(Type) Hậu cung Chân Hoàn truyện – T2C22


Chương 22: Ngư ông

Người dịch: Hồ Thanh Ái
https://thanhthoigian.wordpress.com

Hai ngày sau, tinh thần của Huyền Lăng tốt hơn một chút, y vẫn lên triều như thường lệ. Thần thái của y hết sức bình tĩnh, nhìn qua thì thấy chẳng còn chuyện gì nữa. Việc của triều đình nhiều như vậy, phức tạp, rườm rà, rắc rối, khó gỡ, không cho phép y quá phân tâm, đau lòng vì một đứa nhỏ vừa mới thành hình. Hơn nữa, dù gì y vẫn còn trẻ tuổi, mất đi đứa con này thì vẫn còn đứa con trong bụng của tôi. Hơn nữa, hậu cung có nhiều nữ nhân như vậy, dù gì thì cũng có người sẽ mang thai, sinh con nối dõi cho y.

Tôi vốn cho rằng mọi chuyện sẽ trôi qua như thế, Điềm Tần cũng đã tỉnh lại sau cơn hôn mê. Nhưng sau khi tỉnh dậy, nàng ta cứ khóc lóc mãi không thôi, nói là cái thai của mình bị người khác hãm hại nên mới bị sảy. Nàng ta cứ làm náo loạn như thế cho đến khi cung của nàng ta ầm ĩ vang trời, gà chó cũng chẳng yên.

Hoàng hậu cho rằng nàng ta quá đau lòng nên chỉ sai người đến an ủi mà thôi. Thế nhưng một buổi trưa nọ, Kính Phi ghé qua Oánh Tâm điện, hỏi thăm tình hình dưỡng thai của tôi rồi nhắc đến chuyện Điềm Tần sảy thai.

Nàng ta thấy bốn bề không có ai lạ bèn hạ thấp giọng, bảo: “Lần sảy thai này của Điềm Tần hết sức kỳ lạ”.

Kính Phi trước giờ không phải là người lắm mồm lắm miệng, nàng ta đã nói như vậy thì đương nhiên phải có mấy phần chắc chắn. Tôi vốn đã nghi ngờ, nghe nàng ta nói vậy, tim đập thình thịch, nhưng ngoài mặt vẫn vờ như chẳng có chuyện gì, mỉm cười, nói: “Sao lại như thế? Chẳng phải Điềm Tần vẫn luôn than thở bị động thai, khó chịu, mệt mỏi hay sao? Sảy thai cũng không thể tính là chuyện bất ngờ”.

Tay áo lụa mịn thêu chi chít hoa văn hình lá của Kính Phi vừa rộng vừa dài, khẽ đưa lên là có thể che kín nửa mặt, nàng ta cười nhạt một tiếng. “Nàng ta than thở động thai không khỏe, nhưng bọn ta có ai không biết tỏng, chẳng qua là tranh sủng, nhõng nhẽo với Hoàng thượng mà thôi. Tỷ để ý thấy nàng ta ở trong cung ăn được ngủ được, làm gì có vẻ khó chịu?”. Kính Phi lần nữa hạ thấp giọng: “Nghe thái y chữa bệnh cho Điềm Tần kể lại, nàng ta trước giờ vẫn rất khỏe mạnh, cho đến hôm bị sảy thai. Kiểm tra thuốc uống thì không có vấn đề gì, chỉ là trong món bánh Như ý ăn dở, phát hiện có không ít phấn hoa giáp trúc đào”.

Tôi không hiểu, nghi ngờ hỏi lại: “Giáp trúc đào ư?”.

Kính Phi gật đầu. “Thái y khám cả nửa ngày trời mới phát hiện ra là phấn hoa giáp trúc đào vốn có độc, hẳn là Điềm Tần đã ăn rất nhiều nên ngay đêm đó mới bị sảy thai”.

Kính Phi thở dài. “Trong cung có không ít nơi trồng giáp trúc đào, ai mà biết được phấn hoa của nó lại có độc cơ chứ? Còn lợi dụng nó để hại người, đúng là không sao tưởng tượng được!”.

Tim tôi đập thình thịch, chần chừ một lát, tôi mới dám hỏi: “Thế… bánh Như ý là do Ngự thiện phòng làm sao?”.

Kính Phi hơi khựng lại, lắc lắc đầu, đáp: “Là Cẩn Phi tặng”.

Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt không kém phần ngạc nhiên của nàng ta. Giọng của Kính Phi có chút khàn khàn, từ từ thuật lại những điều mà nàng ta biết được: “Khi Điềm Tần mang thai, những thứ do bên ngoài đưa vào theo lệ đều phải cho người nếm thử rồi mới dâng lên nàng ta. Nhưng món bánh Như ý này một là do Cẩn Phi cao hơn hẳn Điềm Tần, Hoàng hậu lại ra lệnh cho nàng ta đến dạy dỗ Điềm Tần, nàng ta vốn nổi tiếng là thành thực, cẩn thận, ai ngờ lại có âm mưu cơ chứ! Hơn nữa, nghe cung nữ hầu cận Điềm Tần hôm đó kể lại, Cẩn Phi ăn một miếng bánh Như ý trước, sau đó, Điềm Tần mới cầm lên ăn”. Kính Phi dừng lại một lát rồi nói tiếp: “Trong cung, những nơi có trồng giáp trúc đào vốn không nhiều nhưng có một khoảnh ở cách cung của Cẩn Phi không xa. Nếu nói không phải là do nàng ta gây ra thì e là chẳng ai tin”.

Tôi theo lời của nàng ta, ngẫm nghĩ lại tình cảnh lúc đó, xem ra quả thật không một ai dám nghi ngờ Cẩn Phi sẽ hãm hại Điềm Tần. Nhưng tôi vẫn còn chút ngờ vực: “Dẫu Cẩn Phi có bỏ phấn hoa giáp trúc đào vào bánh thì việc gì nàng ta lại phải tự mình ăn trước một miếng cơ chứ? Ai cũng biết chuyện Điềm Tần thích ăn bánh Như ý, dẫu nàng ta không ăn thì Điềm Tần cũng ăn thỏa thích, cố ý làm như vậy chẳng phải là quá giả tạo hay sao? Cẩn Phi nảy ra ý định hại người, có phải là vì hoàng trưởng tử không? Tình thương của người mẹ dành cho con chẳng lẽ lại đáng sợ như vậy?”.

Kính Phi đáp: “Nguyên do là gì thì bọn ta cũng chỉ đoán mò thôi, Hoàng thượng nhất định sẽ tra xét đến cùng. Nhưng cũng không thể hoàn toàn trách Cẩn Phi được, chuyện Điềm Tần nhờ cái thai mà được tấn phong hai lần vốn đã bị người đời gièm pha, thế mà nàng ta không biết tự nhìn lại mình, nửa đêm nửa hôm còn lôi kéo Hoàng thượng ra khỏi cung của muội mấy lần liền. Muội muội phải biết là không chỉ mình chỗ của muội thôi đâu, đến cung của Cẩn Phi, Tào Tiệp dư, nàng ta cũng cho người đến mời Hoàng thượng. Muội rộng lượng không nói gì, nhưng khó bảo đảm những kẻ khác không coi nàng ta là cái gai trong mắt. Muội cũng biết đấy, Hoàng thượng rất hiếm khi đến chỗ Cẩn Phi, khó khăn lắm mới ghé qua một lần, thế mà bị nàng ta mời đi mất, liệu có thể không tức giận hay không? Thêm vào đó, hiện giờ Hoàng thượng dưới gối chỉ có một hoàng tử duy nhất là con của Cẩn Phi…”. Kính Phi không nói thêm nữa, chỉ dùng ngón tay vuốt ve chiếc tua rua màu đỏ anh đào đính ở chuôi chiếc quạt tròn.

Những gì Kính Phi nói cũng hợp tình hợp lý, hơn nữa mọi người trong cung cũng nghĩ vậy. Tôi vốn còn hoài nghi nhưng chợt nhớ tới ngày hôm đó trong cung Hoàng hậu, Tùng Tử lao ra làm bị thương người khác, lúc đó cũng có dính líu đến Cẩn Phi, bất giác tôi cũng tin đến tám phần.

Tôi cúi đầu im lặng hồi lâu rồi bảo: “Điềm Tần cũng quá ngông nghênh rồi. Thỏ bị ép tới đường cùng còn biết cắn người, nói gì đến Cẩn Phi. Nàng ta chưa sinh con đã không coi ai ra gì, vạn nhất sinh được hoàng tử thì Cẩn Phi và hoàng trưởng tử còn có ngày nào sống yên được đây? Qua đó mới thấy xử sự nên ôn hòa một chút thì tốt hơn!”.

Kính Phi cũng đồng ý với tôi: “Huống gì lần này, nàng ta được tấn phong làm Tần, theo như Lục Chiêu nghi kể lại thì là do Điềm Tần đích thân cầu xin Hoàng thượng đấy, nói là lần này mang thai con trai cho nên thai mới động nhiều như vậy”.

Tôi hơi giật mình. “Thực là thế ư? Vậy thì cũng quá…”.

