Cửu Biện Liên 93


Chương 8.8: Thuật Diệu Thủ* của tộc Huyền Miêu

(*Thuật Diệu Thủ: nôm na là thuật mở khóa, đã được giải thích ở những chương trước)

 

Cô ấy vừa nói xong, xung quanh lập tức yên lặng như tờ.

 

Một lúc lâu sau, Huyền Kỳ nói: “Có cách nào khác không? Hoặc là có thể dùng thứ gì để thay thế?”

 

Diệu Diệu bất đắc dĩ lắc đầu, nhìn dụng cụ của mình đã cắm trong ổ khóa: “Bây giờ là tình cảnh tiến thoái lưỡng nan*, giải đá Phong Cố, một khi đã bắt đầu thì không thể dừng lại giữa chừng, hoặc là mở được cửa ra, hoặc là chết.”

(*Tiến thoái lưỡng nan: tiến lùi đều không được, ý chỉ bước đường cùng, không còn cách nào khác)

Continue reading

Cửu Biện Liên 92


Chương 8.7: Đá Phong Cố.

“Sáu phút gì chứ?” Huyền Kỳ khó hiểu.

Thẩm Thiên Huy cười cười: “Chắc cậu cũng nghe nói, mười hai giờ đêm là thời gian đặc biệt, là cuối ngày cũng là bắt đầu ngày mới đồng thời cũng là lúc âm khí nặng nhất.”

“Ý anh là lúc mười hai giờ, cơ quan trong nước sẽ mở ra?” Huyền Kỳ hỏi “Sao anh biết?”

“Chỉ đoán thôi.” Thẩm Thiên Huy nói “Một nơi bí mật như thế, sao có thể có sẵn cửa lớn công khai chờ cậu đến gõ chứ. Cửa của cơ quan được thiết lập dưới nước, theo như cách suy nghĩ của người cá, đó là chuyện rất bình thường, giao châu và bản đồ kho báu đều giao cho Tần Long, bên dưới lại có một lỗ hình tròn, tổng hợp tất cả những điều trên, không phải đã rõ ràng rồi sao?”

Continue reading

Cửu Biện Liên 91


Chương 8.6: Vào Dao Trì lúc trăng tròn.

Tôi và Huyền Kỳ cũng biết câu sau cậu ta muốn nói gì, thấy cậu ta không nói tiếng nào, chúng tôi cũng xem như không nghe thấy, cũng không lên tiếng nữa.

Yên lặng một lúc lâu, Huyền Kỳ đột nhiên nhớ đến điều gì, vô cùng “bà tám” hỏi tôi: “Đúng rồi, hai người quả thật…”

Tôi biết rõ cậu định hỏi gì, dứt khoát không thèm đáp lời, cũng chả thèm nhìn cậu nữa.

“Cái gì?” Tần Long lại không hiểu, hỏi lại.

Huyền Kỳ cười hắc hắc: “Kiss đó, nụ hôn đầu của hai người đó.”

Continue reading

Khanh Vốn Phong Lưu 107


Chương 107: Triệu Tuấn hoang mang.

Editor: Kentu

https://thanhthoigian.wordpress.com

Phùng Uyển thản nhiên đi về phía Bắc Viện.

Lúc đi vào rực rỡ hẳn lên, khắp nơi sân viện đều thể hiện sự hào phóng và quy củ. Sau khi Phùng Uyển để cho đám người hầu cất đồ đạc xong liền đi ra.

Dưới ánh trăng, nàng bước đi chầm chậm ở từng chỗ trong sân viện. Giống như phòng ngủ trước kia của nàng, ở nơi này, phòng ngủ của nàng cũng gần tường rào. Đồng thời, nơi bên cạnh phía Bắc còn cố ý mở ra một cửa để nàng ra ra vào vào, thậm chí có thể không thông quan đại môn của viện chính.

Nói cách khác, viện này của nàng đã tự thành một phủ.

Đứng ở trong sân, nhìn ánh trăng chầm chậm trải trên sân, tiếng Phùng Uyển trong trẻo nói: “Đưa chút rượu và đồ ăn đến.”

Một tỳ nữ đáp: “Vâng.” Nàng quay người lại, hai tỳ nữ khác đã chuyển sập và bàn trà đến, sai bọn họ đặt ở ngay giữa viện, dưới ánh trăng.

Continue reading

Cửu Biện Liên 90


Chương 8.5: Trăng tròn ở núi Tịch Chiếu.

Xế chiều không có tiết học, thời gian khởi hành được định ra là lúc hai giờ, từ nhà tôi đến Tây Sơn khoảng hơn một tiếng, khu tham quan đóng cửa lúc bốn giờ ba mươi, như vậy chúng tôi hoàn toàn dư dả thời gian.

Buổi tối hôm trước, Huyền Kỳ ngồi trong phòng lên mạng đến nửa đêm, lúc đi học tôi có hỏi cậu đã làm gì.

“Lên mạng tìm cẩm nang hướng dẫn du lịch tự túc.” Cậu nói xong thì ngáp một cái rồi nằm gục xuống bàn ngủ.

Đáp án của cậu khiến tôi dở khóc dở cười, lại hơi hâm mộ tính cách này của cậu. Tối hôm qua tôi không tài nào ngủ được, có lẽ là vì bất an chứ không phải là cảm giác hưng phấn trước khi đi du lịch.

Cuối cùng cũng tan học, chúng tôi chạy về nhà, vừa vào nhà đã thấy Thẩm Thiên Huy, Vu Dương và Tần Long đều đang đứng trong sân, bên chân là mấy chiếc ba lô đã được chuẩn bị xong xuôi, Diệu Diệu mặc một bộ đồ thể thao màu hồng, vui mừng nhìn chúng tôi.

