(Type) Hậu cung Chân Hoàn truyện – T2C17


Chương 17: Thư ngân giao

Người dịch: Hồ Thanh Ái
https://thanhthoigian.wordpress.com

Sáng sớm hôm sau tôi vừa đến thỉnh an Hoàng hậu thì Hoàng hậu đã tươi cười hạ lệnh cho cung nhân ngăn tôi lại, nói: “Hoàng thượng đã bảo rồi, không để cho ngươi hành lễ nữa, cứ ngồi yên ở đó là được”. Tôi đành phải vâng theo, Hoàng hậu lại nói tiếp: “Sáng nay, Hoàng thượng đích thân báo cho Thái hậu tin ngươi mang thai, Thái hậu rất vui mừng, lát nữa ngươi hãy theo bản cung đi thỉnh an Thái hậu”.

Tôi cúi đầu vâng dạ. Đến Di Ninh cung, Thái hậu rất vui vẻ, đang đích thân cầm bình nước tưới cho hoa cỏ ngoài vườn, thấy tôi và Hoàng hậu cùng đến thì càng vui mừng, rửa tay rồi cùng vào bên trong.

Tôi theo lễ đứng hầu trước mặt Thái hậu. Thái hậu nói: “Người khác đứng đó còn được, ngươi đang mang thai, hãy ngồi xuống đi!”.

Continue reading

Thâm Sơn Có Quỷ 24


Chương 24

Kể từ lúc Tiểu Xuân đồng ý với Lý Thanh, nàng không còn đi tìm Hạ Hàm Chi nữa. Bây giờ, mỗi buổi tối nàng đều đến cùng dựng nhà với Lý Thanh, sau đó luyện kiếm ở khoảng đất trống sau nhà.

Quá trình “luyện kiếm” căn bản là thế này——

“To con, huynh muốn ta chém chỗ nào?”

“Ùng ục.”

“Ồ, cái cây kia? Được, ta chém đây, a—-!”

“Ùng ục!”

“Gãy rồi, gãy rồi kìa, ha ha! Đúng là quá dễ.”
Continue reading

(Type) Hậu cung Chân Hoàn truyện – T2C16


Chương 16: Quý tần

Người dịch: Hồ Thanh Ái
https://thanhthoigian.wordpress.com

Thân hình nằm đè lên tay tôi nhanh chóng được người nâng dậy, vô số giọng nói chân thành lẫn giả dối rối rít quan tâm hỏi han Đỗ Lương viện: “Sao rồi? Có bị thương chỗ nào không?”. Lại có kẻ vội vàng chạy ra đi mời thái y. Cả đám người vây quanh nàng ta hỏi han ân cần, hầu như chẳng ai để ý xem tôi có bị thương hay không. Tôi nằm gục dưới đất, mũi ngập ngụa mùi bùn đất và hương cỏ dại, nhìn thấy rõ mồn một sắc trắng trong suốt của từng cọng rễ cỏ, hoa rơi đầy mặt đất đỏ như máu. Tôi vùng vẫy cố ngồi dậy, cánh tay đau nhói như muốn gãy rời, thực sự không sao đứng nổi. Kính Phi và Thuần Nhi vội chạy tới, mỗi người một bên cẩn thận đỡ tôi đứng dậy rồi ngồi xuống. Thuần Nhi xót ruột đến mức ứa cả nước mắt, nức nở: “Chân tỷ tỷ, tỷ không sao chứ?”.

Continue reading

Freud Yêu Dấu – Chương 42


Chuyển ngữ: Chjcbjbj
https://thanhthoigian.wordpress.com

Tại phiên tòa công khai, xét xử vụ án Thích Miễn phóng hỏa giết người lần thứ nhất; các kênh truyền thông và quần chúng chen chúc trước cửa tòa án đông nghìn nghịt. Chân Ý đi vào, sóng người bắt đầu trào dâng:

“Dù đã có bằng chứng rõ ràng, luật sư Chân vẫn biện hộ cho tội phạm sao?”.

“Luật sư Chân đặt nạn nhân ở vị trí nào?”.

“Luật sư Chân làm luật sư cho nghi phạm, liệu có biết sự thật hay không?”.

