Cửu Biện Liên 15


Chương 2.5: Đôi cánh màu đen

 

Sợi roi chuẩn xác quấn lên cổ con quái vật, Vu Dương cố sức kéo về, quái vật lảo đảo, suýt nữa ngã xuống.

 

“Chuẩn bị xong.” Khi anh ta đáp xuống đất, vẫn đứng ở vị trí sau lưng Thẩm Thiên Huy, sau đó quay đầu nói với chúng tôi: “Nắm chặt.”

 

Thẩm Thiên Huy xoa xoa tay đứng đằng trước, nói: “Đến đây nào.”

 

Vu Dương căng tay quấn mấy vòng roi vào tay, hít thật sau, chợt kéo mạnh.

 

Quái vật kia cứ như một bức tường đổ ập xuống, cùng lúc đó, Thẩm Thiên Huy liền tung ra hai quả đấm, đấm mạnh vào thân thể đang bị lôi về phía trước của quái vật kia, ngay lập tức, trên thân thể màu đỏ sậm kia liền bị đấm thành hai lỗ hổng, không ngừng chảy ra chất lỏng sềnh sệch màu trắng. Sau đó, hai người lui nhanh về phía sau, quái vật liền ngã mạnh trên cầu phát ra tiếng “ầm” thật lớn.

Continue reading

Khanh vốn phong lưu 95


Chương 95: Lại tới.

Lúc Triệu Tuấn trở về phủ, trăng đã lên đến lưng trời.

Y vừa xuống xe ngựa, Nguyệt nương, Mi nương và Vũ nương liền vội vàng nghênh đón, nhìn ba nữ nhân, ánh mắt Triệu Tuấn không tự chủ được nhìn về phía sau.

Mới nhìn một cái, y liền cười khổ thầm nghĩ: Giờ cũng không phải là tân hôn, Uyển nương không bao giờ tới nghênh đón ta đâu.

Y có chuyện vui muốn chia sẻ cùng Uyển nương, nhưng với thái độ nàng càng ngày càng xa cách và lạnh lùng, trái tim nóng bỏng kia càng ngày càng nguội lạnh.

Có khi y sẽ nhớ, thay đổi này là bắt đầu từ khi nạp Mi nương, nếu như y không nạp thiếp, Uyển nương có thể giống như trước kia hay không? Nhưng cái ý nghĩ này chỉ là thoáng qua mà thôi, đám mỹ thiếp nhu tình mật ý, thân thể mềm mại thơm mát, chả nhẽ một người không sánh bằng như Uyển nương có thể thay thế được ư? Không sai, ngày đầu tân hôn đó, y từng nghĩ có nàng cũng đủ rồi, nhưng nữ nhân mà, cho một chút dịu dàng là đủ rồi còn phải cưng chiều quá mức sao? Continue reading

Cửu Biện Liên 14


Chương 2.4: Nại Hà

 

Quỷ Sai lại hít sâu khói nhang một lần nữa, mới thở dài nói: “Aizz, người anh em à, người khác chỉ biết bọn tôi không cần vào vòng luân hồi, nhưng đâu ai biết nỗi khổ mấy trăm năm không có ai nói chuyện cùng chứ, ngày ngày đều đứng canh gác ở cửa lớn, ngay cả một bóng ma cũng không thấy.”

 

Thẩm Thiên Huy cũng thở dài theo, liên tục phụ họa, không ngừng nịnh hót, dỗ Quỷ Sai mặt mày hớn hở. Có lẽ đã quá lâu không ai nói chuyện với hắn nhiều như thế, cuối cùng dứt khoát dừng lại, tìm một tảng đá phẳng ở ven đường, kéo Thẩm Thiên Huy cùng ngồi xuống, tán dóc trên trời dưới biển.

 

Vu Dương cau mày, nhiều lần muốn giục Thẩm Thiên Huy đứng dậy, nhưng đều bị anh ta giơ tay ngăn lại.

Continue reading

Freud Yêu Dấu- Chương 5


Chuyển ngữ: Trà Hương
Biên tập: Chjcbjbj

http://www.thanhthoigian.wordpress.com

fkPPsYi

Sau khi vào phòng, Tống Y ngồi xuống, mỉm cười tháo kính râm và khăn quàng cổ: “Từng chứng kiến sự lợi hại của cô, luật sư Chân, tôi rất có lòng tin. Cô nói xem, chuyện lần này có thể giải quyết nhanh gọn được không?”

“Ừm, đơn giản hơn việc ra tòa làm chứng trước kia.” Chân Ý không ngẩng đầu lên. Trong công việc, cô luôn chuyên tâm, ăn nói cũng rất cẩn thận.

