước, tuy vẫn thua Con Rối như cũ, nhưng tôi lại bỗng có hứng thú rất lớn với hành động PK. Anh ta rất kiên nhẫn, chỉ ra chỗ sai của tôi từng chút từng chút, từ từ lúc đối chiến với anh ta tôi cũng có may mắn thắng được hai ba lần.

 

Trên mạng thường xuyên đăng bài kỹ năng của từng môn phái, thật ra thì tất cả chiến thuật cũng sẽ có biến cố, chỉ có thực chiến chân chính mới có thể khiến cho người chơi ngộ ra thế nào là tùy cơ ứng biến.

 

Lần đầu tiên tôi đi chiến trường là đã luyện thao tác nick Vô Ngạn được hai mươi ngày. Trang bị của nick này là một bộ 70, là bộ trang bị chiến trường 70, trước kia mọi người hình dung anh là…. xe lu.

 

Con Rối đăng nhập nick Tương Phi tổ đội với tôi, mới vừa vào khu chuẩn bị chiến tranh của chiến trường thì hệ thống nhảy lên từng dòng chữ đỏ.

 

Hệ thống: Bạn đột nhiên rùng mình một cái, phát hiện Lưu Luyến Bách Thế đang xem xét trang bị của bạn.

 

Hệ thống: Bạn đột nhiên rùng mình một cái, phát hiện Đau Buồn Thiên Thu đang xem xét trang bị của bạn.

 

Hệ thống: Bạn đột nhiên rùng mình một cái….

 

Cứ như vậy sau vô số rùng mình, cuối cùng hệ thống thông báo: Kết thúc thời gian chuẩn bị chiến tranh, tiến vào chiến trường.

 

Vô Ngạn vẫn cưỡi Phong Sinh Thú, anh luôn luôn không thích dùng đồ có màu sắc rực rỡ, cho nên chỉ cưỡi con thú quý đen thùi này. Con Rối mua cho Tương Phi vật cưỡi bút lông, một mạch chạy sát theo sau người tôi. Khiến tôi nhức đầu nhất chính là…. mọi người rõ ràng đều rất kiêng kỵ với nick này, dọc trên đường đi nick Vô Ngạn vừa xuất hiện thì gần như mọi người lập tức nhìn chăm chú, sau đó không hề do dự…. nhào đến vây đánh.

 

Ngay cả Tương Phi cũng đã chết không ít lần.

 

[Bạn tốt] Bạn nói với Mộc Tương Phi: Trước kia Vô Ngạn cũng vậy à?

 

[Bạn tốt] Mộc Tương Phi nói với bạn: Trước kia anh ta không tổ đội, chọn giết Lạc Đan hoặc là đội tầm ba bốn người.

 

Hai người đi một mạch về phía trước, tôi cũng dè dặt cẩn thận chuyên ra tay với Lạc Đan. Con Rối không ngừng nhắc nhở tôi lúc nào cũng phải để ý bản đồ nhỏ, phía trên sẽ hiện lên chiến hữu trong đội và người chơi đối địch.

 

Chúng tôi giống như hai gã thợ săn, săn bắt những đội ít người trong chiến trường đông nghịt. Thế nhưng cũng thắng lợi trở về, số đầu người cũng vô cùng khả quan.

 

Tôi liếc nhìn bảng xếp hạng chiến tích, Vô Ngạn đứng hàng thứ tư, Mộc Tương Phi đứng hạng 11.

 

[Bạn tốt] Bạn nói với Mộc Tương Phi: Còn vào nữa không?

 

[Bạn tốt] Mộc Tương Phi nói với bạn: Đi đi, chiến tích trước mắt cũng không bằng Vô Ngạn nửa đánh nửa treo máy.

 

[Bạn tốt] Bạn nói với Mộc Tương Phi:…. Anh không cần ở bên Uông Lỗi sao?

 

[Bạn tốt] Mộc Tương Phi nói với bạn: Không cần.

 

Thời điểm vào chiến trường lần nữa tôi đã có kinh nghiệm, không đi theo đội quân lớn, đặc biệt đi đến nơi ít người. Nick Vô Ngạn này đúng là rất phong cách, nhưng sự thật chứng minh, trong quần chiến, càng phong cách thì bị chết càng nhanh.

 

Ban đầu có người cài bẫy, dùng hai người làm mồi nhử, sau đó mấy thích khách ẩn thân xung quanh, làm hại mỗi lần Con Rối đều kêu: ném Kim Qua Ngâm trước, ném Kim Qua Ngâm trước.

 

Kim Qua Ngâm có thể hiện rõ thích khách ẩn thân, anh ta không xuống ngựa, một khi phát hiện số người nhiều hơn sáu thì chúng tôi có thể quay người chạy. Dù sao Vô Ngạn cũng mạnh, còn có thêm tốc độ nhanh, đối phương cũng không đuổi kịp.

