Thời Niên Thiếu Tươi Đẹp Ấy – Chương 2


Chương 2

Chuyển ngữ: Bonei

Beta: Kentu + Loyal Pang

https://thanhthoigian.wordpress.com

Trần Niệm kéo cửa phòng vệ sinh kế bên ra, một làn khói phả thẳng vào mặt cô. Cô quay đầu đi ho sù sụ, làn khói tan dần hiện ra gương mặt kiêu ngạo, dữ tợn của Ngụy Lai.

Lớp trang điểm chưa được tẩy đi, vẫn còn lưu lại trên gương mặt non nớt của cô ta. Dị hợm và cố tỏ ra già dặn.

Trần Niệm cũng muốn già đi sau một đêm để thoát khỏi cái trường đấu thú cá lớn nuốt cá bé này. Nhưng chẳng ai trốn khỏi tuổi thanh xuân, nên đành phải tập tễnh bước qua.

Trần Niệm vừa bước ra ngoài đã bị Ngụy Lai thô lỗ kéo phăng cô lại, đụng vào cánh cửa phòng kế bên. Trần Niệm hy vọng đây chỉ là nhất thời ngẫu hứng chứ không phải là hồi kèn tuyên chiến của cô ta.

Ngụy Lai đưa điếu thuốc còn đang cháy đến gần, chậm rãi lướt qua gương mặt căng thẳng của Trần Niệm, cuối cùng dụi tắt ở trên ván cửa, cô ta kề mặt sát vào Trần Niệm: “Chú cảnh sát tìm mày hỏi những gì?”

Trần Niệm bình tĩnh: “Vẫn… vẫn hỏi… Giống trước kia.”

“Vẫn vẫn vẫn.” Ngụy Lai bắt chước nhại lại cô, chán ghét nói, “Cái miệng của mày ngu dốt như vậy sẽ không khai ra gì chứ hả? Với kiểu của mày, dù có nói thật cảnh sát cũng cảm thấy mày nói dối thôi.”

Trần Niệm lắc đầu.

“Trần Niệm mày nói xem, khi Hồ Tiểu Điệp nhảy lầu, tao đang ở đâu nào?”

Ánh nắng chiếu lên gương mặt Trần Niệm, trắng đến mức trong suốt; cô ngước mắt liếc nhìn cô ta một cái, cố gắng muốn nói ra một hơi: “Ở…”

Ngụy Lai dữ tợn nhìn chằm chằm cô, chuẩn bị tát cho cô một bạt tai, Trần Niệm mới nói phần sau cùng, “… Bên ngoài trường học.”

Ngày đó Trần Niệm đang trên đường về nhà, nhìn thấy ở phía xa đám người Ngụy Laiđang chắn đường một nữ sinh trung học để đe dọa trấn lột.

Ngụy Lai nghiêm mặt: “Mày nói với cảnh sát như vậy sao?”

Trần Niệm rũ mắt nhìn thấy tay cô ta định đưa lên, nhanh chóng lắc đầu, nói: “Viết.”

Nhưng cái tát đó đã giáng tới rồi. Đầu Trần Niệm lệch sang một bên, mái tóc đen bay về phía trước che đi mảng đỏ trên gương mặt trắng trẻo của cô.

“Tao thách mày cũng sẽ không dám nói lung tung.” Ngụy Lai cúi đầu nói ra một câu. Chuông vào học vang lên, nữ sinh canh cửa Từ Miểu thúc giục, “Ngụy Lai, đi thôi.”

Ngụy Lai kề sát lại người Trần Niệm, nắm lấy vài sợi tóc trong búi tóc được buộc chỉnh tề của cô quấn vào ngón tay, chậm rãi giật ra cho đến khi tóc đứt: “Trần Niệm, tốt nhất mày đừng nói lung tung cho tao.”

. . .

Mỗi lớp học đều là một xã hội thu nhỏ, có người đàng hoàng, có người tầm thường, cũng có cả người ít nói trầm tĩnh; có đứa cô độc một mình, có đứa bình thường, và cả đứa nhút nhát.

Trần Niệm thuộc kiểu người sau cùng.

Lúc Trần Niệm chạy vội về lớp học thì tiếng chuông báo vừa ngưng. Cô thấy thầy giáo và bạn học đều bận rộn, không có ai chú ý cô cả. Cô trở về chỗ ngồi.

Hồ Tiểu Điệp là tự sát, cô tự nói với mình.

Mới đầu có chút phân tâm, chỗ bị đánh trên mặt còn hơi đau rát dần dần cũng bớt.

Cô cúi đầu xem phần công thức trên giấy nháp, tiếng bút máy vang soạn soạt.

