Thành Thời Gian

Ở những năm tháng tuổi hoa rực rỡ nhất, chúng ta thường chưa biết thế nào là yêu, nhưng lại gặp được tình yêu của cả đời người.


Leave a comment

Lời Chúc Phúc Của Odin Q2.10


Chương 10:

Đôi cánh lớn của Kim Dực Long xòe ra, bay lượn trên bầu trời thần giới. Vô số phượng hoàng và dực long bay sát qua bên người họ. Hàng trăm dũng sĩ thị vệ điện Valhalla đã bị bỏ lại phía sau. Tiến vào trong mắt là từng con phố thay đổi lần lượt và những tòa nhà có cùng phong cách với Asgard.

Cho dù ở trên bầu trời cũng không nhìn thấy được giới hạn của thần giới.

Frigg chưa từng cảm nhận được sâu sắc thân phận của Odin. Anh là người chỉ huy đội quân thần giới, thần chiến tranh và thắng lợi, vua của chư thần.

Nhìn bàn tay to nắm sợi dây cương phía trước, Frigg bất giác nhìn tay mình một chút.

Đối với giang sơn khí thế sừng sững, đế đô to lớn phồn hoa, dù là cô gái xinh đẹp cũng sẽ có vẻ nhỏ bé không đáng kể.

Lòng Odin là cả thị tộc, thậm chí là chín đại thế giới chứ không phải là tình yêu trai gái.

  Continue reading


Leave a comment

Mị tướng Quân 73


Chương 73: Mỹ nữ gả cho anh hùng, ngươi là anh hùng ư?

Lời này của y thật sự rất buồn cười, nói cực kì khéo léo bùi tai. Nếu y thắng, y hi vọng có thể lấy được Ninh Khải Dao, nếu y thua, hi vọng nàng có thể gả cho anh hùng… Anh hùng đó đương nhiên là Ninh vương, người có thể đánh bại y.

Dù y có thỉnh cầu được đi chăng nữa, nếu như lần này thái tử còn không ra tay, y còn có mặt mũi mà lấy Ninh Khải Dao làm vợ sao?

Với tính cách của Ninh Khải Dao, nàng còn có thể gả cho một người bị ám chỉ không phải anh hùng trước mặt mọi người sao?

Continue reading


5 Comments

Thiên Hạ Đệ Nhị 87


87. Xem ai quên trước.

 

Lúng túng yên lặng, cửa sổ phản chiếu rất nhiều bóng người, anh cầm cây bút bi màu đen trên bàn, roẹt roẹt ký tên mình lên đơn xin thôi việc. Chữ viết mà tôi quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn kia thế nhưng lần này lại khiến tôi cảm thấy hơi đau lòng.

 

Đầu bút dừng lại tại phía cuối, một lúc lâu, cuối cùng anh đưa đến: “Đông Phương Lạc, nếu như em cảm thấy như vậy là tốt cho em nhất thì Tần Tấn sẽ như em mong muốn.”

 

Lúc đi ra Trần Nhiên đang ngồi ở chỗ của tôi, đầu ngón tay thon dài xoay xoay mô hình nhân vật game trên bàn tôi, nói như lơ đãng: “Thật sự phải đi rồi sao?”

 

Phía sau Uông Lỗi ló đầu ra: “A Lạc cô thật sự gặp Vô Ngạn rồi hả?” Tôi quay đầu đương muốn trả lời thì Trần Nhiên đã giận tái mặt đi. Anh ta vừa nhìn thấy sắc mặt của Trần Nhiên thì đầu lại rút về phía sau cửa rồi biến mất.

Continue reading


1 Comment

Thiên Hạ Đệ Nhị 86


86. Tôi là báu vật của ai.

 

Cuộc sống luôn phải tiếp diễn, sau khi bốc đồng ngông cuồng thì dù sao cũng phải gánh chịu hậu quả.

 

Lúc tôi mở cửa, nhìn thấy mẹ già ngồi trên ghế salon, trong nháy mắt tôi nhìn thấy bỗng hoài nghi mình hoa mắt, cũng trong nháy mắt lại biến thành vẻ xanh mét dọa người. Mấy ngày không gặp, sao trên đầu bà lại nhiều tóc bạc như vậy.

