(Type) Hậu cung Chân Hoàn truyện – T2C24


Chương 24: Tâm sen

Người dịch: Hồ Thanh Ái
https://thanhthoigian.wordpress.com

Như rơi vào cơn ác mộng vô cùng vô tận, Diệu Âm nương tử xuất hiện trước mặt tôi, Lệ Quý Tần, Tào Tiệp Dư, Tích Hoa Phu nhân đều có mặt. Vùng vẫy, giãy giụa, xô đẩy, trằn trọc không sao thoát được. Mẹ… Con muốn về nhà. Mẹ ơi, con mệt quá, con không muốn tỉnh lại, sao lại đau đớn đến thế này?! Có chất lỏng đắng chát âm ấm rót vào miệng tôi, buộc tôi tỉnh lại khỏi giấc mộng mê man.

Dốc hết sức lực, tôi mới mở mắt ra được. Màn sa đỏ trập trùng, trên thêu toàn hoa văn cát tường nhiều con nhiều phúc, là tẩm điện trong cung của tôi. Tôi thả lỏng người, cuối cùng cũng về cung của mình rồi.

Liếc mắt nhìn qua bên, thấy ngay vạt áo màu vàng sáng lấp lánh như mặt trời, trái tim tôi chợt nhẹ nhõm, tôi chợt yếu hèn rơi lệ.

Y thấy tôi tỉnh dậy thì hết sức vui mừng, siết chặt tay tôi, tha thiết gọi: “Hoàn Hoàn, cuối cùng nàng cũng tỉnh lại rồi!”.

Hoàng hậu đứng sau lưng y, cũng thở phào. “Trời xanh ban phúc! Tỉnh dậy là tốt! Ngươi đã ngất đi suốt ba ngày rồi!”.

Hít thở một hơi, kéo theo cơn đau lạnh buốt giằng xé, tựa như có lưỡi dao nhỏ xíu, mỏng manh đang cắt sâu vào da thịt. Cơn đau dần dần gọi lại sự tỉnh táo. Tựa hồ đã trăm năm rồi không nói chuyện, tôi chỉ mở miệng thôi mà cũng hết sức khó khăn: “Tứ lang… chàng đã quay về…”. Lời chưa dứt, nước mắt đã tuôn rơi, tựa như muốn giãi bày mọi uất ức và đau đớn từng phải chịu từ lúc ly biệt đến giờ.

Y hoảng sợ, luống cuống lau khô nước mắt cho tôi. “Hoàn Hoàn, đừng khóc mà! Trẫm có lỗi với nàng!”. Ánh mắt của y tràn đầy đau đớn và bi thương. Chẳng hiểu sao ánh mắt này khiến tôi hết sức sợ hãi và kinh hoàng.

Trong chớp mắt, hàng trăm hàng ngàn ý nghĩ đáng sợ lướt qua trong đầu tôi. Tôi không có can đảm nhưng cuối cùng cũng vươn tay ra, cẩn thận đặt lên phần bụng dưới của mình, nơi đó là bảo bối mà tôi hết sức trân trọng, yêu thương.

Nhưng chỉ mới qua vài đêm thôi, phần bụng vốn hơi nhô lên đã trở nên phẳng lì như cũ.

Tôi khiếp hãi đảo mắt nhìn quanh, mặt ai cũng lộ vẻ bi thương. Tôi đã ngửi thấy mùi máu tanh lan tỏa trong không khí, dẫu cố gắng cách mấy cũng không xua đi được, đến mùi thảo dược nồng nặc cũng không sao át nổi.

Những ngón tay cứng đờ co quắp lại… Tôi không tin! Không tin! Đứa bé không còn nữa! Không còn trong cơ thể của tôi nữa!

Không biết lấy sức lực từ đâu, tôi suýt xoay mình ngồi bật dậy. Mọi người thấy thế đều hoảng hốt, tay chân luống cuống giữ chặt lấy tôi, chỉ sợ tôi làm chuyện điên rồ.

Nỗi đau rứt ruột trào dâng. Tôi gào lên, khóc lớn, hung hăng siết chặt vạt áo trước ngực y. Huyền Lăng chỉ biết trầm lặng ôm chặt lấy tôi. Mấy ngày không gặp, trong mắt y toàn là những sợi tơ máu, râu ria lún phún chưa cạo khiến y trông càng tiều tụy. Kính Phi đứng bên cạnh lau nước mắt, hết lòng khuyên lơn tôi: “Muội muội đừng đau lòng như thế nữa! Hoàng thượng cũng buồn khổ lắm rồi. Ngự giá mới vừa tới Thương Châu đã biết tin có chuyện lớn xảy ra, Hoàng thượng lập tức quay trở về ngay trong đêm”.

Ánh mắt Huyền Lăng thể hiện niềm tiếc thương vô hạn cùng nỗi đau đớn không sao diễn đạt thành lời. Trước giờ, y chưa từng nhìn tôi thế này, ôm tôi thế này. Nỗi bi ai và tuyệt vọng sâu nặng như thế, cơ hồ chẳng phải y vừa mất đi đứa con chưa mở mắt chào đời mà là mất đi tất cả những gì y trân trọng và yêu thương nhất. Hết lần này đến lần khác mất đi con nối dòng, dường như nỗi thương tâm của y lúc này còn trĩu nặng hơn tôi nhiều. Huyền Lăng ôm chặt lấy tôi, vẻ mặt bàng hoàng, rồi y nhìn Hoàng hậu chằm chằm, cất giọng ủ rũ và yếu đuối: “Là trời cao đang trừng phạt trẫm hay sao?!”.

Hoàng hậu nghe y hỏi vậy thì giật bắn mình. Nhưng chỉ sau chốc lát, ánh mắt của nàng ta lập tức trở nên kiên định và mạnh mẽ. Hoàng hậu nhanh chóng lau khô nước mắt, vững vàng bước tới trước mặt Huyền Lăng, nửa quỳ xuống giường, ôm chặt lấy y, trịnh trọng nói từng tiếng: “Hoàng thượng là con trai của trời cao, trời cao nhất định sẽ không trừng phạt người và con nối dõi của người đâu. Huống hồ Hoàng thượng trước giờ không làm gì sai, sao lại nói đến hai chữ trừng phạt cơ chứ?”. Nàng ta dừng lại một lát, vừa như an ủi vừa như khẳng định với Huyền Lăng: “Nếu như có trừng phạt thì đó hoàn toàn là tội lỗi của thần thiếp, chẳng liên quan gì đến Hoàng thượng cả”.