“Xin hỏi, cô tin tưởng nạn nhân vô tội, hay biết rõ anh ta giết người nhưng vẫn muốn giúp anh ta thoát tội?”.

Continue reading

Socrates Yêu Dấu – Chương 16


Chuyển ngữ: Trà Hương

Biên tập: Chjcbjbj

https://thanhthoigian.wordpress.com

images

Tiếng thét tràn đầy sợ hãi của Chân Ý khiến đám đông ồn ào bỗng trở nên im phăng phắc, tựa như hồ nước thiếu đi mấy nghìn còn vịt.

Thấy khuôn mặt cô trắng bệch, vẻ mặt hoảng sợ kêu có người giết cảnh sát, mọi ánh mắt đều đổ dồn lên người Ngôn Hàm.

Ông anh vợ kia nắm trong tay một con dao ngắn nhưng vô cùng sắc bén, phía đối diện, Ngôn Cách khoa trương lùi về phía sau hai bước, một tay nắm chặt cổ tay còn lại, máu tươi theo kẽ tay, từng giọt từng giọt chảy xuống đất. Continue reading

(Type) Hậu cung Chân Hoàn truyện – T2C15


Chương 15: Hoa nhà ai nở ong bướm động lòng

Người dịch: Hồ Thanh Ái
https://thanhthoigian.wordpress.com

Trong lòng không được vui vẻ, khiến thân thể có phần hao gầy, tôi uể oải chẳng muốn ăn uống gì. Bức Xuân sơn đồ chưa thêu được mấy mũi, tôi đã cảm thấy vô cùng chán nản, gạt nó sang một bên rồi đi ra, nằm gục xuống giường.

Nửa đêm nghe tiếng mưa lạnh tạt vào cửa sổ, tí tách rả rích khiến người phiền não, tôi không sao ngủ ngon giấc. Sáng thức dậy, tôi càng thấy bực bội, tựa hồ có thứ gì đó nghẹn lại nơi lồng ngực, lúc hầu hạ tôi thay y phục, Hoán Bích giật mình khuyên: “Tiểu thư, hay là mời thái y đến xem mạch đi thôi, sắc mặt của người nhìn tệ lắm!”.

Tôi cố ngồi dậy rồi bảo: “Không cần đâu. Chắc tại hai hôm nay trời lúc nóng lúc lạnh nên bị cảm một chút, bây giờ mời thái y đến sẽ trễ giờ thỉnh an Hoàng hậu, khó tránh khỏi bị người gièm pha nói là ta giả vờ giả vịt. Đợi sau khi thỉnh an Hoàng hậu quay về, uống một chén nước gừng nóng là ổn thôi!”.

Continue reading

Mị tướng quân 163


Chương 161: Thoát thân

Editor: Kentu
Beta: Chjcbjbj

Siêu Ảnh và Lục Nhĩ đánh nhau loạn xị. Bên trong nhà chỉ nghe thấy tiếng quyền cước vùn vụt, trầm thấp nặng nề. Làm như tránh né bọn họ ngộ thương, ta dời bước chân về hướng cửa, vậy mà mặc dù Lục Nhĩ đang mải đánh nhau với Siêu Ảnh nhưng vẫn chú ý đến hướng đi của ta, vừa thấy vị trí của ta bất thường thì gọi: “Tướng quân, người tìm cái ghế nghỉ ngơi một lát đi, không bao lâu nữa, thuộc hạ sẽ xử lý xong tên này!”.

Hắn vừa gọi như thế, Siêu Ảnh cũng chú ý đến ta nên đánh hết sức với Lục Nhĩ. Trong lúc cấp bách, hắn giơ tay huýt sáo, mấy người còn lại trong Bát Tuấn chợt hiện ra, canh giữ ở hành lang dưới cửa.

Ta thầm mắng, cũng lo lắng vô cùng. Biết rằng dây dưa càng càng lâu thì càng khó thoát thân. Thấy bọn họ nhìn ta với đôi mắt tinh tường, ngẫm nghĩ một lát, ta không dịch về phía cửa nữa mà đi ngược vào bên trong. Họ thấy ta không muốn bỏ đi nữa thì khẽ thở phào nhẹ nhõm, tập trung tinh thần quyền qua cước lại. Continue reading