(XB) Cốt cách mỹ nhân – Ngoại truyện 1


Ngoại truyện 1

Nàng vẫn còn nhớ lúc bái sư là một ngày nắng đẹp.

Thế hệ này của Thanh Hà Thôi Thị chỉ có mình nàng là con gái duy nhất của chi chính, còn lại đều chết yểu. Do gia thế đang hồi hưng thịnh nên từ lúc trong bụng mẹ, nàng đã được hứa hôn cho Thái tử. Theo lời mấy bà vú, nếu như lúc sinh ra là con trai cũng bị lén tráo đổi thành con gái vì chỉ như vậy mới có thể vào làm chủ hậu cung.

May mà là con gái.

Điều không may là cô gái này sinh ra không biết nói.

Vì vậy nàng mới có thể bái Tiểu Nam Thần Vương làm thầy. Ngài nắm trong tay hơn bảy mươi vạn đại quân khiến Thái hậu kiêng dè, cũng là vị thúc phụ nhỏ tuổi nhất của Thái tử, nhưng lại không phải con Thái hậu. Theo lời mẫu thân nói thì việc này sẽ giúp nàng có một chỗ dựa vững chắc, đồng thời cũng dễ lấy danh phận sư đồ để sau này giúp Thái tử lôi kéo vị thúc thúc này.

Nhất cử lưỡng tiện.

Một mũi tên trúng hai đích.

Mối quan hệ thiệt hơn này, nàng nghe cái hiểu cái không, nhưng nghĩ đến khí phách của vị sư phụ khi vung tay lên khiến toàn quân quỳ rạp, nàng vẫn đầy thán phục. Nếu không phải ngày hôm ấy nàng lén nhìn người đó, chắc sẽ tưởng Tiểu Nam Thần Vương là một Vương gia hơn ba mươi tuổi, bằng không làm sao có được chiến công hiển hách khiến hoàng thất kiêng kị đến như vậy.

Trong ánh mắt dõi theo của mọi người, Thập Nhất hành đại lễ bái sư rất kính cẩn, nhận lấy chén trà người bên cạnh đưa tới, đôi tay nhỏ nhắn cầm chặt, từng bước đi về phía người đàn ông trẻ tuổi ngồi chính giữa.

Nước trong chén trà hơi sánh, tạo thành từng lớp từng lớp sóng theo bước chân nàng.

Nàng tập trung vào từng bước đi, không dám phân tâm, chỉ khi đã đến trước mặt Châu Sinh Thần mới cung kính nâng chén trà lên quá đỉnh đầu.

Nàng nghĩ, nếu như là đệ tử khác thì chắc hẳn sẽ trịnh trọng nói: “Mời sư phụ dùng trà!” Nhưng nàng chỉ im lặng, điều duy nhất có thể làm là cầm chắc ly trà. Một bàn tay nhanh chóng đỡ lấy chén trà trong tay nàng rồi khẽ nhấp một ngụm: “Thời Nghi, trong nhà con được gọi là Thập Nhất?” Thập Nhất ngẩng đầu, mắt lấp lánh nhìn người đó, khẽ gật đầu.

“Vừa hay ta đã có mười đệ tử, vậy cũng gọi con là Thập Nhất, được chứ?”

Người đó không tự xưng “thầy”, mà xưng là “ta”.

Thời Nghi hơi sợ, không khỏi nhìn mẫu thân ở đằng xa.

Sau khi mẫu thân ra hiệu đồng ý, nàng mới khẽ gật đầu. Nàng nghĩ, đây đúng là một tiểu vương gia kì lạ.

Nhiều năm sau, nàng vẫn nhớ rõ ngày hôm ấy, người đó mặc áo dài màu xanh ngọc, khuôn mặt phảng phất nụ cười như ánh dương ấm áp soi rọi. Còn trẻ nhưng đã thành danh, chiến công hiển hách nhưng Tiểu Nam Thần Vương lại đối xử hoà ái với từng đồ đệ và tướng sĩ. Từ ngày đó người đã trở thành sư phụ của nàng, suốt đời suốt kiếp không thay đổi.

