(XB) Cốt cách mỹ nhân 10


Chương 10: Tựa lần đầu hóa trang

Thời Nghi chuyển sang chuyến bay tối, Châu Sinh Thần tiễn cô ra sân bay.

Anh để những người theo mình rời đi, một mình cùng cô đứng ở cửa an ninh, hai người không nói gì.

Em nhớ lần đầu tiên gặp anh…”. Thời Nghi nhìn vào bên trong khu vực an ninh, “Anh chỉ cầm máy tính và giấy tờ tùy thân, ngoài ra không có gì hết, vậy mà khi đi qua máy dò lại kêu”.

“Là lần đầu tiên của anh…”. Châu Sinh Thần nói, “Đó là lần đầu tiên anh bị như vậy”.

Thật là lần đầu tiên? Cô nhớ khi đó anh chẳng để ý gì đến cô.

Bởi cô đã tự bộc lộ tình cảm của bản thân quá nhiều khi nhìn chằm chằm vào anh.



Thời Nghi đưa tay lên xem giờ.

Cô biết mình sắp phải đi, khều khều nhẹ bàn tay anh, “Em phải đi đây”.

Cô không nỡ rời xa anh, nhưng cô cũng biết mình thật sự phải đi rồi.

Châu Sinh Thần chỉ “Ừ”. một tiếng, nhìn cô, đột nhiên hỏi: “Em khát nước không?”

“Có một chút”. Cô liếm môi.

Ban nãy trên đường chỉ chú ý nói chuyện cùng anh, quên cả uống nước.

Cô định nói là không sao, qua cửa an ninh rồi mua cũng được, nhưng còn chưa kịp nói gì, Châu Sinh Thần đã bảo cô chờ chút, quay người đi mua nước, mở nắp đưa cho cô. Thời Nghi có chút bất ngờ, uống hai ngụm lại cảm thấy lãng phí: “Thực ra em có thể mua ở bên trong, bây giờ không thể mang vào, thật là phí”.

“Không sao, anh đem về trên đường uống”.

Câu cuối cùng hai người nói với nhau, lại là việc lãng phí một chai nước khoáng.

Thời Nghi lên máy bay, nghĩ lại chuyện vừa rồi lại cảm thấy buồn cười.

Chuyến bay đêm rất yên tĩnh.

Cô chìm vào giấc ngủ rất nhanh, rồi chợt nghĩ chuyện ban nãy. Cô nhớ, Châu Sinh Thần đã giúp cô mặc áo khoác như thế nào, hỏi cô, tại sao đột nhiên lại lo lắng? Người thông minh sẽ nhìn ra được vì cô vội vã bắt đầu mối quan hệ với anh nên luôn sợ hãi sẽ xảy ra bất cứ chuyện gì.

Cô không trả lời anh.

Nếu như nói: “Em sợ sẽ không còn cơ hội gặp lại anh”. liệu có phải kỳ quái quá không?

Hay sẽ làm cho anh bất ngờ.

Cô nghĩ ngợi một chút, lại nghe thấy hai người bên cạnh đang nói về trận nổ súng sáng nay, nội dung cũng khá trùng khớp với những điều Châu Sinh Thần nói. Chỉ có điều đứng dưới góc độ của hai người u Mỹ mà nói thì nó đã trở thành một câu chuyện khác, do tòa nhà đó thường xuyên có người tố giác là bắt gặp “Mafia Trung Quốc”. hay cái gì đó như xã hội đen “Bang Phúc Kiến”.. Họ nói rất thần bí, dường như dưới con mắt của họ, Trung Quốc là một nơi an ninh bất ổn, rất khó để có thể tồn tại…

Không chứng kiến tận mắt mà lại nói như thật vậy.

Cô nhớ đến Châu Sinh Thần và Mai Hành bạn anh. Dưới sự hun đúc của văn hóa gia tộc truyền lại hàng trăm năm, trong đôi mắt đen sâu thẳm kia của họ chỉ thấy vẻ trầm tĩnh, ung dung. Có điều Mai Hành có vẻ giống người Ngụy Tấn hơn, làm gì cũng tùy hứng, mà nghĩ đến Châu Sinh Thần, trái tim Thời Nghi chợt như mềm ra.

Cô không cách nào dùng từ ngữ để hình dung những đặc điểm của anh.

Trở về, cô lại tiếp tục công việc của mình.

Mỹ Lâm cho biết vòng chung kết được định ở Tây Sách của Ô Trấn Tân Kiến, cũng có thể coi như là hợp tác với Tân Kiến. Phong cảnh ở Tân Kiến nếu so sánh với Đông Sách thì có chút gì đó mới hơn, mang theo hơi thở thương mại hóa.

Thời Nghi là thành viên của ban tổ chức, có đặc quyền đi lại, Hồng Hiểu Dự biết tin cũng muốn đến. Cảnh Giang Nam buổi đêm rất mỹ lệ, cũng không có quá nhiều khách du lịch, cơ hội tốt như vậy không phải lúc nào cũng có.

Trong điện thoại Hồng Hiểu Dự nói úp mở rằng sẽ mang theo bạn trai đến.

Thời Nghi không nghĩ nhiều, chỉ dặn Mỹ Lâm để lại một phòng cho họ.

Hai người đến khá muộn, gần tối mới thấy xuất hiện.

Thời Nghi đứng đợi họ ở khu vực cửa vào. Từ xa thấy Hồng Hiểu Dự đi đến cùng với một người đàn ông, nhìn cũng khá ổn.

Thời Nghi vẫy họ, Hồng Hiểu Dự trông thấy cô, vội vàng chạy tới: “Cậu xem, bây giờ gặp cậu một lần cũng không dễ dàng, rõ ràng là ở Thượng Hải, vậy mà hai tháng nay hành tung bất định, cuối cùng lại gặp ở đây. Aizz, Thời Nghi đại mỹ nữ, người trọng sắc khinh bạn như cậu có thể lưu vào sử sách rồi đó”.