Lời nói này tôi nghe mà chẳng hiểu gì, nhưng lúc ấy không có thời gian ngẫm nghĩ, mà cũng chẳng muốn hiểu rõ làm gì. Huyền Lăng cơ hồ được an ủi rất nhiều, sắc mặt tươi tỉnh được một chút. Tôi khóc đến khàn cả tiếng, nghẹt cả hơi, mồ hôi bết đầy chân tóc, cơ thể run lên bần bật.

Hoàng hậu khuyên: “Hoàng thượng, giờ không phải là lúc để đau lòng như vậy. Hoàn Quý tần mất con không phải do thiên tai mà là do nhân họa”.

Hoàng hậu vừa nhắc nhở, tôi lập tức tỉnh người, tình cảnh ở trong Mật Tú cung như hiện rõ mồn một trước mắt. Tôi không nén được nỗi đau thương phẫn nộ, hậm hực thưa: “Hoàng thượng, thiên tai không chống lại nổi, nhưng chẳng lẽ cũng không thể ngăn cản được nhân họa hay sao?!”.

Huyền Lăng sắc mặt sa sầm, đưa mắt nhìn quanh một lượt rồi lạnh lùng hỏi: “Tiện nhân đang ở đâu?!”.

Lý Tường vội vã bước lên thưa: “Tích Hoa Phu nhân đang quỳ bên ngoài cổng Đường Lê cung, gỡ trâm chịu tội(*)”.

(*) Đây là lễ tiết tạ tội của hậu phi thời xưa mỗi khi phạm phải trọng tội. Thông thường chỉ là tháo hết trang sức, buông xõa tóc, thay y phục đẹp đẽ, mặc y phục trắng, quỳ xuống xin tha tôi. Nghiêm trọng hơn thì còn phải để chân trần, bởi vì nữ nhân thời cổ rất coi trọng đôi chân của mình, không thể tùy ý để lộ ra ngoài, do vậy đây có thể coi là loại hình trừng phạt bằng cách tự làm nhục mình, tương đương với “đội gai để chờ trừng phạt”.

Huyền Lăng đanh mặt lại, ra lệnh: “Gọi ả vào!”.

Tôi vừa nhìn thấy ả ta thì không còn nước mắt để rơi nữa. Tôi lạnh lùng nhìn ả, hận đến mức nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt rực lửa, sát ý bừng bừng trào dâng trong lòng. Nếu có cung tên trong tay, tôi nhất định phải bắn tên xuyên qua đầu ả thì mới hết giận! Nhưng rốt cuộc, tôi cũng chẳng thể làm thế, đành bíu chặt lấy mép chăn, không dám rời tay.

Tích Hoa Phu nhân mặt mày tiều tụy, loang lổ vết lệ, không còn giữ được nhan sắc mỹ miều như ngày trước nữa. Ả ta không dám nhìn tôi, vừa tiến vào đã quỳ xuống, nức nở không thôi. Huyền Lăng còn chưa mở miệng, ả ta đã khóc lóc, thưa: “Thần thiếp có tội. Nhưng hôm đó Hoàn Quý tần chọc giận thần thiếp, thần thiếp chỉ là có ý phạt nhẹ để làm gương, chứ không hề có ý muốn hại Hoàn Quý tần sảy thai. Thần thiếp cũng không ngờ chuyện lại đến mức này mà! Xin Hoàng thượng tha thứ cho tội vô tâm của thần thiếp!”.

Huyền Lăng thở hắt ra một hơi lạnh, gân xanh trên trán nổi lên, quát: “Ngươi vô tâm ư… Hoàn Hoàn đã mang thai được bốn tháng, ngươi không biết hay sao?”.

Tích Hoa Phu nhân chưa hề thấy Huyền Lăng giận dữ thế này, sợ đến mức chỉ biết cúi đầu rơi lệ, không dám đáp lời. Kính Phi cuối cùng cũng không kìm được, mở miệng xen vào: “Phu nhân có nói rằng Quý tần muội muội đã mang thai được bốn tháng, bào thai khỏe mạnh nên có quỳ cũng chẳng sao”.

Tích Hoa Phu nhân vô cùng khiếp hãi, lết gối hai bước rồi quỳ mọp xuống dưới chân Huyền Lăng, ôm chặt lấy đầu gối của y, nước mắt đầy mặt. “Thần thiếp thật không ngờ. Hôm đó thần thiếp giận quá mất khôn, lại nghĩ là chỉ quỳ nửa canh giờ thôi thì hẳn chẳng có gì đáng ngại…”. Nàng ta đột nhiên nhỏm dậy, chỉ sang Chương Di đang đứng hầu một bên, cao giọng quát: “Ngươi làm thái y cái quái gì vậy?! Nàng ta đã mang thai được bốn tháng rồi, vì sao chỉ mới quỳ có nửa canh giờ mà lại có thể sảy thai?! Nhất định là các ngươi cho nàng ta ăn phải thứ gì đó rồi đổ thừa cho bản cung!”.

Chương Di giật bắn mình, phất tay áo, thưa: “Quý tần đúng là có dấu hiệu động thai, thai không được ổn định thật, đó là do cơ thể người mẹ yếu ớt, nhưng cũng là chuyện bình thường. Chỗ không ổn duy nhất là Quý tần quá lao tâm nên mạch đập không ổn định. Vốn cũng chẳng có gì đáng ngại, chỉ cần nghỉ ngơi nhiều một chút là khỏe ngay thôi”.

Huyền Lăng quay sang Tích Hoa Phu nhân, quát lớn: “Câm miệng! Nàng ấy lo lắng quá độ chẳng phải là do bị ngươi chèn ép sao? Chỉ cần lòng dạ ngươi rộng rãi một chút thì làm gì nên nỗi!”.

