Nghề làm phi 24


Chương 24

Đến lúc này, chẳng còn mấy người có tâm tư ăn uống trong bữa tiệc, Trang Lạc Yên có cảm giác toàn thân mình đều đã bị các phi tần dùng ánh mắt lăng trì. Vốn nàng cũng mong Hoàng đế sẽ thăng cấp cho mình nhưng không ngờ lại hào phóng đến thế, vung tay một cái liền ném một phân vị phi cho mình. Cử chỉ này của Hoàng đế khiến nàng cảm thấy nỗi cực khổ diễn trò mấy ngày nay của bản thân đã được đền đáp.

“Thiếp vẫn luôn cảm thấy Chiêu phi xinh đẹp thông tuệ, trước đã nghĩ vị trí ‘hiền dung’ này quả thật không xứng với nàng ấy, nay Hoàng thượng thăng phân vị cho Chiêu muội muội cũng là hợp tình hợp lý.” Như không hề phát hiện tâm tư của người khác, Hoàng hậu cười nói, “Bổn cung xin được chúc mừng Hoàng thượng và Chiêu phi muội muội trước.”

Trang Lạc Yên đứng dậy, hướng về phía Hoàng hậu quỳ gối, một vẻ khiêm nhường hiền lành: “Tần thiếp không dám.”

“Muội rất tốt, Hoàng thượng sủng ái muội cũng là điều nên làm.” Hoàng hậu cười nói xong, lại thưởng vài thứ cho Trang Lạc Yên, bảo là tặng phẩm.

Hành động lần này của Hoàng hậu, Phong Cẩn để vào mắt nhưng vẫn không có biểu hiện gì khác, hắn nhẹ nhàng vuốt ve hoa văn trên chén rượu, trầm mặc.

Cao Đức Trung đứng hầu bên cạnh chỉ giương mí mắt lên nhìn mấy vị chủ tử giây lát, lại cúi đầu. Là một thái giám hầu hạ lâu năm, tất nhiên ông biết một số hứng thú hay sở thích của Hoàng thượng, nay Chiêu phi được sủng ái là chuyện đã chắc như đinh đóng cột, Hoàng hậu nương nương cũng là người thông minh, biểu thị ra thái độ ủng hộ Hoàng đế, đây mới là lựa chọn tốt nhất.

Còn về chuyện sau lưng Hoàng hậu có làm gì không thì không phải điều một thái giám như ông nên nghĩ đến. Dầu gì, trong này ai được sủng cũng đâu có liên quan mấy đến ông, ông chỉ là một thái giám tổng quản của Hoàng thượng mà thôi.

Trang Lạc Yên nâng chén nhấp một ngụm nhỏ, trong chén là rượu hoa đào thượng hạng, vào đến miệng là hương thơm lan tỏa khắp nơi, so với rượu thường thì hơi thiếu cảm giác cay nồng nhưng lại rất hợp với nữ giới.

“Chiêu phi thích loại rượu hoa đào này?” Giọng Thục quý phi vẫn dịu dàng, uyển chuyển như trước, trên mặt dường như luôn luôn là một vẻ nhu hòa.

Trong ấn tượng của Trang Lạc Yên, hình như nàng chưa từng thấy bất kỳ vẻ mặt nào khác của Thục quý phi. Thục quý phi trong trí nhớ ngoại trừ cười mỉm thì là cười nhẹ, từng lời nói từng cử chỉ đều mang một vẻ ưu nhã dịu dàng, giống như bây giờ vậy.

“Mùi vị được, tần thiếp liền muốn uống thêm vài hớp.” Trang Lạc Yên mỉm cười đáp lời, quay đầu lại thấy ánh mắt Hoàng đế đã chuyển sang Thục quý phi.

“Trẫm nhớ là Thục quý phi cũng thích rượu hoa đào,” Phong Cẩn nhìn Thục quý phi, cười nói, “Bảo người bên Thượng Thực cục đưa vài bình tới chỗ nàng đi.”

“Đa tạ Hoàng thượng, Chiêu phi muội muội cũng thích, chi bằng cũng bảo Thượng Thực cục đưa tới một ít cho muội ấy.” Thục quý phi nhẹ nhàng lên tiếng.

“Nàng ấy thì không cần.” Hoàng đế bưng chén rượu lên, “Chiêu phi không được như nàng, xưa nay đều không biết tiết chế trong ẩm thực, đưa thứ tốt cho nàng ấy khác nào lãng phí.”

Thục quý phi nghe vậy, không nói thêm gì nữa, nụ cười trên mặt đã phai nhạt dần đi. Hoàng thượng nói thế, bề ngoài là hạ thấp Trang Lạc Yên, nhưng sao nàng không nghe ra ẩn ý giữ gìn cho nàng ta trong đó, Hoàng thượng sợ Trang Lạc Yên uống say hại thân mà thôi. Nói lãng phí gì chứ, gấm Tô Châu do vùng Thục thêu, bảo thạch danh họa các loại, đưa đến cung Hi Hòa còn ít sao?

Rốt cuộc, Hoàng thượng bắt đầu sủng ái Trang Lạc Yên như thế từ khi nào? Là lúc Trang Lạc Yên bị trọng thương? Hay là còn sớm hơn nữa?

Nàng vẫn cho Trang Lạc Yên chỉ là một Yên quý tần hoặc là một Nhu phi chẳng đủ gây lo ngại thứ hai, nhưng đến hôm nay, nàng không thể không thừa nhận, người này đã đủ để ảnh hưởng địa vị của mình trong cung.

Từ trước đến nay nàng luôn cẩn thận, vì sao lại bỏ sót một hiểm họa lớn như vậy?

Vì thường ngày Trang Lạc Yên biểu hiện quá mức vô hại? Nóng nảy, không biết ẩn nhẫn, thậm chí luôn rước phiền toái vào thân, không có mối liên hệ tốt với những người trong cung, đây chính là ấn tượng mà Trang Lạc Yên đã tạo cho mọi người.

Nàng vẫn cho là Hoàng thượng không thích một người luôn có phiền toái, cũng không thích một kẻ nông cạn, vì vậy cho dù Trang Lạc Yên có được sủng ái, nàng cũng cho rằng nữ tử gánh bao khuyết điểm này sẽ chẳng duy trì sủng ái ấy được lâu.

Thế nhưng, rốt cuộc là chỗ nào sai mất rồi? Hoàng thượng lại sủng ái Trang Lạc Yên lâu như vậy, thậm chí theo thời gian, phần sủng ái này càng trở nên nặng hơn.

Một bước sai, bước bước sai. Có lẽ ngay lúc ban đầu nàng không nên vì bận tâm quá nhiều thứ mà để Trang Lạc Yên lại.

“Hôm nay là sinh nhật của Chiêu phi, Hoàng thượng tới cung Hi Hòa nghỉ chứ ạ?” Tiệc đã gần tàn, Hoàng hậu mở miệng một lần nữa, nàng nhìn lên bầu trời nở rộ pháo hoa, không hề tiếc lời tặng cho Trang Lạc Yên thêm vài phần tôn quý.

Phong Cẩn gật đầu, đứng lên nói: “Không còn sớm nữa, nên nghỉ ngơi đi thôi.” Hắn bước tới bên cạnh Trang Lạc Yên, dắt tay nàng, “Ái phi, đi cùng trẫm.”

Trang Lạc Yên nhìn bàn tay bị Hoàng đế nắm lấy, gương mặt hơi ửng lên, đứng dậy quay về phía Hoàng hậu nghiêng người cúi chào rồi mới vùi đầu ngắm phiến đá dưới chân.

Phong Cẩn nhìn nàng như vậy, cười cười kéo người vào trong ngực, cứ thế đi ra từ cửa cung Cảnh Ương.

“Cung tiễn Hoàng thượng.” Các phi tần nhìn theo bóng Hoàng đế đi xa dần, người hâm mộ, người thì tê tái lòng.

Đến khi bóng dáng Hoàng đế đã khuất ngoài tầm nhìn, Hoàng hậu mới thẳng người, tươi cười trên gương mặt đã nhạt đi vài phần: “Bổn cung mệt rồi, các muội cũng đi nghỉ thôi.” Nói xong, quay lưng bước đi trong tiếng cung tiễn râm ran.

Hoàng hậu đi rồi, chư vị phi tần tốp năm tốp ba ra về, tuồng vui đêm nay thật là đặc sắc, Hoàng thượng có ý cất nhắc Chiêu phi, Hoàng hậu muốn mượn hơi Chiêu phi để chèn ép Thục quý phi. Các nàng còn nhớ, trong tiệc sinh nhật Thục quý phi mấy hôm trước, Hoàng hậu không hề nói vì là sinh nhật Thục quý phi mà Hoàng thượng nên nghỉ lại cung An Thanh.

“Thục quý phi nương nương, tần thiếp xin cáo lui trước.” Nhu phi tươi cười uyển chuyển thi lễ với Thục quý phi, lên kiệu bỏ đi.

Thục quý phi lạnh lùng nhìn Nhu phi đi mất, vịn tay Lăng Sa lên kiệu của mình, khóe miệng hơi cong lên, trong mắt lại là một mảnh hàn ý dày đặc.

Ngồi lắc lư trên kiệu, Trang Lạc Yên nhìn ngự liễn đi phía trước, mới rồi từ chối yêu cầu cùng lên ngự liễn của Hoàng đế, may mà Hoàng đế không tỏ ý bất mãn, nếu không lại phiền phức không đâu.

Cố tình dệt ân ái sẽ chết rất nhanh, nàng không muốn tự chuốc phiền toái tại thời điểm này. Tốc độ tấn chức của nàng quá nhanh đã khiến nhiều người đỏ mắt, giờ còn dám ngồi chung ngự liễn với Hoàng đế, sợ rằng ngay cả Hoàng hậu và Thái hậu cũng sẽ không nhịn được.