 

Một mạch đánh tới đánh lui, cũng vui vô cùng, tôi và anh ta cũng không thuộc dạng thích giành cờ, cho nên chỉ có giết người, cướp đầu.

 

Ban đầu còn chưa ăn ý, có đôi khi tôi chạy thì anh ta bị đánh rớt xuống ngựa, tôi không có cách nào đành phải xông về đi cứu, cho nên cùng nhau sống lại miễn phí. Có đôi khi tôi bị vây thì anh ta chạy, cũng chỉ đành trở về, cho nên cũng miễn phí sống lại như vậy.

 

Sau đó thông minh ra, anh ta chạy trước, tôi chạy sau, có người đuổi theo thì tôi quăng khiên cho ngất rồi tiếp tục chạy. Sau đó thì nữa thì từ từ hiểu được nhau, bình thường lúc anh ta cảm thấy nên chạy, tôi cũng cảm thấy nên chạy, cho nên hai người cùng nhau bỏ trốn mất dạng.

 

Có đôi khi nhìn bảng xếp hạng thương tổn và trị liệu của chiến trường, tôi đều không nhịn được khen: “Trần Nhiên anh cừ thật đó, nghề gì cũng chơi được cả.”

 

Anh ta thản nhiên nói: Sau này, cô cũng có thể.


18 Comments

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc 10.1


Chương 10:

Đàn ông đẹp trai thường không giỏi tán tỉnh, phụ nữ xinh đẹp thường không giỏi việc nhà, bởi vì cho đến bây giờ cũng không cần thiết.

———

(1)

Tất cả đàn ông tại đây đều trợn tròn hai mắt, xung quanh yên tĩnh đến mức chỉ còn lại ban nhạc tấu ra điệu tango.

Vài giây sau, theo Hạ Thừa Dật dẫn đầu, tất cả mọi người bắt đầu ồn ào.

“Ôi, người đẹp đã gan dạ vậy rồi, Hạ thiếu anh lên ngay đi.”

“Hôn một cái, hôn một cái, anh không hôn, tôi hôn à!”

“Thiếu tổng, anh xem các người đã mặc đồ tình nhân rồi, không hôn một chút là có lỗi với người xem đó.”

……….

Bùi Thi lẳng lặng nhìn Hạ Thừa Tư, cô đã sớm chuẩn bị xong nghe anh mắng chửi một trận rồi đuổi đi. Nào ngờ sau một trận ồn ào, anh chỉ nói bình thản: Continue reading


10 Comments

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc 9.3


Chương 9:

(3)

Kết quả vòng loại của cuộc thi âm nhạc cả nước đã nhanh chóng được công bố, Bùi Khúc và Hàn Duyệt Duyệt vượt qua vòng tranh tài không hề hồi hộp. Thời gian vòng đấu bán kết vừa ấn định thì sinh nhật của Hạ Thừa Dật cũng theo đến.

 

Đêm.

 

Trang viên Hạ thị.

 

Hàng tỉ tia sáng của tinh cầu tại Hằng Tinh chiếu rọi, hóa thành tro bụi lóe sáng trong vũ trụ mênh mông, nối với nhau thành một dòng sông dài màu bạc động lòng người trên bầu trời đêm khôn cùng, soi sáng bể bơi trong trang viên gần yến tiệc.

 

Dù cho nhiệt độ xuống thấp không ai bơi lội, tất cả cây chuối bồng lai trong vườn tràn ngập nét phong tình nhiệt đới cũng đã điêu tàn. Nhưng Hạ Thừa Dật vẫn bảo người mở tất cả đèn dưới đáy hồ lên, bể bơi được xây dựng độc đáo vì thế lại càng lăn tăn sóng nước, khiến cho một nửa nơi yến tiếc thì mang màu vàng, một nửa lại màu xanh. Các cô gái mặc đủ kiểu váy dạ hội đều tụ tập bên nhau, thảo luận xem cuối cùng là thịnh hành váy vintage hay là ngựa vằn, lựa chọn đỏ phối vàng xinh đẹp hay là đỏ phối xanh trẻ trung, gả cho người bình thường đi làm cho nhà mình mà mình yêu thật sự hay là gả cho mấy công tử đào hoa có gia cảnh ngang mình.

Continue reading


Leave a comment

Thiên Hạ Đánh Chủ 93


93. Thầy thuốc và đánh chủ

 

Bình thường Con Rối lên mạng vào buổi tối, điều này tôi hiểu. Thật ra thì cả công ty người bận rộn nhất là anh ta. Tất cả những chuyện Tần Tấn không muốn làm, không muốn gặp gần như đều ở chỗ anh ta.