“Đẹp không? Thẩm Thiên Huy mua cho em đó.” Cô ấy xoay một vòng hỏi.

Tôi cười gật đâu.

Continue reading

Khanh Vốn Phong Lưu 106


Chương 106: Chuyển nhà.

Editor: Kentu.

https://thanhthoigian.wordpress.com

Chừng trăm người thợ thủ công còn đang bận việc, cũng không biết bệ hạ phân phó thế nào, có thể thấy rõ phần lớn là sẽ xây dựng cả đêm.

Từ màn cửa sổ bằng lụa mỏng trông ra, bóng người song song trong thư phòng là người đẹp Nguyệt nương đang bầu bạn bên cạnh Triệu Tuấn.

Phùng Uyển thu hồi tầm nhìn, dưới ánh nhìn chăm chú của đám tỳ thiếp, nàng chậm rãi đi về phía phòng ngủ.

Sau lưng nàng, Phất nhi cắm đầu cắm cổ theo.

Đi đến trên bậc thang,  thấy Phùng Uyển vươn tay đẩy cửa, Phất nhi cẩn thận hỏi: “Phu nhân, Người phải dọn tới bắc viện à?”

  https://thanhthoigian.wordpress.com

Phùng Uyển quay đầu lại.

Không chỉ là Phất nhi, Mi nương, Vũ nương và những tỳ thiếp đều nhìn quanh bên này, dáng vẻ lắng tai nghe ngóng.

Phùng Uyển liếc Phất nhi một cái, cười khẩy, không để ý tới Phất nhi. Continue reading

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc Quyển 3 – 11.1


Chương 11:

Lúc một người vênh váo quá mức thường sẽ làm ra chuyện lỗ mãng.

——-

(1)

Người xảy ra chuyện là Hạ Na. Hạ Thừa Tư đọc tới đọc lui tin tức kia mấy lần, phát hiện nội dung bị đưa ra ánh sáng là sự thật. Chẳng qua là không hiểu tại sao bí mật lâu như vậy lại bị phơi bày vào nhiều năm sau? Một lát sau, anh nhận được điện thoại của Hạ Na. Bên đầu kia điện thoại em gái anh khóc đến mức tựa như sinh ly tử biệt vậy. Anh biết tính tình cô ta rất kiêu căng nhưng năng lực chịu đựng rất yếu ớt, cũng chẳng có EQ gì. Nhưng trong ký ức anh, việc cô ta khóc đến mức độ này chỉ xảy ra vào ngày anh và cha náo loạn ầm ĩ bị đưa ra nước ngoài du học. Bị báo chí lên án chỉ là một phần lý do, cô ta đau khổ đến mức này cuối cùng vẫn do chuyện này đã khơi ra vết sẹo sâu tận đáy lòng của mình.

Người Hạ Na giết là một tình nhân của Hạ Minh Thành. Người phụ nữ kia xinh đẹp, mắt to eo nhỏ, tuổi xuân tràn trề, làn da trắng nõn mịn màng như em bé. Cô ta quen Hạ Minh Thành vào năm mười tám tuổi, năm chết đi cũng chưa đến hai mươi. Lúc phát hiện quan hệ của cô ta và cha mình, Hạ Thừa Tư đã mười lăm tuổi rồi. Bởi vì cô ta còn nhỏ tuổi đã có bản lĩnh phá hoại gia đình người khác, Quách Di ngày ngày khóc nước mắt chan cơm, vì vậyHạ Thừa Tư đã tìm Hạ Minh Thành tranh cãi không dưới mười lần. Hạ Minh Thành không thể đánh đứa con trai đã lớn, chẳng qua chỉ hờ hững nói một câu “Chuyện người lớn con nít đừng xen vào” rồi bỏ mặc chẳng thèm quan tâm. Sau nhiều lần náo loạn, Hạ Minh Thành dứt khoát đưa anh ra nước ngoài, mắt không thấy lòng không phiền. Đúng lúc thời gian đó Hạ Thừa Kiệt cũng đi du học, Hạ Thừa Tư vừa đi trong nhà chỉ còn có Quách Di, Hạ Na và Hạ Thừa Dật còn đang học tiểu học. Lần này Hạ Minh Thành càng chả hề kiêng dè, ngày lễ ngày tết cũng chẳng buồn về nhà. Năm thứ hai họ quen nhau, Quách Di bắt gặp hai bản thị thực đi Mỹ trong cặp công văn của Hạ Minh Thành. Là hộ chiếu của Hạ Minh Thành và ả tình nhân kia, thời hạn thị thực có hiệu lực là hai năm. Thông thường thời hạn thị thực đi Mỹ chỉ có một năm thôi, sao bọn họ lại xin đến hai năm chứ? Hơn nữa còn đi chung với nhau? Quách Di dần dần có dự cảm xấu.

Quả thật Quách Di đã chẳng còn trẻ trung gì nữa, không hề có ưu thế gì so với ả tình nhân trẻ tuổi kia. Nhưng mà một người vênh váo quá mức sẽ tỉ lệ thuận với mức độ lỗ mãng của mình. Trong hoàn cảnh Quách Di vườn không nhà trống, vừa qua Trung Thu, một cô gái mười chín tuổi thế mà lại ưỡn cao bụng đi đến nhà bà, khinh thường vẫy vẫy hộ chiếu trước mặt bà: “Đây là hộ chiếu chồng bà làm cho tôi.” Cô ta chỉ chỉ bụng mình: “Còn đây là con của chồng bà với tôi đấy. Chúng tôi sắp sửa đi Mỹ sinh con, còn bà thì chuẩn bị ly hôn đi, bà Hạ à.” Continue reading