Tích Hoa Phu nhân dần nhỏ giọng: “Thần thiếp nghe nói năm xưa Hiền Phi quỳ hai canh giờ mới sảy thai, cho nên cứ cho rằng nửa canh giờ thì chẳng có gì đáng ngại”.

Đó là chuyện xảy ra từ lâu lắm rồi, Huyền Lăng chẳng có thì giờ mà nhớ lại, chỉ có Hoàng hậu là ngẩn người, rồi lập tức mím môi im lặng. Huyền Lăng chỉ bảo: “Hiền Phi lúc đó cư xử với Hoàng hậu hết sức bất kính, Hoàng hậu mới phạt ả ta quỳ nhận lỗi, huống gì Hoàng hậu vốn không biết Hiền Phi mang thai, chuyện xảy ra rồi mới vỡ lẽ. Còn ngươi thì biết rõ rành rành rằng Hoàn Quý tần thân mang thai rồng!”. Y dừng lại một lát rồi giọng điệu thêm phần trầm trọng: “Tiện phụ làm sao dám so sánh mình với Hoàng hậu cơ chứ?!”. Tích Hoa Phu nhân biết rõ mình lỡ lời, sợ hãi không dám nói thêm.

Huyền Lăng càng giận dữ, trừng mắt nhìn ả đầy chán ghét. “Trẫm thấy ngươi chẳng hề vô tâm, mà thực ra mười phần ác độc! Nếu Hoàn Quý tần thực sự có lỗi, vì sao ngươi không phạt nàng ấy từ sớm mà phải đợi đến lúc giữa trưa, mặt trời chói chang nhất! Đúng là lòng dạ ngươi độc địa như rắn rết, sao trẫm có thể để cho loại người như nhà ngươi ở bên cạnh trẫm cơ chứ?”.

Tích Hoa Phu nhân kinh hãi, người nhũn ra, quỳ mọp dưới đất, mặt xám xịt, hồi lâu sau mới cất tiếng khóc lớn, khăng khăng bíu chặt lấy chéo áo của Huyền Lăng, không chịu buông tay, vừa khóc vừa van lơn: “Hoàng thượng! Thần thiếp thừa nhận mình không thích Hoàn Quý tần, từ khi nàng ta vào cung đến giờ, Hoàng thượng người không còn sủng ái thần thiếp như trước nữa. Hơn nữa, thần thiếp còn nghe nói ở trong triều, gia tộc họ Chân tự đặt mình ngang hàng với cha anh thần thiếp, có nhiều xung đột bất đồng, cha anh thần thiếp là người có công với xã tắc, sao có thể chịu nhục trước đám tiểu bối kia được? Đến thần thiếp còn không nhẫn nhịn được nữa là…”. Ả ta càng nói càng phẫn uất, hai mắt chằm chằm dính sát vào người tôi.

Hoàng hậu vừa giận vừa than: “Ngươi thật hồ đồ! Ở triều đình có tranh chấp đến mức nào thì chúng ta thân ở hậu cung sao có thể can thiệp được? Huống hồ cha anh ngươi có khúc mắc với cha anh của Quý tần thì hai ngươi càng phải hòa thuận mới phải. Sao ngươi còn thêm dầu vào lửa, vì việc riêng mà làm khó Hoàn Quý tần cơ chứ? Thật uổng công Hoàng thượng tin tưởng ngươi, cho phép ngươi tạm quản lý sự vụ lục cung”.

Hoàng hậu nói một câu, mặt của Huyền Lăng lại thêm sa sầm. Khi Hoàng hậu nói xong, Huyền Lăng đã bừng bừng lửa giận.

Tích Hoa Phu nhân trước giờ quen thói ngang ngược, có bao giờ coi Hoàng hậu ra gì nên cũng chẳng thèm nhìn sang Hoàng hậu, chỉ khóc lóc kể lể với Huyền Lăng: “Thần thiếp đúng là không hài lòng với cách cư xử kiêu ngạo của Hoàn Quý tần, nhưng thần thiếp thực sự không hề muốn hãm hại con của Hoàn Quý tần mà!”. Nàng ta khóc lóc như đứt gan đứt ruột. “Thần thiếp cũng từng mất đi một đứa con, sao có thể nhẫn tâm làm như vậy được cơ chứ?”.

Nghe nàng ta nói như vậy, ánh mắt tràn đầy chán ghét, coi thường của Huyền Lăng chợt mềm lại, bao đau thương, hối hận, đồng tình, thương hại, đề phòng trộn lẫn, khó thể diễn tả bằng lời. Hồi lâu sau, y buồn bã than thở: “Điều gì mình không muốn thì đừng làm cho người khác. Ngươi đã từng trải qua nỗi đau mất con, vì sao lại có thể nhẫn tâm hãm hại Hoàn Quý tần cơ chứ…”. Huyền Lăng xua xua tay, cất giọng bi thương: “Dẫu cho ngươi không có ý hại đứa con trong bụng Hoàn Quý tần nhưng đứa bé đó vẫn vì ngươi mà ra đi. Ngươi không thể trốn tránh được trách nhiệm đâu. Kẻ lòng dạ độc ác như nhà ngươi, trẫm tuyệt đối không thể dung túng thêm nữa!”. Y gọi Hoàng hậu: “Ban hiểu dụ cho lục cung, phế chức Phu nhân của Mộ Dung thị, tước đoạt phong hiệu, miễn quyền phụ trợ quản lý lục cung, giáng làm Phi. Không có chiếu chỉ không được đến gặp trẫm”.

Hoàng hậu vâng theo, rồi chần chừ hỏi lại: “Vậy cần phải báo tin cho Thái hậu hay không?”.

Huyền Lăng mệt mỏi xua tay. “Con của Điềm Tần bị mất, Thái hậu đã thương tâm lắm rồi, hiện giờ người đang mang bệnh, khó tránh cảnh bệnh nặng thêm, tạm thời giấu biệt đừng cho người biết”.

Hoàng hậu khẽ vâng theo, thưa: “Phía Thái hậu thần thiếp tự biết phải lo liệu thế nào, Hoàng thượng xin cứ an tâm”.

