Mị Tướng Quân 123


Chương 123: Âm thầm sắp đặt

Chuyển ngữ: Chjcbjbj
https://thanhthoigian.wordpress.com

Nhưng ta nghĩ, nếu ta trở thành nghĩa nữ của Ninh Hoảng Nguyệt, không những không mang đến lợi ích cho ông ta mà còn liên luỵ, gây tai hoạ cho cả gia tộc; e rằng ông ta sẽ như đứng đống lửa, như ngồi đống than, sợ hãi như kiến trong chảo nóng.

Như vậy, ông ta sẽ làm gì?

Ta rất mong đợi.

Hạ Hầu Thương, việc đời không thể theo như ý ngươi hết được.

Continue reading

Cửu Biện Liên 37


Chương 4.3: Vương Hân Nhiên

 

Tôi không thèm để ý đến mấy lời nói nhảm của Huyền Kỳ, tùy ý cho bác sĩ đo huyết áp và nhịp tim của tôi.

 

Cửa xe cứu thương đột nhiên mở ra, rồi nhanh chóng được đóng lại.

 

“Nói với tôi những chuyện đã xảy ra.” Một người trung niên mặc đồ cảnh sát ngồi vào bên cạnh, giọng điệu không cho phép cãi lại.

 

Sau đó, người đó lấy ra giấy chứng nhận của mình: “Tôi là đội trưởng đội hình sự của khu vực này.”

  Continue reading

Freud Yêu Dấu – Chương 10


Chuyển ngữ: Chjcbjbj
https://thanhthoigian.wordpress.com/

Chân Ý và Tiểu Kha ngơ ngác nhìn nhau rồi đưa mắt nhìn người đàn ông mặc áo blouse.

Ngôn Cách day sống mũi: “Tiểu Kha, không phải tôi đã nói với cậu đưa cô ấy qua bên kia…” Anh dừng lại một chút, nhớ lại, “Ừ, tôi chưa nói.”

Tiểu Kha cười he he: “Lúc ấy thầy đang mải ghi chép nên không chú ý.”

Ngôn Cách tháo kính, nói: “Tôi dẫn cô đi.”

Anh giao việc cho Tiểu Kha rồi cùng Chân Ý đi tới bệnh viện tâm thần chênh chếch bên kia.

Continue reading

Cửu Biện Liên 36


Chương 4.2: Sự kiện gây thương tích trong nhà ăn.

 

Tôi nhìn theo ánh mắt Diệu Diệu, đó là một cái luống hoa trước một dãy nhà, là một cây dương lá vàng khá thường gặp, cũng tương đối tươi tốt, cũng không hề có gì lạ thường, huống chi, lúc này đang là ban ngày, dù có oán linh, cũng không dám xuất hiện dưới ánh mặt trời.

 

Nhưng ngay khi tôi định quay đầu hỏi cô ấy có phải đã nhìn lầm rồi không thì mấy cành cây bên luống hoa kia bỗng nhiên hơi rung lên, chẳng lẽ lại là quái vật gì đó? Tôi khẩn trương, muốn đi đến nhìn cho rõ.

 

Tôi vừa nhấc chân, tay áo tôi liền bị kéo lại, tôi quay đầu thì thấy Huyền Kỳ khẽ lắc đầu với tôi.

 

Tôi chần chờ một lúc, sau đó lại nghĩ, là phúc không phải họa, là họa tránh không khỏi, tôi cầm chặt chủy thủ trong tay.

Continue reading

Cửu Biện Liên 35


Chương 4.1: Quay lại nhân gian tốt đẹp.

 

Trong ba ngày, mỗi ngày tôi đều lấy cớ lên núi dạo chơi, mang theo lương khô và cơm trưa chạy lên ngôi nhà đá nhỏ của Bạch Hổ, đợi cả ngày trời, cho đến khi sắc trời trở tối mới về nhà. Bác tỏ vẻ kì quái hỏi tôi, trên núi có cảnh đẹp gì đặc sắc đến mức khiến tôi lưu luyến đến thế.

 

Hôm nay đã là ngày thứ ba, sáng sớm tôi đã vội vã chạy lên ngôi nhà đá nhỏ kia, Bạch Hổ vẫn giống như mấy hôm trước, cúi người bên bàn, đeo một đôi bao tay thật mỏng, hoặc đang tỉ mỉ mài dũa, hoặc đang cẩn thận gắn gắn thứ gì đó. Ba ngày qua, tôi chưa bao giờ thấy anh ta rời khỏi đó, thậm chí ngay cả đầu cũng không hề ngẩng lên.

 

“Xem ra còn phải một thời gian nữa mới xong, giờ cô có lấy dao kề ngay cổ anh ta thì anh ta cũng không để ý đến cô đâu.” Thẩm Thiên Huy đi cùng tôi bảo thế.

Continue reading

1/2 Hoàng Tử – T4 C10


TẬP 4
CHƯƠNG 10: TÂY MÔN PHONG, NGƯỜI CÓ CẢNH NGỘ GIỐNG TÔI?

Gui rầu rĩ, vô cùng áy náy xin lỗi chúng tôi. “Thật sự xin lỗi mọi người, bởi vì mối quan hệ của tôi khiến concert xảy ra vấn đề.”

Tôi vừa để A Lang đại ca chữa trị vết thương trên tay, vừa trả lời. “Không sao cả, cũng không gây ảnh hưởng gì lớn, nhưng mà Tây Môn Phong này rốt cuộc có quan hệ gì với anh?”

“Hắn cướp người yêu của bố, con mẹ nó mi nghe không hiểu hả?!” Tây Môn Phong bị dây thừng trói chặt ở một bên đột nhiên gào ầm lên.

Continue reading