“Nhưng lần này đứng về bên đối đầu với cảnh sát. Tất nhiên, tôi không có ý nghi ngờ cô.” Lời xu nịnh của Tống Y rất công thức, “Luật sư Chân luôn đứng lên chống lại cái xấu và điều bất công, khiến tôi vô cùng cảm động…..”

“Thu phí theo giờ, bớt mấy lời linh tinh đi.” Chân Ý ngắt lời, “Những tài liệu tôi đưa cho cô, cô đã nhớ kỹ chưa?”

Sắc mặt Tống Y khẽ đổi, là đại minh tinh, lâu lắm rồi không có ai dám đối xử bỗ bã với cô như vậy.

“Tôi nhớ kỹ rồi.”

Tuần trước, Tống Y đã nói toàn bộ mọi chuyện cô trải qua hôm xảy ra án mạng cho Chân Ý biết, Chân Ý liền chuẩn bị sẵn cho cô ta chín mươi ba câu mà cảnh sát có thể hỏi cùng với câu trả lời chuẩn mực: Phối hợp khéo kéo, không nói dối, cũng không cung cấp thêm bất cứ thông tin nào. Continue reading

Cửu Biện Liên 13


Chương 2.3: Mạnh Bà* có thể giúp

(*Những linh hồn được đi đầu thai trở lại làm người đều phải qua Vong Đài (đài quên), uống canh Quên Lãng của Mạnh Bà để quên hết chuyện kiếp trước. Giải thích luôn cho mấy chương tiếp theo)

 

Huyền Kỳ “A” một tiếng, cũng nhìn thấy cảnh tượng đó, sau đó, liền bất cẩn tông mạnh vào một người.

 

Người vừa đến chính là Vu Dương, anh ta quả thật vừa mới trở lại thuyền, trên người còn mang theo hơi ẩm, vừa bảo chúng tôi đứng đợi ở đây, vừa phóng về phía Thẩm Thiên Huy.

 

“Nhanh lên….” Thẩm Thiên Huy không biết từ đâu tìm được một cái gậy sắt, chắn lại ngay miệng con quái vật, hai bên đang giằng co dữ dội.

 

Vu Dương giơ tay ném ra một quả cầu lửa. Quái vật kia liền tru lên, xoay người, há to mồm, phun nọc độc.

 

“Coi chừng! Có độc.” Thẩm Thiên Huy thả lỏng, ngồi dưới đất há mồm thở gấp.

Continue reading

Cửu Biện Liên 12


Chương 2.2: Dưới nước có quỷ.

 

Đầu óc tôi dần thoát dần khỏi sự hỗn loạn, thấy Vu Dương vẫn còn đang nhìn ra ngoài khoang thuyền, tôi ôm một tia hi vọng hỏi: “Có thể biết được nó trốn ở đâu không?”

 

Anh ta cũng không quay đầu lại, nói: “Biết thì đã sao, cô đuổi theo nó à?”

 

“Đúng!” Tôi hơi tức giận vì giọng điệu hơi giễu cợt của anh ta: “Chết cũng sẽ lấy về!”

 

“Cô chết thì ai sẽ lấy thứ đó về đây.” Anh ta nói thế, khiến tôi nhất thời không biết phản bác thế nào.

Continue reading

Mị Tướng Quân 114


Chương 114: Thất thủ

Chuyển ngữ: Kentu
Biên tập: Chjcbjbj
https://thanhthoigian.wordpress.com

Nếu là người khác, kẻ đó sẽ cho rằng lời chỉ trích của ta là phạm thượng, đại nghịch bất đạo; nhưng An Dật vương chỉ trừng mắt nhìn rồi nói: “Đúng vậy, sao bổn vương lại không nghĩ đến việc này nhỉ?”

Đối với người như vậy, ngươi có cách gì sao? Nói vậy thì công cụ dịch dung trên mặt Tang Dung cũng nhờ hắn cấp cho ư? Cũng chỉ có hắn mới có thể chạy tới chạy lui giữa các phủ. Hắn đã có thể chạy đến nơi giam lỏng của kẻ tội lỗi đầy mình này, tất nhiên cũng có thể chạy tới phủ Thái tử.

Hoàng đế vẫn chưa hạ lệnh truất ngôi Thái tử, đương nhiên sẽ không ngăn cản hắn gặp mặt người thân. Tang Dung và con gái trở lại bên Thái tử, ta vốn tưởng sau chuyện lần này, Thái tử sẽ hành xử cẩn trọng hơn, không ngờ hắn vẫn liều lĩnh như trước.

Continue reading