Tích Hoa Phu nhân như bị sét đánh, hai tay vẫn ôm chặt lấy chân của Huyền Lăng, đang muốn khóc lóc van xin thêm thì Huyền Lăng đã giơ chân đá tay của ả ta ra, cười lạnh: “Hoàn Quý tần có tội gì, phi tần lục cung có tội gì mà phải cùng Hoàn Quý tần phơi nắng dưới ánh mặt trời chói chang?! Ngươi cũng ra quỳ hai canh giờ ở sân trước cổng cung của nhà ngươi cho ta!”. Nói xong, y quay người, không thèm nhìn ả ta nữa, cho đến khi ả bị người ta kéo ra ngoài.

Huyền Lăng ra lệnh: “Các ngươi lui hết đi, trẫm ở lại với Quý tần”.

Hoàng hậu gật gật đầu. “Vậy cũng phải!”. Nàng ta lại khuyên tôi: “Ngươi lo mà điều dưỡng thân thể, sức khỏe của bản thân là quan trọng nhất, ngày tháng còn dài mà”. Nói xong, nàng ta dẫn mọi người rời đi, bên trong điện lập tức trở nên yên tĩnh.

Y dịu dàng ôm lấy tôi, khẽ than: “Lần này nếu không có lục đệ cứu nàng ra khỏi Mật Tú cung, lại sai người kịp thời báo tin cho trẫm thì sự tình không biết còn tệ hại đến mức nào nữa!”.

Tôi nghe mà sững sờ, nhớ lại vòng tay vững chãi ôm tôi rời khỏi Mật Tú cung hôm đó, trái tim chợt đập nhanh, thật không ngờ đó quả thật là y. Thế nhưng tôi nhanh chóng định thần, chăm chăm nhìn Huyền Lăng, nước mắt không ngừng tuôn rơi, vừa căm phẫn vừa bi thương. “Đã tệ hại thế này rồi, còn có thể tệ hơn được nữa sao?”.

Huyền Lăng dịu giọng an ủi: “Đừng đau buồn quá nữa, nàng vẫn còn trẻ, đợi đến khi sức khỏe hồi phục, chúng ta lại sinh thêm một đứa con nữa là được”.

Tôi im lặng không đáp, hồi lâu sau mới lên tiếng: “Xin hỏi Hoàng thượng, đứa con của thần thiếp phải chết oan ức như vậy sao?”. Tôi dừng lại một lát, hận ý lạnh lẽo toát ra từ tận xương cốt. “Vì sao không giết chết tiện phụ kia để trả mối thù này?”.

Ánh mắt của y chợt u ám, hồi lâu sau y mới thở dài. “Triều chính gian nan, trước mắt trẫm không thể không nể mặt Nhữ Nam vương và gia tộc Mộ Dung”.

Lòng tôi chợt lạnh, tựa như không sao tin được lời y vừa nói, nỗi thất vọng dâng lên tận cổ họng, tôi không kịp nghĩ kĩ đã buột miệng kêu lên: “Ả đã hại chết con ruột của Hoàng thượng!”. Tôi ngồi yên như tượng đá, chỉ có nước mắt từng giọt, từng giọt lặng lẽ tuôn rơi như chuỗi hạt châu.

Nước mắt dần thấm đẫm y phục của y, y chỉ lẳng lặng ôm tôi, vẻ sững sờ, bi thương đong đầy, đôi mắt gần như biến thành hồ sâu không đáy, ngẩn ngơ nhìn tôi, hồi lâu sau, y bảo: “Trẫm không giữ được đứa con của chúng ta… Ta… ta có lỗi với nàng”.

Bầu bạn với y mấy năm qua, lần đầu tiên tôi thấy y dùng thái độ này để nói chuyện với tôi, thân là đấng cửu ngũ chí tôn, nhưng lại xưng “ta” với tôi, giọng nói vừa mệt mỏi vừa thương cảm. Y là người cao quý nhất trong thiên hạ, nhưng vào giờ phút này, y vừa yếu đuối vừa hoang mang bất lực, chẳng khác gì một người cha bình thường vừa mất đi đứa con. Ánh mắt thâm tình si mê, nỗi đau đớn bi thương khắc cốt ghi tâm ấy lập tức khiến tôi càng thêm thương cảm. Y không xưng là “trẫm”, có thể thấy y đau đớn đến nhường nào. Tôi không nỡ nói thêm gì nữa, rúc vào lòng y, òa lên khóc như đứt từng khúc ruột. nước mắt cũng là nỗi đau đớn và niềm căm hận khôn cùng của tôi…

Huyền Lăng vuốt ve lưng tôi, bảo: “Ngày hôm đó, việc gì nàng phải vâng theo lời của ả cơ chứ, bảo nàng quỳ là nàng quỳ, bảo nàng nhận phạt là nàng nhận phạt?”. Y dừng lại một lát, có chút trách móc Kính Phi: “Kính Phi lúc đó cũng có mặt, vì sao nàng lại không cầu xin nàng ta?”.

“Hoàng thượng biết rõ tính cách của Mộ Dung Phi cơ mà, Kính Phi sao mà khuyên can nổi? Với sức của một mình thần thiếp thì làm sao mà kháng cự được nàng ta? Huống gì tình hình ngày hôm ấy, phản kháng chẳng bằng thuận theo, nếu không càng khiến nàng ta có cơ hội để hành hạ thần thiếp”. Tôi cất giọng đầy chua xót, bất lực. “Vậy thì, Hoàng thượng hỡi, vì sao người lại ban cho ả ta quyền lực to lớn như vậy, để ả ta quản lý hậu cung? Người biết rõ tâm địa của ả rất độc ác, My tỷ tỷ ngày xưa chính là bằng chứng rõ ràng nhất rồi!”.

Huyền Lăng bị những câu hỏi của tôi làm mất hứng, hỏi lại: “Nàng đang oán trách trẫm sao?”.

Tôi lắc đầu. “Thần thiếp nào dám!”. Khóc nhiều quá cũng mệt rồi, toàn thân uể oải. Huyền Lăng không rơi một giọt lệ nhưng cũng hết sức mệt mỏi.

Bên trong tẩm điện, bầu không khí tĩnh lặng, chết chóc, y đột nhiên thề độc: “Trẫm xin thề, con của chúng ta sẽ không chết oan uổng như thế! Trẫm nhất định sẽ trả lại công lý cho nàng”.