Dù sao, theo lý thuyết, trong hậu cung người duy nhất có thể ngồi chung với Hoàng đế là Hoàng hậu, những người khác, dù được sủng ái đến đâu cũng không có tư cách này. Vậy nên nghề làm sủng phi, muốn an ổn duy trì cũng không dễ đâu, nàng đang dùng cả tính mạng mình để đánh cược cho “nghề nghiệp” này đấy.

“Nương nương, đến rồi ạ.” Thính Trúc nhỏ giọng nhắc nhở giúp Trang Lạc Yên hồi phục tinh thần, nàng vịn tay Thính Trúc xuống kiệu, nhìn Hoàng đế đứng cách đó không xa, chân bước nhanh vài bước, đi tới trước mặt hắn: “Hoàng thượng!”

Phong Cẩn nắm lấy một tay Trang Lạc Yên, dẫn nàng bước qua cổng chính cung Hi Hòa, không nhìn đến đám nô tài quỳ đầy đất, đi thẳng vào phòng ngủ của Trang Lạc Yên, dưới ánh nến ấm áp, rút cây trâm cài trên tóc nàng. Mái tóc đen mượt mà đổ xuống, mang một hương vị mờ ám khó nói.

Cô gái trước mặt không phải là người xinh đẹp nhất hậu cung, cũng không phải tài hoa nhất, thậm chí ngay cả chút thông thấu nhân tâm cũng không làm được, nhưng cũng bởi đôi lúc nàng thẳng thắn, bộc trực, lại để cho hắn có đôi phần không an lòng; hay cũng có lẽ bởi một mối chân tình của nàng khiến hắn sinh vài phần quan tâm, tóm lại, giờ hắn đã quen với việc thỉnh thoảng trong những lúc rảnh rỗi sẽ nghĩ làm thế nào để cuộc sống của nữ tử không phải xuất sắc nhất hậu cung kia dễ chịu hơn một chút. Hắn hôn nhẹ lên mép tóc nàng: “Tối nay ái phi nhất định phải cùng trẫm thật vui vẻ đấy.”

“Hoàng thượng tối nay cũng phải cùng thiếp nhé.” Trang Lạc Yên vươn tay ôm cổ Hoàng đế, ngẩng đầu, đong đưa ánh mắt, “Thiếp vẫn luôn là của người mà.”

Khi một người phụ nữ nói với một người đàn ông, tất cả của mình đều thuộc về anh ta, nếu người đàn ông này không hề rung động chút nào thì nhất định anh ta có vấn đề rồi.

Phong Cẩn là một người đàn ông bình thường, vậy nên sau khi hắn nghe được câu này liền lập tức bế Trang Lạc yên lên, bước về phía chiếc giường đã trải sẵn chăn đệm.

Đêm dài dằng dặc, luôn có người không ngủ được. Trên dưới cung Hi Hòa hài lòng bao nhiêu thì người các cung khác khó ở bấy nhiêu.

Nhu phi gỡ trang sức trên người xuống, ngồi ở tháp quý phi, để cung nữ bóp vai cho mình: “Hôm nay khó chịu nhất chắc là vị ở cung An Thanh kia rồi.”

Đại cung nữ hầu hạ của nàng đang cẩn thận chải tóc cho chủ tử, nghe vậy liền buột miệng nói: “Nương nương, vì sao hôm nay người lại đột nhiên bất hòa với Thục quý phi nương nương ạ?”

“Bổn cung có lúc nào hòa hợp với nàng ta?” Nhu phi cười khẩy một tiếng, “Đàn bà con gái trong cung này, ai mà chẳng thích giậu đổ bìm leo. Tô Nhụy Tử nàng ta có gan cả ngày bày ra vẻ cao quý hơn người thì nên nghĩ đến sẽ có ngày ngã xuống chân người khác. Xưa nay bổn cung đã chẳng thèm gò bó tính tình mình, người khác nghĩ thế nào về bổn cung cũng chẳng quan trọng. Tại nơi này, phi tần làm tốt hay không tốt bổn phận không quan trọng, quan trọng là… Hoàng thượng sủng ái hay không. Còn có sức lực đấu đá nhau, chi bằng nghĩ xem làm thế nào để cuộc sống của mình dễ chịu hơn một chút.”

“Nhưng nếu như…” Cung nữ nhận ra mình nói không ổn, vội ngậm miệng.

“Ngươi muốn nói nếu như ta thất thế, tính tình như vậy sẽ chịu khổ?” Nhu phi cười trào phúng, “Nữ tử nơi này chẳng ai quan tâm trước khi thất sủng ngươi là người thế nào, chỉ cần ngươi được sủng ái thì chính là địch thủ rồi. Ngày nào đó ngươi thất sủng, giậu đổ bìm leo là thú vui của bọn họ. Nếu đã vậy, còn cần gì phải diễn trò cho người khác xem.”

“Thôi, hầu hạ bổn cung đi nghỉ đi.” Nhu phi vẫy lui cung nữ đang bóp vai cho mình, thờ ơ nói, “Có thể sống thoải mái một ngày thì tốt một ngày, đời ngày sau nhan sắc tiều tụy, bổn cung có muốn kiêu ngạo thì chỉ e ngay cả Hoàng thượng cũng không tha đâu.”

Chưa đến hai năm đã leo lên phân vị “phi”, danh tiếng của Chiêu phi không chỉ lừng lẫy khắp hậu cung mà ngay cả tiền triều cũng không thiếu quan viên đến lấy lòng Trang gia, chỉ tiếc người nhà họ Trang cái gì cũng không để ý, như thể vị sủng phi xuất thân từ nhà họ Trang tuyệt không có ảnh hưởng gì đến họ cả.

Song lúc này trên triều, hai nhà Tô – Trang đã mơ hồ đứng ở vị trí đối lập nhau, Tô gia vốn muốn đối phó Trang gia, tiếc rằng thực lực quá yếu, người nhà họ Tô từng dâng tấu tố cáo trưởng tử nhà họ Trang nhưng Hoàng đế không hề có bất cứ ý định trách móc họ Trang, ngược lại còn tán thưởng Trang thị lang tuổi trẻ tài cao. Mà Tô gia, nếu không phải nhờ có một vị Thục quý phi được sủng ái trong cung, chỉ e giờ không thể đứng vững trong triều. Hiện nay danh tiếng con gái họ Trang gần như đã vượt qua Thục quý phi, người nhà họ Tô làm sao ngủ yên được?

Trang Lạc Yên đang ở trong cung tất nhiên không rõ lắm những mưa gió trên triều, sinh nhật đã qua mấy ngày, chư vị phi tần trong hậu cung đều tặng không ít quà tới, nàng nhìn danh mục quà tặng do các cung đưa đến, ngáp dài một cái: “Dạo này bắt đầu chuyển lạnh rồi, bổn cung lại thèm ngủ ngày.”

Vân Tịch nâng một tách trà nóng đưa đến rồi đi tới đóng cửa sổ lại cho Trang Lạc Yên: “Lúc này nương nương đừng ngủ quá nhiều, nếu đẫy giấc, ban đêm lại ngủ không ngon.”

Trang Lạc Yên uống một ngụm trà, nghĩ nghĩ một chút, lên tiếng: “Bổn cung nghe nói Nhu phi và Thục quý phi không hợp nhau?”

Vân Tịch đáp: “Tính tình Nhu phi mạnh mẽ thẳng thắn, cũng từng kết oán với nhiều chủ tử khác, không hợp với Thục quý phi cũng chẳng phải chuyện gì lạ.” Nói đến đây, Vân Tịch hạ giọng, “Trong cung có nhiều chuyện dính dáng đến Nhu phi, nô tì nghĩ, chắc là có người nào đó muốn hãm hại Nhu phi, đợi nàng ta rơi đài đây.”

Nhớ năm xưa khi mình mới phục sủng, Nhu phi cũng từng gây khó dễ cho mình, nhưng khi mình bị Lâm thị khi ấy còn là Viện phi phạt thì Nhu phi lại bảo vệ mình một lần. Có thể lúc ấy trong mắt Nhu phi, Viện phi trông càng ngứa mắt đáng ghét hơn mình, vì vậy Nhu phi mới không hề do dự gây chuyện với Viện phi.

Một phi tần cứ thích gây thù chuốc oán như Nhu phi quả là hiện tượng lạ trong cung, song, mặc dù tính tình như vậy, nàng ấy vẫn ngồi vững trên phân vị “phi” này. Mấy chuyện lần trước đều dính dáng đến Nhu phi, nàng lại vẫn bình yên vô sự, người như vậy nhất định phải có điểm gì đó hấp dẫn Hoàng đế.

Nếu không phải tình hình không cho phép, Trang Lạc Yên thật muốn tán dương Nhu phi một tiếng “kỳ nữ của hậu cung”.

Nghĩ vậy, Trang Lạc Yên bật cười khẽ, ngẩng đầu đã thấy Cao công công thái giám hầu cận của Hoàng đế đang được Thính Trúc dẫn tới.

***

“Bẩm Chiêu phi nương nương, Hoàng thượng sai nô tài đưa tới cho người vài thứ ạ.” Cao Đức Trung hành lễ với Trang Lạc Yên, thấy Trang Lạc Yên ngồi trên ghế vẻ uể oải, liền tươi cười nói, “Nô tài xin thỉnh an người.”

“Cao công công không cần đa lễ như vậy,” Trang Lạc Yên sai Thính Trúc dọn đôn cho Cao Đức Trung, thấy ông ta từ chối không dám ngồi cũng không cố mời, chỉ nói, “Chẳng hay Hoàng thượng ban cho những gì?”

“Bẩm nương nương, Hoàng thượng biết nương nương thích ăn cua, đúng dịp này điện Trung Tỉnh vừa nhận một đám cua biển tốt nhất, liền sai nô tài đưa một ít tới cung của người, còn có một ít bút kẻ mày ngọc trai đá quý mới nhập cung, nếu nương nương thích món nào thì cứ giữ lại dùng, thứ gì không thích thì để nô tài đưa lại điện Trung Tỉnh.”

