(Truyện ngắn) Thủy Yêu – Phù Hoa (2)


Chương 2: Thuở Ban Đầu

Chuyển ngữ: Trà Hương

https://thanhthoigian.wordpress.com/

 

Nhà cũ đã lâu không có ai ở, khóa cửa rỉ sắt, chìa khóa cắm vào ổ phải lắc lắc hồi lâu mới mở nổi. Đây là một căn nhà nhỏ hai tầng, bên ngoài ốp gạch men trắng, hiện tại đã hơi ố vàng; đi qua quãng sân nho nhỏ, trên người dính đầy dây nho…

Ánh mắt Tập Tang có chút ươn ướt, mỗi một góc nơi này đều gắn liền với những ký ức tốt đẹp nhất, hiện tại, chỉ còn lại có một mình cô. Nhưng nơi này vẫn cho Tập Tang cảm giác an tâm mà không nơi nào có được.

Những ngày kế tiếp vô cùng bận rộn, quét dọn nhà ở, mua một số đồ dùng sinh hoạt, còn phải lên trường tiểu học trấn trên đăng ký, nơi đó cũng từng là trường cũ của cô. Sắp đến lúc phải đi làm chính thức, thật ra cô hơi căng thẳng. Một ngày trước khi lên lớp, Tập Tang ăn cơm tối rồi chậm rãi ra bờ sông không xa tản bộ.

Đây là một góc hẻo lánh của con sông, từ nơi này có thể nhìn đến cây cầu màu trắng xa xa, bởi mới khai phá, mở rộng một nửa, nửa bên kia cây cầu có rất nhiều nhà ở, mà bên này chỉ là một ít cỏ dại cùng vài nhành liễu dại mọc lộn xộn, nhà ở cũng lác đác mấy mống, hiện tại cũng chỉ có một hai nhà lên đèn, trong bóng đêm hết sức yên tĩnh.

Tập Tang còn nhớ, trước đây lúc tan học về nhà, cô thích đi con đường này nhất, luôn bẻ mấy cành liễu ngắm nghía, hoặc là làm thành vòng tròn buộc lên đầu.

Ngồi bên rìa một tảng đá, nghe tiếng ếch kêu và âm thanh của một số loài con trùng khác, Tập Tang cảm giác linh hồn dần dần bình tĩnh lại, trong thành phố không thể nghe thấy những âm thanh này.

Đột nhiên, Tập Tang nhớ tới chuyện trước đây. Khi đó cô bảy tuổi, nghe người lớn nhấn mạnh vô số lần, không thể bơi ở con sông này, trái lại càng muốn đến đây. Vào một ngày nọ, cô vụng trộm chạy tới đây một mình…

Cô còn nhớ rõ, cảm giác nghẹt thở vì bị ngạt nước khi ấy, nước tràn vào lỗ mũi, lỗ tai, há miệng định kêu cứu lại sặc nước sông, hao hét sức lực giãy dụa, định bụng nắm lấy nhành liễu rủ xuống, lại cách bờ càng ngày càng xa, cánh tay đập trên mặt nước dần dần trở nên yếu ớt, toàn thân từ từ chìm xuống nước… Thời thơ ấu, đó là lần đầu tiên cô hiểu được, hoá ra cái chết cách mình gần đến vậy…

Ánh sáng lấp lánh phản xạ trên mặt nước chiếu vào vành mắt đau nhức, cảnh tượng đẹp tới mức khiến người ta cảm thấy choáng váng, phổi đau như sắp nổ tung, cơ thể cực kỳ đau đớn, cô thậm chí không còn thời gian hối hận vì không nghe lời cha mẹ, vụng trộm ra sông bơi lội.

Có thứ gì đó trắng trẻo như rong rêu quấn lấy lưng Tập Tang, một vài sợi tơ màu xanh sẫm quấn lấy mái tóc, lướt nhẹ qua mặt cô, Tập Tang có cảm giác ai đó đang đẩy mình về phía trước, trong cơn hoảng hốt, một đôi mắt đen nhánh, hẹp dài đối diện tầm mắt  cô… Sau đó cô mất đi ý thức…

Lúc tỉnh lại đã là ở bệnh viện, bên giường là mẹ đang khóc nức nở và cha cau mày đứng bên cạnh, thật lâu sau này, cô đều không được phép tới gần con sông kia nữa.

One thought on “(Truyện ngắn) Thủy Yêu – Phù Hoa (2)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s