Tôi nhìn thẳng vào y. “Vậy thì còn phải đợi đến khi nào? Xin Hoàng thượng cho thần thiếp biết chính xác đi!”.

Y lẳng lặng không đáp, chỉ bảo: “Nhất định sẽ có ngày đó”.

Tôi âu sầu cúi đầu. “Nỗi đau mất con có lẽ sẽ phai nhạt theo thời gian nhưng Mộ Dung Phi ngày nào cũng xuất hiện trước mắt, thần thiếp sao có thể nuốt trôi nỗi hận này? Còn Hoàng thượng, chưa hẳn sẽ quên được tình nghĩa năm xưa!”.

Y không biết trả lời thế nào, đành bảo: “Hoàn Hoàn, nàng chịu khó vì trẫm mà nhẫn nhịn thêm một thời gian nữa… Đừng làm khó trẫm”.

Ôm nỗi thất vọng không gì sánh được, tôi không nhìn y nữa, khẽ xoay người, nước mắt bất giác tuôn rơi. Gối nằm ẩm ướt nóng hầm hập, tôi kê đầu nằm nghỉ trên nước mắt.

Mùa hè năm Càn Nguyên thứ mười bốn, tôi hầu như lúc nào cũng chìm đắm trong nỗi đau thương đó, không cách nào dứt được. Hơi nóng hầm hậu ngoài trời cùng mùi vị chua xót của thuốc thang hằn sâu vào da thịt cùng ký ức của tôi, không thể tách rời.

Đường Lê cung của tôi tĩnh lặng như tờ, không còn sức sống như ngày trước nữa, bao nhiêu hoa văn tượng trưng cho nhiều con nhiều phúc đều bị tháo xuống, để tránh cho tôi khỏi thấy cảnh sinh tình. Cung nữ nội giám đi lại cũng rón rén, sợ kinh động đến nỗi đau nhớ con của tôi.

Hậu cung cũng hết sức bình an. Hoàng hậu một mình xử lý sự vụ phức tạp trong hậu cung. Thỉnh thoảng Kính Phi cũng hỗ trợ chút ít, nhưng cơ hội như thế không nhiều. Thái hậu đang phát bệnh, Kính Phi chủ trì mọi lễ cầu phúc ở Thông Minh điện, còn phải lo liệu nơi chôn cất của Cẩn Phi và Thuần Nhi, chưa kể đến những lần lễ bái thường lệ. Hoa Phi, không phải, hiện tại phải gọi là Mộ Dung Phi, trước đây địa vị của nàng ta từ đứng đầu cả tam phi nhảy lên thành tòng nhất phẩm Phu nhân, trong cả hậu cung rộng lớn chỉ phải cúi mình trước mỗi Hoàng hậu, hiện giờ nàng ta còn kém hơn cả Kính Phi, đứng cuối tam phi, thậm chí đến phong hiệu cũng chẳng còn. Chuyện này khiến nàng ta hết sức mất mặt, ẩn mình trong nội cung, rất hiếm khi ra gặp người khác, tị thế hệt như Đoan Phi.

Huyền Lăng tuy chẳng để ý đến nàng ta nữa nhưng vẫn chưa xử trí nàng ta, tiếp tục để nàng ta hưởng thụ cẩm y ngọc thực. Việc tôi sảy thai cứ thế trôi qua nhẹ nhàng như không có chuyện gì xảy ra.

Ngày nào tôi cũng chìm trong nỗi đau đớn, hối hận, ngày hôm đó ở Mật Tú cung, vì sao tôi không khúm núm, nịnh bợ, quỳ gối cầu xin Mộ Dung Phi cơ chứ? Chỉ cần giữ lại được đứa con trong bụng là đủ rồi. Tại sao tôi lại cứng đầu đến thế, không chịu nhận thua? Tôi còn hối hận vì mình đã quá được sủng ái. Nếu tôi chỉ là một cung tần hèn mọn, chẳng nổi bật thì việc gì nàng ta phải ghen tỵ với tôi, tìm cách đưa tôi vào chỗ chết? Cảm giác hối hận ấy càng khiến tôi thất vọng và chán ghét chính mình.

Ban đầu, Huyền Lăng mỗi ngày đều ghé qua thăm tôi. Nhưng tôi liên tục ủ ê, lấy nước mắt rửa mặt khiến y không nỡ chứng kiến. Cứ nhìn nhau mà đau lòng, khổ sở đứt gan đứt ruột cũng chẳng để làm gì. Cuối cùng, y thở dài một tiếng, phẩy tay áo bỏ đi.

Cận Tịch từng bao lần lên tiếng khuyên nhủ: “Nương nương khóc lóc đau lòng như vậy chẳng có ích lợi gì cho bản thân, nếu không, tương lai dẫu có hồi phục sức khỏe thì cũng cứ thấy gió là chảy nước mắt. Nghe lão cô cô trong cung kể lại, Thái hậu năm xưa cũng vì thế mà mang bệnh đấy!”.

Tôi khó khăn lắm mới lên tiếng được: “Thái hậu phúc đức thâm hậu, ta sao có thể sánh với người?”. Nói xong, tôi lại lặng lẽ khóc.

Cận Tịch giúp tôi lau khô nước mắt rồi dịu giọng nói rõ suy nghĩ của mình: “Nương nương cứ khóc lóc như vậy, Hoàng thượng đến thăm nhìn thấy thì chỉ khiến hai bên thêm đau lòng. Cứ tiếp tục như thế e là Hoàng thượng sẽ không muốn đặt chân vào Đường Lê cung nữa. Đối với nương nương mà nói, điều đó có lợi ích gì đâu?”.

Tôi lẩm bẩm: “Ta mất đi đứa nhỏ này mới được một tháng, vẫn chưa qua trăm ngày, chẳng lẽ ta thân là mẹ mà có thể tô son, điểm phấn, ăn mặc lòe loẹt đi cầu xin sự ân sủng của Hoàng thượng hay sao?”.

Cận Tịch nghe vậy bất giác sững sờ. “Nương nương còn trẻ như vậy, chỉ cần Hoàng thượng vẫn sủng ái người, không sợ không có cơ hội mang thai lần nữa. Nương nương đừng quá phiền muộn, ngày tháng vẫn còn dài mà. Nương nương đừng tự đày đọa mình như vậy nữa!”.