 

Anh ta không chịu lên IS, có đôi khi tôi hỏi anh ta đánh chữ như vậy không mệt sao, anh ta trực tiếp làm như không thấy.

 

Cả ngày không có chuyện gì làm, tôi ở Lưu Vân Độ không ngừng tìm hiểu kỹ năng của chiến sĩ thiên cơ. Thường xuyên có người gửi đến lời mời thách đấu, nhưng tôi từ chối tất cả. Thỉnh thoảng xung quanh vang lên tiếng cười nhạo châm chọc, đại loại như là nói không giữ lời, cũng rất khó nghe. Ban đầu trong lòng tôi rất khó chịu, sau đó từ từ cũng thành thản nhiên.

 

Tôi nghĩ nếu như là Vô Ngạn thì cũng sẽ lạnh nhạt với những lời nói như vậy. Continue reading


Leave a comment

Thiên Hạ Đệ Nhị 92


92. Tạo ra đại thần.

 

Về đến nhà đã rất trễ, nhưng vì không cần đi làm, nên tôi tiếp tục nghiên cứu phong thư kia. Trang giấy bên trong viết số tài khoản, mật mã, mã an toàn, hộp thư đăng kí vân vân….. Chỉ có vài hàng chữ, còn dư lại khoảng trống vô hạn. Thẻ bảo vệ màu trắng, chữ viết cương nghị, viết ngoáy nhưng lại rõ ràng vô cùng. Tại sao tôi lại có cảm giác bất thường?

 

Quỷ thần xui khiến, tôi mở Thiên Hạ trên máy tính, đăng nhập bằng tài khoản này. Khi hệ thống thông báo đưa vào số thẻ bảo vệ, thậm chí tôi không muốn đi chứng thực.

 

Tôi từ từ nhập vào số thẻ, hi vọng hề thống thông báo sai lầm biết bao. Nhưng như cá bơi trong hồ, chiến sĩ cao lớn kia đứng trên tảng đá trong nước, khuôn mặt tang thương, ánh mắt kiêu ngạo, áo giáp dày nặng, khiên lớn đao dài tỏa ra khí phách vương giả thống trị thiên hạ….. và cũng cô quạnh lạnh lẽo trên cao.

 

Tôi bấm vào game, chờ đợi thanh màu xanh chạy đầy thật lâu, hình ảnh cũng là trắng đen, vẫn là địa điểm nơi anh chiến bại lần trước. Tôi vừa lên thì tin nhắn đã kéo đến ngợp trời. Tôi thật sực không có cách nào để ý đến người bên cạnh. Continue reading


19 Comments

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc 9.2


Chương 9:

(2)

Sâm Xuyên Quang hoàn toàn chứng thực được điều này.

Anh đọc Hegel và Kant, cũng đọc Trang Tử và Nguyên Thị Vật Ngữ. Anh biết suối thánh tại Pyrenees có thể trị liệu rất nhiều bệnh tật, cũng biết từ năm 1825 nước Anh đã xây dựng cơ chế phân chia giai cấp thống trị đầu tiên, xung đột và quan hệ của lực lượng sản xuất mới và đạo Cơ Đốc; Anh nhớ được tên vô số hành tinh nằm ngoài hàng vạn năm ánh sáng, cũng có thể giải thích âm cuối của câu Thổ Đáo Điệu Tra trong tiếng địa phương của tiếng Trung là xuất phát từ một tác phẩm của thi nhân trong cung đình thời Đường; Anh đoán được khởi nguyên văn minh loài người từ chủ đề trên bức tranh vẽ tường “Nhà thờ Sistine thời tiền sử”, cũng có thể tổng kết được Louie XIII đã có cống hiến trong lịch sử đàn violin; Anh tín ngưỡng đạo Cơ Đốc, lại cũng có cách nhìn của riêng mình về “Khai ngộ” “Giải phóng” và “Không” của Tất Đạt Ma Cồ Đàm….

Mỗi lần trò chuyện với Sâm Xuyên Quang, Bùi Thi cũng sẽ bị kích động rất lớn — Rõ ràng anh chỉ hơn mình một tuổi rưỡi, tại sao có thể hiểu biết nhiều thứ như vậy? Có điều, khi một người cái gì cũng hiểu, cái gì cũng biết, bạn sẽ phát hiện ra quả thật rất dễ dàng tìm kiếm được sở thích chung với anh ta.

Sau khi nhạc hội kết thúc, Sâm Xuyên Quang bảo tài xế đưa Bùi Thi về nhà, Bùi Thi thả lỏng cơ thể ngồi bên cạnh anh, khuôn mặt vui mừng: “Bản nhạc ngày hôm nay là thế kỷ thứ XVII, cũng không biết gần đây có buổi hòa nhạc nào trình diễn nhạc càng lâu đời hơn không?”

  Continue reading

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 4,803 other followers