Nàng là Thái tử phi tương lai nên khác hơn so với các sư huynh và sư tỷ. Trong Vương phủ, nàng có viện riêng và thị nữ hầu hạ. Cũng bởi vậy nên nhập môn hai năm, nàng đều bị mọi người xa lánh. Nhưng do cách biệt thân phận nên không ai dám giở trò gì, chỉ đối xử với nàng lạnh nhạt như người dưng. Thập Nhất không để tâm, bởi cũng nhờ có thân phận như này mà nàng nhận được sự sủng ái của sư phụ, thường ở một mình trong thư phòng, thậm chí có thể leo lên tàng thư lâu, cấm địa của Vương phủ.

Dưới sự dạy dỗ của người, tất cả sư huynh, sư tỷ cuối cùng cũng dần dần tiếp nhận nàng. Thập Nhất không thể nói nhưng luôn mỉm cười, nụ cười ấy khiến cho mỗi người đều cảm thấy ấm áp, dù dung mạo bình thường nhưng rất được mến yêu.

Có điều sư phụ vẫn chỉ cho phép một mình nàng tới tàng thư lâu. Một số sư huynh không nhịn được, lấy giấy bút hỏi nàng trong tàng thư lâu rốt cuộc có bảo vật gì mà trở thành cấm địa của Vương phủ? Lần nào nàng cũng lắc đầu, cười mà không đáp, ánh mắt lấp lánh.

Tàng thư lâu chỉ có ba tầng, quanh năm ngập tràn mùi hương tùng trúc, lúc không thắp đèn thì rất tối tăm. Lần đầu tiên Thập Nhất tới cũng là lén lẻn vào, khi nàng mới đến Vương phủ là lúc nước láng giếng nhăm nhe bờ cõi, sư phụ dẫn quân đi xuất chinh, để nàng lại Vương phủ không người quen biết. Vì thế trên bức tường trong tàng thư lâu có rất nhiều những câu thơ nàng viết, đều là nàng được học thuộc lòng từ mẫu thân.

Ý nghĩa những câu thơ đó nàng cũng không hiểu lắm nhưng có thể viết trôi chảy.

Khi Châu Sinh Thần trở về thì tàng thư lâu đã bị nàng viết kín hai bên tường.

Ban đêm khi thị nữ không tìm thấy nàng, chỉ đành lặng lẽ cầu cứu Châu Sinh Thần. Chuyện con gái của Thanh Hà Thôi Thị mất tích đêm khuya nến truyền ra ngoài chỉ sợ toàn gia chịu nhục. Thị nữ mất bình tĩnh, hoang mang sợ hãi, Châu Sinh Thần bèn một mình tìm khắp Vương phủ, cho đến khi đi tới tầng cao nhất của tàng thư lâu, nhìn thấy tiểu cô nương ngoan ngoãn dâng trà cho mình lúc bái sư đang viết “Thượng Lâm phủ” của Tư Mã Tương Như lên tường.

Viết không sai một chữ.

Nhưng lại mắc ở câu tình cảm nam nữ: “Mày liễu cong cong, nhìn quanh ngó quẩn”.

Chân tay nàng luống cuống, nắm chặt lấy bút lông, bước xuống ghế trúc. Thậm chí không dám ngẩng đầu nhìn nét mặt vui vẻ của sư phụ dưới ánh trăng. “Quên câu sau rồi hả?” Châu Sinh Thần đi tới, nửa ngồi nửa quỳ dịu dàng hỏi nàng.

Thập Nhất cắn môi, có phần không cam tâm nhưng vẫn lặng lẽ gật đầu.

Ngón tay hơi thô ráp không mềm mại như mẫu thân, nhưng sự ấm áp và dịu dàng thì y nguyên như vậy.

Châu Sinh Thần cười: “Câu sau là: “Mắt liếc hòn xiêu, tâm thần mê mẩn"".

Nàng bừng tỉnh ngẩng đầu vui vẻ nhìn sư phụ, lúc muốn quay người trèo lên ghế trúc thì lại thấy cơ thể nhẹ bẫng, nàng được người đó bế lên từ phía sau: “Viết đi, ta bế con”. Nàng gật đầu, có chút sợ hãi, lại có chút vui thích, vậy nên tám chữ này viết ra xấu hơn những chữ khác nhiều.