Thầy dạy Toán đi ngang qua cô, liếc mắt nhìn quá trình cô giải bài, gật đầu, đi vài bước chợt gọi tên: “Trần Niệm.”

Trần Niệm ngẩng đầu.

“Trả lời đáp án đề này xem.”

Trên giấy viết α+3β. Trần Niệm chậm rãi đặt bút xuống, đứng lên, nhỏ giọng trả lời: “Al… Al… Alpha cộng ba…”

“Al… Al… Al…” Ngụy Lai làm ra vẻ õng ẹo. Bắt chước Trần Niệm nói lắp. Cô ta nheo mắt, vẻ mặt mờ ám, thở hổn hển sinh động như thật.

Đám bạn học thấy buồn cười, liền cười phá lên.

Đi học như vậy mới có ý nghĩa, có ác ý hay không cũng không sao.

Trần Niệm không có phản ứng, cô đã quá quen với việc lớn lên trong tiếng cười nhạo bủa vây thế này.

Bắt đầu từ nhà trẻ đã bị chế giễu và bài xích, ai nói rằng trẻ con vốn tính lương thiện, ai nói “chúng chỉ là trẻ con” chứ? Trẻ con cũng phân chia cấp bậc, kéo bè kết đảng rồi chèn ép đứa khác với mình một cách nguyên thủy nhất, tàn khốc nhất.

Chúng giống như bọn người trưởng thành giả dối, cho nên chúng nó xem thường ai, chán ghét ai, liền biểu hiện quang minh chính đại, ngang nhiên chèn ép, cười nhạo, cô lập và đả kích người đó.

“Im lặng.” Thầy dạy Toán tức giận gõ bục giảng, “Giờ cười vui vẻ như vậy, sau khi thi tốt nghiệp tôi xem các em có thể cười được nữa không.” Uy lực của thầy giáo chỉ giới hạn ở việc châm biếm của tương lai.

“Ngụy Lai, đi ra ngoài đứng phạt.”

Tiếng kéo ghế vang lên “lầm rầm”, kiêu căng lại khiêu khích. Ngụy Lai lười nhác đứng lên, nhai kẹo cao su, cà lơ phất phơ bước ra ngoài, còn quay đầu lại trừng mắt nhìn Trần Niệm một cái.

Trần Niệm ngồi xuống. Bạn thân Tiểu Mễ ngồi cùng bàn nắm lấy bàn tay cô, buồn bã nhìn cô, Trần Niệm lắc đầu tỏ vẻ không sao.

Gần đến kỳ thi tốt nghiệp trung học, tất cả mọi người đều phải chịu áp lực học tập, buồn và vui cũng chỉ trong chốc lát, chẳng để trong lòng, chớp mắt mọi người lại vùi đầu vào biển sách.

Tiết thể dục cũng không cần học đàng hoàng mà được tự do hoạt động.

Muốn ôn bài thì ở lại phòng học mà học; muốn thư giãn hay chẳng muốn học hành gì thì đi ra sân hoạt động.

Bóng rổ, bóng chuyền, cầu lông trong giỏ tre đã bị lấy hết, Trần Niệm nhặt sợi dây nhảy ở đáy giỏ.

“Trần Niệm, có muốn cùng đánh cầu lông không?” Người lên tiếng chính là nam sinh cao nhất lớp – Lý Tưởng. Cậu ấy là vận động viên thể dục của trường, đã phá vỡ kỷ lục chạy trăm mét trong tỉnh. Môn văn hóa cũng khá, được cử đi học trường đại học rất tốt.

Trần Niệm lắc đầu, tóc đuôi ngựa sau lưng lắc lư khe khẽ .

“Trần Niệm, cậu thật sự không thích nói chuyện à.” Lý Tưởng cúi đầu nhìn cô, nở nụ cười.

Trần Niệm ngẩng đầu nhìn, cậu ấy cao quá.

Phần lớn học sinh đều đeo kính, nhưng thị lực của Lý Tưởng rất tốt, mắt sáng ngời lanh lợi. Câu “tên rời khỏi cung” không chỉ hình dung tốc độ lúc cậu ấy xuất phát chạy mà còn có thể hình dung ánh mắt ngời sáng của cậu ấy.

“Không… Không có gì muốn nói… nói thôi.” Cổ họng bị thắt bẩm sinh. Thật tiếc cho giọng nói êm tai kia.

Dáng vẻ Trần Niệm rất thanh tú, lông mày mỏng, lông mi vừa đen vừa dài, miệng nhỏ xinh xắn. Lý Tưởng nhìn cô, chợt nghĩ đến trong sách có miêu tả “miệng anh đào nhỏ”, thảo nào ít nói.