Tay tôi đang giữ một chiếc yếm của trẻ sơ sinh, đó là món đồ mà tôi từng vui sướng thêu thùa cho đứa con của mình. Mặt vải màu vàng hoa hạnh, chỉ thêu màu hoa lựu đỏ thắm, hoa văn nhiều con nhiều phúc, từng đường kim mũi chỉ đều đong đầy niềm vui sướng khi lần đầu tiên làm mẹ và tình yêu vô bờ với đứa con trong bụng tôi… Hiện giờ chiếc yếm vẫn còn nhưng đứa con của tôi đã không thể bước chân vào thế gian này nữa.

Tôi ngẩn ngơ ngắm nhìn chiếc yếm được thêu thùa tỉ mỉ này, chỉ có hai giọt nước mắt trong suốt lặng lẽ rơi xuống, không một tiếng động. Lòng tranh cường háo thắng bất giác cũng lắng xuống tựa tro tàn.

Cứ mãi uất ức và buồn thương không dứt như thế, cơ thể tôi càng lúc càng suy nhược.

Sau khi tôi bị sảy thai, Chương Di lấy lý do tuổi già, sức yếu xin giao lại chức vị ở Thái y viện. Lần này đến lượt Ôn Thực Sơ đến bắt mạch, y thỉnh an xong xuôi thì im lặng một lát, sắc mặt có vẻ khác lạ.

Tôi vẫy tay ra hiệu cho cung nữ hầu hạ lui xuống, bình tĩnh hỏi: “Chẳng lẽ cơ thể của bản cung còn có chỗ nào tệ hại hơn bản cung nghĩ sao?”.

Y cau mày suy nghĩ hồi lâu rồi mới dè dặt lên tiếng hỏi dò: “Nương nương có phải từng dùng xạ hương không?”.

“Xạ hương?!”. Tôi ngạc nhiên hỏi lại. “Chương thái y có nói trong lúc mang thai, bản cung không được dùng đến thứ này, bản cung sao lại có thể dùng nó cơ chứ? Kể cả đến lúc này, bản cung cũng chẳng có lòng dạ đâu mà sử dụng hương liệu”.

Y mím chặt môi, tựa hồ đang suy nghĩ xem nên nói thế nào mới phải: “Nhưng rõ ràng quý thể của nương nương có dấu hiệu từng sử dụng xạ hương, chỉ là phân lượng cực nhỏ, không dễ dàng phát hiện ra mà thôi!”. Y chợt ngẩng lên, ánh mắt sáng quắc. “Nương nương?!”.

Tim tôi chợt nhói lên từng cơn, ngẫm nghĩ hồi lâu, tôi lắc đầu, bảo: “Bản cung chưa từng dùng qua”. Nhưng nhắc đến hương liệu, tôi chợt nhớ ra một chuyện, mấy ngày vừa qua, tôi chỉ ngửi thấy mùi hương ở một chỗ mà thôi. Thế là tôi hạ giọng gọi Lưu Chu lại, ra lệnh: “Ngươi đến phủ Nội vụ, tìm cách xin một ít Hoan Nghi hương mà Mộ Dung Phi ngày thường hay sử dụng cho ta”.

Lưu Chu vừa đi, Ôn Thực Sơ lại hỏi: “Nương nương đã mất ngủ khá lâu rồi phải không?”. Tôi im lặng gật đầu, y trầm lặng thở dài, bảo: “Quý tần nương nương bệnh lần này hoàn toàn là vì quá đau lòng, khí uất tích tụ trong ngũ tạng, khiến gan nóng thành yếu, xin cho vi thần nói thẳng, đây chính là tâm bệnh”.

Tôi thản nhiên không đáp. Ánh mắt của hắn hết sức dịu dàng, nhìn tôi vừa bi thương vừa lo lắng. “Uống quá nhiều thuốc cũng không tốt. Hay là uống trà tâm sen vậy!”. Hắn giải thích tỉ mỉ: “Tâm sen vị đắng tính lạnh, có thể trị bệnh nóng ở tim, lại có tác dụng hạ sốt, chống cảm nắng, giúp đầu óc tỉnh táo, giảm bực dọc và nóng nảy, ngoài ra còn bổ tỳ ích thận, dưỡng tâm an thần, trị bệnh mắt sưng đỏ”.

Tôi vụt ngẩng đầu, mỉm cười chua chát. “Tâm sen, món đó đắng lắm!”.

Hắn chăm chú ngắm tôi hồi lâu rồi bảo: “Đúng thế, hy vọng vị đắng của tâm sen có thể an ủi được nỗi cay đắng trong lòng nương nương”.

Tôi quay đầu nhìn sang chỗ khác, lòng chua xót khôn cùng.

Ôn Thực Sơ hạ giọng nỉ non: “Hỏi ngó sen, bao sợi vấn vương? Tâm sen vì ai đắng? Hoa liền cành âu yếm hỏi, chính là cặp trai gái thuở xưa. Nàng vẫn còn nhớ khúc hát này chứ?”. Tôi gật đầu, hắn lại tiếp tục: “Lúc nhỏ Chân huynh dẫn nàng đi chơi thuyền ngoài hồ, nàng búi tóc trái đào, đứng ở mũi thuyền, tay ôm một bó sen, cất tiếng hát đúng khúc hát này”. Giọng nói của hắn càng lúc càng dịu dàng, trầm ấm, tựa như đang chìm đắm trong hồi ức tươi đẹp thuở xa xưa: “Lúc ấy ta liền nghĩ, khi nào lớn lên nhất định phải cưới nàng làm vợ. Nhưng nàng thân mang cánh chim phượng hoàng, một thái y nhỏ nhoi như ta sao có thể giữ nàng lại được?”. Hắn đưa mắt nhìn tôi chằm chằm, tràn đầy yêu thương, quyến luyến. “Nhưng khi nhìn thấy bộ dạng bây giờ của nàng, ta thà rằng khi xưa mình có thể liều mạng giữ chặt lấy nàng, chứ không hề muốn chứng kiến nỗi khổ hiện thời của nàng”.