“Cậu có thể đợi hai ba ngày nữa, mình sẽ trở về Thượng Hải”. Cô lười đáp trả lời trêu chọc của Hiểu Dự, khẽ nói: “Đừng cho rằng mình không biết cậu vì muốn phát triển quan hệ với anh chàng kia nên mới kiếm cớ đến đây”.

Hồng Hiểu Dự nháy nháy mắt, giới thiệu đơn giản hai người với nhau.

Hồng Hiểu Dự và bạn trai làm cùng ngành, chỉ có điều một người là phóng viên, một người là quay phim.

Tuy vậy Thời Nghi lại cảm thấy dường như con người này đang che giấu điều gì đó.

Cô cảm thấy trực giác của mình chưa bao giờ sai, khi ba người vừa đi vừa trò chuyện, cô cũng chú ý quan sát kĩ hơn người này. Nhưng sau lại nghe Hồng Hiểu Dự nói về thân phận ký giả ở chiến trường của anh, nghi hoặc trong cô cũng giảm dần.

Cô nhớ tên anh ta là Đỗ Phong.

Một số người trong công ty đã đến, họ đều có chất giọng tuyệt vời.

Bình thường Hồng Hiểu Dự không thể gặp những người như vậy, lần này nhờ quan hệ của Thời Nghi mới có cơ hội, mọi người chỉ gặp mặt xã giao, Thời Nghi cũng giới thiệu họ với nhau. Hầu như đều nói, đây là nhân viên thu âm xxx, đây là nam diễn viên nào đó, nữ diễn viên nào đó…

Hồng Hiểu Dự không ngừng thể hiện sự ngưỡng mộ.

Nhưng người tên Đỗ Phong hầu như chỉ cười, cười trước sự ngạc nhiên của Hiểu Dự.

“Nơi đây mỗi tấc đất đều có câu chuyện của riêng nó”. Mỹ Lâm dùng tay lấy một con ốc, cười với D Wang, “Tôi nhớ lần trước anh kể chuyện về Tây Đường cho tôi? Chính là nơi mà người ta khi ở đó thường đi lạc mất vài giờ? Vậy quay lại đó…”.

D Wang lắc đầu, cắt đứt lời cô: “Thời Nghi rất nhát, buổi tối không nên đến đó”.

Anh ta nói một cách rất tự nhiên.

Những người ở đây hầu như đều biết chuyện của Thời Nghi, có người cười một cách bí hiểm, có người lấy đó làm trò cười. Điều này cũng rất bình thường, không có gì là lạ.

Thời Nghi bị anh ta làm cho xấu hổ, chỉ biết cười trừ, không bình luận gì.

Trước đây Hồng Hiểu Dự chưa gặp D Wang nên rất tò mò, hỏi nhỏ cô: “Tại sao anh ta biết cậu nhát gan?”

Thời Nghi cũng thấp giọng trả lời: “Mình thường thu âm rất khuya, mỗi lần đều đợi người về cùng mới dám bước vào thang máy, những người hợp tác lâu đều biết chuyện này, rất bình thường”.

“Không đúng, không bình thường”. Hồng Hiểu Dự chớp mắt. “Rất không bình thường”.

Thời Nghi vỗ nhẹ vào lưng cô: “Không được nói chuyện tầm phào đâu nhé”.

“Vậy câu cuối cùng…”. Hiểu Dự tò mò hỏi cô: “Ông chồng cậu biết có người thích cậu, vậy liệu có ghen không?”

Câu hỏi này làm Thời Nghi lúng túng.

Châu Sinh Thần thích cô nhiều như thế nào? Trái tim cô cũng không có câu trả lời.

Chính vì vậy mà cô hơi có chút phân vân, giống như lúc ở Bremen.

“Sao cậu không có cả chút tự tin này chứ?” Hồng Hiểu Dự chau mày. “Dù đã lấy anh ấy nhưng cũng nên biết quý trọng bản thân mình một chút, mình thấy cậu thích anh ta nhiều như thế vừa bắt đầu không bao lâu đã kết hôn. Cậu quá coi thường bản thân rồi, rõ ràng mình là ngọc quý truyền lại, lại giống như trân châu đem bán ngoài chợ là sao…”.

Thời Nghi nhịn không nổi khẽ cười: “Lại có kiểu so sánh như vậy sao?”

“Ro ràng là như thế…”.

“Ừ”. Thời Nghi cầm điện thoại. “Mình ra ngoài nghe điện thoại”.

Cô đứng dậy bước ra ngoài.

Đây là một tòa lầu nhỏ bằng gỗ được thiết kế theo lối cổ, nơi họ ăn cơm là tầng hai nhìn thẳng ra sông. Đoàn của cô chiếm hai bàn ở phía đông, cô liền đi ra cửa sổ phía tây nghe điện thoại.

Châu Sinh Thần gọi điện thoại đến rất đúng giờ.

Cô dựa vào khung cửa sổ bằng gỗ, khe khẽ trò chuyện với anh.

Châu Sinh Thần đã được cô “huấn luyện”. nên giờ rất chủ động nói chuyện, từ chuyện tối nay ăn gì đến cả hành trình đầy đủ của anh. Cũng phải khâm phục khả năng ghi nhớ của anh, đến cả thời gian cụ thể cũng nói với cô. Thời Nghi nghe vậy tâm trạng tốt lên rất nhiều, lại nghĩ đến lời ban nãy của Hiểu Dự, giả vờ vô tình hỏi anh: “Gần đây dường như có người… đang theo đuổi em”.

Châu Sinh Thần cười khẽ: “Là người tên D Wang?”

“Vâng… Sao anh biết?”

“Anh đều biết mà”.

…

Thời Nghi nhớ, anh nắm rõ tất cả thông tin về cô, bỗng nhiên cảm thấy rất xấu hổ.

Trong khoảnh khắc đó, cô không nói thêm được gì nữa.

Châu Sinh Thần phát hiện ra bèn hỏi cô: “Có phải em muốn biết, anh có để ý đến chuyện đó hay không?”

Thời Nghi không dám thừa nhận, cũng không phủ nhận.

Châu Sinh Thần cười nói: “Em có thể nghĩ như vậy, anh bởi vì để ý, mới cho người tìm hiểu”.