Nàng còn muốn viết lại nhưng sư phụ đã đặt nàng xuống: “Đi ngủ đi, đợi khi con học được rồi thì viết tiếp phần còn lại”.

Đó cũng là lý do mà trong tàng thư lâu này có bài thơ nàng chưa viết xong.

Trong tâm tư nàng thậm chí đã coi đó trở thành điều bí mật.

Sau này trưởng thành hơn một chút, nàng mới hiểu được ý nghĩa thực sự của câu thơ này.

Mỗi lần sư phụ rời khỏi Vương phủ, ngắn thì nửa tháng dài thì ba tháng, nàng đều vào tàng thư lâu. Có lúc nàng mở cửa sổ sau giờ Ngọ, khi ấy gió thổi vào khiến cho ngày hè trở nên khoan khoái hơn, ngày đông lại lạnh lẽo hơn.

Có gió thì sẽ có âm thanh, cho dù là tiếng gió thổi vi vu qua những giá sách hay là tiếng trang sách bị lật mở.

Ban đầu nàng còn thấp, luôn phải đứng trên ghế trúc, sau này dần cao lên không còn cần ghế trúc nữa.

Không cần Thập Nhất nói, Châu Sinh Thần luôn tìm thấy nàng ở đây, sau đó còn dùng một cây cột cố định xem nàng có cao lên trong thời gian sư phụ rời khỏi hay không. Thập Nhất thấy người đó tới thì luôn vui vẻ, nhưng do không nói được nên chỉ cẩn thận dùng ngón trỏ ngoắc lấy ngón cái của người đó mà lắc lắc, không chịu buông ra.

“Thập Nhất!” Người ấy luôn quỳ một chân xuống dịu dàng nói chuyện với nàng. “Lúc con cười là đẹp nhất, phải thường xuyên cười nhé?” Nàng cười rất tươi.

Ngày tháng trôi qua.

Cầm kì thi hoạ, nàng tinh thông tất cả trên hết giỏi nhất vẫn là kì và hoạ.

Kì để cùng sư phụ giết thời gian trong tàng thư lâu, hoạ là để nhân lúc sư phụ xử lý công vụ, có thể vẽ lại người. Thập Nhất không dám vẽ một cách công khai, chỉ đành đem đôi mắt, khí khái, nụ cười, dáng ngủ, vẻ mệt mỏi hoặc vẻ tức giận do tình hình chiến sự của sư phụ ẩn giấu trong hoa cỏ non nước.

Chỉ có mình nàng nhìn thấy, chỉ có mình nàng hiểu.

Nàng không được ra khỏi Vương phù nên đương nhiên không hiểu biết nhiều như các sư huynh sư tỷ. Cứ mười ngày là mọi người dùng bữa tối cùng nhau, mỗi lần như vậy, Thập Nhất luôn lắng nghe sư huynh vui vẻ miêu tả sư phụ chỉ huy ba quân, làm gương cho quân sĩ như thế nào. Còn sư tỷ lại miêu tả trong những lời đồn đại trên phố, danh tiếng của sư phụ ra sao.

“Thập Nhất, muội cảm thấy có phải sư phụ rất đẹp không?”

Nàng ngẩn ra nghĩ ngợi rồi khe khẽ gật đầu.

Nếu nói sư phụ không đẹp thì trên đời này chẳng còn người nào vừa mắt nữa.

“Thế muội đã bao giờ nghe thấy “cốt cách mỹ nhân” chưa?” Sư tỷ nhỏ tuổi nhất, dựa vào vai nàng khẽ nói: “Mỹ nhân có cốt cách, thế gian hiếm thấy. Người có cốt cách nhưng không có diện mạo bên ngoài, người có vẻ đẹp bên ngoài nhưng không có khí khái phẩm chất bên trong, mà Tiểu Nam Thần Vương là người duy nhất trên thế gian này có cả hai thứ đó, bách tính đều nói điều này còn hiếm thấy hơn cả cốt cách của bậc đế vương”.

