Khanh Vốn Phong Lưu 86


Chương 86: Chàng đúng là họa thủy.

 

Sáng sớm Triệu Tuấn đã ra khỏi phủ. Phùng Uyển cũng vậy.

 

Chân trước Triệu Tuấn mới vừa đi, chân sau nàng đã ra khỏi cửa phòng. Ở lại trong phủ không biết sẽ có bao nhiêu người đến xem náo nhiệt. Nàng nghĩ hiện tại biết được chuyện của Vệ Tử Dương và nàng không phải là quý tộc thì cũng là quan viên. Nàng thật sự không kiên nhẫn giao thiệp với gia quyến của những người này.

 

Đi trên phố, nhiều lần chạy qua Triệu phủ, xa xa đã thấy mấy người đi vào trong, vô cùng náo nhiệt. Phùng Uyển rụt đầu lại, dứt khoát bảo xe ngựa chạy xa.

 

Cứ chạy tới chạy lui như vậy, mãi đến khi chạy được ba vòng trong Đô Thành, mắt thấy trời đã ngã về chiều, Phùng Uyển nghĩ ngợi nói: Nên trở về thôi.

 

Đương lúc xe ngựa nàng quay đầu lần nữa, đột nhiên có một tiếng cười khẽ khàng êm tai vang lên bên cạnh, “Rốt cuộc cũng dám về rồi à?”

 

Phùng Uyển nhanh chóng quay đầu lại.

 

Nàng nhìn thấy Vệ Tử Dương đầu đội đấu lạp, thường phục màu xanh, trên chân còn cột khăn, cả người giống như là thương nhân đi khắp bốn phương.

 

Ngạc nhiên nhìn vào đôi mắt phượng dài tà mỵ của chàng dưới đấu lạp, Phùng Uyển khẽ nói: “Chàng đến khi nào?” Continue reading

1/2 Hoàng Tử – T4 C5


TẬP 4
CHƯƠNG 5: NHẬT KÝ CỦA NGHỆ SĨ ĐƯỜNG PHỐ KHỐN KHỔ

Sau khi tập hợp ý tưởng của ban nhạc Vô Ngân, cuối cùng rút ra cách có thể tụ tập nhiều người nhất. Đầu tiên, thành viên ban nhạc Vô Ngân chia thành bốn ngả: Tôi, Tà Linh, Gui, Phượng Hoàng và Tình Thiên cộng thêm hai bảo vệ ─ Kenshin và Sunshine, đi từ cổng đông tây nam bắc đến quảng trường trung tâm, sau đó bắt đầu hát.

Continue reading

Mị Tướng Quân 107


Chương 107: Chưa ra đến cửa đã có chuyện

Editor: Chjcbjbj
Nguồn: https://thanhthoigian.wordpress.com

Lúc ta ngoi lên khỏi mặt nước, liếc nhìn cảnh tượng trên bờ, thấy người người đều lăn đùng ra ngất.

Bao gồm nhị tuấn võ công cao cường và thị tỳ kia.

Ngay từ lúc Ninh Khải Dao ngồi kiệu tới thương đoàn Thân Độc, ta đã nhận ra thị tỳ đi trước kiệu cô ta có võ công rất cao, chẳng kém bát tuấn hành tung bí hiểm bên cạnh Hạ Hầu Thương là bao. Hơn nữa, thị tỳ này đi theo Ninh Khải Dao mọi lúc mọi nơi, nghĩ vậy, ta cho rằng người này là cận vệ của Ninh Khảo Dao.

Continue reading

Thả Dây Dài Câu Đại Thần 53


Chương 53: Tây Môn, ông bóp chết cậu!

 

Lúc Bánh Bảo thức dậy là chín giờ rưỡi sáng, sau đó nghĩ đến dù sao cũng không có việc gì làm, kì kèo ở trong chăn hết một tiếng, rời giường thì đã mười giờ rưỡi. Lúc rửa mặt có người gõ cửa, cô trực tiếp cho rằng là Thánh Kỵ Sĩ, độ hưng phấn :1000%

 

Lúc mở cửa phát hiện là Vương Bân… Độ hưng phấn: -1000%

 

“Làm gì thấy tôi là làm vẻ mặt này vậy?” Lái motor vô cùng bất mãn, nói thầm rồi đặt mấy chiếc túi lên bàn, sau đó quay đầu lại nhiều chuyện: “Ôi, mới vừa rồi có phải cô rằng tôi là anh Hán hay không?”

 

Ngay cả thắt lưng Bánh Bao cũng đã đỏ cả lên, lập tức hận không thể lấy giày nện vào gương mặt kia: “Cút!”

 

Thế nhưng anh ta vẫn bỡn cợt: “Anh Hán đã về thành phố L rồi, bảo tôi thường xuyên ghé thăm cô.”

 

Bánh Bao không hài lòng: “Ai cần anh thăm chứ!”

 

Lái motor cười bỉ ổi: “Tôi biết cô chỉ cần một mình anh Hán thăm thôi.” Bánh Bao đã vút cao lửa giận, nhưng anh ta cười bỉ ổi hơn, “Nhưng mà làm sao anh Hán lại thích cái kiểu bé con thiếu điện thiếu nước như cô chứ!”

Continue reading

Khanh Vốn Phong Lưu 85


Chương 85: Làm rõ

 

Phùng Uyển về phủ, Triệu Tuấn đã đi ra ngoài.

 

Khi y trở về đã là đầu giờ Hợi. (10h đêm)

 

Phùng Uyển vốn hay mất ngủ, nghe thấy tiếng Triệu Tuấn và Vũ nương nói chuyện với nhau bên ngoài, nàng cũng không buồn để ý đến.

 

Đương lúc này, ba chữ Vệ Tử Dương truyền đến tai nàng.

 

Vệ Tử Dương ư?

 

Phùng Uyển rùng mình, vội vàng ngồi dậy, nàng nhẹ nhàng khoác ngoại bào vào, đi đến bên cửa sổ lắng nghe.

 

Ngoài cửa sổ, tiếng nói Triệu Tuấn mang theo men say, “Vệ Tử Dương này làm việc quả thật không chút kiêng kỵ. Tứ công chúa xinh xắn yêu kiều nói chuyện với hắn, ngay mặt bệ hạ và Ngũ điện hạ, vậy mà hắn lại sầm mặt ra lệnh bảo Tứ công chúa cút đi, còn nói nàng ta vĩnh viễn đừng xuất hiện trước mặt hắn. Hắn còn nói, hắn sẽ không quên chuyện làm nhục hắn! Nàng không biết đâu, cục diện lúc đó, Tứ công chúa thật sự mất hết sĩ diện.”

 

Tiếng của Triệu Tuấn không nói ra được là hả hê hay tiếc nuối: “Vốn bệ hạ có ý gả Tứ công chúa cho hắn, bị hắn càn quấy như vậy, sắc mặt cũng thay đổi. Dù là mấy vị điện hạ khác hay là Ngũ điện hạ cũng mang sắc mặt rất kém.”

 

Đám người Ngũ điện hạ dĩ nhiên là sắc mặt kém rồi, phải biết rằng người làm nhục chàng là bao gồm các vị điện hạ kia.

 

Tiếng nói Vũ nương vang lên, “Vậy bệ hạ có xử lý hắn hay không?”

 

“Tại sao không chứ? Vốn là chuẩn bị cho hắn thăng quan, nhưng hắn náo loạn như vậy, bệ hạ phẩy tay áo bỏ đi tại chỗ, yến hội cũng tan trong cảnh không vui, làm gì còn có chuyện thăng quan nữa?”

Continue reading