“Thật sao?”

“Thật”. Châu Sinh Thần lập tức nói: “Hoàn toàn là như vậy”.

Cô cười. Nhìn dòng sông lững lờ trôi, một vài con tàu neo lại bến đang thắp sáng đèn.

Khu vực đấy không có khách du lịch, ngoài người của ban tổ chức, giới truyền thông ra chỉ có người tham dự cuộc thi, do vậy những con thuyền chở khách du lịch buổi tối sẽ neo tại cảng vẽ nên một bức tranh rất đẹp.

Châu Sinh Thần nói thêm vài câu rồi ngắt điện thoại.

Sau khi mọi người dùng bữa xong, người phụ trách liền sắp xếp hoạt động buổi tối.

Đi ngắm cảnh trên thuyền hoặc đi nghe hát.

Thời Nghi không thích cảm giác đêm tĩnh lặng bên bờ sông liền chọn đi nghe hát. Cả phòng chỉ có khoảng một nửa ghế có người ngồi, gió ngày hè mang theo chút hơi nóng, cô hơi phân tâm, không chú ý đến việc nghe hát, chỉ nhẹ nhàng xoay chiếc vòng trên cổ tay.

Một đêm hè hơi nóng nhưng không khí xung quanh khá dễ chịu.

Nơi xa lạ này lại khiến cô nhớ đến một số chuyện mơ hồ trước đây.

Ở thế giới đó, cô tự học thơ Đường, cô đặc biệt thích Vũ khúc nghê thường của Đường Huyền Tông, đáng tiếc do loạn An Sử[1] mà thất truyền, cũng không có ai phục hồi được. Cuối cùng một ngày nghe được tin, Nam Đường Hậu Chủ Lý Dục và Tiểu Chu Hậu[2] đã phục hồi được một nửa.

[1] Cuộc biến loạn xảy ra vào giữa thời Đường kéo dài từ năm 755 đến năm 763 do họ An và họ Sử cần đầu. (HĐ)

[2] Nam Đường Hậu Chủ Lý Dục là vị vua cuối cùng của đời Nam Đường thời Ngũ Đại Thập Quốc. Tiểu Chu Hậu, em gái của hoàng hậu Chu Hiến, sau khi Chu Hiến mất, Tiểu Chu Hậu được ông sủng ái và lập bà làm hậu. (HĐ)

Cô rất muốn nghe, Châu Sinh Thần chiều cô bèn cho người đến ngâm khúc.

Đáng tiếc hôm đó cô phạm lỗi, bỏ lỡ mất Vũ khúc nghê thường. Lần đó, tất cả là do một cốc trà. Cô tự nhận là người thích trà, Châu Sinh Thần vì cô mà lựa chọn các loại trà nổi tiếng, hôm ấy cô muốn pha cho Người một tách trà nhưng do pha nước không đủ mà làm lần nào cũng hỏng.

Trà quý như vậy lại bị cô lãng phí.

Đó là lần đầu tiên Châu Sinh Thần trách phạt cô, lông mày Người thể hiện rõ sự tức giận.

Người phạt cô không được đi nghe hát, bắt cô ở lại trong phòng luyện chữ, viết lại từng câu từng chữ về lịch sử của các loại trà nổi tiếng.

ôi mắt đỏ hoe vì uất ức, nghe xa xa có tiếng đàn hát vọng lại, lại không thể ngơi tay dừng viết, từng chữ từng chữ một: Mông Đính, Tử Duẩn… Thần Tuyền Tiểu Đoàn, Bích Giản Minh Nguyệt, Phương Sơn Lộ Nha, Ung Hồ Hàm Cao, Tây Sơn Bạch Lộ, Hoắc Sơn Hoàng Nha…

Cô chớp chớp mắt, nước mắt cứ thế chảy dài rơi trên trang giấy.

“Thập Nhất”. Châu Sinh Thần đứng bên cạnh, nhìn từng chữ cô viết ra kín đặc trang giấy, cuối cùng mở miệng nói: “Cốc trà con làm hỏng là lương thực rất nhiều ngày, thậm chí cả tháng của bách tính. Con thích thưởng trà, ta có thể mua trà cho con nhưng không thể thành thói quen lãng phí được, con sẽ chẳng hiểu được bách tính khổ cực thế nào”.

Cô nắm chặt cây bút cười cười tỏ vẻ biết tội.

“Sau này con sẽ trở thành Thái tử phi…”. Châu Sinh Thần tiếp tục nói.

Cô bỗng ngẩng đầu lên nhìn, nước mắt vẫn rơi xuống.

Cô không muốn vì mình là Thái tử phi mà phải ghi nhớ điều này. Cô chỉ muốn vì mình là học trò của Người mà cam tâm tình nguyện chịu phạt.

Đôi mắt đẫm lệ của cô có biết bao sự bướng bỉnh trong đó.

Châu Sinh Thần không nói gì, chỉ cười quay đi: “Tiếp tục viết”.

Có cơn gió đêm thổi vào.

Tiếng ngâm vẫn tiếp tục truyền đến, Thời Nghi dựa vào một chiếc ghế dài, khó có thể có tâm trạng ngồi nghe. Trước mắt cô như hiện ra từng dòng từng dòng chữ trên tờ giấy năm đó.

Trong mắt cô chỉ có anh.

Khách sạn cô ở tối nay mặc dù mới được sửa lại nhưng cũng không được coi là quá sang trọng.

Thời Nghi thấy nó giống một căn nhà bình thường hơn.

Không biết có phải vì tối nay được nghe đoạn ngâm khúc hay tại không khí nơi này khiến cô nhớ đến trước đây, những ngày hai người ở Trấn Giang. Ngắn ngủi nhưng vô cùng đặc biệt, ngày đó cô chỉ lo lắng đến việc gặp gỡ gia đình anh, bây giờ nhớ lại, chợt cảm xúc khó tả ùa về.

Anh sống trong gia đình như vậy, phải chăng đó là định mệnh.

Một gia đình với quá nhiều bí mật, hoàn toàn cách biệt với thế giới bên ngoài.