Sư tỷ khẽ nói, thậm chí đến cuối còn buông lời đại nghịch bất đạo.

“Gia thần của Tiểu Nam Thần Vương hàng nghìn người, nắm giữ bảy mươi vạn quân, chiến công hiển hách, sớm phải được phân đất, lập ra thiên hạ rồi”.

Ánh mắt nàng sáng lấp lánh.

Nàng biết sư tỷ đã uống nhiều, quên mất vị sư muội không biết nói này chính là Thái tử phi tương lai.

Người tồn tại để xứng với hoàng thất, để lôi kéo Tiểu Nam Thần Vương.

Thập Nhất có phần hoảng sợ, sau bữa tối lại lẻn tới tàng thư lâu, nhưng không ngờ sư phụ không thắp đèn, đang lặng lẽ đứng bên cửa sổ. Nàng nhìn xuyên qua khe hở của giá sách thấy sư phụ ở phía xa, bỗng nghĩ đến lời của sư tỷ. “Cốt cách mỹ nhân” – bốn chữ này nghe qua cực kỳ tuyệt vời nhưng cũng là một sợi xích.

Nàng đứng nhìn, khi đã thấm mệt bèn ngồi xuống, mơ màng ngủ.

Mở mắt ra trời đã sáng, không thấy sư phụ đâu, chỉ có áo dài đắp trên người mình.

Áo đã lạnh, người có lẽ đã đi rất lâu rồi. Đây không phải lần đầu tiên nàng ngủ ở đây, sư phụ cũng không bế nàng xuống lầu.

Ngón tay Thập Nhất lần theo ống tay áo, khẽ trượt một vòng.

Chỉ như vậy mặt đã đỏ bừng lên. Nhiều năm trước nàng chỉ có thể học thuộc đến “Trường mi liên quyên, vi thê miên miểu”. Là người đó dạy cho nàng: “Sắc thụ hồn dữ, tâm du nhất trắc”.

Hôm nay Thập Nhất quả thật đã hiểu thế nào là mắt liếc hồn xiêu, tâm thần mê mẩn.

Đêm đêm, nàng viết một bức thư khẩn cầu mẫu thân cho từ hôn.

Trong lá thư mẫu thân hồi âm lại, không có một chữ nào nhắc đến chuyện từ hôn mà nói đến những tin đồn trong thành.

Tin đồn nói Tiểu Nam Thần Vương và Thái tử phi hành vi cẩu thả, làm tổn hại đến danh phận sư đồ, đến luân thường đạo lý. Lại có tin đồn cho rằng Tiểu Nam Thần Vương có ý đồ khởi binh muốn đem thiên hạ đổi chủ, Thanh Hà Thôi Thị và Tiểu Nam Thần Vương liên thủ, mỹ nhân thiên hạ, dâng cả hai tay chỉ vì cắt đất xưng vương.

“Con hãy cẩn trọng lời nói, mạng sống của toàn gia đều trong tay con”.

Thập Nhất gấp thư lại, đốt dưới ánh nến. Trong cung liên tiếp có thánh chỉ, Thái tử điện hạ đích thân tới phủ, lấy thân phận Thái tử để trấn an Tiểu Nam Thần Vương. Quân thần hoà mục như chiếu cao thiên hạ, tin đồn chỉ là tin đồn, quan hệ của hoàng thất với Tiểu Nam Thần Vương và Thanh Hà Thôi Thị vô cùng vững chắc, không thể lay động.

Năm mười bảy tuổi, nàng phụng mệnh mẫu thân rời khỏi phủ Nam Tiểu Thần Vương, rời khỏi thành Trường An, nơi đã sống mười năm nhưng chưa từng một lần được nhìn thấy chốn phồn hoa sầm uất này.

Hôm đó cũng là một ngày nắng đẹp.

Sư phụ trong phủ nhàn rỗi hiếm thấy, ngồi dựa trên ghế trúc trong thư phòng. Thập Nhất còn nhớ, lúc tới bái biệt có ánh nắng nghiêng nghiêng đổ vào, bóng nàng nhẹ chiếu lên người đó. Ở nơi tranh tối tranh sáng, ánh mắt ấy trong suốt như nước, người ngẩng đầu lên.

