Kiều Kiều Vô Song – Chương 107


Chương 107: Hay tin.

Trịnh Ngô cho hay, bên phủ gần thư viện có một đống thiệp mời và thư từ cần Cơ Tự đích thân xử lý, nhưng nàng lại không đi.

Không biết tại sao nàng lại không có chút hăng hái nào cả. Có lẽ vì nàng luôn muốn về nhà, nên bây giờ khi đã về được rồi mới cảm thấy lười biếng. Cũng có lẽ khoảng thời gian trước quá căng thẳng, hiện tại đã có thể thả lỏng nên muốn nhàn nhã thêm một chút. Mà có lẽ, vì quá lâu rồi không được gặp chàng, và hiện tại tất cả đều đã kết thúc, chuyện giữa chàng và nàng chỉ tựa như dòng cát trôi qua kẽ tay không thể níu giữ được nữa, càng khiến nàng vô cùng sầu bi, nên mất cả tinh thần. Continue reading “Kiều Kiều Vô Song – Chương 107”

Kiều Kiều Vô Song – Chương 106


Chương 106: Sau khi trở về.

 

Thấy đội tàu Hắc Giao rời đi, nhóm bộ khúc vẫn vây xung quanh Cơ Tự, giúp nàng cản lại cái nhìn xoi mói của đám người trên thuyền, bảo vệ nàng đi vào trong. Vừa vào khoang, Tạ Quảng liền đóng chặt cửa, lúc quay đầu lại, sắc mặt hắn đã vô cùng khó coi.

 

Trên thực tế, không chỉ có mỗi sắc mặt Tạ Quảng khó coi, mà sắc mặt của tất cả bộ khúc Tạ thị đều như vậy cả. Đám người trên thuyền kia đều hân hoan vui mừng vì được cứu, thậm chí kích động đến mức vừa khóc vừa cười, còn Cơ Tự là người đã hi sinh cứu bọn họ thì vẻ mặt lại đang tái nhợt, mờ mịt. Mọi sự trên thế gian này vốn không công bằng. Sau cùng tất cả mọi người đều thoát khỏi cái bóng ma của kiếp nạn này, duy chỉ có một mình Cơ Tự phải gánh chịu hậu quả này suốt cuộc đời. Continue reading “Kiều Kiều Vô Song – Chương 106”

Kiều Kiều Vô Song – Chương 105


Chương 105: Danh tiết trong sạch.

 

Yêu cầu của hắn khiến đám người trên thuyền khách mừng phát điên, bọn họ cảm thấy điều kiện trao đổi này quả thật chẳng thiệt gì cho mình. Bởi lẽ, bất kể Cơ Tự là ai đi nữa thì cũng chẳng thấm tháp gì so với tính mạng của tất cả mọi người trên bốn con thuyền. Thế là mọi người đồng loạt quay đầu nhìn chằm chằm Cơ Tự.

 

Bấy giờ nhóm bộ khúc bảo vệ Cơ Tự gồng người căng thẳng, sắc mặt âu lo. Dù người khó chịu nhất là Tạ Quảng cũng không thể thốt ra lời cự tuyệt. Hiện giờ nếu Cơ Tự không đồng ý cũng sẽ bị người ta đánh ngất đưa qua. Thế nên nàng bước đến khẳng khái nói: “Được, ta đi.” Continue reading “Kiều Kiều Vô Song – Chương 105”

Kiều Kiều Vô Song – Chương 104


Chương 104: Hắn là Trang Thập Tam.

 

Vài ngày sau, Tạ Quảng vội vã đến bẩm: “Cơ tiểu cô, ước lượng theo hành trình, lang quân hẹn hai tháng sau sẽ gặp nhau tại khúc sông Xích Bích. Giờ chúng ta phải xuất phát ngay mới có thể kịp thời hội họp với người.”

 

Cơ Tự gật đầu: “Vậy mọi người đã chuẩn bị xong chưa?”

 

“Đã chuẩn bị xong cả rồi, tiểu cô có muốn mua gì thì hôm nay cứ đi mua, sáng sớm ngày mai vừa hừng đông chúng ta sẽ lập tức khởi hành.” Continue reading “Kiều Kiều Vô Song – Chương 104”