Trang Lạc Yên liếc nhìn đám cung nữ thái giám nâng đồ sau lưng Cao Đức Trung, nhịn không được bèn cười nói: “ Nhiều đồ như vậy, Hoàng thượng muốn ta chọn đến hoa mắt luôn hay sao?”

“Nương nương, cua đã đưa vào phòng bếp rồi,” Thính Trúc nói, “Vài thứ nguyên liệu nấu ăn khác cũng đã cất rồi đấy ạ.”

Trang Lạc Yên gật đầu, lại nhìn về phía Cao Đức Trung: “Hoàng thượng còn nói gì không?”

“Hoàng thượng còn nói, nếu nương nương có hứng thú thì lát nữa tới cung Kiền Chính của Hoàng thượng thưởng thức ca vũ do nhạc phủ mới biên.” Nói đến đây, Cao Đức Trung lại hơi chần chừ, “Hoàng thượng nói người biết nương nương không thích hí kịch nhưng ca vũ lần này nương nương hẳn là thích đấy ạ.”

Thấy Cao Đức Trung tỏ vẻ hơi do dự, biết ông ta ngại nói thẳng sở thích của mình đều tầm thường, liền cười nói: “Làm phiền công công rồi, bổn cung hiểu, bổn cung chuẩn bị một lát sẽ đến ngay.”

Cao Đức Trung liên tục nói không dám, nhưng cũng không đi ngay, chỉ đứng vào một góc nhìn theo Trang Lạc Yên đi vào phòng trong.

Bài trí trong cung Hi Hòa không xa hoa, mọi đồ vật đều không hề vi phạm quy chế, nhưng tổ hợp lại nhìn rất ấm áp, điều này khiến Cao Đức Trung cảm thấy mình nên càng thêm cẩn thận với vị Chiêu phi này. Một phi tần luôn chỉ biết cẩn trọng trong ngôn từ cử chỉ hằng ngày của mình chứ không cẩn thận đến từng đồ vật trang trí trong phòng, nữ tử như vậy sẽ không đơn giản như bề ngoài, bởi vì càng chu đáo thì tâm cơ càng phức tạp, huống chi người này còn chiếm một vị trí không nhỏ trong lòng Hoàng thượng.

Tính tình Hoàng thượng thế nào, ông dù đoán không ra cũng hiểu được mấy phần. Đối với phi tần, từ trước đến nay người ấy chỉ sủng không ái chứ đừng nói đến chuyện quan tâm săn sóc, thế nhưng gần đây Hoàng thượng dồn rất nhiều tâm tư cho Chiêu phi. Ngay cả khi Thái hậu nương nương bất mãn trước chuyện tấn phong cho Chiêu phi, Hoàng thượng cũng không có bất kỳ dao động nào.

Nhưng hôm qua Hoàng thượng mới bác ý kiến của Thái hậu nương nương, hôm nay đã ban nhiều ân điển cho cung Hi Hòa như vậy, không biết Thái hậu nương nương có vui vẻ nổi hay không đây.

“Nương nương, chiếc màu vàng hạnh này rất hợp.” Vân Tịch tuyển ra một chiếc váy dài màu vàng hoa hạnh.

Trang Lạc Yên nhìn thoáng qua, hỏi: “Đây là chiếc váy hai hôm trước Hoàng hậu nương nương cho đem tới đây?”

Chiếc váy này quả rất lộng lẫy, khiến người ta nhìn một cái là muốn mặc lên ngay, Hoàng hậu tặng đồ cho Trang Lạc Yên đúng là rất để tâm lựa chọn.

“Không cần, chọn chiếc váy chiết eo tím có hoa văn chìm ấy.” Trang Lạc Yên ngáp một cái, không nhìn chiếc váy Hoàng hậu đưa tới nữa. Sau khi Vân Tịch giúp mặc đồ xong xuôi, nàng mới hỏi thêm: “Lúc Hòa Ngọc đưa chiếc váy kia tới có nói gì không?”

Vân Tịch nghĩ nghĩ một chút rồi đáp: “Không nói gì đặc biệt ạ, chỉ bảo nương nương nhất định rất hợp với chiếc váy này.”

Trang Lạc Yên nghe vậy, đuôi mày khẽ nhúc nhích gỡ cây trâm thúy ngọc trên tóc xuống: “Cây trâm này không hợp màu với chiếc áo choàng tím, thế thôi là đủ.”

“Thưa vâng.” Thính Trúc và Vân Tịch đưa mắt cho nhau, đi theo Trang Lạc Yên ra bên ngoài.

Cung Kiền Chính, tẩm cung của Hoàng đế Cửu Châu, Phong Cẩn đang ngồi trong thiên điện, nhìn vũ cơ mặc chiếc váy màu vàng hạnh thêu hoa, tóc vấn kiểu phi thiên đang đứng trên thảm đỏ xoay tròn, hơi hơi híp mắt, tay gõ nhịp theo điệu nhạc.

“Chiêu phi nương nương tới.” Nghe tiếng truyền báo của thái giám, Phong Cẩn mở mắt, quay đầu nhìn nữ tử đang đi tới, chiếc váy chiết eo màu tím nhạt ôm gọn lấy thắt lưng thon nhỏ, làm cho người ta vừa nhìn đã có suy nghĩ muốn ôm lấy.

“Thiếp xin bái kiến Hoàng thượng.” Trang Lạc Yên cười bước lại gần, khóe miệng cong cong nhìn về phía vũ cơ đang tung mình nhảy múa giữa thảm đỏ, mắt thoáng nheo lại, “Quả là một mĩ nhân xuất sắc, thảo nào Hoàng thượng muốn thiếp tới xem.”

“Trẫm đâu có bảo nàng đến xem mĩ nhân, vũ cơ này nhảy điệu ‘Thu vũ phi thiên’ trẫm thấy khá thú vị nên mới bảo Cao Đức Trung gọi nàng tới xem.” Phong Cẩn kéo người vào lòng mình, hôn nhẹ lên đỉnh đầu nàng, “Đừng hiểu lầm thiện ý của trẫm chứ!”

Trang Lạc Yên hơi đỏ mặt lên, ngoảnh đầu đi, nói: “Thiếp thấy vũ cơ này váy áo diễm lệ, tóc mượt như tơ nên khen vài câu, Hoàng thượng nghĩ đi tận đâu vậy?”

Phong Cẩn không định vạch trần sự xấu hổ của Trang Lạc Yên, chỉ vuốt ve tóc nàng: “Trẫm cũng đã hỏi, y phục của vũ cơ lần này là để phối hợp với vũ đạo, nếu nàng không thích, trẫm bảo nàng ta thay bộ khác là được.”

“Hoàng thượng nói vậy là cố ý chế nhạo thiếp sao?” Trang Lạc Yên đẩy Phong Cẩn một cái, hừ nhẹ, “Chẳng phải đã bảo thiếp tới xem vũ đạo sao, còn không cho người ta bắt đầu đi.”

Có lẽ vẻ làm nũng này của Trang Lạc Yên khiến Phong Cẩn vui vẻ hẳn lên, hoàn toàn không có dấu hiệu tức giận trước lời nói xẵng của nàng, chỉ quay sang bảo vũ cơ bắt đầu múa.

Động tác của vũ cơ rất đẹp mắt, cử động mềm mại uyển chuyển, trông như thể một tiên nữ đang muốn bay lên trời giữa màn mưa thu. Trang Lạc Yên tựa vào lòng Phong Cẩn, tủm tỉm nhìn vũ cơ, trong mắt lại tuyệt không có ý cười.

“Điệu này được soạn riêng sao?” Trang Lạc Yên thấy vũ cơ múa xong, bèn mở miệng hỏi, “Quả là cực kì đẹp mắt.”

“Là do trẫm dặn nhạc phủ sắp xếp múa cho nàng xem, ái phi thích chứ?” Phong Cẩn ôm Trang Lạc Yên, không có ý định buông tay, Trang Lạc Yên cũng lựa một tư thế dễ chịu hơn, ngoan ngoãn ngồi.

“Vũ đạo rất tốt, song thiếp nghĩ màu váy không ổn lắm,” Trang Lạc Yên ngoẹo đầu suy nghĩ một chút, “Cứ cảm thấy có chỗ nào đó không thích hợp.”

“Vậy sao.” Phong Cẩn cúi đầu nhìn nữ tử tựa trong lòng, “Không ổn chỗ nào?”

Trang Lạc Yên nhìn vũ cơ, ngẫm nghĩ một hồi, thấy ánh mắt vũ cơ ngày càng sợ hãi mới nói: “Mĩ nhân này dáng vẻ phong lưu, thiếp thấy những màu nhạt sẽ hợp với nàng ta hơn, màu vàng ánh đỏ trông hơi quá long trọng, như màu chiếc váy này của thiếp chẳng hạn?”

“Màu này nàng mặc rất đẹp, không cần quan tâm đến suy nghĩ của người khác.” Phong Cẩn không để tâm lắm, “Nàng mặc đẹp, chẳng lẽ người khác mặc có thể có được vẻ đẹp như nàng sao.”

“Hoàng thượng đừng nên nghĩ thiếp cái gì cũng tốt.” Trang Lạc Yên vội kêu lên, “Trong hoàng cung, dung nhan của thiếp không tính là đặc sắc nhất.”

“Chẳng lẽ ái phi chưa nghe câu ‘tình nhân trong mắt hóa Tây Thi’ sao?” Nụ cười của Hoàng đế càng thêm đượm, “Trẫm thấy nàng mặc là đẹp nhất, ai có thể nói khác nào?”

“Trong mắt người khác, thiếp chẳng qua chỉ nhờ vào Hoàng thượng mới được thế mà thôi. Huống chi màu vàng ánh đỏ này có vẻ dễ trùng hợp với vị quý nhân khác, như vậy có phải là không quá thích hợp hay không?” Trang Lạc Yên hơi phân vân một chút, nói ra nỗi băn khoăn của mình.

