Kiều Kiều Vô Song – Chương 124


Chương 124: Quá bắt mắt cũng phiền.

 

Tạ Lang đi thong dong, trông có vẻ chẳng buồn quan tâm nhưng ánh mắt lại luôn nhìn Cơ Tự. Chàng chưa từng được nhìn thấy dáng vẻ của Cơ Tự hiện tại. Nàng đã đến độ dung nhan cực thịnh, giống như hoa hồng nở rộ trong đêm tối, quả thực đẹp lộng lẫy.

 

Tuy Kiến Khang có nhiều mỹ nhân, nhưng nếu đẹp đến mức như Cơ Tự lại rất hiếm. Da dẻ trắng mịn, tư thái yểu điệu thướt tha, đẹp từ sợi tóc đến móng tay. Nhưng thứ đẹp nhất trên cơ thể nàng chính là đôi mắt phượng như chất chứa rất nhiều tâm sự sầu muộn, hút hồn người khác kia. Continue reading “Kiều Kiều Vô Song – Chương 124”

Kiều Kiều Vô Song – Chương 122


Chương 122: Trả đũa.

 

Đúng lúc này, Viên Nhàn trông thấy kẻ thần bí ngồi đối diện Cơ đại lang nói gì đó rồi khom người đứng lên bỏ đi. Đến tận khi chiếc thuyền lá đưa y khuất dạng từ lâu, Viên Nhàn mới phát hiện ánh mắt của mình nãy giờ vẫn nhìn chăm chăm vào khuôn mặt của Cơ đại lang không rời. Continue reading “Kiều Kiều Vô Song – Chương 122”

Kiều Kiều Vô Song – Chương 121


Chương 121: Thành danh.

 

Hiện tượng địa long trở mình xảy ra cũng nhanh mà kết thúc cũng nhanh. Chỉ thoáng chốc, ngõ Thập Lý đã truyền đến tiếng khóc vui mừng: “Dừng lại rồi, dừng lại rồi.”

 

Tiếp nữa, lác đác vài bóng người chui ra từ các ngóc ngách, cát bụi mù mịt dần dần tản đi. Continue reading “Kiều Kiều Vô Song – Chương 121”

Kiều Kiều Vô Song – Chương 120


Chương 120: Cơ Việt thần thông.

 

Đang lúc mọi người cùng nhau chúc thọ cho hoàng hậu thì bỗng nhiên hoàng đế vẫy tay gọi Cơ Việt: “Cơ ái khanh, đến đây ngồi cạnh trẫm nào!”

 

Xung quanh yên lặng như tờ, ánh mắt mọi người đều dồn về phía này, Cơ Việt ung dung đứng dậy, đi đến ngồi cạnh Hoàng đế. Vị trí của Cơ Việt đương nhiên không ngang hàng với đế hậu mà hơi chếch về sau một chút, nhưng cũng là vị trí tôn quý bậc nhất. Hôm nay là ngày gì? Hành động này của Hoàng đế rõ ràng đang tuyên cáo mình hết sức coi trọng Cơ Việt. Continue reading “Kiều Kiều Vô Song – Chương 120”

Kiều Kiều Vô Song – Chương 119


Chương 119: Gặp lại Tạ Lang.

 

Cơ Tự thấy nực cười, bình thản nói: “Ừ, thúc đi bảo gã quản sự ấy, Chử thần y đã ưng thuận với Cơ Tự một lời hứa, nhưng lời hứa duy nhất quý giá như vậy làm sao có thể mua bằng tiền bạc được? Huống chi Cơ Tự ta cũng không thiếu tiền.” Nàng thoáng ngừng lại rồi nói thêm, “Thúc hãy chuyển cáo cho gã quản sự kia, trừ phi Cơ Tự ta nợ Trần Quận Viên thị họ ơn đức to lớn bằng trời thì ta mới cố công báo đáp bằng chuyện này, còn những việc khác thật sự không cần thiết nhiều lời.”

 

Trịnh Ngô vâng dạ liên hồi rồi quay người đi. Sau đó ông trở lại rất nhanh, sắc mặt khá khó coi, khe khẽ bẩm báo: “Tiểu cô, ta đã chuyển lời của người rồi, người của Trần Quận Viên thị vô cùng tức giận.” Continue reading “Kiều Kiều Vô Song – Chương 119”

Kiều Kiều Vô Song – Chương 118


Chương 118: Cơ đại lang tuấn tú rạng ngời.

 

Buổi chiều Cơ Việt dẫn theo Tần Tiểu Mộc đi ra phố. Nhìn con đê dần hiện ra trong tầm mắt, Tần Tiểu Mộc khẽ bẩm: “Đại lang, theo lời căn dặn của người, bọn tôi đã bán căn viện ở Ô Y Hạng, lấy số tiền đó mua hai căn viện ở bên cạnh tứ đại học quán rồi, hiện nay đã sửa sang gần xong, người có muốn đi qua đó xem thử không ạ?”

 

Trong xe lừa vang tiếng Cơ Việt cười nhẹ:  “Ừ, có thời gian sẽ đi xem.” Continue reading “Kiều Kiều Vô Song – Chương 118”