Cô ngủ thẳng giấc đến hơn ba giờ sáng, đoạn ký ức về việc phải viết tên các loại trà khi đó bất chợt hiện về, cô trở mình thức dậy. Nghĩ ngợi một lúc quyết định gọi điện thoại cho anh, khi những âm thanh tút tút vang lên cô lại muốn bỏ máy.

Anh đang ngủ hay vẫn trong phòng thí nghiệm, hay đang họp?

Cô bỏ điện thoại xuống đưa ra trước mặt, có vẻ như không có ai bắt máy. Đột nhiên điện thoại được kết nối, Thời Nghi lập tức nghe máy.

“Muộn vậy mà em vẫn chưa ngủ sao?” Châu Sinh Thần hỏi cô.

“Em nằm mơ”. Giọng nói của cô vẫn hơi ngái ngủ. “Cùng một giấc mơ nhưng lại mơ thấy rất nhiều lần. Em biết chỉ là một giấc mơ nhưng khi tỉnh lại vẫn cứ nghĩ đến nó”.

“Gặp ác mộng?”

“Vâng, là ác mộng”.

“Vùng sông nước ít nhiều đều có những truyền thuyết, chuyện kể”. Không biết Châu Sinh Thần đang ở chỗ nào, mà giọng rất nhỏ: “Anh đã từng nghe một vài câu chuyện, phần lớn đều có dấu vết của việc trúng tà, chỉ có điều vẫn không tin lắm, hay có lẽ ban ngày em quá mệt mỏi?”

“… Có lẽ vậy”.

Cùng là một giấc mơ, đều là về anh và cô, Thời Nghi không hề cảm thấy sợ. Cho nên lúc tỉnh lại đột nhiên muốn nghe giọng anh, dường như chỉ cần biết có sự hiện diện của anh ở điểm thời gian và không gian này, với cô thế đã là quá đủ.

“Em đã mơ thấy gì?” Anh hỏi.

Mơ thấy em phải ngồi chép lại lịch sử các loại trà nổi tiếng”. Cô thấp giọng nói, “Anh có thể kể ra không? Các loại trà thời Đường?”

Biết một chút”.

“Anh nói kể thử đi?”

“Ví dụ ư?” Cô nghe thấy tiếng cười của anh. “Muốn anh đọc tên các loại trà ru em ngủ phải không?”

“Vâng…”. Cô đang tựa vào đầu giường, nghe anh nói vậy liền trượt xuống, đổi một tư thế nằm thoải mái hơn. “Em muốn nghe”.

“Em có phải người được công nhận là một trong bốn diễn viên lồng tiếng có giọng hay nhất không đấy, vợ của anh?” Anh trêu cô, “Anh chỉ là nhà nghiên cứu, giọng không có gì đặc biệt, chỉ sợ em nghe lâu sẽ chán”.

“Không đâu…”. Cô cười “Cả đời này sẽ không chán”.

Đầu dây bên kia im lặng một lát, rồi gọi tên cô.

“Dạ?”

Thời Nghi tưởng rằng anh muốn nói điều gì.

Không ngờ anh thật sự đang kể tên các loại trà cho cô nghe. Mông Đính, Tử Duẩn, Thần Tuyền Tiểu Đoàn, Bích Giản Minh Nguyệt, Phương Sơn Lộ Nha, Ung Hồ Hàm Cao, Tây Sơn Bạch Lộ, Hoắc Sơn Hoàng Nha. Những cái tên anh kể ra có lẽ có chút vấn đề về ghi nhớ, một vài tên không đúng lắm, nhưng cô cũng không sửa lại.

Cô ngồi dậy, tựa vào đầu giường nhìn ra bên ngoài cửa sổ.

Gần sáng, chỉ còn le lói một vài ánh đèn nơi xa. Kiến trúc nơi đây được thiết kế mang theo hơi thở hoài cổ. Cô nhớ kiếp trước, thành Trường An nằm ở phía Bắc sông Trường Giang, còn Giang Nam như thế nào thì thực sự cô không hề có một chút ấn tượng nào, chỉ có thể mượn những câu thơ của Lí Bạch, Đỗ Phủ mới có thể tưởng tượng hình ảnh đất Giang Nam “thiếu nữ như tuyết sương trắng ngần[3]”..

[3] Nguyên văn “Nữ như tuyết”. (女如雪) trích trong bài thơ Việt nữ từ bài số 5 Lý Bạch. (HĐ)

Vậy mà hàng trăm năm sau, cô lại ngồi ở đây, nghe giọng của Châu Sinh Thần từ bên kia đại dương đang kể tên các loại trà cho cô nghe.

Giọng của anh thật sự không có gì đặc biệt.

Anh nói chậm rãi nhưng rất nhẫn nại.

Cô phát hiện, ưu điểm lớn nhất của Châu Sinh Thần chính là tính nhẫn nại, không hiểu với bất cứ ai anh cũng vậy hay sao mà ít nhất từ lúc gặp anh đến giờ, anh đối với cô vẫn luôn nhẫn nại.

“Vụ Châu Đông Bạch, Kỳ Môn Phương trà, Cừ Giang Bạc Phiến, Kỳ Môn Đoàn Hoàng, Nha Sơn Hoành Văn, Thiên Trụ trà, tiểu Giang Đoàn, Cưu Khanh trà, Kỵ Hỏa trà, Thù Du Liêu… Em còn muốn nghe của các triều đại khác không?”

“Ừm…”. Thời Nghi hơi do dự, muốn hỏi anh có đang bận không.

ột nhiên, ngoài cửa có âm thanh rất khẽ.

Nghe như tiếng kim loại rơi xuống, âm thanh này ban nãy cô có nghe thấy, chỉ có điều khi đó cô đang nghe giọng anh nên cũng không để ý. “Thời Nghi?” Châu Sinh Thần gọi tên cô: “Sao vậy?”

“Hình như em nghe thấy có âm thanh lạ…”. Cô thấp giọng nói, tự an ủi bản thân, “Chắc không phải như anh nói ‘ở đây có rất nhiều truyền thuyết chuyện kể’ đâu nhỉ?”