Tôi vốn im lặng lắng nghe hắn nói nhưng hắn càng nói càng quá đáng, quên đi mất thân phận của hắn và của tôi. Lửa giận chẳng hiểu sao lại trào dâng trong lòng, đột nhiên tôi vung tay lên, chiếc gối dựa bọc tơ đặt trước giường đã bị tôi hất rơi xuống đất.

Chiếc gối rơi xuống đất, không một tiếng động nhưng hắn cũng giật mình, tôi hào hển thở một hơi, rồi bảo: “Ôn thái y hôm nay nói quá nhiều rồi đấy. Giờ này phút này, ngươi lấy thân phận gì để nói những lời đại nghịch bất đạo này với bản cung? Ngươi là thái y, bản cung là phi tần của Hoàng thượng, vĩnh viễn chỉ là như thế mà thôi. Bản cung rất biết ơn mối tình của Ôn thái y, nhưng nếu Ôn thái y để cho bản cung nghe thêm những lời như vậy thì đừng trách bản cung không để ý đến tình nghĩa quen biết lâu năm!”.

Nói một tràng dài, tôi nằm gục xuống giường, thở hổn hển. Ôn Thực Sơ vừa đau lòng vừa xấu hổ. Tôi ngẩng lên, nhưng lập tức ngậm miệng không nói thêm gì nữa. Bên cạnh rèm gấm, không biết từ lúc nào My Trang đã yêu kiều đứng đó, sắc mặt của tỷ ấy tái nhợt, chẳng khác gì chiếc vòng ngọc bạch đeo trên tay.

Tôi nhìn thấy tỷ ấy, bất giác vừa xấu hổ vừa sốt ruột, mắt hoa lên. Tình cảm của Ôn Thực Sơ đối với tôi, tôi chưa từng kể cho bất kỳ ai, huống hồ bây giờ tôi đã là cung phi của Hoàng đế, những lời thế này càng hết sức phải cẩn thận. My Trang vô tình nghe được, dẫu tôi và tỷ ấy vốn rất thân nhau nhưng cũng là chuyện hết sức xấu hổ, ngượng ngùng. Tôi bất giác buột miệng gọi: “My tỷ tỷ…”.

My Trang khẽ ho khan một tiếng, che giấu vẻ bất ngờ, nhưng sắc mặt của tỷ ấy vẫn không được bình thường, hẳn là tỷ ấy cũng không muốn chứng kiến cảnh này. Tỷ ấy bảo: “Muội gắng nghỉ ngơi, dưỡng sức!”. Nói xong, tỷ ấy bèn quay người bỏ đi.

Tôi biết My Trang làm vậy là muốn tránh hiềm nghi, quay đầu lại thấy Ôn Thực Sơ cúi đầu ảo não đứng ở một bên, càng thêm tức giận, khó khăn lắm mới giữ được vẻ bình tĩnh, tôi bảo hắn: “Nếu ngươi muốn hại chết bản cung thì những lời hồ đồ này có thể lặp đi lặp lại mỗi ngày, có rất nhiều người đang chờ bắt lỗi bản cung mà. Ôn đại nhân, ngươi và bản cung quen biết từ nhỏ, bản cung thật không hiểu ngươi đang muốn giúp bản cung hay là hại bản cung nữa?”.

Hắn vừa đau lòng vừa hổ thẹn, vội vã cáo lui: “Nàng… Nương nương xin đừng giận, sức khỏe của người hiện giờ không chịu nổi đâu, vi thần sẽ không nói thêm gì nữa”.

Tôi vốn đang bệnh nặng, lại nổi cơn thịnh nộ, đầu óc như nhét đầy bông, chẳng bao lâu sau đã mê man chìm vào giấc ngủ.

Lúc tôi tỉnh lại thì sắc trời đã mờ tối, Lưu Chu cũng đã quay về. Cô nàng hầu hạ tôi dùng thuốc xong, bưng nước cho tôi súc miệng rồi thưa: “Khương công công nghe nói chúng ta cần nên mới đưa, còn bảo Hoàng thượng đã dặn dò loại hương này chỉ được đưa đến Mật Tú cung thôi, các cung khác không được phép sử dụng”. Nói xong, cô nàng bưng chiếc hộp nhỏ đựng Hoan Nghi hương cho tôi xem.

Tôi nghe mấy lời này, trong lòng đã đoán được đôi chút. Mở hộp ra, nhìn vào trong một lát rồi đóng ngay lại, tôi ra lệnh: “Đi mời An Mỹ nhân đến đây, nói là ta đã khỏe lên đôi chút, muốn mời nàng ta ghé qua trò chuyện”.

Lưu Chu nhanh chóng quay trở về nhưng chẳng thấy bóng dáng của Lăng Dung đâu. Lưu Chu thưa: “Cúc Thanh nói An Mỹ nhân đã đến cung của Hoàng hậu thỉnh an rồi, lát nữa sẽ tới”.

Tôi hơi lấy làm lạ, thuận miệng hỏi: “Nàng ta đã khỏe hơn rồi sao? Không ngờ cũng chịu ra ngoài đi lại”.

Màn đêm yên lặng buông xuống, tiếng ếch rộ lên trong đêm, càng nghe càng thấy chói tai, khó chịu. Lăng Dung ngồi đối diện tôi, dùng móng tay khều một chút hương liệu, ngửi qua một lượt rồi nhắm mắt, cố gắng phân biệt từng thành phần: “Có Thanh hoắc hương, Cam tùng hương, Mục tú hương, Tiên hương, Bạch đàn hương, Đinh tử hương, Kê cốt hương…”. Nàng ta ngửi kĩ thêm lần nữa, không nói tiếp nhưng đôi mắt đẹp chợt mở to, vẻ mặt kinh hãi.

Tôi vội hỏi: “Sao rồi?”.

Nàng ta chần chừ một chút rồi đáp nhanh: “Còn có một vị xạ hương nữa”.

Quả là thế, tôi lập tức bình tĩnh trở lại. Mộ Dung Phi được sủng ái nhiều năm nhưng không hề mang thai, đây mới là lý do thực sự. Xem ra Huyền Lăng đã sớm quyết tâm dẹp bỏ thế lực của gia tộc Mộ Dung và Nhữ Nam vương rồi. Y khổ tâm mưu tính thế này cũng chẳng dễ dàng gì.