 

“Con quỳ xuống cho mẹ.” Bà rất tức giận. Tôi có thể tưởng tượng ra nhưng lại càng không quá lo lắng đến mức độ bộc phát. Tôi đặt đồ lên ghế salon, rất ngoan ngoãn quỳ gối trong phòng khách.

 

Lần đó bà cầm dây nịch quất tôi túi bụi một trận, đây là lần đầu tiên trong ký ức bà đánh tôi, khi tôi hai mươi ba tuổi.

 

Cái dây nịt chết tiệt này là do ai sản xuất, chuyên để đóng phim SM sao. Nhìn dấu vết xanh tím trên người, buồn cười chính là tôi không hề thương hại mình chút nào, là tôi đáng bị đánh. Khi cơn đau lan tỏa khắp người, tôi như có cảm giác trút được gánh nặng. Thôi, cứ vậy đi.

Continue reading


17 Comments

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc 8.1


HMCTK8

Chương 8:

Đừng sợ đi qua trong bóng đêm, bởi vì cuối đêm đen mãi mãi là ánh sáng.

——-

(1)

 

Mùa thu.

 

Sau khi thời tiết nóng bức qua đi, trong nháy mắt thế giới đã an tĩnh không ít. Đầu cành bạch dương khoác lên chiếc áo sắc thu, hàng cây phong Mĩ ven đường đỏ tươi như máu, tỏa ra hơi thở gần như muốn bốc cháy, một mạch kéo đến cuối con đường.

 

Cao ốc như rừng rậm trong thành phố, nhựa đường trên mặt lộ, xe cộ qua lại… đều giống như kim cương vĩnh hằng lấp lánh. Rồi lại bởi vì vĩnh hằng mà mãi không già nua, máy móc rập theo khuôn khổ. Song, đêm mùa thu ùa về, màu đỏ vàng lần lượt thay đổi, lúc này mới khiến cho người ta nhớ đến chuyện cũ xa xưa, buổi hoàng hôn trong thơ ấu.

 

Trong phòng ngủ của Bùi Khúc vang lên tiếng dương cầm.

 

Thế nào cũng không nghĩ đến thiếu gia Sâm Xuyên Quang lại đích thân đến thăm bọn họ, hơn nữa còn ngồi bên cạnh Piano chỉ bảo Bùi Khúc. Bởi vì thân phận của tổ chức Sâm Xuyên nên anh chưa từng biểu diễn công khai. Nhưng Bùi Thi và Bùi Khúc đều nhận định một khi anh xuất hiện trong giới âm nhạc thì địa vị nhất định sẽ như Hippocrates (1) trong giới y học, Titanic trong giới tàu thủy.

Continue reading


2 Comments

Mị Tướng Quân 74


Chương 74: Để không làm cẩu hùng, y đành phải thi đấu

Đương nhiên Hoàng thái hậu đã đặt bát canh xuống từ lâu, nhưng lại nhắm mắt ngồi trên đài, tỏ vẻ mình không muốn nhìn. Nghe thấy câu hỏi của Hoàng đế, chỉ nói: “Ai gia già rồi, hôm nay miễn cưỡng tới đây, cũng chỉ muốn góp vui. Hoàng nhi tự quyết định đi.”

Xem ra, Hoàng thái hậu đã quyết định khoanh tay đứng nhìn tới cùng.

Ta thầm thở phào nhẹ nhõm. Nếu như Hoàng thái hậu chen lời vào, xem chừng phải tốn thêm ít nước bọt.

Continue reading


2 Comments

Khanh Vốn Phong Lưu 46


Chương 46: Lại nằm mơ

Phùng Uyển nghiêng đầu, nàng ngơ ngẩn nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy phong cảnh xanh mướt một màu.

Một lát sau, nàng khẽ gọi: “Phất nhi.”

“Dạ.” Giọng nói yếu ớt của Phất nhi ẩn chứa nỗi nghẹn ngào. Không cần nhìn, Phùng Uyển cũng biết ả vẫn đang chờ mình mềm lòng.

Phùng Uyển không nhìn ả, nàng khẽ nói: “Cuộc đời này, ngươi đã từng nhận đại ân của ai chưa?”

Continue reading

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 6,871 other followers