“Chỉ là một bộ y phục của vũ cơ trên đài diễn mà thôi, chắc hẳn Hoàng hậu không quá chú ý, nàng không cần nghĩ nhiều quá. Trẫm thấy đầu nàng vốn không được tốt, cứ miên man nghĩ những chuyện đâu đâu, e rằng đầu óc sẽ càng thêm vô dụng đấy.” Phong Cẩn phất tay cho vũ cơ lui ra, lại cười cười, bắt đầu nghịch ngón tay Trang Lạc Yên.

Độ cong của khóe miệng Trang Lạc Yên càng lớn, cúi đầu trở tay kéo ngón tay Hoàng đế, cắn một cái. Nghe Hoàng đế hít lạnh một hơi, nàng mới ngẩng đầu lên nhìn: “Hoàng thương, đầu óc thiếp vốn rất tốt, bị người miệng vàng lời ngọc nói thành như vậy, lỡ đâu thiếp thực sự ngốc mất thì sao?”

Phong Cẩn nghe vậy bèn cười lớn, dùng ngón tay bị cắn miết qua miết lại lên môi Trang Lạc Yên một lát mới nhẹ giọng chậm rãi nói: “Dù nàng có ngốc hơn nữa, trẫm cũng sẽ không ghét bỏ nàng.”

Nụ cười trên mặt Trang Lạc Yên thoáng mờ đi một chút, sau đó lại nhanh chóng giãn ra tươi vui: “Hậu cung nhiều tỉ muội như vậy, thiếp càng ngày càng ngốc, sẽ không biết nên làm thế nào trước mặt Hoàng thượng nữa.”

Ngón tay Hoàng đế hơi dừng một chút, sau đó lập tức rời đi, kéo nữ tử ấy vào lòng.

Trang Lạc Yên ngoan ngoãn ngồi yên trong lòng Hoàng đế, thế nhưng người này không thể thấy rõ vẻ mặt người kia.

Trời dần về chiều, cung Cảnh Ương của Hoàng hậu đã bắt đầu thắp đèn cung đình, Hoàng hậu lật giở tập hồ sơ nội vụ của hậu cung, nghiêng đầu nhìn Hòa Ngọc đang ngồi cạnh mình, đột nhiên hỏi: “Hôm nay Hoàng thượng cho mời Chiêu phi tới cung Kiền Chính xem ca vũ phải không?”

Hòa Ngọc cúi đầu đáp: “Đúng ạ.”

Lật một tờ, Hoàng hậu nhẹ nhàng hỏi: “Chiêu phi mặc đồ gì?”

“Là bộ váy chiết eo bằng ấm thêu Thục ạ.” Hòa Ngọc hơi ngập ngừng nói, “Chiêu phi nương nương đi vào, giờ vẫn chưa thấy trở ra, nghe nói Hoàng thượng để nàng ấy ở lại thị tẩm.

Động tác trên tay Hoàng hậu hơi sững lại một chút, rồi lại nhanh chóng bình thường như cũ, giọng nói bình đạm: “Thế à, nàng ta vừa tấn phong, Hoàng thượng sủng ái nàng ta một chút cũng là bình thường, chỉ không biết Chiêu phi có thích điệu múa ấy chăng.”

Hòa Ngọc vùi đầu thấp hơn, khe khẽ thuật lại những gì đã được nghe kể.

Bàn tay cầm sổ sách của Hoàng hậu càng siết chặt, thật lâu sau mới bình tĩnh lên tiếng: “Dĩ nhiên bổn cung sẽ không chú ý đến y phục của một vũ cơ, Hoàng thượng và bổn cung là vợ chồng đã nhiều năm, quả là hiểu rõ bổn cung.” Nói thì nói vậy, nhưng một tờ giấy trên sổ đã bị siết rách toang.

Cung Cảnh Ương trở nên tịch mịch lạ thường.

Nửa đêm, trời bắt đầu mưa, Trang Lạc Yên từ trong mộng giật mình tỉnh giấc, phát hiện eo mình bị Hoàng đế nhẹ nhàng ôm lấy, nàng nhíu nhíu mày, nương theo ánh sáng phát ra từ viên dạ minh châu gắn trên tường, tạm thấy được tình cảnh trên giường lúc này. Qua một đêm chiến đấu kịch liệt, giường có hơi lộn xộn, nàng rón rén dời tay Hoàng đế đi, ngồi dậy chỉnh lại chăn cho hắn rồi mới nằm xuống.

“Sao lại tỉnh rồi?” Phong Cẩn kéo nàng vào trong lòng.

“Thiếp đánh thức chàng sao?” Trang Lạc Yên rụt lui vào lòng Hoàng đế, khẽ nói, “Thiếp nghe trời mưa, đêm thu hơi lạnh nên muốn dậy đắp thêm chăn cho chàng, không ngờ lại đánh thức chàng rồi.”

Ánh sáng của dạ minh châu chỉ hơi lờ mờ, vậy nên Trang Lạc Yên không thấy rõ vẻ mặt Phong Cẩn lúc này, nhưng nàng cảm nhận được cánh tay đang ôm mình lại chặt thêm. Khóe miệng hơi cong lên, nàng lại rúc vào lòng Hoàng đế.

Phong Cẩn vỗ nhẹ lên lưng Trang Lạc Yên, lâu sau, thấy người trong lòng đã ngủ thiếp đi, hắn mới dừng động tác trên tay, nghe tiếng mưa rơi bên ngoài, vốn cho là đã qua cơn buồn ngủ song rất nhanh lại chìm vào giấc nồng.

***

Mưa thu dai dẳng suốt đêm, khi Trang Lạc Yên rời giường, nhận ra thời tiết đã se lạnh, mặc chiếc áo choàng Thính Trúc đưa lên, nàng hít sâu một hơi, hỏi: “Hoàng thượng đi lúc nào?”

“Bẩm nương nương, Hoàng thượng đi đã gần nửa canh giờ, thấy người ngủ say quá nên không cho bọn nô tì đánh thức.” Thính Trúc hơi lưỡng lự, thấy sắc mặt Trang Lạc Yên vẫn hồng hào khỏe mạnh, không có vẻ yếu mệt, mới tiếp tục nói, “Mấy ngày gần đây nương nương không gọi thái y đến xem mạch, hay là bây giờ tuyên một thái y đến bắt mạch cho người xem sao?”

Trang Lạc Yên thoáng nhíu mày, lập tức lại lên tiếng: “Đi thỉnh an Hoàng hậu nương nương xong rồi nói tiếp.” Sáng nay nàng ngủ đúng là khá say, ngay cả Hoàng đế rời giường lúc nào cũng chẳng hay, nhưng đối với những nhân vật mang danh “thái y” này, nàng vẫn hơi phòng bị một chút.

“Nương nương đừng nên phiền muộn, nô tì biết người không thích uống thuốc, nhưng Thính Trúc nói có lý đấy ạ,” Vân Tịch bưng canh nóng đi vào, tươi cười, “Nương nương rời giường chưa kịp ăn gì, uống một bát canh sữa nóng cho ấm dạ dạy đi ạ.”

Đón bát canh sữa uống vài hớp, mùi vị hoa quả đã át đi vị tanh nồng của sữa, Trang Lạc Yên thích thú uống thêm một chút.

Đặt bát xuống, Trang Lạc Yên ngáp dài, ngồi vào trước gương để các cung nữ chải tóc cho mình.

Một loạt hộp trang sức châu báu bày mở trước mặt Trang Lạc Yên, ánh mắt nàng lướt qua vài cái, cuối cùng rơi vào một cây trâm khắc bướm lượn trong mây, nàng cầm lên đưa cho cung nữ phía sau: “Trâm này rất hợp với bộ xiêm y hôm nay.”

Vấn tóc xong, Trang Lạc Yên đứng lên, liếc nhìn cung Kiền Chính sơn son thếp vàng, đưa tay cho Vân Tịch: “Đi thôi, đến giờ thỉnh an Hoàng hậu nương nương rồi, sợ là hôm nay sẽ đến muộn đây.”

Trong cung Cảnh Ương, Hoàng hậu ngồi ngay ngắn trên ghế khắc hoa văn phượng hoàng trong đám tường vân, phía dưới là các phi tần ngồi theo phân vị, chỉ còn ba vị trí hai bên Hoàng hậu là chưa có người ngồi. Những người ngồi dưới không ai dám liếc nhìn mấy vị trí còn trống. Có lẽ do bầu không khí quá căng thẳng, nụ cười trên mặt Hoàng hậu cũng cứng nhắc khó coi.

Trong lòng mọi người đều hiểu, vị trí ngồi đại diện cho địa vị, nay trong hậu cung, phi tần phân vị “phi” trở lên chỉ có bốn người, nhưng lúc này có đến ba người chưa tới thỉnh an Hoàng hậu.

Hiền quý phi quét mắt nhìn ba vị trí còn trống, mở miệng nói: “Hôm qua mưa to suốt đêm, thời tiết đã dần lạnh, Hoàng hậu nương nương cũng phải bảo trọng thân thể đấy ạ.”

Hoàng hậu nghe vậy cũng cười nói: “Sức khỏe của bổn cung xưa nay vẫn rất tốt, các vị tỉ muội đang ngồi đây mới nên cẩn thận một chút.”

“Thục quý phi, Nhu phi, Chiêu phi ba vị muội muội đều là người yếu ớt, không biết có phải tối qua bị cảm lạnh chăng.” Hiền quý phi dám nói như vậy nhưng những người khác không dám hùa theo.

Hoàng hậu mỉm cười nhìn về phía Hiền quý phi một chốc: “Tối qua Chiêu phi hầu hạ Hoàng thượng ở cung Kiền Chính, chắc là mệt nhọc.”

Hiền quý phi nghe nói thế, cũng hơi mỉm cười, ánh mắt lại dời về phía những người khác.

Bên ngoài cung Cảnh Ương, Trang Lạc Yên và Nhu phi một trái một phải từ hai hướng cùng tới trước cửa cung, hai người đồng thời dừng lại.

