Featured

(Hoàn) Vị Khách Lúc Nửa Đêm – Chương 55 đến Chương 65 + Ngoại truyện


Chuyển Ngữ: Trà Hương

Chương 55:

Tiếng mở cửa chợt vang lên, nhịp tim Tông Anh đập dồn, sống lưng căng cứng.

Cô luống cuống thu dọn bài thi và tài liệu dính vết máu trải trên giường bệnh, sau lưng đột nhiên truyền đến một giọng nói: “Xin hỏi cô là ai?” Continue reading “(Hoàn) Vị Khách Lúc Nửa Đêm – Chương 55 đến Chương 65 + Ngoại truyện”

Kiều Kiều Vô Song 81


Chương 81: Chu Ngọc trở lại

 

Ngay lúc này, một thiếu niên cũng đến từ vùng khác nghi ngờ hỏi: “Tại sao tự dưng mấy lang quân này lại cùng xuất hiện để dân chúng chiêm ngưỡng vậy?”

 

Ông lão kia chỉ về phía sau: “Tiểu lang nhìn bên kia đi!”

 

Lập tức nhóm Cơ Tự cũng quay lại, trông thấy mấy họa sĩ đang đứng ở góc tối đằng sau. Tần Tiểu Mộc huých tay Cơ Tự, nhỏ giọng nói: “Tiểu cô, gã Trương Hạ Chi cũng ở đó.”

 

Đúng vậy, thế mà gã Trương Hạ Chi cũng đứng trong nhóm họa sĩ kia. Họ không tác họa mà vô cùng tập trung nhìn mấy vị con cháu Lang Gia Vương thị đang đứng trên lầu kia. Ánh mắt họ nhìn mấy lang quân kia chăm chú một cách bất thường, hơn nữa tay phải họ còn khua tay trong khoảng không như thể đang phác họa khuôn mặt và thần thái của những người đó.

 

Lúc này ông lão kia lại nói: “Mấy người đó đều là những họa sĩ kiệt xuất đương thời, bọn họ xuất hiện tại nơi đây để chuẩn bị vẽ một bức họa cho mấy vị con cháu đại sĩ tộc này đấy.”

 

Nói tới đây ông ta khẽ thở dài: “Từ lúc xuôi Nam đến nay đã hơn trăm năm, mỗi năm đến hội hoa đăng, hễ đất nước vẫn còn thái bình, những vị lang quân sĩ tộc này sẽ đứng trên lầu các nhà mình để những họa sĩ kia vẽ một bức họa giữa cảnh yên bình thịnh thế này. Nhưng tất cả mọi người đều biết, đến Tết Nguyên Tiêu sang năm, nhóm con cháu sĩ tộc đứng trên lầu các kia chắc chắn sẽ lại có thay đổi.”

 

Ông ấy vừa dứt lời, Cơ Đạo liền hiếu kỳ hỏi lại: “Tại sao?”

 

Ông lão kia bật cười, cất giọng khàn khàn: “Tại sao ư? Từ thời Tần Hán tới nay,

lão Hán ta chưa bao giờ thấy thiên tai ùn ùn kéo đến khiến bách tính lầm than, biết bao nhiêu người ngày ngày sống trong vòng xoáy đau khổ bi thương, như hai trăm năm qua.. Bất kể ngươi xuất thân hoàng thất hay sĩ tộc, mỗi quý mỗi năm cũng sẽ có rất nhiều thanh niên anh tuấn kiệt xuất biến thành oan hồn! Các ngươi nhìn nhóm lang quân đang đứng trên cao kia đi, có người nào mà không phong nhã tài hoa cơ chứ? Nhưng không một ai trong số họ dám nói mình có thể ngắm hoa đăng vào Tết Nguyên Tiêu năm sau đâu!”

 

Lát sau, tất cả ngọn đèn trên lầu các của Lang Gia Vương thị đều vụt tắt.