Anh cười: “Em tin vào Phật, lại không làm điều gì xấu, tại sao lại sợ ma quỷ?”

“Em không biết, có lẽ trời sinh đã vậy”.

Cô nghĩ, người đã trải qua kiếp luân hồi, không nên sợ tối hay sợ ma quỷ mới đúng.

Châu Sinh Thần lại nói điều gì đó.

Thời Nghi rất ít khi chủ động gọi điện thoại cho anh, anh cũng khiến cô bất ngờ khi chủ động trò chuyện phiếm với cô. Cô vừa nghe anh nói vừa đi đến đóng cửa sổ, khi kiểm tra khóa cửa chợt nghe thấy có tiếng bước chân.

Cô tập trung, muốn nghe rõ hơn.

“Vẫn sợ à?” Châu Sinh Thần như ở bên cạnh cô, cảm thấy lòng cô đang bối rối.

“Có một chút…”. Cô nói. “Có lẽ có người quá thích phong cảnh nơi đây, nửa đêm đi ngắm cảnh, em nghe thấy có tiếng bước chân, chỉ không hiểu sao lại nhẹ như vậy”.

“Có lúc con người càng sợ điều gì lại càng muốn đến gần xem cho rõ hơn”. Giọng của Châu Sinh Thần khiến người nghe có cảm giác an tâm, mang chút nhẹ nhàng. “Đừng mở cửa, về giường nằm đi. Nếu như không ngủ được, anh sẽ nói chuyện với em”.

Cô hơi sợ bèn nghe lời anh quay trở về giường: “Sẽ không ảnh hưởng đến việc của anh chứ?”

Anh cười: “Không đâu”.

Sau đó, Châu Sinh Thần cùng cô nói chuyện rất lâu, dần dần âm thanh đó cũng biến mất.

Thời Nghi ngủ một mạch đến chín giờ hơn, bị Hồng Hiểu Dự đánh thức, lúc cả hai cùng nhau đi ăn sáng, cô hỏi Hiểu Dự đêm qua có nghe thấy tiếng gì không. Hiểu Dự rất ngạc nhiên nói không nghe thấy gì, lại nhìn Đỗ Phong bên cạnh hỏi anh có nghe thấy gì không.

Đỗ Phong chỉ dùng đũa gắp thức ăn, lắc lắc đầu.

Thời Nghi thấy phản ứng của hai người như vậy càng thêm lo sợ. Buổi chiều cô nói nhỏ với Mỹ Lâm về việc muốn đổi phòng. Mỹ Lâm cắn cắn đầu bút: “Đổi phòng cho em nhất định em vẫn sẽ sợ, hay hai ngày tới ở cùng phòng với chị đi?” Thời Nghi đồng ý.

Mỹ Lâm hỏi cô nửa đêm sợ ma tại sao không gọi điện cho cô, Thời Nghi nghĩ tới cuộc điện thoại đến gần sáng lại cười bí hiểm. Cô cúi thấp đầu cười tươi đến độ trong chốc lát Mỹ Lâm không thể rời mắt nhìn, lẩm bẩm: “Chị đánh cuộc, em thực sự đang làm đám đàn ông khuynh nước khuynh thành đấy”.

Thời Nghi giơ tay, đánh nhẹ cô một cái ra hiệu cuộc thi đã bắt đầu.

Lúc này hai người mới bắt đầu xem phần biểu diễn của các thí sinh.

Cuộc thi hôm nay kéo dài đến hai giờ rưỡi chiều mới kết thúc, cô đột nhiên nhận được điện thoại, một cuộc điện thoại bất ngờ.

Là Châu Sinh Nhân.

Cô nhớ người em này của Châu Sinh Thần từng đối với cô rất tốt, thậm chí so với Châu Văn Xuyên còn thân thiết hơn. Cậu nói trong điện thoại rằng khoảng thời gian này đang rảnh rỗi, muốn đến chơi với người chị dâu tương lai, mặc dù Thời Nghi cảm thấy kỳ lạ nhưng cũng không từ chối.

Đối với chức danh “chị dâu tương lai”. cô cũng đã có sự chuẩn bị từ sớm.

Chỉ cần mẹ của Châu Sinh Thần không chấp nhận cuộc hôn nhân này thì ngay cả người bên cạnh Châu Sinh Thần là chú Lâm cũng chỉ gọi cô là cô Thời Nghi, có lẽ đây là quy tắc của nhà họ Châu Sinh. Cô và Châu Sinh Thần rõ ràng sống ở thời hiện đại, là vợ chồng hợp pháp, nhưng trong căn nhà này lại không được công nhận. Nhiều lúc khi nghĩ đến Thời Nghi cũng thấy hơi chạnh lòng.

Thế nhưng cảm xúc này chỉ thoáng qua rất nhanh rồi biến mất, với cô, không gì quan trọng hơn Châu Sinh Thần. Kể từ khi anh cầu hôn, cô đã quyết định cả đời này sẽ mãi mãi ở bên anh.

Có danh phận và được công nhận hay không không quan trọng.

Châu Sinh Nhân đến vào buổi tối, đi cùng còn có hai cô gái, còn lại toàn nam giới. Không giống với lần gặp mặt ở Trấn Giang, lần này cậu khá thoải mái, chỉ mặc chiếc quần jeans màu xanh với áo trắng ngắn tay, trông như một cậu sinh viên vừa tốt nghiệp. Thời Nghi ở gần khu vực lối vào cây cầu đá, đứng dưới bóng râm đón cậu.

Châu Sinh Nhân rất tự nhiên, đến trước mặt Thời Nghi mỉm cười gọi một tiếng “chị Thời Nghi”..

“Em trực tiếp vào đây sao?” Cô có chút kỳ lạ.

Tất nhiên hoạt động lần này chỉ cho phép những người dự thi và giới truyền thông đến.

Châu Sinh Nhân gật đầu: “Là mẹ, mẹ sợ có chuyện nên đã sai người chuẩn bị một chút”.