Nhìn nhau một lát, Trang Lạc Yên xuống kiệu, bước lại hơi cúi người chào: “Tỉ tỉ đến sớm.”

“Lúc này cũng không còn sớm đâu.” Nhu phi trả lễ, ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, biếng nhác nói, “Ngày xưa thấy muội muội thường tới thỉnh an sớm lắm mà, sao hôm nay cũng bắt đầu buông thả rồi?”

“Đêm qua ngủ hơi sâu, khiến tỉ tỉ chê cười rồi.” Trang Lạc Yên mỉm cười, bước theo Nhu phi vào trong cung Cảnh Ương, đi sau đối phương nửa bước.

“Ta có cười hay không không quan trọng,” Nhu phi dừng chân, quay đầu nhìn về phía Trang Lạc Yên, “Người khác thấy thế nào mới là trọng yếu nhất.” Nói xong, lại tiếp tục bước đi.

Đuôi mày khẽ động đậy, bước chân Trang Lạc Yên thoáng sững lại, khoảng cách với Nhu phi liền bị kéo giãn. Nhìn theo bóng lưng Nhu phi, Trang Lạc Yên cười nói: “Tỉ tỉ nghĩ nhiều rồi.”

Nhu phi quay đầu nhìn nàng một cái, không lên tiếng, bước chân cũng hơi chậm lại. Chờ Trang Lạc Yên đuổi kịp, hai người cùng bước vào cửa chính điện cung Cảnh Ương.

“Nhu phi tới, Chiêu phi tới.”

Tiếng truyền báo của thái giám khiến cuộc nói chuyện giữa Hoàng hậu và Hiền quý phi bị gián đoạn, hai người cười cười nhìn về phía cửa, thấy Nhu phi và Chiêu phi cùng đi vào.

Nụ cười trên mặt Hoàng hậu vẫn không hề thay đổi, ánh mắt lại hơi lạnh lùng.

“Hôm nay là ngày lành hay sao, đúng là hiếm có dịp được thấy hai vị muội muội cùng tới thỉnh an Hoàng hậu nương nương một lúc đấy.” Hiền quý phi cười nhìn Trang Lạc Yên và Nhu phi.

“Chỉ tình cờ gặp Chiêu phi bên ngoài thôi ạ.” Nhu phi thờ ơ trả lời, quay sang hành lễ với Hoàng hậu, cười nói, “Hôm nay tới muộn, tần thiếp xin được tạ lỗi với Hoàng hậu nương nương.”

“Tần thiếp cũng có tội.” Trang Lạc Yên học theo nhận lỗi.

“Lúc này chưa tính là muộn, hai người các muội không cần như vậy.” Hoàng hậu cười cười, cho cả hai ngồi xuống. “Bổn cung là người hay so đo như thế sao?”

Trang Lạc Yên lại thi lễ một lần nữa rồi mới ngồi xuống, đưa mắt nhìn những người đang ngồi trong phòng một lượt, cuối cùng, ánh mắt rơi xuống chiếc ghế trống duy nhất trong phòng, vị trí dành cho Thục quý phi.

Lệ thỉnh an mỗi ngày là hoạt động hết sức buồn chán và giày vò đối với Trang Lạc Yên, nhưng có thể đối với Hoàng hậu lại khác. Điều dễ chịu duy nhất đó là nhìn một đám đàn bà con gái không cần biết được sủng hay không đều phải ngoan ngoãn đến trước mặt nàng ta hành lễ, tìm niềm vui trong nỗi khổ, đại thể là thế này đây.

Thờ ơ nghe những người đó tán dương nhau, lại qua một nén hương sau, mới nghe được thái giám bên ngoài báo danh hào Thục quý phi.

Bàn tay đang bưng tách trà hơi chựng lại, Trang Lạc Yên lập tức đặt tách lại bàn, khôi phục tư thế đoan trang.

“Bái kiến Hoàng hậu nương nương.” Thục quý phi bước vào, thi lễ với Hoàng hậu, đường nhìn lại quét qua Trang Lạc Yên, mà lúc này Trang Lạc Yên chỉ mỉm cười, không lộ ra bất cứ biểu tình dư thừa nào.

“Sắc mặt Thục quý phi trông không được tốt lắm, thân mình có khỏe chăng?” Hiền quý phi bưng tách trà, vẻ mặt độn thêm một tia trào phúng.

Tia trào phúng ấy đối với Thục quý phi là loại vũ nhục lớn nhất, gương mặt đang tươi cười lập tức hơi trầm xuống, rồi lại nhanh chóng khôi phục như cũ: “Tối hôm qua có hơi nhiễm lạnh, khiến các vị tỉ muội chê cười rồi.”

“Tối hôm qua, qua giờ tý mới bắt đầu mưa, không biết vì sao muội muội lại bị nhiễm lạnh, sau này phải cẩn thận chăm sóc bản thân đấy.” Hiền quý phi như cười như không nhìn Thục quý phi, nét châm chọc trong mắt càng thêm rõ ràng.

Ánh mắt Thục quý phi trở nên lạnh lùng, giọng nói lại vẫn nhu hòa như xưa: “Hiền tỉ tỉ nói vậy cũng là ngủ không tốt ư, nếu không, sao biết được trời mưa lúc nào?”

“Không nói Hiền quý phi nương nương tối qua ngủ không ngon, ngay cả muội muội cũng bị tiếng mưa rơi đánh thức đấy.” Trang Lạc Yên tiếp lời, “Nhưng tần thiếp vẫn còn nhớ chính xác, tối qua lúc giờ tý ba khắc bắt đầu mưa.”

Hiền quý phi vốn bị Thục quý phi vặn ngược, đang khó chịu ra mặt, nhờ mấy lời của Trang Lạc Yên nay đã thoải mái hơn.

Thục quý phi nhìn về phía Trang Lạc Yên: “Muội muội ngủ không được sâu lắm nhỉ?”

“Tỉ tỉ quá lời, hầu hạ bên cạnh Hoàng thượng, muội muội đâu dám không cẩn thận.” Trang Lạc Yên mỉm cười, gương mặt còn mang theo xuân ý vô hạn.

Thục quý phi nghe đến đó, nụ cười càng thêm tươi tắn: “Muội muội nói phải.”

Trang Lạc Yên nhìn ý cười trên mặt Thục quý phi, nghĩ thầm trong bụng, không biết trong lòng nàng ta lúc này đang nguyền rủa mình thế nào đây?

Thỉnh an kết thúc, các phi tần đều chào ra về, Hòa Ngọc quỳ gối bóp chân cho Hoàng hậu, băn khoăn hỏi: “Nương nương, nô tì không hiểu, Chiêu phi nương nương luôn khiêm tốn kín đáo, sao hôm nay lại tỏ vẻ đối nghịch với Thục quý phi nương nương thế ạ?”

“Nếu nàng ta chỉ biết nhường nhịn thì làm sao ngồi vững ở vị trí hôm nay,” Hoàng hậu cười nhạt, “Chúng ta đều đã xem nhẹ Trang Lạc Yên rồi. Lúc này người hối hận nhất chỉ e không phải là bổn cung mà là vị Thục quý phi luôn cho mình là người trọng yếu nhất trong lòng Hoàng thượng kia cơ.”

Hòa Ngọc nhìn sắc mặt chủ tử mình, vội cúi đầu, chuyện Hoàng hậu nương nương không thích Thục quý phi nàng cũng biết, nhưng thật không ngờ nương nương lại ghét Thục quý phi đến mức này.

Bên ngoài cung Cảnh Ương, các phi tần lớn nhỏ hành lễ tiễn, Trang Lạc Yên nhìn Thục quý phi lên kiệu rời đi mới vịn tay Vân Tịch lên kiệu, nghe một loạt tiếng quỳ an phía sau, đầu nàng hơi chao đảo, tựa hồ có cảm giác choáng váng.

Khẽ cau mày, trong lòng Trang Lạc Yên có cảm giác không ổn, ra khỏi phạm vi cung Cảnh Ương, nàng cúi đầu nói khẽ với Vân Tịch đi bên cạnh kiệu: “Em đến Thái y viện mời vị Mao thái y vẫn thường xem mạch cho ta tới đi.”

Vân Tịch thấy chủ tử nhà mình có vẻ nghiêm nghị, không dám chậm trễ, vâng một tiếng rồi vội vã đi nhanh về phía Thái y viện.

“Ngươi nói là thấy đại cung nữ Vân Tịch của cung Hi Hòa đi về phía Thái Y viện?” Thục quý phi ngồi trên kiệu, nghe thái giám báo lại, thoáng biến sắc, sau lại nhanh chóng nở nụ cười. “Mấy ngày nay muội muội của bổn cung không được khỏe, bổn cung cũng nên đến thăm nàng ấy một lát.”

Lăng Sa nghe vậy bèn cười: “Chủ tử nói phải ạ, hôm qua nô tì còn nghe Sơ Tinh hầu hạ Tô tu nghi nói, Tô tu nghi rất nhớ nương nương đấy.”

“Bổn cung cũng nhớ muội muội này, đi tới chỗ Tô tu nghi đi.” Thục quý phi nói xong lại hạ giọng, “Sai người để ý Thái Y viện một chút.”

***

Rất nhanh, Mao thái y đã được mời đến cung Hi Hòa, song kết quả chẩn ra hỉ mạch khiến Trang Lạc Yên khá bất ngờ.

“Chắc chứ?” Trang Lạc Yên thu tay về, nhìn gương mặt phủ đầy nếp nhăn của Mao thái y, nhận tách trà Thính Trúc đưa tới, chậm rãi nhấp một ngụm, “Mong rằng lần này Mao thái y sẽ không nhầm.”

