Thanh Âm Của Em, Thế Giới Của Anh – Chương 15 + 16


Chuyển Ngữ : Trà Hương

Chương 15:

Kiều Trạch trả điện thoại di động cho Lộ Miểu: “Nếu thật sự muốn tiếp tục, vậy cô hãy bỏ ngay ý nghĩ không nên có này đi.”

“Nghề này là vậy, ngoài việc có khả năng gặp nguy hiểm hoặc bỏ mạng bất cứ lúc nào, đôi khi còn phải chịu đựng ánh nhìn nghi hoặc của người thân, thậm chí bị họ hiểu lầm.”

“Tình huống đột ngột phát sinh hôm nay không phải lần cuối cùng, chẳng lẽ mỗi một lần cô đều phải gọi điện thoại giải thích rõ ràng với anh ta hay sao?”

Lộ Miểu nắm chặt di động, cúi đầu xuống, mím môi không nói gì.

Kiều Trạch không để ý đến cô nữa, anh tựa lưng vào ghế.

Tâm trạng Lộ Miểu không tốt lắm. Những lời lên án hôm nay chỉ là biện pháp cô nghĩ ra trong tình thế cấp bách, mục đích là để đuổi Từ Gia Duyên đi.

Cô biết anh cảm thấy áy náy với cô, chuyện vứt bỏ cô năm ấy luôn là nỗi khúc mắc trong lòng anh. Continue reading “Thanh Âm Của Em, Thế Giới Của Anh – Chương 15 + 16”

Thanh Âm Của Em, Thế Giới Của Anh – Chương 13 + 14


Chuyển Ngữ: Trà Hương

Chương 13:

Kiều Trạch liếc Lộ Bảo đang há miệng, nhìn anh một cách đáng thương.

“Ba nó cũng cũng chưa ăn.” Anh nói.

“…” Lộ Miểu nghẹn họng, ngẩng đầu nhìn xung quanh, chỉ vào quán mỳ cách đó không xa, “Đằng kia có một quán mỳ.”

Lại móc tiền ra, đưa cho anh: “Đủ cho anh ăn một bữa to.”

Kiều Trạch không cầm, lại giơ cổ tay lên xem đồng hồ: “Khi nào thì anh trai cô đến?”

Lộ Miểu cũng không xác định: “Chắc khoảng hơn mười phút nữa.”

Kiều Trạch gật đầu, nhưng không đi, chỉ đứng đợi ở ngã tư cùng cô.

Lộ Miểu kinh ngạc: “Anh không đi ăn sao?”

“Tôi không có thói quen để phụ nữ ở ven đường vào nửa đêm.” Nói xong, anh cho tay vào túi quần theo thói quen, đứng ven đường, chờ đợi cùng cô. Continue reading “Thanh Âm Của Em, Thế Giới Của Anh – Chương 13 + 14”

Thanh Âm Của Em, Thế Giới Của Anh – Chương 11 + 12


Chuyển Ngữ: Trà Hương

Chương 11:

Kiều Trạch chỉ là nhàn nhạt liếc cô một cái: “Tính chất khác nhau. Anh vì công việc, còn anh ta có ý đồ khác.”

Kiều Thời cười “ha ha”: “Đều là cô nam quả nữ, sao tính chất lại khác nhau được?”

“Hai đứa bị hormone tác động, anh và cô ấy không có thứ này.” Kiều Trạch mở cửa thang máy, đi vào trước.

Kiều Thời đi theo sau: “Phải phải phải, có câu, hormone quyết định tình yêu sét đánh, dopamine quyết định tình yêu vĩnh cửu, tuyến thượng thận thì sao, nó quyết định có nên ra tay hay không.”

“Chờ tuyến thượng thận của anh phát huy tác dụng, dopamine của anh đã hành động rồi.” Kiều Thời nghiêng đầu nhìn anh, “Nghe nói loại hormone trong não này chủ yếu chịu trách nhiệm điều khiển…”

Thoáng ngừng lại, cô mỉm cười với anh: “Ham muốn thầm kín.”

Vừa dứt lời, trán đã bị cốc cho một cái.

“Toàn xem mấy thứ vớ vẩn linh tinh.” Continue reading “Thanh Âm Của Em, Thế Giới Của Anh – Chương 11 + 12”

Thanh Âm Của Em, Thế Giới Của Anh – Chương 9 + 10


Chuyển ngữ: Trà Hương

 

Chương 9:

Nét chữ của Lộ Miểu không tương xứng với vẻ ngoài yếu ớt của cô, nét chữ của cô cứng cáp mạnh mẽ, lưu loát dứt khoát, ngòi bút sắc bén, thoạt nhìn không giống chữ do một cô gái ngốc nghếch như cô viết ra.