Lý Tưởng nói: “Trần Niệm, trong lớp có vài người đáng ghét, cậu đừng để ý mấy đứa ấy. Phải học tập thật tốt, cố lên, cố lên, đợi thi xong xuôi là có thể rời khỏi đây vĩnh viễn rồi.”

Cậu thiếu niên cẩn thận và dốc lòng an ủi, lời an ủi mang theo hi vọng của chính mình. Trần Niệm gật đầu.

“Vậy cùng đánh cầu lông đi?”

Trần Niệm lắc đầu. Lý Tưởng cười, tự giải vây cho mình: “Lần sau nhé.”

Cậu ấy đi rồi. Trần Niệm nhìn thấy Ngụy Lai ngồi trên khán đài nheo mắt lạnh lùng nhìn mình, không đúng, cô ta nhìn phía sau mình.

Trần Niệm quay đầu lại, thấy Lý Tưởng đang nói chuyện cùng Tằng Hảo, đưa vợt cầu lông cho cô ấy rồi hai người cùng nhau đi chơi cầu.

Trần Niệm cầm sợi dây nhảy rời xa đám người, đi tới một góc sân thể dục nhảy dây, cứ nhảy dưới ánh mặt trời từ giữa trưa cho đến khi bóng chiếu lên cây dâu. Ve sầu trên đỉnh đầu cô kêu “ve ve”.

“Này.” Giọng nam trầm khàn, không nghe ra cảm xúc nào.

Trần Niệm chợt dừng lại, tim đập thình thịch, tìm quanh khắp nơi nhưng không thấy ai. Các bạn học đang hoạt động xa xa trên sân thể dục.

Cậu thiếu niên khẽ hừ một tiếng: “Ở đây.” Giọng nói chứa ba phần bất đắc dĩ bảy phần trào phúng.

Trần Niệm ngẩng đầu nhìn hướng ngược lại, là chàng trai mặc áo phông trắng đêm đó. Cậu đang đứng ở hàng rào ngăn cách trường học, dưới ánh mặt trời. Hôm nay cậu vẫn mặc áo phông trắng, quần đồng phục học sinh, áo khoác buộc trên hông, không biết là học trường nghề hay trường kỹ thuật.

Cậu cầm một điếu thuốc chưa hút trên tay, ngón tay gõ nhẹ thân điếu thuốc.

Tiếng ve kêu xé tan bầu trời, cánh mũi Trần Niệm rỉ lớp mồ hôi li ti, gương mặt trắng nõn và phần cổ lộ sắc hồng khỏe mạnh; có lẽ là do nhảy dây nên tim còn đang đập liên hồi, cô vô thức mím chặt môi, lui một bước về phía sau.

Một bên rào chắn là ánh mặt trời, một bên là bóng râm. Ánh mắt của cậu như xuyên qua ranh giới của ánh sáng và bóng tối, sáng ngời lấn át: “Chúng lấy của cô bao nhiêu tiền?”

“Bảy…” Trần Niệm nói một hơi, “…Mươi đồng.”

Cậu thò tay vào túi quần đồng phục tìm tòi, móc hai tờ năm mươi đồng mới tinh ra, vươn tay qua khe hở hàng rào đưa cho cô.

Trần Niệm không nhận, lắc đầu: “Không có tiền l. . .”

Cậu đợi một giây, thấy cô không nói tiếp nữa, lạnh nhạt nói: “Không có tiền lẻ thì giữ luôn đi.”

Trần Niệm ngây ngẩn, im lặng, nuốt lại chữ “tiền lẻ” trên đầu lưỡi, cuối cùng vẫn lắc đầu.

Tay cậu vẫn giơ lên, nheo mắt nhìn cô nửa phút, chợt cười khẩy một tiếng: “Cô có nhận không?”

Trần Niệm nắm sợi dây nhảy, xoay người chuẩn bị đi, thế mà cậu lại rụt tay, lùi về phía sau mấy bước. Trần Niệm kinh ngạc, thấy cậu đột ngột lao nhanh về phía này, dùng cả tay và chân leo vài ba bước lên hàng rào lưới sắt, tung người nhảy qua, đáp lên bãi cỏ trước mặt cô.

Cậu cúi đầu vỗ bụi trên người.

Tim Trần Niệm thót đến tận cổ, lại còn không nói nổi một câu, con ngươi trợn trừng nhìn cậu.

Mặt của cậu sạch sẽ tái nhợt, xương lông mày có vết bầm tím, đứng dưới gốc cây, đôi mắt đen càng lạnh hơn, vẻ xấu xa lại ùa tới.