Mao thái y nghe đến đó, thoáng rùng mình một cái, cả người như rớt xuống hầm băng. Vị Chiêu phi này đã biết lần trước chẩn ra hỉ mạch là một nhầm lẫn, lại nghĩ đến từ lúc làm bộ sảy thai tới giờ, phân vị của Chiêu phi đã thăng tiến bao nhiêu, Mao thái y liền có cảm giác thở không nổi nữa. Đây là một nhân vật vô cùng lợi hại, mà đáng sợ nhất chính là, một người đàn bà như vậy trong mắt người khác lại là một kẻ chỉ có chút nhan sắc mà chẳng có bao nhiêu đầu óc, thế mới thấy, tâm cơ vị này sâu đến đâu.

Trang Lạc Yên tủm tỉm cười, nhìn Mao thái y sợ toát mồ hôi: “Xem ra hôm nay trời nóng quá nhỉ, nay Mao thái y tuổi tác đã cao, mấy năm nay bôn ba vất vả vì các chủ tử trong cung, thật là dốc lòng dốc sức. Bổn cung nghe nói cháu trai của ông rất có tài trong nghề y, nếu có thể vào Thái y viện tiếp nhận vị trí của ông thì Mao gia có thể coi là thế gia trên y đạo rồi.”

Đừng tin tiểu thuyết nói những vị thầy thuốc có y thuật cao đều không thích vào Thái y viện, trong Thái y viện đều là hạng giá áo túi cơm. Hiện thực quả thật trái ngược với tiểu thuyết, chẳng lẽ bạn không thấy bất cứ cơ quan tổ chức nào dán cái mác “nhà nước” lên đều sẽ làm người ta cảm thấy hoành tráng hơn vài phần hay sao.

Vì vậy, có thể vào Thái y viện chính là một sự công nhận đối với y thuật của một thầy thuốc, bởi vì ngự y, thái y, y nữ của Thái y viện đều là người phục vụ hoàng thất hay quan lại cao cấp nên muốn vào Thái y viện đều phải “qua năm ải chém sáu tướng”, xét về y thuật, xét về xuất thân, xét về phẩm đức phong độ và hành xử, thầy thuốc là người cứu giúp sinh mệnh, người thuộc giai cấp thống trị có ai dám lấy tính mạng mình ra làm trò đùa?

Mao thái y run lên trong lòng, hiểu được ý của Chiêu phi, vội dập đầu nói: “Vi thần khấu tạ ân điển của nương nương.”

Đặt tách trà bằng ngọc bích xuống, Trang Lạc Yên mỉm cười: “Bổn cung chẳng qua chỉ thuộc phân vị phi, nào gánh được hai chữ ‘ân điển’ này, Mao thái y quá lời rồi.”

Mao thái y ngẩng đầu nhìn Trang Lạc Yên, lần thứ hai dập đầu: “Vi thần lỡ lời.”

“Ông không cần làm vậy đâu.” Trang Lạc Yên nhìn bộ râu đã hoa râm của Mao thái y, khoát khoát tay: “Lui ra đi, sau này cứ cẩn thận xem mạch cho bổn cung là được.”

Mao thái y biết Chiêu phi muốn ông ta một lòng một dạ giúp mình bảo vệ thai nhi trong bụng, hiện trạng hôm nay khiến ông không thể nghĩ nhiều, ông bèn quỳ lạy rồi lui ra ngoài.

Thấy Mao thái y đã đi khuất, Thính Trúc mới băn khoăn mở miệng: “Chủ tử, nay mạch tượng chỉ mới hơn một tháng, thai nhi còn chưa ổn định, liệu có nên che giấu một thời gian, nô tì lo rằng…”

“Che giấu thì được gì?” Trang Lạc Yên bình thản nói, “Chẳng phải có vết xe đổ trước đó sao, che giấu cuối cùng sẽ rơi vào kết cục nào chứ?”

Cúi đầu nhìn cái bụng còn phẳng lì, lần này nàng muốn cược một phen, cược xem Hoàng đế có thật tâm muốn đứa bé này. Thành Tuyên đế không phải một hôn quân bị hậu cung quản chế, nếu hắn thực sự muốn một người nào đó được mẹ tròn con vuông, nhất định sẽ không có nhiều thứ “ngoài ý muốn”, trừ phi sức khỏe nàng thực sự không thể giữ được.

Đẩy cửa sổ, nhìn về phía cung điện của Đế vương, nàng thầm nghĩ, không biết Hoàng đế thấy mình thành thực khai báo việc bản thân đã có thai thì sẽ phản ứng thế nào nhỉ?

Cung điện của Đế vương chưa bao giờ thiếu xa hoa và khí phách. Được mời tới đây hầu nghe khúc, Hoàng hậu và Thục quý phi đều bày ra phong thái riêng, sắc mặt bình thản nhìn dáng người xinh xắn mềm mại của ca cơ, miệng thỉnh thoảng lại nói mấy câu tán dương.

Phong Cẩn bưng tách trà, như cười như không, nghe Thục quý phi khen ca cơ, đến khi khúc hát kết thúc mới lên tiếng: “Thanh âm quả êm tai, chỉ tiếc vẫn thiếu vài phần thần vận, đáng tiếc, đáng tiếc.”

“Hoàng thượng đã từng nghe diệu âm của Nhu phi, tất nhiên sẽ nghĩ giọng hát của người khác luôn thiếu vài phần thần vận,” Hoàng hậu liếc nhìn Thục quý phi, giọng tán thưởng, “Thiếp vào cung đã nhiều năm, chưa từng nghe được giọng hát nào hay hơn giọng Nhu phi.”

Thục quý phi lộ vẻ tán thành ra mặt nhưng trong lòng lại âm thầm trào phúng, từ khi nàng vào cung, thấy Hoàng hậu vẫn luôn bày ra bộ dáng rộng lượng hiền đức này, chỉ tiếc Hoàng thượng vĩnh viễn đối xử thường thường với nàng ta, kính nhiều hơn yêu. Mặc dù người này thân ở phượng vị nhưng vẫn chỉ là một người đáng thương mà thôi.

Nhấc tách trà tinh xảo trước mắt, khóe môi Thục quý phi cong lên một nụ cười nhàn nhạt, bản thân nàng ta là nữ tử tôn quý nhất thiên hạ thì sao, nàng lại có được sự sủng ái mà Hoàng hậu đời này đừng mơ có được.

Phong Cẩn biếng nhác nghe Hoàng hậu nói xong, vừa định tiếp lời lại thấy ở cửa có một tên thái giám vẻ mặt vui mừng đang nói gì đó với Cao Đức Trung, hình như là cung thị cung Hi Hòa.

Khoát tay áo, để cho những nhạc công ca cơ dừng lại, Phong Cẩn gọi: “Cao Đức Trung, cho hắn vào đây bẩm báo.”

Sau khi nhìn thấy thái giám quỳ trước mặt mình, Phong Cẩn mới nhớ ra, đây là thái giám khá được trọng dụng trong cung Chiêu phi, nhìn cậu ta vui mừng ra mặt khiến hắn hơi tò mò.

“Nô tài khấu kiến Hoàng thượng, nô tài tới báo tin vui cho Hoàng thượng ạ.” Thái giám quy củ quỳ xuống, không vì vui quá mà loạn chân tay.

Đuôi mày khẽ động đậy, Phong Cẩn không tự chủ được bèn ngồi thẳng lưng, vẻ mặt lại vẫn không hề thay đổi: “Ái phi của trẫm lại có chuyện tốt gì muốn báo?”

Bàn tay bưng tách trà của Thục quý phi đã cứng lại rồi, nàng nghĩ tới một khả năng mình không muốn nghe nhất, đuôi mắt lại khẽ quét sang Hoàng hậu, quả nhiên thấy vẻ rộng lượng trên mặt đối phương đã sượng lại.

“Bẩm Hoàng thượng, vừa rồi thái y bắt mạch cho nương nương, thái y nói, Chiêu phi nương nương đã mang long thai hơn một tháng ạ.”

Quả nhiên, Thục quý phi cười khổ trong lòng, tuy rằng không thừa nhận Chiêu phi được sủng ái hơn mình nhưng nàng không thể không nói, mệnh của Chiêu phi thật quá tốt.

“Chiêu phi có thai rồi?!” Hoàng đế vốn đang ngồi thẳng người đã hơi nghiêng về phía trước, mặt mang sắc mừng: “Là Chiêu phi bảo ngươi tới?”

“Nương nương vừa nghe có thai liền mừng đến chảy nước mắt, vội sai nô tài tới báo tin cho Hoàng thượng ạ.” Vẻ vui mừng trên mặt thái giám không thể che giấu được, “Nếu không phải hai vị cô cô ngăn cản mãi, chỉ e chủ tử đã tự mình đến gặp Hoàng thượng rồi đấy ạ.”

Thục quý phi nghe thái giám cung Hi Hòa nói những lời này, trong lòng sinh cảm giác khó chịu. Hành vi của Trang Lạc Yên lần này quá điên cuồng vội vã rồi, chẳng lẽ trong cung chỉ mình nàng ta có thai? Thật không biết Chiêu phi làm như vậy là vì quá mừng hay là vì nguyên nhân nào nữa, như thể hi vọng cả hậu cung đều biết nàng ta có thai, vậy chẳng phải là muốn toàn bộ phi tần hậu cung ghen ghét với mình hay sao?

Quả nhiên, cụm từ “đắc ý quên mình” này ai cũng có thể dùng được.

Nếu là người khác, Phong Cẩn có lẽ cũng sẽ nghĩ như Thục quý phi, nhưng lúc này người làm ra hành vi ấy lại là Chiêu phi, lòng hắn hiểu rất rõ, vì sao Chiêu phi lại vui mừng đến quên mất tất cả như thế.

Chiêu phi đã thực tâm yêu hắn, vì vậy khi sảy thai mới có thể tuyệt vọng đau khổ đến thế, lần thứ hai có thai đã cho nàng hi vọng, thậm chí khiến nàng quên mất hậu cung hiểm ác đáng sợ đến nhường nào, chỉ nhất nhất muốn cho hắn biết, bọn họ lại có con rồi.

Ngay khi Hoàng hậu và Thục quý phi nghĩ rằng Hoàng đế sẽ bắt đầu ban thưởng gì đó thì bọn họ lại thấy người đứng lên, sải bước ra ngoài cung điện.

