Phía sau áo cưới – Chương 7


Chương 7

Edit: Bonei

Beta: Chicbjbj

Lục Lan Xuyên không ngại việc bị con gái đánh, chẳng qua cảm thấy hơi mất mặt thôi. Huống chi lần này Tô Tú xuống tay rất nặng, trên cổ anh có ba vết xước vẫn còn vương máu, vệt đỏ nhỏ dài, vừa nhìn đã biết là do bàn tay con gái tạo nên. Điều này khiến ánh mắt Diệp Triệu Kỳ khá mờ ám, nhướng mày cười cợt đưa ra kết luận, “Vẫn còn rất ăn chơi à nha”.

Vốn đang hừng hực lửa giận, nghe vậy Lục Lan Xuyên chẳng buồn phản ứng. Continue reading

A Nam 55


Chương 55:

Mưa vẫn rơi mãi không ngừngvà càng lúc càng lớn.

 

Gió mạnh đến mức Lưu Giai Chi cầm dù không nổi, phải dùng cả hai tay, vóc dáng Chu Đông Nam lại cao lớn, khiến cô càng phải cố sức đưa cao lên.

 

Thật ra thì cũng chẳng cần phải che dù làm gì, gió tạt khắp xung quanh, quần áo đã ướt đẫm cả rồi.

 

“Chu Đông Nam! Anh khỏe không? Anh ở trong đó có bị hành hạ gì không?” Lưu Giai Chi không ngừng rướn cổ, đi vòng quanh nhìn xem Chu Đông Nam có gì không ổn không. Cô không rảnh tay để lau nước trên mặt, chỉ có thể nhăn mặt nói chuyện với Chu Đông Nam.

Continue reading

Mị tướng quân 181


Chương 181: Trái phải thiện ác

Editor: Kentu

Beta: Chjcbjbj

Trong lòng nàng đã không còn phân biệt được trái phải thiện ác nữa rồi, chỉ có mưu cầu của nàng mới có thể ảnh hưởng đến nàng mà thôi.

“Muội đừng quên mục đích Hoàng tử bảo muội tới đây, còn chưa hỏi ra chuyện mà muội đã giết ta, muội không sợ y trách tội ư? Tục ngữ nói rất đúng, không bột đố gột nên hồ, tuy muội biết dùng tinh chất vàng sắt chế thành vũ khí như thế nào, nhưng nếu không tìm được tinh chất vàng sắt thì có ích gì chứ?”.

Từ khi nàng ta tự thừa nhận lợi thế trong tay mình, ta đã xâu chuỗi hết thảy nguyên nhân hậu quả, cuối cùng mơ hồ biết quặng vàng Lý Sĩ Nguyên để thất thoát năm đó là gì rồi. Triều đình chỉ biết là ông làm mất mỏ vàng, nhưng lại không hề biết thứ ông làm mất. Hóa ra là khoáng thạch tinh chất vàng sắt có thể chế tạo thành lưỡi dao sắc bén, thảo nào năm đó ông ta không còn cách nào đành gánh tội một mình, bởi vì ông ta biết, nếu việc lớn này bị người ta vạch trần, tội danh ấy phải đến mức tru di cửu tộc. Con trai con gái của ông ta đâu chỉ phải chịu lưu đày. Ô Mộc Tề mang quặng ô kim đến kinh thành, theo như lời y, chẳng qua thêm vào trong ấm chén trà thôi đã khiến trên dưới triều đình chú ý, huống chi Lý Sĩ Nguyên với chức Tể tướng mà làm mất quặng tinh chất vàng sắt có thể chế tạo lưỡi dao sắc bén chứ? Continue reading

Trâm Trung Lục – Chương 4.1


CHƯƠNG 4.1: LƯU LY VÂN LỤA

Chuyển ngữ: Chjcbjbj
https://thanhthoigian.wordpress.com

Bên tai truyền đến tiếng kêu của uyên ương. Tiết trời tháng Sáu ấm áp dễ chịu, ngay cả cơn gió cũng dịu dàng như nước, tựa lớp sa mỏng nhất nhẹ nhất lướt qua bên tai, khiến da thịt con người râm ran, lại như ca khúc sầu bi của cô gái hái sen ngồi bên mép hồ đằng xa.

Giữa thời tiết như hòa tan đất trời này, Hoàng Tử Hà mười hai tuổi nghe tiếng phụ thân gọi nàng. Nàng quay đầu lại từ bên mép hồ, ánh nắng chiếu ngược vào mắt nàng, sắc màu đỏ au như máu tươi hay mã não, bao phủ thế giới trước mặt nàng.

Giữa vầng hào quang đỏ rực khác thường này, nàng nhìn thấy thiếu niên đứng cạnh phụ thân, xiêm y rách nát, vẻ mặt u ám nhưng không thể che giấu làn da trắng xanh và mái tóc đen nhánh. Y ngước đôi mắt như điểm sơn lên nhìn nàng, đen như thể màn đêm tĩnh mịch nhất, sâu thẳm u ám, từ thời khắc ấy như thể dùng dao khắc vào trái tim nàng, mãi mãi không thể nào xóa nhà.

Continue reading