Continue reading “Kiều Kiều Vô Song 81”

Kiều Kiều Vô Song – Chương 80


Chương 80: Bão tuyết và Tết Nguyên Tiêu

 

Về đến thôn trang ở vùng ngoại ô, Cơ Tự liền sai đám hạ nhân chặt cây cối trên đỉnh núi phía sau nhà. Mặc dù hiện tại nhà nàng đã chuẩn bị đầy đủ than củi nhưng nhỡ đâu người khác cần đến, có lẽ nàng có thể giúp chút sức mọn.

 

Nháy mắt đã mười ngày trôi qua, bốn mươi năm mươi người đồng loạt hành động, cuối cùng đã đốn tất cả cây cối trên núi kia thành củi, rồi lại tu sửa sơ qua miếu Thổ địa thêm lần nữa.

 

Ngày thứ mười hai, Cơ Tự dậy từ sáng sớm, phát hiện khoảnh sân nhà mình đã phủ đầy tuyết, hóa ra cuối cùng tuyết cũng rơi rồi. Continue reading “Kiều Kiều Vô Song – Chương 80”

Kiều Kiều Vô Song – Chương 79


Chương 79: Hồng nhan họa thủy

 

 

Tiếng vị hòa thượng truyền đến: “Thí chủ Tạ Lang đang ở bên trong.”

 

Trương Hạ Chi hơi sửng sốt, ngay sau đó liền bật cười: “Hóa ra là Tạ Thập Bát tiếng tăm lẫy lừng đấy à, suýt nữa đã làm phiền người rồi.” Cuối cùng gã ra lệnh cho mọi người rời đi.

 

Nghe thấy tiếng bước chân họ đã đi xa, Cơ Tự lại nhảy tót xuống đất, lặng lẽ vén một góc rèm lên, ngó ra ngoài xem.

 

Nàng cố nén giận, lầm bầm: “Viên tiểu cô kia bị sao vậy nhỉ? Đến đây rõ lâu mà cứ chần chừ mãi chẳng định đi, lẽ nào còn muốn bắt gian tại trận hay sao?” Continue reading “Kiều Kiều Vô Song – Chương 79”

Kiều Kiều Vô Song – Chương 78


Chương 78: Cái bẫy của Tạ Lang.

 

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng rực rỡ đầu tiên vừa ló khỏi chân trời phía Đông, tiếng nói vui mừng của Tôn Phù đã truyền đến: “Tiểu cô, Tạ Quảng tới, hắn nói nhà lang quân nhà hắn muốn gặp người đấy ạ.”

 

Cơ Tự vừa nghe thấy, khuôn mặt nhỏ nhắn liền đỏ ửng. Nàng vội vàng bật dậy, cố gắng giấu đi nụ cười trên khuôn mặt, bình tĩnh căn dặn: “Bảo hắn chờ ta một lát, ta tắm rửa thay quần áo rồi ra ngay.” Continue reading “Kiều Kiều Vô Song – Chương 78”

Kiều Kiều Vô Song – Chương 77


Chương 77: Mưu tính và quan hệ

 

Cơ Tự ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt sốt sắng của mấy tài tử hàn môn kia. Trên thực tế, khi vừa bước vào khu viện này, nàng đã suy nghĩ đến chuyện tạo mối giao hảo với họ.

 

Nếu nàng qua lại với nhóm danh sĩ lỗi lạc như Thôi Tử Độ và Tạ Lang, nàng sẽ không bao giờ phải lo lắng về chuyện vô duyên vô cớ đắc tội ai, từ đó bị người ta tìm mọi cách diệt trừ. Nhưng qua lại với nhóm lang quân này thì khác hẳn, những người trước mặt nàng đây không phải là danh sĩ. Họ có thể từ lớp người hàn môn bình thường, dần dần leo lên được vị trí bây giờ, lại từng bước có được chỗ đứng trong triều đình, rồi được người đời biết đến. Ắt hẳn tài năng và tâm tính của họ chắc chắn phải xuất chúng hơn người. Đúng vậy, là tàn nhẫn hơn người và cả những thứ khác nữa. Continue reading “Kiều Kiều Vô Song – Chương 77”