Cậu đi tới trước mặt cô, cao hơn cô một khoảng, khí thế áp bách ập tới từ đỉnh đầu cô, Trần Niệm nắm chặt sợi dây nhảy không nhận, nên cậu nhét tiền vào kẽ hở nắm tay cô.

Tiền mới cứng khiến tay Trần Niệm rất đau.

Cậu quay người rời đi, cô nhìn theo bóng lưng cậu, gầy gò lành lạnh, nhanh nhẹn trẻ trung. Cậu đi vài bước bỗng quay đầu lại. Vẫn là ánh mắt không rõ ấy, nhìn cô qua mái tóc lòa xòa trước trán, hỏi: “Cô tên gì?”

Trần Niệm do dự nửa phút: “Trần… Trần Niệm.”

Cậu khó hiểu: “Thành Trần Niên?” Trước nay người phương nam không phân biệt được âm mũi. Cái tên này nghe như thứ rượu lâu năm, già cỗi muôn thu.

Trần Niệm không gật cũng chẳng lắc đầu, nghĩ rằng cứ nhận bừa đi, cậu ta có thể đi rồi.

Nhưng mắt cậu đoán ra được gì đó. Cậu nhặt cành cây lên, đi về phía cô. Cậu cầm cành cây chỉ xuống đất rồi đưa cho cô, ra lệnh: “Viết đi.”

Trần Niệm ngồi xổm xuống, viết tên mình lên cát.

“Trần Niệm.” Cậu đọc một lần, hỏi tiếp, “Niệm của từ nào?”

Niềm tin, nhung nhớ, đọc sách?

Trần Niệm giải thích: “Tấm lòng…” Cô cố gắng sức nhưng lời nói ra vẫn khẽ khàng như xưa: “… Tấm lòng này.”

(*) Niệm (念) = Tấm lòng (心) này (今).

Cậu liếc nhìn cô qua khóe mắt, hiểu được tên “Thành Trần Niên” là sao rồi.

Cô biết mình đã bị phát hiện, bình tĩnh nhìn cậu, chờ cậu cười chê, nhưng cậu không hề có tí ti cảm xúc nào.

Bên ngoài hàng rào trường học có người gào lên, gọi một cái tên.

Cậu mặc áo phông trắng đi tới bên hàng rào, giẫm lên bậc xi măng, vóc người cậu cao, giơ tay lên đã bắt đến thành hàng rào lưới sắt, hơi gắng sức một chút, thân thể gầy gò liền nhảy phắt lên ngược với trọng lực.

Trần Niệm cảm thấy mũi nhọn đầu hàng rào sẽ sượt qua cậu, nhưng không, thậm chí nó còn chẳng chạm được áo khoác đồng phục quấn ở hông cậu. Cậu như một con én nhẹ nhàng đậu trên nền xi măng ngoài kia.

Cậu đi rồi, lần này không quay đầu lại.

Trần Niệm bước khỏi bóng râm nhìn theo, một đám nam sinh đứng ở phía đường đối diện, cầm gậy gộc trong tay.

Trần Niệm đút tờ tiền nhàu nhĩ vào túi quần thể thao. Cô thu sợi dây nhảy, quyết định trở về phòng học ôn bài.

Trước đó không lâu, Lý Tưởng đã nói ra lời trong lòng cô: “Phải học tập thật tốt, cố lên, cố lên, đợi thi xong xuôi là có thể vĩnh viễn rời khỏi đây rồi.”

Cái gọi là cố gắng hay phấn đấu, thực chất chỉ là vì muốn thoát khỏi nơi khốn khổ này mà thôi.

20 thoughts on “Thời Niên Thiếu Tươi Đẹp Ấy – Chương 2

  1. A..a…a
    Ta phát điên mất thôi ToT
    Hắn ta cool quá điiiiiiii =3=
    Tiếp tục edit nữa nha :*
    Ủng hộ 2 chân 2 tay 4 mắt … :3

    1. Khỏi phải nói, màn xuất hiện chương 1 của nam.chính cứ tưởng anh hiền lành cơ, sang chương 2 thành “cướp” luôn :))

  2. Mới chương 2 mà thấy hấp dẫn quá. Chỉ mình mình ấn tượng với Trần Niệm thôi hả?. Cô ấy sẽ làm nên chuyện. Đừng thấy bề ngoài nhút nhát+nói lắp mà tưởng bánh bèo nha. Ko biết TN có gọi cho chú cảnh sát ko nữa.

    1. Nữ chính chắc không bánh bèo đâu. Mình tin tưởng khả năng tạo dựng nhân vật của tác giả. Mình đoán là có gọi, để vạch trần sự thật bị che dấu nào đó

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s