Yên lặng nhìn nàng.

Thập Nhất hành đại lễ bái sư một cách ngay ngắn, quỳ hai gối, đầu chạm vào nền đá. Nhất tự vi sư, bán tự vi sư, cái dập đầu này của nàng cũng là cảm tạ công ơn dưỡng dục mười năm của người đó.

“Hoàng thái hậu có chỉ để ta nhận con là nghĩa nữ, con đồng ý không?”

Nàng đứng dậy, khẽ lắc đầu.

Cái dập đầu vừa rồi đã chấm dứt tình sư đồ, nàng không muốn bước ra khỏi Vương phủ, vẫn ràng buộc với người đó.

Người đó khẽ cười: “Bản vương đành kháng chỉ vậy”.

Thập Nhất đi tới trước mặt người đó, nửa quỳ xuống cạnh ghế trúc, nhìn kĩ đôi lông mày đang nhíu lại. Nàng nhịn không được mà giơ ta, muốn chạm vào khuôn mặt của người.

Chỉ lần này thôi, sau lần này nàng sẽ rời đi, rời khỏi Trường An, trở về Thanh Hà Thôi Thị.

Người đó phát hiện ra, khẽ ngước mắt lên nhìn nàng. Thập Nhất sợ hãi không biết nên thu tay về hay cứ thế chạm vào. Sau sự im lặng ngắn ngủi, người đó khẽ tiến lại gần chạm vào tay nàng.

Ngón tay của nàng hơi run rẩy nhưng kiên quyết trượt từ đôi mắt người đó đến sống mũi.

Từng chút, từng chút chậm rãi cảm nhận.

Cốt cách mỹ nhân.

Nàng nghĩ cốt cách này có gì đặc biệt mà vương thất cũng kiêng nể, khiến người trong thiên hạ nơi nơi truyền tụng.

Sắc thụ hồn dữ. Ý chỉ nữ mắt đưa đi, nam mày đánh lại, với tướng mạo bình thường này của nàng sao xứng được với “sắc thụ”… Thập Nhất lặng lẽ thu tay về. Người đó bỗng nhiên mỉm cười, hỏi nàng: “Đến Trường An mười năm, Thập Nhất vẫn chưa từng thấy thành Trường An thực sự?” Thập Nhất gật đầu, suy nghĩ một lát rồi nhịn không được cười tiếc nuối.

“Ta đưa con đi xem”.

Nàng ngẩn người, nhớ đến thư của mẫu thân, hơi do dự lắc đầu. Cho đến khi có người đem mũ trùm đầu bằng sa đen đến, che đi khuôn mặt, chỉ để lộ ra đôi mắt, nàng mới chịu ra khỏi Vương phủ. Ánh mặt trời rực rỡ, phố phường huyên náo, người đó và Thập Nhất cưỡi chung một ngựa, dịu dàng nói cho nàng từng nơi, sự khác nhau từng chỗ.

Nơi người đó đi tới vốn là chiến trường tử sinh.

Nhưng ngày hôm đó chỉ là đỉnh đài lầu các, phố xá của thành Trường An hoa lệ. Người đó không mặc vương bào, không còn là sư phụ của nàng. Thập Nhất che mặt, cũng không còn là đồ nhi của người đó. Từ xa nhìn lại, người trên ngựa chẳng qua là một nữ tử dung mạo thanh tú và nam tử khí chất phi phàm đang ôm nàng.

Đây là thành Trường An nàng đã sống mười năm.

Ngày Thập Nhất rời khỏi Vương phủ cũng là ngày người đó cầm quân ra trận. Chinh chiến mười năm quét sạch biên quan, nước láng giềng vừa nghe tên đã sợ mất mật. Trận chiến này chẳng qua là lời cảnh cáo, những kẻ xâm phạm biên ải sẽ bị đánh cho tơi bời.

Thập Nhất đã tưởng rằng như vậy.

