Người Yêu Ơi Đi Nào – Hoàn


  1. Chỉ cần anh còn sống, chỉ cần em còn yêu.

Lúc cương thi mắt xanh không có việc gì sẽ làm quan tài trong trấn nhỏ, còn lúc nhàn nhã sẽ đưa Xảo Nhi đi rất nhiều nơi. Một người một thi hái trái cây trong núi, đâm cá bên bờ sông, hái hoa dại trong thung lũng.

Nó vốn thích nằm trên bãi cỏ, hai tay gối lên đầu, nhìn Xảo Nhi đi chân trần chạy nhảy bên bờ suối. Cả tộc cương thi đều không hiểu được hành động của nó. Cương thi là một chủng tộc cao ngạo, không thể chấp nhận thủy tổ của chúng hạ thấp địa vị khuất phục thần giới, mang thân phận là một tọa kỵ.

Cho nên ngoài sáng trong tối luôn luôn có cương thi liên tục đến làm phiền Mắt Xanh. Tất nhiên Mắt Xanh không sợ chúng, nó thường giao cương thi bắt được đến Quan Thiên Uyển để Ứng Long và Băng Di giáo hóa. Thật sự không làm được thì đưa cho Quan Thế Âm, bắt đến nghe Như Lai giảng kinh cảm hóa.

Việc giáo hóa cương thi là sở trường của Như Lai phật tổ. Ông ngồi trên đài sen cao cao, khuôn mặt an hòa, phật quang vạn trượng quanh thân. Bởi vì không biết nói tiếng cương thi, nên ông giảng kinh bằng tiếng lòng: “Phật coi trọng nhân quả, hôm nay giảng kinh các có cương thi, Bản Tôn Giả sẽ kể câu chuyện một con cương thi làm điều tốt giúp người. Trước đây thật lâu có kẻ trộm mộ đi vào một ngôi mộ cổ, mấy lần mở nắp quan tài nhưng chủ nhân trong quan tài không chịu độ lượng cứ giữ chặt nắm quan tài lại. Dưới cơn nóng giận kẻ trộm mộ lấy mấy chục tấm bùa phong hồn dán lên nắp quan tài, tức giận viết: Mày không cho tao vào, tao không cho mày ra. Ngàn năm sau, có người mở quan tài ra, phát hiện chủ nhân bên trong quan tài bị chìm trong một đống chất lỏng không rõ, khuôn mặt như có vẻ đau khổ. Chư Tử có biết cớ gì không?”

Chúng cương thi không giải thích được, minh vương Đồ Tô biết chút ít về chất chống phân hủy thi thể, lúc này liền đáp: “Người xưa thường cho chất dịch vào trong quan tài để bảo vệ thi thể không thối rửa.”

Continue reading

Cửu Biện Liên 88


Chương 8.3: Có phải là kho báu hay không?

Vu Dương nghe Tần Lan nói thế thì sắc mặt lập tức biến đổi: “Loại hoa đỏ đó tên gì?”

Tần Lan lắc đầu: “Không biết, ông ấy chưa từng nói, chỉ nói là hoa đỏ tuy đẹp nhưng rất nguy hiểm, ông ấy đã cất giấu ở một nơi an toàn, khi Tiểu Long lớn lên sẽ dạy nó cách để nó có thể tự do ra vào thoải mái lấy mà dùng.”

“Nhưng chỉ để lại một tờ bản đồ như thế, ai mà hiểu chứ.” Huyền Kỳ vẫn còn đang nghiên cứu mấy nét vẽ trên bản đồ.

“Ông ấy nói chờ Tiểu Long lên trung học sẽ dạy nó cách đọc bản đồ.” Tần Lan nói rồi, lại hơi nghẹn ngào “Thế nhưng… ai ngờ….”

Continue reading

Cửu Biện Liên 87


Chương 8.2: Di vật.

Hai ngày tiếp theo là ngày nghỉ, thời tiết vẫn rất tốt, Cuối cùng Huyền Kỳ cũng hết sốt, bắt đầu chạy nhảy trở lại.