“Cung tiễn Hoàng thượng.” Hoàng hậu và Thục quý phi quỳ gối, đưa mắt nhìn theo bóng dáng Hoàng đế nhanh chóng biến mất ở cửa cung, lòng trăm mối ngổn ngang.

Đại điện chợt trở nên vắng lặng, ngoại trừ cung thị lẳng lặng quỳ cạnh cửa, bên trong chỉ còn Hoàng hậu và Thục quý phi đứng đó.

Hoàng hậu đi về phía cửa, nghe âm thanh cung tiễn mềm nhẹ, hơi quay đầu nhìn Thục quý phi ngoan ngoãn cúi đầu kính cẩn, cho đến khi đầu gối nàng ta hơi run lên mới mở miệng: “Hậu cung không chỉ có mình nàng là người hiểu rõ mọi việc, cứ tự cho là nhìn thấu nàng ta, đâu biết được nàng ta cũng đã nhìn thấu mình.” Dứt lời Hoàng hậu vịn tay cung nữ, bày ra vẻ uy nghi của một quốc mẫu, đi ra khỏi cung điện của Đế vương.

Chỉ cần nàng còn là Hoàng hậu, nàng chính là thê tử của Hoàng đế, Hoàng hậu của Thành Tuyên đế Cửu Châu, phi tần được sủng ái đến đâu cũng chỉ là một món đồ của Hoàng đế, sử sách sau này vẫn sẽ viết tên nàng trên những người này, ai cũng không thể vượt qua.

Thục quý phi đứng thẳng người, sắc mặt trầm xuống, nhưng đưa mắt nhìn cung thị của Hoàng đế quỳ bốn phía lại vẫn không đổi sắc mặt, đi ra ngoài.

Khi Phong Cẩn tới cung Hi Hòa, thấy bao trùm khắp nơi là một vẻ hân hoan mừng rỡ. Hắn gặp nữ tử ấy đang đứng ở cửa cung tủm tỉm nhìn mình, gương mặt nhỏ nhắn dường như hơi mơ hồ trong màn mưa thu rả rích. Hắn ngồi trên kiệu nhìn nàng, tựa như thấy lại bộ dạng tuyệt vọng khi nàng không ngừng nói, con của hai người đã mất rồi.

Xuống khỏi kiệu, cầm bàn tay ấm áp của Trang Lạc Yên, thấy nàng mặc thật dày mới cười nói: “Trẫm vừa nghe được tin vui liền vội tới ngay.”

“Thiếp cũng đang nghĩ xem Hoàng thượng liệu có tới hay không,” Trang Lạc Yên cười vẻ thỏa mãn, “Quả nhiên Hoàng thượng tới rồi.”

“Yên Yên tự phỏng đoán tâm tư của Hoàng đế, không sợ trẫm trách phạt?” Cuối thu đã se se, Phong Cẩn lo Trang Lạc Yên nhiễm lạnh bèn ôm nàng vào trong phòng, “Mấy ngày nay mưa nhiều, thời tiết lạnh xuống không ít, nàng phải chú ý hơn đấy.”

Đột nhiên nghe Hoàng đế gọi mình như vậy, Trang Lạc Yên có ảo giác hưởng lộc nhờ con, nàng nghiêng đầu nhìn tình cảm chứa chan trong mắt đối phương, nụ cười càng thêm ngọt ngào: “Thiếp không dám để mình sinh bệnh đâu, nghe Mao thái y nói, có thai mà uống thuốc sẽ không tốt cho đứa nhỏ trong bụng.”

Trang Lạc Yên vừa nói như vậy, Phong Cẩn liền phát hiện đối phương ăn mặc dày dặn hơn xưa, tuy không có được phong tư trác việt như những phi tần khác nhưng lại có thêm đôi phần chân thực.

“Nói đến phỏng đoán tâm tư Hoàng đế, thiếp liền gặp vấn đề rồi đây. Thiếp luôn ngẫm xem Hoàng thượng lúc nào sẽ đến, sẽ thích thiếp mặc gì, chải tóc kiểu gì, nên học những gì mới có thể để Hoàng thượng thích thiếp hơn một chút.” Bàn tay đang nắm cổ tay hoàng đế lại hơi siết mạnh thêm, “Thiếp luôn nghĩ, biết thêm một chút về những điều Hoàng thượng ưa chuộng, Hoàng thượng sẽ thích thiếp hơn…”

Nhận ra mình đã nói hơi nhiều, Trang Lạc Yên ngoảnh đầu sang một bên vẻ mất tự nhiên, như là ngại ngùng lại như lo sợ.

Phong Cẩn nghe xong mấy lời tâm sự ấy, nhìn dáng vẻ không dám đối diện với mình của Trang Lạc Yên, cười nói: “Sao lại ngốc như vậy, nhưng mà trẫm lại rất thích.”

Nghe nói thế, Trang Lạc Yên mới lộ vẻ đắc ý, hơi hất đầu: “Đương nhiên rồi, thiếp là mẹ đứa nhỏ của người cơ mà.”

Mẹ đứa nhỏ?

Phong Cẩn nhíu mày, nhưng không tỏ ý gì, dắt Trang Lạc Yên bước qua cửa cung Hi Hòa.

Bên hòn non bộ cạnh hồ sen của cung Hi Hòa, Hoàng hậu ngồi trên phượng liễn, nhìn Hoàng đế dắt tay Chiêu phi đi vào, vẻ mặt hai người nàng không thấy rõ nhưng cách bọn họ ở chung lại làm nàng thấy được điều gì đó khác lạ.

“Hoàng hậu nương nương, lúc này chúng ta có vào không ạ?” Hòa Ngọc ngập ngừng hỏi.

“Quay về cung Cảnh Ương.” Hoàng hậu vịn tay vào tay cầm của phượng liễn, nhắm hai mắt lại, phượng liễn chuyển hướng, càng lúc càng xa cung Hi Hòa.

Chưa tới một canh giờ, tin Chiêu phi của cung Hi Hòa có thai đã truyền khắp hậu cung, thậm chí cả tin Hoàng thượng đến nay vẫn chưa ra khỏi cung Hi Hòa cũng đã truyền đến tai mọi người.

Trước đây trong cung không phải không có phi tần mang thai nhưng chưa từng thấy Hoàng thượng coi trọng như vậy, trong cùng một vấn đề “có thai”, đãi ngộ dành cho phi tần được sủng ái quả là khác biệt so với phi tần không được sủng ái.

Còn Hoàng hậu, chỉ sau một canh giờ đã ban thưởng cho cung Hi Hòa một đống, mỗi món đều có giá trị không tầm thường, nhưng món nào cũng sẽ không khiến người ta hoài nghi.

Thái độ của Hoàng hậu đã hết sức rõ ràng, nàng coi trọng bào thai trong bụng Chiêu phi, đồng thời cảnh cáo các phi tần khác đừng nên có tâm tư mờ ám gì.

Các phi tần đều cảm thấy kỳ quái, xưa nay đâu thấy Hoàng hậu thân cận lắm với Chiêu phi, huống chi, nếu bọn họ nhớ không lầm, chuyện biểu muội Hoàng hậu bị phế có liên quan đến vị này, sao bây giờ Hoàng hậu lại rộng lượng hiền lương triệt để như thế?

***

Từ khi tin Trang Lạc Yên có thai được truyền ra, đồ ban thưởng rót vào cung Hi Hòa liên tục không ngớt. Trang Lạc Yên nhìn những đồ vật rực rỡ sắc màu do Trang gia dâng vào cung, uể oải ngáp một cái, thường ngày nàng vốn lười nhác, nay mang thai lại càng làm biếng hơn.

“Nương nương, có hạt mưa rồi, người nên mặc thêm chiếc áo ngoài đi.” Vân Tịch cầm áo choàng khoác thêm cho Trang Lạc Yên, thấy nàng uể oải không có tinh thần bèn nói, “Nếu nương nương thấy buồn chán, hay là bảo điện Trung Tỉnh đưa mấy thứ nho nhỏ tới?”

Điện Trung Tỉnh là nơi quản lý và phân phối mọi vật liệu trong cung, mà Hoàng đế sẽ không cho phép phi tần hậu cung dính vào việc này, nắm rất chặt hoạt động của điện Trung Tỉnh, vì vậy những phi tần bình thường muốn ra tay hại người từ vật dụng của điện Trung Tỉnh, trước tiên phải có được lòng tin tuyệt đối.

Trang Lạc Yên hiểu ý Vân Tịch, nhưng bây giờ nàng không có tâm tình nuôi động vật, có thai mà đi nuôi động vật khác là không có trách nhiệm với thai nhi. Nơi này không có phòng dịch, nếu nhiễm phải vi-rút uốn ván hay gì đó thì có muốn khóc cũng khóc không nổi đâu.

“Thôi đừng, chó mèo gì đó, ai biết có người nào từng chạm vào.” Thính Trúc bưng canh đến, đặt lên bàn tròn nhìn ra phía cửa sổ, “Nay nương nương có thai, không thể bất cẩn dù chỉ một chút.”

Vân Tịch thấy Thính Trúc nghiêm nghị như vậy, bật cười, nói: “Ái chà chà, hiếm gặp đây, hôm nay Thính Trúc cô nương của chúng ta định ra chiến trường chắc.”

“Ai nói không phải chứ, ngươi cũng đừng nói ta, cung chúng ta từ trên xuống dưới, lúc này ai mà không cẩn thận,” Nói đến đây, Thính Trúc lại hơi lo lắng, “Đã như vậy rồi mà phòng bếp dạo này vẫn có vài thứ lạ tuồn vào đấy.”

Hôm nay thì sơn tra, cua mới tiến cống, ngày mai lại ý dĩ, hạnh nhân, nếu không nhờ Vân Tịch hiểu biết những thứ này, chẳng biết đã xảy ra chuyện gì nữa.