Sau tối hôm qua, anh đại khái có thể đoán được cô sẽ không ở đây lâu dài, nhưng không ngờ cô lại chuyển ra ngoài nhanh đến vậy, như thể sợ quấy rầy anh, điều này khiến anh cảm thấy có phần bất ngờ.

Hôm qua tại cục cảnh sát, cô còn nhìn anh bằng ánh mắt tức giận, sau đó lẳng lặng lừa anh một vố, âm thầm “bắt cóc” Lộ Bảo, chỉ vì chứng minh cho anh biết rằng, nếu không thể ra tiền tuyến, cô có thể đánh vu hồi.

(*) Đánh vu hồi: Tác động vào bên sườn hoặc bên hông đối phương để phối hợp với lực lượng tiến công chính diện, từ đó tiêu diệt đối phương. Ở đây có nghĩa là tiến công theo đường vòng hoặc theo cách thức khác.

Còn thề chắc như đinh đóng cột rằng cô sẽ chứng minh mình có đủ năng lực đảm nhiệm công việc này, hôm nay đã im lặng bỏ cuộc.

Kiều Trạch đã gặp rất nhiều người như vậy, đối mặt với việc cô bỏ cuộc, anh cũng không để tâm nhiều, chỉ có chút tiếc nuối, tiếc nuối vì mình đã nhìn nhầm người.

Bước trên lằn ranh sinh tử đã nhiều năm, anh từng gặp rất vô số kiểu người, nhưng ngày đó tại văn phòng của cục phó Lưu, thấy cô vì chứng minh bản thân có thể khắc phục sự thiếu hụt bẩm sinh, không chút do dự vươn bàn tay chằng chịt vết thương về phía cánh quạt, anh có chút rung động. Continue reading “Thanh Âm Của Em, Thế Giới Của Anh – Chương 9 + 10”

Thanh Âm Của Em, Thế Giới Của Anh – Chương 7 + 8


CHuyển ngữ: Trà Hương

Chương 7:

Kiều Trạch không thể không theo cô xuống tầng dưới.

Lộ Miểu không có ý định dừng lại, Lộ Bảo cũng ngoáy đuôi, nhảy nhót vui vẻ bên cạnh cô.

Kiều Trạch không bảo cô dừng lại.

Anh muốn biết, rốt cuộc cô định làm gì.

Đi khoảng mười phút, Lộ Miểu rốt cục dừng lại.

Cô quay đầu nhìn anh, hai người đứng cách nhau một đoạn ngắn.

“Anh hẳn là kiểu người rất thông minh, rất xuất sắc phải không?” Cô hỏi.

Kiều Trạch nhíu mày, nhìn cô không nói gì.

“Anh xem.” Lộ Miểu chỉ vào Lộ Bảo, “Người thông minh như anh, chẳng phải vẫn bị tôi dắt mũi, ngoan ngoãn đi theo tôi sao?”

Kiều Trạch: “…” Continue reading “Thanh Âm Của Em, Thế Giới Của Anh – Chương 7 + 8”

Thanh Âm Của Em, Thế Giới Của Anh – Chương 5 + 6


Chuyển ngữ: Trà Hương

Chương 5:

Lộ Miểu lúng túng vô cùng, cô vốn da mặt mỏng, cả khuôn mặt đỏ bừng từ trong ra ngoài, “Cái đó… Tôi…” Ấp úng nửa ngày, rốt cục buông một câu, “Khoá nhà anh có vấn đề…”

“Cô mở trái chiều, nó có thể không có vấn đề sao?”

Kiều Trạch mở cửa ra.

Lộ Bảo đã đứng trước cửa, thè lưỡi, trông thấy Lộ Miểu liền chạy đến trước mặt cô, nào là dụi dụi vào tay cô, nào là vẫy đuôi, rất thân thiết.

Lộ Miểu cứng ngắc đứng tại chỗ, chỉ thiếu nước giơ hai tay lên để chứng minh sự trong sạch.

“Tôi không làm gì cả.” Lộ Miểu nói, nhìn người đàn ông đang đánh giá mình bằng ánh mắt kỳ quái vì thấy chú chó anh ta chạy về phía cô.

Kiều Trạch đưa mắt từ chú chó nhà mình sang khuôn mặt cô: “Không phải cô thực sự có dị năng đấy chứ?”

Anh chỉ đống sắt cô đang nắm trong tay, lại nhìn chú chó ngốc nhà mình, cuối cùng đưa mắt về khuôn mặt cô: “Tôi và cô nói chuyện cũng không gặp chướng ngại về thính lực.”

“… Chuyện đó đâu liên quan gì đến tôi.” Lộ Miểu trưng bộ mặt sắp khóc, “Tôi là người mà.”

“Tôi cũng đâu có nói cô là yêu quái.” Continue reading “Thanh Âm Của Em, Thế Giới Của Anh – Chương 5 + 6”