Thế nhưng nỗi chua xót và oán hận giấu kín nơi đáy lòng càng lúc càng lan rộng, ban đầu chỉ là chút mây sầu sương mỏng, nhưng càng lúc càng dày đặc, bao trùm lấy tôi, khiến tôi không sao thoát ra được. Trái tim không ngừng run rẩy, vì sao tôi vừa đến cung của Mộ Dung phi đã cảm thấy thai động bất an, vì sao chỉ mới quỳ có nửa canh giờ đã sảy thai? Đương nhiên cơ thể tôi vốn không khỏe, nhưng hẳn là không tránh khỏi có tác dụng của Hoan Nghi hương do Huyền Lăng ban thưởng.

Huyền Lăng ơi Huyền Lăng, ngài muốn đề phòng ả ta, ai ngờ lại làm tổn thương đến đứa con của tôi!

Lăng Dung cẩn thận quan sát vẻ mặt của tôi rồi bảo: “Tỷ tỷ, loại hương này là lấy từ cung của Mộ Dung Phi phải không? Hôm đó ở cung của ả ta, muội đã cảm thấy không ổn, nhưng lúc đó chỉ hơi nghi ngờ, chứ không thể phân biệt rõ ràng từng thành phần. Huống hồ muội muội địa vị thấp kém, sao dám tùy tiện đề cập đến chứ? Xạ hương vốn rất quý hiếm, theo muội muội thấy, loại xạ hương này chính là lấy từ cây xạ, mà còn là loại Đương môn tử(*) nữa. Loại xạ này chỉ có ở Đại Tuyết Sơn ở Tây Bắc, vô cùng quý giá, dược lực cũng mạnh hơn loại xạ hương thông thường nhiều…”.

(*) Xạ hương dùng làm thuốc, phần hạt ngưng đọng nơi lỗ của bao xạ là loại tốt nhất, thuật ngữ gọi là Đương môn tử.

Lăng Dung không nói gì nữa nhưng tôi nghe đến đó là hiểu ngay, nữ nhân không thể thường xuyên dùng xạ hương. Dùng thứ này lâu dài, không thể mang thai được, dẫu mang thai cũng rất hay sảy thai dễ thai chết lưu. Do vậy, tuy tôi ưa thích đốt hương nhưng lại vô cùng e dè xạ hượng, không dám chạm tới.

Tôi im lặng hồi lâu rồi mới bảo nàng ta: “Thái y nói trên người tỷ có dấu hiệu từng dùng qua xạ hương nhưng từ khi tỷ mang thai đến giờ không hề dùng loại hương liệu nào cả, cho nên tỷ mới lấy làm lạ”.

Lăng Dung ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Loại xạ hương này có tác dụng cực mạnh, không có lỗ hổng nào trên người mà nó không thể thẩm thấu vào được. Hôm đó tỷ tỷ ở cả nửa ngày trời trong Mật Tú cung, hẳn là vì lý do này mà có dấu hiệu từng dùng qua xạ hương”.

Tôi gật gật đầu, không bàn luận nữa. Sau vài câu chuyện phiếm, Lăng Dung hỏi: “Vết sẹo trên mặt tỷ tỷ sắp lành hẳn rồi, hộp Thư ngân giao hẳn là đã dùng hết rồi phải không?”.

Tôi tủm tỉm cười. “Chỉ còn lại chút ít mà thôi. Xem ra Thư ngân giao của muội muội đúng là hiệu quả thật!”.

Lăng Dung nở nụ cười ngọt ngào. “Dung nhan như hoa nở của tỷ tỷ sao có thể bị thương tổn dễ dàng như thế được? Muội muội chẳng qua góp chút sức nhỏ nhoi thôi!”.

Tôi nghe thấy giọng nói của nàng ta đã khá hơn ngày trước nhiều, bất giác cũng mỉm cười: “Giọng của muội đã đỡ hơn rồi, Hoàng thượng có gọi muội đến hầu nữa không?”.

Lăng Dung cụp mắt, đôi môi anh đào tuy cố hết sức cong lên thành nét cười nhưng vẻ mặt vẫn ảm đạm. “Tỷ tỷ trước giờ rất được Hoàng thượng thương yêu, hiện giờ mang bệnh, Hoàng thượng cũng chẳng hay ghé thăm. Muội muội tấm thân bồ liễu, Hoàng thượng sao còn nhớ đến chứ?”.

Lời nói của nàng ta vốn không có ý gì nhưng tôi nghe mà chẳng khác nào mũi dao đâm thẳng vào tim. Tôi bệnh tật sầu bi, nhìn nhau rơi lệ, gặp mặt cũng chỉ thêm đau lòng mà thôi. Trong hậu cung, số người hớn hở đón chào Huyền Lăng đông đảo như thế, việc gì y phải liên tục ghé qua nơi ở đầy đau thương của tôi làm gì?

Lăng Dung thấy tôi biến hẳn sắc mặt thì bất giác hoảng sợ thưa: “Muội muội buột miệng nói bừa, tỷ tỷ ngàn vạn lần đừng để bụng!”. Tôi đương nhiên không muốn nàng ta cảm thấy áy náy, bèn mỉm cười cho qua chuyện.

Nàng ta lại kể: “Hôm nay muội đến thỉnh an Hoàng hậu, nương nương cũng than thở không thôi, nói Hoàng thượng thực ra rất yêu thương tỷ tỷ. Chỉ là tỷ tỷ đột nhiên mất đi đứa con, Hoàng thượng sợ gặp nhau càng thêm đau lòng, cho nên mới không đến gặp tỷ tỷ thường xuyên nữa”.

Thấy tôi vẫn im lặng buồn bã, nàng ta bèn khuyên: “Tỷ tỷ nghĩ thoáng một chút đi! Chỉ cần quên đi chuyện không may này, mỉm cười vui vẻ đón tiếp Hoàng thượng, Hoàng thượng sẽ cảm thấy nhẹ nhõm hơn”.

Thế nhưng sao tôi có thể quên đi nỗi đau mất con kia chứ? Trái tim tôi giờ đã nhuốm màu ảm đạm, bi thương rồi.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s