Cậu giải thích vô cùng đơn giản, cách nói chuyện trực tiếp có chút gì đó rất giống Châu Sinh Thần.

Thời Nghi cười: “Cách em nói chuyện làm chị liên tưởng đến anh trai em”. Cô sờ trán cậu: “Toàn mồ hôi thế này, nóng hả?”

Trẻ nhỏ mau lớn, Châu Sinh Nhân cũng cao xấp xỉ cô rồi.

Có lẽ trong gia đình trước nay không có ai đối xử như vậy với cậu, nụ cười của cậu có chút ngây ra nhưng rất nhanh gật đầu.

Trước đây cô đã gặp Tiểu Nhân vài lần, chỉ biết cậu không thích nói chuyện lắm vì vậy cũng không nói gì nhiều.

Nhà họ Châu Sinh quả nhiên đã có sự sắp xếp, người phụ trách khu vực sắp xếp chỗ ở cho Tiểu Nhân cũng như những người đi cùng. Khi Thời Nghi đưa cậu đến phòng thì hai cô gái đã dọn dẹp xong tất cả, đến cả ấm chén cũng là bộ mới.

Hình như Tiểu Nhân không có thói quen uống trà, đợi hai cô gái ra khỏi cửa, cậu lấy ra hai lon Coca từ tủ lạnh, mở nắp rót rồi đưa cho Thời Nghi một cốc: “Nghe người nhà họ Mai nói, chị Thời Nghi rất biết pha trà?”

Thời Nghi cầm cốc nước: “Cũng tạm được, chỉ là có sở thích về trà”.

“Dường như chị sinh ra là để gả vào nhà em”.

“Có thật vậy không?” Thời Nghi cười.

“Không phải sao?” Tiểu Nhân dựa vào lưng ghế, chăm chú nhìn cô.

Cô hiểu lời Tiểu Nhân nói, chính là khả năng về cầm kỳ thi họa, còn cả sở thích đọc cổ văn của cô: “Có thể chị chỉ giả vờ thích cổ văn”. Sinh Nhân lắc đầu, ngắt lời cô: “Không chỉ vậy, em nghe nói việc xảy ra ở Đức, chị sợ không? Nếu như để chị nhìn thấy cảnh súng đạn, máu chảy, người chết… chị có sợ không?”

m thanh non nớt trong trẻo lại hỏi vấn đề như vậy.

Thời Nghi nhất thời không kịp phản ứng, liên tưởng đến chuyện xảy ra ở Đức, nghĩ đến mà vẫn rùng mình: “Sẽ rất sợ”.

Châu Sinh Nhân nắm chặt cốc thủy tinh trong tay chăm chú quan sát cô.

Trong mắt cậu nhóc mười bốn tuổi không nên có vẻ lạnh lùng như vậy.

Lát sau, Châu Sinh Nhân bỗng mở lời an ủi cô: “Vừa rồi em nói chỉ là hù dọa chị thôi, không có gì đâu”.

Thời Nghi rất nhạy cảm, đặc biệt là với thái độ của người khác.

Chỉ hơi thay đổi một chút là cô biết liền.

Vì vậy cô nghĩ, Tiểu Nhân đột nhiên đến đây thăm người chị dâu tương lai này, nhất định không chỉ là thuận đường như lời nói. Vấn đề ăn ở của Tiểu Nhân so với Châu Sinh Thần còn kĩ lưỡng hơn, có thể là do cậu là con trai duy nhất của chú Châu Sinh Thần, tuy được mẹ Châu Sinh Thần nhận làm con thừa tự nhưng vẫn được nuông chiều như trước.

Cử chỉ, động tác đều thể hiện vì được chiều chuộng mà trở nên kiêu ngạo.

Nhưng với Thời Nghi, cô thực sự có chút cảm tình, ít nhất cô cũng không có cảm giác gì không tốt.

Cậu em này tới, thuận tiện đem theo một vali quần áo, đưa đến phòng Mỹ Lâm và Thời Nghi. Hành lý vừa chuyển đến, ngay lập tức Mỹ Lâm đã mở chiếc vali không khóa này ra. Bên trong toàn là quần áo và đồ dùng hàng ngày, từ đồ nội y cho đến y phục mặc ngoài.

Thời Nghi đã mặc qua quần áo do nhà họ Vương may, biết rõ họ thích đính thêm hai viên ngọc trai vào bên trong cổ tay áo.

Bởi vậy chỉ cần lật ra là cô đã biết chỗ quần áo này là do nhà họ Vương may.

Mỹ Lâm vẫn còn đang xem xét chỗ quần áo thì đã có người chuyển đến cả một thùng nước.

“Nghe anh trai nói, đêm qua chị nghe thấy âm thanh lạ”. Tiểu Nhân giải thích đơn giản với Thời Nghi. “Do vậy nếu như có thể, hai ngày tiếp theo, chúng ta sẽ tránh uống nước ở đây, dùng bữa ở trong phòng. Sẽ có người của em lo liệu”.

“Nghiêm trọng vậy sao?” Thời Nghi không nhịn được cười.

Tiểu Nhân cũng cười, nửa đùa nửa thật trả lời cô: “Bất kể là ma ngày hay ma đêm, người nhà họ Châu Sinh cũng đã gặp qua không ít, tự nhiên sẽ phải lưu tâm”.

Thời Nghi chỉ coi là chuyện cười, thuận miệng hỏi: “Em đã gặp rồi sao?”

Thật bất ngờ cậu lại không trả lời.

Nhìn dáng vẻ im lặng của cậu, Thời Nghi cảm giác mình đã nói sai điều gì đó.

Buổi tối khi nói chuyện điện thoại với Châu Sinh Thần, nói đến chuyện này, Châu Sinh Thần cười nhẹ: “Mẹ của Tiểu Nhân mất đột ngột, nguyên nhân cũng có chút đặc biệt nên đôi khi cách nói năng và làm việc của nó cũng hơi kì quái”.

Châu Sinh Thần giải thích qua.

Nói thật lòng, Thời Nghi không hiểu, cô hỏi kỹ hơn: “Nguyên nhân gì vậy?”