Mười ngày sau, nàng về đến tổ trạch của Thanh Hà Thôi Thị nhận sự chỉ bảo của nhũ mẫu Thái tử, học tập nghi lễ đại hôn. Nhũ mẫu dường như nghe được đủ điều không hay về nàng, lời lẽ nghiêm khắc, làm khó đủ điều. Thập Nhất chẳng nói chẳng rằng, chỉ ghi nhớ từng chỗ quan trọng, bỏ qua những lời đàm tiếu.

Cho đến khi có cấp báo từ biên cương, Thái tử điện hạ đích thân xuất chinh tiếp viện Tiểu Nam Thần Vương, nàng mới cảm thấy có điều kì lạ.

Từ năm mười sáu tuổi, Tiểu Nam Thần Vương đã tự mình xuất chinh, trước nay chưa từng bại trận, trường kiếm giơ lên khắp nơi đều là biển máu, tất sẽ đại thắng hồi triều. Một thái tử quanh năm sống trong cung, chẳng có tài cán gì mà dám đem binh tiếp viện?

Thập Nhất chẳng có ai để hỏi, khắp nơi chỉ có người của phụ thân và hoàng thất.

Nàng nhớ những ngày tháng sống trong Vương phủ, mỗi khi ngủ, Châu Sinh Thần đều bế nàng trở về phòng, sợ nàng bị cảm sinh bệnh. Trời hơi có gió lạnh sẽ được uống trà ấm pha bằng lá tía tô trong phòng người đó. Ngược lại khi trở về nhà, vào ngày tuyết rơi mù trời cũng phải đi chân không, giẫm trên nền đá lạnh giá học đi, học đứng, học hầu hạ quân vương.

Nửa tháng sau mẫu thân tới tìm, đứng ngoài quan sát Thập Nhất tập đi tập lại tư thế ngồi. Lát sau, người lặng lẽ đưa cho nàng một tờ giấy.

Chỉ có mấy chữ viết vội, nhưng quen thuộc đến mức khiến tim người ta đập loạn nhịp:

Cả đời này của thần, không phụ thiên hạ, chỉ phụ Thập Nhất.

Nàng chân trần đứng trên nên đá, nghe từng chữ từng câu mẫu thân nói. Ba đêm trước, Tiểu Nam Thần Vương làm phản như thế nào, cưỡng ép Thái tử mưu toan đăng cơ hoàng đế ra sao, may có phụ thân và sư huynh của Thập Nhất hộ giá chuyển bại thành thắng, chịu tội róc xương.

Tại sao lại róc xương? Chỉ vì người đó nổi danh có cốt cách mỹ nhân?

Tên Thái tử ấy muốn trước mắt bách tính, róc đi xương cốt người để răn đe cảnh cáo.

Ánh mắt mẫu thân loé lên, Thập Nhất mở to mắt, nhìn thẳng vào mẫu thân. Nàng mở miệng nhưng chỉ phát ra những tiếng lặng câm.

Cả đời này nàng có miệng nhưng không thể hỏi chuyện, ngay cả chuyện người đó làm sao lưu lại được mảnh giấy này, cũng chẳng thể hỏi nên lời.

Là ai đã phụ ai?

Thập Nhất cầm mảnh giấy không khỏi run rẩy, nàng nhớ đến khuôn mặt trước ngày rời đi nàng đã tận tay chạm vào, không muốn bôi xoá đi chút gì về người đó. Nhưng nay gặp lại, chỉ còn là bút tích cuối cùng.

Chỉ một câu “không phụ thiên hạ”, nàng hiểu rằng người đó bị hãm hại.

Hoàng thất, phụ thân nàng, sư huynh nàng đã hại người đó.

Còn nàng, sao có thể coi như không phải chuyện của mình.

Thập Nhất gấp tờ giấy lại, cất trong ngực. Nàng tiếp tục im lặng luyện tập cách ngồi.

Thập Nhất, một đời nà ngươi muốn sóng bước cùng ai?

Nàng đã có đáp án từ lâu.

Sử sách ghi lại:

“Châu Sinh Thần, Tiểu Nam Thần Vương, cả đời chiến đấu không ngừng, một lòng tận tuỵ, nhưng khi danh vọng đỉnh cao lại dần nổi lên dã tâm mưu phản. May có Thanh Hà Thôi Thị phá được gian kế, Tiểu Vương bị bắt, Thái hậu hận thấu, ban hình róc xương.