Chủ tớ đang nói chuyện, bỗng thấy Phúc Bảo hớn hở đi vào, theo sau còn có hai ma ma và mấy cung nữ mang theo các loại đồ chơi, vật trang trí các màu.

Phúc Bảo hành lễ xong mới nói nguyên nhân, hai người này là hai ma ma có kinh nghiệm sẽ tới chuyên hầu hạ Trang Lạc Yên trong thời gian mang thai, hai vị ma ma trông không có gì đặc biệt, ăn mặc đàng hoàng, hành vi cử chỉ đều rất già dặn, chắc là cũng có khả năng.

Trang Lạc Yên bảo Vân Tịch tự mình đi thu xếp chỗ ở cho hai người, thưởng vài thứ cho họ, lần này Hoàng đế dốc nhiều công sức như vậy quả khiến nàng bất ngờ.

“Hoàng nhi ngoan của ai gia còn đặc biệt cử hai ma ma cho nàng ta cơ đấy,” Thái hậu nghe nói Hoàng đế ban thưởng ma ma chăm sóc thai phụ cho Trang Lạc Yên thì chỉ cười châm chọc, “Hồi ấy cháu gái ai gia có thai, không thấy người tận tâm như vậy.”

Ma ma thân cận của bà nghe vậy bèn khuyên nhủ: “Có lẽ vì năm trước Chiêu phi nương nương mới sảy thai một lần, vậy nên Hoàng thượng mới đặc biệt lo lắng như thế chăng? Nữ tử thai đầu không giữ được, những lần sau cũng khó khăn hơn, nay bào thai trong bụng Chiêu phi chưa được hai, ba tháng… cũng nên cẩn thận thì hơn.”

“Lá gan nàng ta cũng lớn đấy, lúc tiếng tăm đang nổi bật như vậy mà còn dám ra đứng đầu sóng ngọn gió.” Thái hậu hừ lạnh một tiếng, mặc dù tâm tình không vui nhưng cuối cùng vẫn không oán thán nhiều lời. Dù bà ta không thích Trang Lạc Yên nhưng không đến mức lúc này tỏ ra bất mãn với Hoàng đế.

Ngày thong thả trôi đi, đã qua hơn nửa tháng, bụng Trang Lạc Yên vẫn chưa lộ rõ, trong cung lại có tin Thiến uyển nghi chọc giận Nhu phi, bị Nhu phi phạt quỳ hai canh giờ.

Thiến uyển nghi có dung mạo khuynh thành, cũng từng chiếm được vài phân sủng ái của Hoàng đế, song tiến cung bấy lâu vẫn chỉ là một uyển nghi, trong hậu cung này thân phận như vậy thật không đáng lọt vào mắt người khác. Trong mắt vài nô tài, Thiến uyển nghi này thậm chí còn kém cả đại cung nữ của Thục quý phi hay Chiêu phi.

Tính tình Thiến uyển nghi khá cao ngạo, không qua lại nhiều với người trong cung. Song, chính sự cao ngạo đó đã khiến nhiều người không ưa. Vào đến chốn này, các chủ tử lớn nhỏ ai không từng là tiểu thư được nuông chiều trong nhà, chỉ mình nàng ta thanh cao hay sao?

Đều là người hầu hạ Hoàng đế cả, ai lại cao quý hơn ai, trong hậu cung, ai chức cao hơn thì người đó cao quý hơn thôi, cố bày ra vẻ như thế, ai thèm xem chứ?

“Giờ này vẫn còn quỳ à?” Thục quý phi ngắm nghía một cây trâm ngọc trong tay, nghe Tô tu nghi báo tin lại, tò mò hỏi, “Nhu phi cứ rêu rao phạt nàng ta như vậy, không biết Hoàng thượng nghĩ gì đây.”

“Hoàng thượng thèm nghĩ gì chứ, chỉ là một uyển nghi mà thôi, huống chi lúc này Hoàng thượng còn đang dồn hết tâm tư lên vị ở cung Hi Hòa kia kìa, làm gì có thời gian nghĩ đến nàng ta?” Tô tu nghi mím môi gằn giọng, “Muội trông điệu bộ nàng ta còn đáng ghét hơn cả Trang Lạc Yên.” Đang nói, nàng ta nhân ra sắc mặt biểu tỉ mình không được vui, đành ngượng ngùng dừng lại.

Thục quý phi mất hứng ném cây trâm vào hộp, vui vẻ nơi đáy mắt cũng đã tan mất: “Trong bụng Trang Lạc Yên còn có giống rồng, ai có thể được tôn quý như nàng ta lúc này. Nói gì đến Thiến uyển nghi, ngay cả ta và muội cũng kém xa rồi. Muội nhìn Hoàng hậu xem, ân cần đến thế, người không biết còn tưởng Trang Lạc Yên là muội muội nàng ta đấy.”

Thái độ của Hoàng hậu với Trang Lạc Yên quả thật làm Thục quý phi bất ngờ, nàng vốn cho là Hoàng hậu chỉ diễn trò, thể hiện phong thái rộng lượng hiền đức mà thôi, nhưng đã bao nhiêu ngày qua, thái độ của Hoàng hậu đối với Trang Lạc Yên vẫn không thay đổi, đồ ăn đồ dùng đều tăng cường cho cung Hi Hòa, những thứ phân tới đó càng phải tra xét tỉ mỉ, không lọt bất kỳ thứ gì “đặc biệt”.

Thái độ của Hoàng hậu lần này quả có gì đó kỳ quái, trong cung trước đây cũng từng có vài phi tần mang thai, đâu thấy Hoàng hậu vội vã lấy lòng như thế. Ngày nàng còn được sủng ái hơn Trang Lạc Yên bây giờ cũng không thấy Hoàng hậu thân mật ân cần với nàng. Nàng ta luôn tỏ vẻ cao quý không ai bì kịp, lúc này lại thành tỉ tỉ tâm giao rồi.

Không hiểu được dụng ý của Hoàng hậu, Thục quý phi gạt chuyện ấy sang một bên, vịn tay Lăng Sa nói: “Nếu ngự hoa viên đang có trò hay, chi bằng bổn cung cũng tới xem một chút.”

Tô tu nghi vốn thích tham gia mấy chuyện như vậy, bèn hớn hở đi theo.

Đoàn người tới ngự hoa viên, thấy Nhu phi ngồi trong đình Yêu Nguyệt, phía trước là gương mặt như hoa như ngọc, thanh thuần đáng yêu nhưng đã trắng bệch của Thiến uyển nghi đang quỳ gối dưới bậc thềm ngoài đình.

“Thục quý phi nương nương.” Nhìn thấy Thục quý phi, Nhu phi đứng dậy cúi chào, “Hôm nay thời tiết thật đẹp, nương nương cũng tới ngắm hoa thăm vườn sao?”

Thục quý phi cười cười, lướt qua bên cạnh Thiến uyển nghi, ngồi xuống bên trái Nhu phi: “Vừa rồi định đi ra đây hít thở không khí trong lành, không ngờ gặp được Nhu phi muội muội.”

Cung nữ nhanh nhẹn dâng trà và đồ ngọt đến trước mặt Thục quý phi, hai người lại nói vài lời bâng quơ về thời tiết, lát sau, Thục quý phi mới như giật mình kinh ngạc nhìn Thiến uyển nghi đang quỳ bên ngoài: “Ủa, đây chẳng phải là Thiến uyển nghi đó sao, một người như hoa như ngọc thế này làm sao lại đắc tội muội muội rồi?”

Nhu phi nâng tách trà lên, thổi nhẹ làn hơi nước trên mặt, không buồn nhìn sang Thiến uyển nghi một cái, thong thả nói: “Mệt tỉ tỉ còn nhớ được một uyển nghi nho nhỏ này, muội đây xưa nay tục khí, đâu cao quý được bằng Thiến uyển nghi thanh lệ thoát tục, cho nên nàng ta nói mấy lời khó nghe, muội liền không tránh khỏi nổi giận, quý phi nương nương tới nói đỡ cho nàng ta?”

“Nhu phi muội muội nói đùa rồi, một uyển nghi không biết lễ nghĩa đâu đáng để làm tổn thương tình tỉ muội chúng ta.” Thục quý phi nhấp một ngụm trà nhỏ, là trà Đại Hồng Bào thượng hạng. Cầm khăn tay chấm nhẹ vết nước không tồn tại trên khóe miệng, Thục quý phi thở dài: “Không hiểu quy củ thì phải nên dạy dỗ lại một lần, gần đây Hoàng hậu nương nương bận rộn cung vụ, lo không xuể, chúng ta cũng nên đảm đương mấy việc vặt vãnh này giúp nương nương.”

Nhu phi nghe nói vậy, chỉ cười một tiếng không rõ nghĩa: “Quý phi nương nương nói quá lời rồi, muội đây thấp cổ bé họng không dám ra mặt thay Hoàng hậu làm việc, chỉ là muốn trừng phạt kẻ bất kính với muội mà thôi, cái khác thì không có khả năng.”

Thục quý phi cười cười, không tiếp đón lời nói giấu kim của Nhu phi.

Tô tu nghi bĩu môi, không dám lên tiếng.

“Ái chà, ở đây thật náo nhiệt, mấy tỉ tỉ hôm nay quả là có hứng nhỉ.”

Một giọng nói êm ái truyền đến, Tô tu nghi nhíu mày, nhìn sang, quả nhiên là Trang Lạc Yên dẫn theo một đoàn cung nữ thái giám đang đủng đỉnh đi về phía này.

Tâm tình của Tô tu nghi thoáng chốc u ám hẳn đi, hình như cứ mỗi lần gặp phải người kia, nàng ta luôn cảm thấy khó chịu như vậy.

2 thoughts on “Nghề làm phi 24

  1. Cái bả tô tu nghi này đáng yêu thật, hổng hỉu sao cứ chướng mắt với trang lạc yên thế nhỉ ?? Cô thiến quý nhân kia còn tưởng sẽ làm cho hậu cung loạn thành một đoàn cơ :))

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s