Cửu Biện Liên 69


Chương 7.1: Một năm mới lại đến.

 

Vu Dương nhìn Lưu Hà rốt cuộc cũng đi, không khỏi thở phào, sau đó lại cảm thấy hơi kì quái: “Sao rồi, đã xong chưa?”

 

Xong thì xong rồi, nhưng bây giờ trong phòng chỉ còn hai người chúng tôi, không chỉ vì anh đang cởi trần, mà tôi cũng vì chuyện thuốc dẫn ban này mà mặt vẫn chưa hết đỏ, vì vậy, tôi vẫn rất ngại nhìn anh, trong lòng không yên, tôi chỉ đành giả vờ giả vịt lau tới lau lui,

 

Sau khi bị hỏi như thế, tôi mới nhận ra máu trên cánh tay anh đã được lau sạch sẽ, trong vết thương còn bị tôi làm dính không ít thuốc sát trùng.

Continue reading

Mị Tướng Quân 139


Chương 139: Đầu mối

Chuyển ngữ: Chjcbjbj
https://thanhthoigian.wordpress.com

“Chúng ta cùng lên đường trở về quân doanh. Bụng ta trúng tên, đối với ánh nhìn của người ngoài thì vết thương này rất nặng. Lúc nghỉ ngơi giữa chặng, phàm là người có phẩm cấp đều nhân cơ hội dâng thuốc nịnh bợ, tích cực hơn nữa còn tuần tra canh chừng xung quanh, để quân địch không thể thừa cơ đánh lén. Đương nhiên thứ mà những kẻ này muốn đều là danh và lợi, duy chỉ có nàng, ngồi một mình một chỗ, ngắm nhìn ánh trời chiều đằng tây, phái mỗi Tiểu Thất đến xem vết thương cho ta… Tiểu Thất khám thì khám đấy, nhưng lại không chữa trị cho ta… Một lát sau còn lệnh cho một tên lính cần vụ nho nhỏ thúc giục, bảo ta phải mau chóng lên đường… Thậm chí nàng còn không thèm tới thăm ta.”

Ngươi bảy tuổi à, hay ba tuổi? Có mỗi viết thương bé tí tẹo mà xoắn xuýt hết cả lên! Bụng trúng mỗi một mũi tên thôi, có gì lớn lao chứ? Không phải Tiểu Thất đã tới xem cho ngươi rồi sao? Không chữa trị cho ngươi bởi vì có rất nhiều kẻ vây quanh ngươi rồi… Tránh lãng phí thuốc men mà thôi. Ta nói này… Sao người này lại hẹp hòi như vậy? Chuyện có hơi lớn một xíu thôi đã nhớ dai không thể dai hơn được nữa! Bảo lính cần vụ giục các ngươi mau lên đường là vì muốn tốt cho các ngươi thôi! Mặc dù quân địch… không thể đuổi theo nhanh như vậy được… Nhưng các ngươi không đói bụng sao?

Continue reading

Cửu Biện Liên 68


Chương 6.13: Biện pháp.

 

Lại là một người đáng thương. Tại sao tất cả những người phụ nữ có liên quan đến Vu Dương đều có kết cục như vậy?

 

Vu Dương ngồi cạnh, thu lại roi đang quấn trên cổ Lưu Hà, lẳng lặng nhìn cô ta.

 

Lưu Hà ngồi thẳng, kéo lại vạt áo, đột nhiên chảy hai hàng nước mắt: “Tôi lén lút luyện thuật cấm là sai, nhưng cũng đã nhận trừng phạt rồi, tại sao, tại sao còn đuổi tôi đi?”

 

Yên lặng một lúc lâu, trong không khí chỉ còn tiếng nức nở và tiếng gió không ngừng truyền đến bên tai tôi

Continue reading

Cửu Biện Liên 67


Chương 6.12: Ai phản bội ai

 

Tôi cảm thấy, Lưu Hà đến đây khi nào, Vu Dương nhất định sẽ biết, khi anh bước vào sân, không chừng hai người đã bắt đầu đấu nhau rồi. Chỉ là, không biết vì sao Lưu Hà lại không chịu hiện thân, nên Vu Dương mới nghĩ ra cách này, buộc cô ta bước ra.

 

Nghĩ đến đây, lòng tôi tràn đầy đủ loại cảm xúc, vừa tức anh không nói trước đã lợi dụng tôi, vừa cảm thấy vô cùng mất mát, trái tim như bị bóp chặt, vừa đau vừa khó chịu, hít sâu mấy lần cũng không thể giảm bớt.

 

Vu Dương phát hiện tâm trạng tôi không tốt, khẽ nói vào tai tôi: “Xin lỗi, một lát nữa tôi sẽ giải thích, giờ cô khoan hãy cử động.”

Continue reading

Freud Yêu Dấu – Chương 20


Chuyển ngữ: Chjcbjbj
https://thanhthoigian.wordpress.com

Tư Côi nghe xong, há hốc mồm một lúc lâu, líu hết cả lưỡi: “Chân Ý, cậu, Chân Ý, mình, trời ạ, mình thật sự không ngờ cậu lại to gan như vậy, không biết xấu hổ như vậy.”

“…”

Chân Ý giơ chân đạp bay cô.

Sau lúc ồn ào, lại hơi bồi hồi, nói: “Bởi vì thích nên cảm thấy rất đáng, đâu suy nghĩ nhiều như vậy. Bây giờ nghĩ lại, tớ không hề hối hận, cũng không thấy mất thể diện, ngược lại rất vui vẻ. Thật ra khoảng thời gian ấy rất quý giá.”

Continue reading