Suốt ba canh giờ hành hình, người không kêu rên một tiếng, chết không hối hận.

Cả đời Tiểu Nam Thần Vương không thê không tử nhưng lại có chuyện tình bí mật với Thái tử phi. Ngày thứ tư sau khi Tiểu Nam Thần Vương chết, Thái tử phi tự vẫn. Có tin đồn nàng nhảy xuống từ lầu cao mười trượng của Vương phủ, cũng có tin đồn nàng nhảy từ tường thành Trường An. Người người xôn xao nhưng không ai dám khẳng định. Chỉ ở trong Tàng thư lâu của Vương phủ, có “Thượng Lâm phủ” Thái tử phi tự tay viết làm bằng, lưu truyền hậu thế, dần trở thành câu chuyện được người đời ca tụng”.

Tiểu Vương cả một đời tài hoa phong nhã, đã bị chôn vùi trong hậu thế bằng vài câu ngắn ngủi.

Kiếp này đã trôi qua hai mươi sáu năm.

Thời Nghi tựa vào cửa sổ nhìn cột mốc đường vừa lướt qua, thời tiết hôm nay thật đẹp, trời xanh không một gợn mây khiến tâm trạng cũng tốt lên nhiều. Xe taxi lướt băng băng trên đường, cô làm thủ tục cũng thuận lợi, nhưng không ngờ đi lại hai lần ở cửa an ninh đều có tiếng kêu.

Điều khiến người ta bực bội nhất chính là tiếng cảnh báo bên cạnh cũng vang lên không ngừng, chẳng biết là ai đen đủi giống như cô. “Cô à, cảm phiền cởi giày ra, chúng tôi cần kiểm tra một lần nữa”. Thời Nghi gật đầu ngồi xuống ghế bên cạnh, khoảnh khắc cúi đầu cởi giày, cô vô tình thấy người đàn ông bên cạnh.

Rất cao, bóng lưng thẳng tắp. Lúc cô nhận ra Châu Sinh Thần, anh đang cầm laptop của mình lên, một bên cửa an ninh xếp hàng như rồng rắn, mà bên này lại chỉ có hai người họ đang phải kiểm tra.

“Anh Châu Sinh Thần?” Người đàn ông ở cửa an ninh cầm cuốn sổ nhỏ trong tay. “Anh quên hộ chiếu này”.

“Cám ơn”. Anh quay đầu lại.

Ánh mắt anh chạm phải cô, rất nhanh rồi lại nhìn đi hướng khác.

Cái chạm mắt trong khoảnh khắc đó đã làm tất cả tiếng ồn ào huyên náo xung quanh trở nên vô nghĩa. Mọi chuyển động đều như ngừng lại. Ánh mắt của Thời Nghi dừng lại, chăm chú nhìn anh. Cô vừa muốn cười, vừa muốn khóc, nhưng thế nào cũng không thốt lên lời, dù chỉ là nửa chữ.

Cuối cùng anh xuất hiện rồi.

Châu Sinh Thần, cuối cùng anh cũng xuất hiện rồi.

2 thoughts on “(XB) Cốt cách mỹ nhân – Ngoại truyện 1

  1. Đọc ngoại truyện này mới biết thực ra CST của kiếp trước cũng không hề phụ TN. Trong tình cảnh như vậy, với thân phận như vậy, họ chẳng thể làm gì được. Bỏ trốn không được. Trời đất bao la, nhưng đâu đâu cũng là đất của thiên tử. TN chắc chắn cũng không thể để gia đình bị liên luỵ.

    Cũng may ông trời cho họ một cơ hội mới.

  2. Hóa ra khúc mắc giữa hai anh chị là như vậy. Người có tình mà không được ở bên nhau.
    Chị Thời Nghi kiếp trước được huấn luyện bài bản làm vương phi vậy thig kiếp này đối phó với những nghi thức của gia tộc họ Châu Sinh chắc cũng không mấy khó khăn. Hai anh chị cố lên

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s