Anh không trả lời câu hỏi này của cô.

Thời Nghi suy nghĩ một chút lại nói: “Chuyện này sớm muộn em cũng biết”.

“Nhà họ Châu Sinh hơi đặc biệt một chút, chín mươi sáu phần trăm tài sản là ở nước ngoài, tất nhiên cũng sẽ có ảnh hưởng đến bạn bè cũng như việc làm ăn”. Anh nói: “Gia đình mẹ của Tiểu Nhân mặc dù là thông gia với nhà chúng ta nhưng được gả đến nhà họ Châu Sinh chủ yếu là để dò xét điều tra một số chuyện của nhà họ Châu Sinh, sau đó… cô ấy chết bất ngờ”.

Thời Nghi dựa vào khung cửa sổ, tiếp tục nghe anh nói về những điều trước đây.

Vài năm trước, Châu Sinh Nhân vẫn còn là một đứa trẻ, khi đó cùng mẹ lên thuyền đánh bạc. Con thuyền này là của nhà họ Châu Sinh, khi đó để phân chia lợi nhuận từ một số hầm mỏ bất minh, nhà họ Châu Sinh đứng đằng sau tấm màn này, mà sau khi mẹ Tiểu Nhân bị phát hiện có mặt trên thuyền đã bị xử lí theo gia pháp.

Khi đó vì sợ Tiểu Nhân biết nên đã lái câu chuyện thành “chết bất ngờ”..

Nhưng khi đứa trẻ trưởng thành sẽ tự nhiên biết một số chuyện.

Vì vậy đối với “ma ban ngày”. vấn đề này đặc biệt nhạy cảm.

Cô rất ngạc nhiên với những gì anh vừa nói, nhưng cũng không gặng hỏi gì thêm.

Liên kết các sự kiện lại, cô càng cảm thấy cuộc sống của cô và của anh căn bản không cùng một thế giới.

Xét từ góc độ nào đó thì anh không phải người nhà họ Châu Sinh”. Châu Sinh Thần nói: “Đợi việc này kết thúc, tất cả mọi thứ sẽ quay về với quỹ đạo của nó”.

“Vì vậy… anh không hề muốn thừa kế nhà họ Châu Sinh”.

“Hoàn toàn không”.

Bên anh có tiếng người dùng thứ ngôn ngữ cô không hiểu nói chuyện, có vẻ như là công việc.

Thời Nghi không nói gì, kết thúc cuộc điện thoại.

Gió thổi mạnh tạo nên những gợn sóng trên mặt nước, thổi bay vạt áo lụa là của du khách trên thuyền, không hẹn mà vang vọng âm thanh cười nói náo nhiệt.

Cô nghĩ, cô hiểu ý anh.

Niềm tin, lý tưởng giữa hai kiếp của Châu Sinh Thần có sự thay đổi lớn, kiếp này đã ít đi những nghi kỵ trong gia tộc, còn cô hai kiếp đều rất đơn giản, cô tin tưởng anh, và nhất định sẽ đứng về phía anh.

Tối hôm đó, là buổi cuối cùng của cuộc thi.

Tiểu Nhân cũng muốn đi xem, Thời Nghi nói với cậu rằng hôm nay thật sự không thể có ngoại lệ đặc biệt nào. Cậu chỉ có thể một mình vào trong, ngồi một góc nào đấy trong khu vực dành cho truyền thông. Cô vẫn nghĩ một cậu nhóc kiêu ngạo sẽ không chấp nhận sự sắp đặt này, không ngờ cậu thật sự đến một mình, còn đem theo sách. Cô ngồi hàng ghế giám khảo, hầu như không có thời gian để mắt đến Tiểu Nhân, đến khi cuộc thi kết thúc mới có thời gian đi tìm cậu.

Bất ngờ khi liếc nhìn đến quyển sách trong tay cậu, Thời Nghi phát hiện ra đây là giáo trình nước ngoài.

Cô không nhìn kĩ nội dung, lướt nhanh qua thì nhận ra là một cuốn sách Vật lý.

“Sau này em muốn học Vật lý?” Thời Nghi ngồi xuống cạnh cậu.

“Vâng”. Tiểu Nhân gật đầu, đóng sách lại, đặt trên đùi.

Rất hay”. Cô thấp giọng nói. “Những thứ đó càng học sâu lại càng thấy ranh giới giữa các ngành khoa học trở nên mờ nhạt, không chừng em có thể vượt qua cả anh trai em đấy”.

“Không thể nào, em không thể vượt qua nổi anh ấy”. Tiểu Nhân cười. “Anh ấy là một thiên tài, mười hai tuổi được mời nghiên cứu nâng cao, mười bốn tuổi vào đại học, mười chín tuổi đạt học vị Tiến sĩ công trình hóa học. Em đã mười bốn tuổi rồi nhưng vẫn chưa vào đại học”.

Điều này cô đã được nghe kể từ chính miệng Châu Văn Xuyên.

Nhưng qua lời của Tiểu Nhân có thể thấy cậu rất tự hào còn pha chút gì đó sùng bái.

“Thật vậy à?” Thời Nghi cố ý vờ như bây giờ mới nghe đến chuyện này, ngạc nhiên: “Thật lợi hại”.

Phải là cực kỳ lợi hại”. Tiểu Nhân nhìn cô. “Nếu không, chị dâu - vợ của anh hai đến bây giờ đã không còn thích anh ấy”.

“Vợ của chú hai?”

“Đồng Giai Nhân”.

“À…”. Cô cười. “Chị có nghe qua, trước đây hai người có hôn ước”.

“Đúng vậy!” Cậu không chút giấu diếm. “Đồng Giai Nhân là chị gái của mẹ em, tóm lại, quan hệ rất phức tạp. Khi đó, mẹ em được gả cho cha em… chú… chị ấy đã chủ động giải trừ hôn ước”.

Là cô ấy chủ động?

Thời Nghi “ừ”. một tiếng.

“Nhưng mà đây chỉ là em nghe nói, khi đó em vẫn chưa được sinh ra”.

