Socrates Yêu Dấu – Chương 5


Chuyển ngữ: Chjcbjbj
https://thanhthoigian.wordpress.com

Mọi ánh mắt đồng loạt liếc tới, Chân Noãn đoạt lời thoại của boss mất tiêu rồi, khó xử quá đi mất!

Ngôn Hàm hơi cúi đầu quay lại nhìn cô, giữ nguyên vẻ mặt trong giây lát rồi chậm rãi mỉm cười. Nhìn từ phía Chân Noãn, chiếc khăn quàng cổ màu xám che mất bờ môi của anh, chỉ thấy đôi mắt đào hoa tuyệt đẹp cong cong, lung linh ánh sáng.

Cô kinh ngạc phát hiện mình như bị giật điện, vội vàng rũ mắt xuống.

Continue reading Socrates Yêu Dấu – Chương 5

Freud Yêu Dấu – Chương 26


Chuyển ngữ: Chjcbjbj
https://thanhthoigian.wordpress.com

Khi Chân Ý tỉnh lại, trên người cô đang đắp một tấm chăn, rèm cửa phất phơ, trong gió thoảng hương hoa.

Ngôn Cách rời đi mất rồi!

Cô gập chăn lại, không chạy loạn khắp nơi, biết điều trở về theo lối cũ.

Mới về đến bệnh viện tâm thần, Tiểu Kha đã vẫy tay gọi cô: “Cô Chân, giúp tôi một chút”.

Continue reading Freud Yêu Dấu – Chương 26

1/2 Hoàng Tử – T5 C6


TẬP 5
CHƯƠNG 6: BÁ CHỦ KHÁT MÁU

“Mọi người cố lên, đánh đổ cổng thành”. Tôi gào thét ầm ĩ, cổ vũ những chiến sĩ thành Vô Ngân đẩy xe gỗ phá cổng Nguyệt Thành ở phía trước, vừa nhấc khiên cản mũi tên bắn xuống từ trên tường thành, vừa cùng tụi Nam Cung, Tà Linh vung đao chém từng đám gamer tới tranh giành thành.

Vô số chiến sĩ anh dũng của thành Vô Ngân liều mình đẩy xe gỗ phá thành, muốn đánh đổ cổng thành sớm một chút, tấn công vào Nguyệt Thành. Rất nhiều người leo thang trèo lên tường thành, không đếm xỉa đến màn tên như mưa, máu các chiến sĩ gần như nhuộm đỏ bức tường thành.

Continue reading 1/2 Hoàng Tử – T5 C6

Mị Tướng Quân 145


Chương 145: Hắn đã xảy ra chuyện gì?

Chuyển ngữ: Chjcbjbj
https://thanhthoigian.wordpress.com

Phải chăng sẽ như nhện rơi khỏi lưới, cá rời mặt biển?

Ta không dám tưởng tượng.

Cho nên, ta nhất định phải tỉnh lại, cùng hắn chống chọi hết thảy, ngăn cản hết thảy.

Không biết trải qua bao lâu, người bên cạnh bỗng nhiên choàng tỉnh, nhảy xuống giường: “Sao ta lại quên mất, sao ta có thể quên? Hôm nay là ngày thứ mười mà.”

Continue reading Mị Tướng Quân 145

Khanh Vốn Phong Lưu 114


Chương 114: Ta muốn dọn đến phủ chàng.

Vệ Tử Dương kéo Phùng Uyển, vội vàng đi đến phòng khách bên sườn hậu hoa viên. Vừa đi vào chàng vội đá cửa phòng đóng chặt lại, sau đó quay đầu lại nhìn Phùng Uyển.

Chàng nhìn vào đôi mắt dịu dàng an hòa đang lẳng lặng nhìn của Phùng Uyển lần nữa. Ánh mắt như thế theo lý phải khiến người ta thoải mái mới đúng, nhưng Vệ Tử Dương không biết tại sao lại cảm thấy mất tự nhiên.

Chàng nhìn Phùng Uyển chằm chằm, mắt phượng nheo lại hỏi: “Sao nàng lại đến đây?”

Giờ phút này ánh nắng óng ánh chiếu xuyên qua màn lụa mỏng nơi cửa sổ, trải lên mái tóc đen nhánh của chàng, trải lên khuôn mặt như ngọc của chàng, trải lên ngũ quan khó tả nổi bằng lời của chàng. Trong phút chốc như thế, Phùng Uyển cảm giác được rằng chàng thiếu niên trước mắt quả thật không giống người nhân gian.

Continue reading Khanh Vốn Phong Lưu 114

Khanh Vốn Phong Lưu 113


Chương 113: Để ý.

Xe ngựa Phùng Uyển vừa chuyển động, chỉ thấy nơi cổng vòm đi thông đến Bắc Viện có một chiếc xe ngựa khẩn cấp chạy đến, dấy lên một đám bụi mù.

Mới vừa chạy vào viện, tiếng Triệu Tuấn trong xe ngựa kia hổn hển vang lên: “Uyển nương có ở đây không? Uyển nương có ở đây không?”

Cho đến nay, tuy Triệu Tuấn không phải một người rất có phong độ nhưng trước mặt người khác y vẫn cố gắng duy trì hình tượng của mình. Hiếm khi y hoảng loạn như vậy.

Phùng Uyển hơi giật mình, còn chưa cất lời thì một người hầu liền lớn tiếng thưa: “Phu nhân ở đây ạ.”

“Thật tốt quá!” Triệu Tuấn tươi cười rạng rỡ, y thở phào một hơi, nhìn theo ánh mắt người hầu kia đến xe ngựa Phùng Uyển, thấy nàng ngồi trên xe thì vội la lên: “Xuống đây, mau xuống đây.”

Vừa kêu y sải bước nhảy xuống xe ngựa, lao đến.

Continue reading Khanh Vốn Phong Lưu 113

Khanh Vốn Phong Lưu 112


Chương 112: Tính toán.

Editor: Kentu.

Biên tập: Loyal Pang.

 https://thanhthoigian.wordpress.com

Phùng Uyển đi giữa đường phố một vòng rồi lại bảo ngự phu trở về phủ.

Trước khi bệ hạ phái ngự phu đến, nàng cũng luôn thích đi lượng đường phố như vậy, sở thích này không phải là bởi vì bệ hạ phái người đến mà thay đổi.

Có điều nàng cũng biết, lúc này bệ hạ cảm thấy rất hứng thú với nàng, từng hành động của nàng đều có người theo dõi; Ở chỗ Chu trang ngoại thành phía tây, nàng tạm thời không nên qua đó.

Vừa về tới Bắc viện, Phất nhi liền vội vàng nghênh đón. Ả nhún chào Phùng Uyển, ngoan ngoãn nói: “Phu nhân, vừa rồi Đại công chúa tới nhưng chưa gặp được phu nhân đã đi rồi.”

Đại công chúa tới ư?

Phùng Uyển khẽ mỉm cười: Thoát khỏi sự ám ảnh của chuyện hòa thân, giờ Đại công chúa chính là chim sổ lồng rồi.

Nàng gật đầu và nói: “Biết rồi.” Continue reading Khanh Vốn Phong Lưu 112