Diệu Diệu thấy Huyền Kỳ đã khỏe, có vẻ vô cùng vui sướng, miệng lúc nào cũng ngậm con chuột đồ chơi nhìn cậu đầy mong đợi. Huyền Kỳ bị nhìn đến không còn cách nào khác, đành phải nhận lấy con chuột đồ chơi rồi ném ra xa, Diệu Diệu lập tức chạy “Vụt” theo, sau đó lại ngậm trở về, Huyền Kỳ lại tiếp tục ném, hai người cứ như đang chơi trò “Ném đĩa cho cún” ở trong sân.

Vu Dương thì lại không hề có tinh thần, có lúc còn ngủ gà ngủ gật bên bệ cửa sổ, mày vẫn cau chặt, bất kể chúng tôi có tạo ra bao nhiêu tiếng động anh đều không hề mở mắt.

Tôi hơi lo lắng, hỏi Thẩm Thiên Huy xem như thế có phải có chuyện gì nghiêm trọng không.

Continue reading

Socrates Yêu Dấu – Chương 3


Chuyển ngữ: Chjcbjbj
https://thanhthoigian.wordpress.com

Ngôn Hàm cũng kinh ngạc, không ngờ cô gái này lại dễ đối phó như thế. Tưởng rằng ít ra cô ấy cũng biết võ vẽ đôi ba chiêu, không ngờ thân thể nhỏ nhắn ấy lại lao thẳng vào lòng anh, áo len vừa vặn mà mềm mại, ấm áp, thơm phức.

Cô yếu ớt đến mức không tưởng, bị anh khống chế dễ dàng. Giờ phút này, cô ra sức giãy giụa mà không thoát nổi, cuống đến nỗi rên lên ư ử, có điều giọng lại quá bé.

Anh cau mày, siết chặt thêm chút, cô lập tức ngoan ngoãn, không giãy cũng không kêu ca thêm nữa.

Continue reading

Freud Yêu Dấu – Chương 24


Quyển 2: Yêu không phải con đường của riêng ai

Chương 24

Chuyển ngữ: Chjcbjbj
https://thanhthoigian.wordpress.com

“Ý, tớ đại diện cho vụ bồi thường tai nạn của Tống Y, người chết rồi, đoàn làm phim bồi thường ngay tắp lự. Nhưng phải giao tiền cho ai đây?”. Dương Tư tựa lên bàn làm việc của Chân Ý, hỏi.

“Đăng thông báo đi. Nếu không có người thân thì quyên góp”.

“Được”. Dương Tư nói xong, dè dặt hỏi: “Ý, cậu thế nào rồi?”.

Continue reading

Mị Tướng Quân 143


Chương 143: Đau buồn hỡi ôi đau buồn

Chuyển ngữ: Chjcbjbj
https://thanhthoigian.wordpress.com

Nhưng ta bó tay, đành phải mặc hắn tiếp tục lải nhải. Giọng hắn nghẹn ngào: “Người tỉnh lại đi, Bánh Bao Thịt… Chúng ta còn phải đi trộm gà nhà hàng xóm, cùng tham gia đại hội thảo nguyên, để những cô nương trên thảo nguyên say đắm không thôi, van xin mà không được…”

Ngẫm lại khi đó ta thật thất đức, thiếu niên không biết hương vị ái tình! Cho nên chuyên làm vài chuyện vô ơn bạc nghĩa.

“Người mau dậy đi, Đùi Gà Mặn. . . Nhớ lại năm đó chúng ta cùng tới lầu xanh. . . Không một xu dính túi, suýt nữa bị tú bà đuổi đi, nhưng lại lọt vào mắt một cô hoa khôi, người ta không thèm lấy tiền mà nằng nặc đòi giữ người lại, nói chỉ cần người mở miệng, cô ta sẽ tự chuộc thân, cam nguyện làm thiếp. . . Nhưng người lại vỗ bàn, lớn tiếng nói: Đói meo rồi, cho một cái đùi gà mặn trước đi. Ta đổ mồ hôi đầm đìa thay người, rất sợ từ nay về sau, kinh thành sẽ xôn xao lời đồn Thiếu tướng Quân gia phá hủy lầu xanh. . . Nhưng con gái nhà người ta không thèm để ý, còn nói chưa từng thấy ai ngỗ ngược bất kham như người.”

Continue reading