Có lẽ chủ đề nói chuyện đã dần dần chuyển sang Châu Sinh Thần, Tiểu Nhân không nói thêm gì nhiều.

Thời Nghi cùng cậu nói chuyện một lúc, đến khi xem lướt qua quyển sách của cậu thì không hiểu gì. Đứa trẻ này dường như có phần giống với Châu Sinh Thần. Cô nghĩ, nếu như Tiểu Nhân có cơ hội cùng học tập với Châu Sinh Thần, nói không chừng, gia tộc sẽ đào tạo nên niềm tự hào kiêu ngạo thứ hai.

Hai người nói chuyện thêm một lát, Thời Nghi đi tìm Mỹ Lâm để nói sẽ cùng đi ăn cơm tối với Tiểu Nhân.

Hôm nay là ngày cuốỉ cùng của cuộc thi, chiều mai tất cả mọi người sẽ rời khỏi đây để quay về. Thời Nghi hơi buồn, muốn mọi người cùng nhau uống trà và nói chuyện.

Tiểu Nhân kiên trì ở bên cạnh Thời Nghi, cũng không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng trả lời những câu hỏi hiếu kỳ cửa Hồng Hiểu Dự.

Cuối cùng, khi mọi người đã đi nghỉ, chỉ còn lại vài người trẻ, mọi người bắt đầu bàn bạc đến vân đề vui chơi, không biết thế nào lại nhắc đến Poker Bài Cào[1].

[1] Tên tiếng Anh “Pai gow”. là một trò cờ bạc có nguồn gốc từ Trung Hoa, với một bộ mười hai con domino (HĐ)

“Tôi lại không chuẩn bị mấy thứ này”. Mỹ Lâm cười cười đả kích sự nhiệt tình của mọi người. “Bây giờ đi mua sợ không kịp”.

“Không cần vậy đâu, chúng ta có thể tìm thứ gì đó thay thế cũng được”.

Mọi người hưng phấn hẳn lên, Thời Nghi không hiểu trò này nên chỉ ngồi bên cạnh xem.

Tiểu Nhân đột nhiên gọi cô gái đằng xa, sau khi nói gì đó liền rời đi, lát sau xuất hiện mang theo một chiếc hộp dài.

“Là gì vậy?” Thời Nghi hiếu kỳ lên tiếng.

Bài Cào, hay còn gọi là Bài Cửu”.

Thời Nghi kinh ngạc nhìn cậu.

Hai người bên cạnh là Hiểu Dự và Đỗ Phong, Hiểu Dự nghe thấy vậy vui mừng nói: “Thật sự có người mang đến sao, tốt quá, mang ra mọi người cùng chơi”.

Cô gái nhìn Tiểu Nhân, cậu gật đầu, mở chiếc hộp, đặt các quân lên trên mặt bàn.

Những quân bài sáng bóng được bốn người dàn ra trên bàn, nhanh chóng sắp xếp thành tám hàng.

Cô gái bên cạnh không có ý định rời đi, ngược lại đứng cạnh bàn như người phục vụ sẵn sàng giúp đỡ. Mọi người im lặng, mới đầu tưởng rằng người bên cạnh Thời Nghi chỉ là một cậu ấm, còn cô gái là người giúp việc đi theo chăm sóc ăn ở cho cậu ta.

Nhưng khi xem các quân bài trên bàn, lại nhìn tư thế sắp xếp ban nãy của cô gái kia… Người không biết, còn tưởng rằng đang lạc vào sòng bạc ở xã hội cũ, và họ là khách quý.

“Người lớn trong nhà rất thích những thứ này, vì vậy để tiếp mọi người ít nhiều phải học qua một chút”.

Tiểu Nhân rất có thiện ý giải thích với mọi người: “Chị gái đây thường xuyên hầu bài các bậc cha chú trong nhà nên rất quen thuộc”.

Cách giải thích có chút kỳ lạ nhưng cũng không quá khó để hiểu.

Có bài trong tay, mọi người nhanh chóng hướng sự chú ý đến những quân bài trên mặt bàn. Chỉ là chơi vui nên Mỹ Lâm không cho phép mọi người chơi ăn tiền, cô gái bên cạnh làm nhà cái nên chia cho mọi người một ít phỉnh làm vốn ban đầu.

Bàn bên này bắt đầu ầm ĩ lên, Thời Nghi thấy kỳ lạ, hỏi nhỏ Tiểu Nhân: “Cha em… chú rất thích chơi trò này sao?”

“Mọi người trong gia đình đều thích chơi”. Tiểu Nhân nhìn cô. “Anh trai em chưa nói bao giờ sao?”

Cô lắc đầu.

“Người nhà cậu thật thú vị”. Hồng Hiểu Dự cảm thấy cách nói chuyện của cậu nhóc này rất hay. “Cậu biết chơi không?”

Châu Sinh Nhân gật đầu: “Có ạ”.

Hồng Hiểu Dự cười, lắc lắc tay của Đỗ Phong: “Anh muốn thử một chút không?”

“Đằng nào cũng chỉ là chơi vui”. Đỗ Phong nhìn Tiểu Nhân đầy hứng thú. “Không ngờ một cậu nhóc cũng biết chơi Bài Cào”.

Châu Sinh Nhân nhìn Đỗ Phong: “Không giỏi lắm, nhưng đủ để tiếp mọi người”.

“Ồ…”. Đỗ Phong hứng thú. “Khẩu khí lớn đấy, lúc chơi ở Ma Cao tôi cũng không hay thua đâu”.

Tiểu Nhân nghĩ một lúc rồi nói: “Anh đã nghe qua phương pháp ‘allure pai gow’ chưa?” Châu Sinh Nhân dường như đang nghĩ đến ai đó hoặc sự việc gì đó, nói giọng rất vui vẻ. “Ở cửa sinh tử trong Bài Cào, một đêm có thể khiến ai đó mất cả tòa thành. Vì vậy thứ này không thể chơi tùy tiện, đặc biệt là khi đang bốc đồng”.

 

3 thoughts on “(XB) Cốt cách mỹ nhân 10

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s