Đôi mắt hạnh của Kính Phi hơi nheo lại, hàng lông mi cong dài khẽ buông lơi, nói với giọng trầm thấp nhẹ nhõm: “Thực lòng mà nói, cái thai này của Điềm Tần, ngoại trừ các bậc bề trên, chẳng ai thực lòng mong nàng ta sinh con an toàn cả. Cẩn Phi làm cho nàng ta sảy thai, không biết có bao nhiêu người thầm vỗ tay ăn mừng đây, cũng đáng đời nàng ta đã xử sự quá ngông cuồng”.

Kính Phi rất hiếm khi nói ra những lời thẳng thắn thế này, nàng ta không có con, Điềm Tần cũng chẳng có xung đột lợi ích trực tiếp gì với nàng ta. Hôm nay, nàng ta nói như vậy, đại khái là bởi vì bình thường hết sức bất mãn với cách xử sự của Điềm Tần.

Nhưng nghe những lời này của nàng ta, tôi cảm thấy hết sức trái tai, tựa như trong mắt nàng ta, tôi cũng là một trong số những người hy vọng Điềm Tần sảy thai vậy. Nhưng thầm tự vấn lương tâm, lúc nghe thấy tin Điềm Tần sảy thai, tôi cũng cảm thấy có chút đắc ý. Tôi thậm chí chẳng thèm quan tâm đến sự sống chết của nàng ta, còn sinh lòng ghen tỵ khi thấy Huyền Lăng quan tâm đến nàng ta. Có thể là trong tiềm thức, tôi cũng chán ghét nàng ta chẳng khác gì Kính Phi, thậm chí còn ngấm ngầm đề phòng con của nàng ta ra đời sẽ tranh giành sự sủng ái với con của tôi.

Tôi buồn bã cười khổ, chẳng lẽ tôi đã biến thành lạnh lùng, ác độc đến thế rồi sao?

Hồi lâu sau, tôi mới hoàn hồn, hỏi: “Hoàng thượng đã biết chuyện này chưa?”.

“Vừa mới biết hồi trưa thôi, Hoàng thượng vô cùng tức giận, đã lệnh cho Tích Hoa Phu nhân và tỷ đi điều tra. Tích Hoa Phu nhân hành động hết sức nhanh nhẹn, triệt để, hẳn là chưa đến ba ngày sẽ tra xét được kết quả thôi”. Kính Phi lại thở dài. “Bên trên mặt bánh Như ý có rắc một lớp đường áo, màu sắc gần như chẳng khác gì phấn hoa giáp trúc đào, cho nên bỏ thêm nhiều phấn hoa vào cũng không có ai phát hiện ra. Ý định xảo quyệt thế này thật khó mà tưởng tượng là do Cẩn Phi nghĩ ra. Bình thường nàng ta đến con kiến cũng không nỡ giẫm lên, có thể thấy quả thật là biết người, biết mặt mà chẳng biết lòng”.

Trong lúc đang nói chuyện, Tiểu Doãn Tử tiến vào, thấy Kính Phi cũng có ở đó bèn lau mồ hôi ứa ra trên trán, lễ phép thỉnh an rồi mới mở miệng thưa: “Cẩn Phi nương nương qua đời rồi!”.

Tôi ngẩn ra, nhanh chóng đưa mắt nhìn sang Kính Phi, rồi cả hai chúng tôi gần như đồng thanh kêu lên: “Cái gì?”.

Tiểu Doãn Tử thưa: “Vừa nhận được tin tức từ bên ngoài truyền tới, Tích Hoa Phu nhân phụng chỉ đến cung của Cẩn Phi để hỏi về chuyện Điềm Tần sảy thai, ai ngờ vừa bước vào nội điện đã phát hiện ra Cẩn Phi nương nương treo cổ lủng lẳng trên xà nhà, khi đưa xuống thì đã tắt hơi từ lâu rồi. Nghe nói là đáng sợ lắm, lưỡi cũng thè cả ra…”.

Tiểu Doãn Tử miêu tả sinh động như thật, chưa kịp dứt lời thì Kính Phi đã mở miệng can ngăn: “Không được nói bậy bạ, chủ tử của ngươi đang mang thai đó, sao có thể nghe những chuyện như vậy?! Chỉ kể những điểm quan trọng là được”.

Tiểu Doãn Tử chậc lưỡi rồi tiếp tục kể: “Nghe cung nữ hầu cận Cẩn Phi kể lại, nửa canh giờ trước, Cẩn Phi nương nương đuổi hết bọn họ ra ngoài, chỉ có một mình ở trong nội điện. Hiện giờ Tích Hoa Phu nhân đã bẩm báo lại với Hoàng thượng, coi đó là sợ tội nên mới tự vẫn”.

Tôi cảm thấy lòng giá lạnh, thở dài một hơi rồi bảo: “Đáng thương cho hoàng trưởng tử, còn nhỏ như vậy mà đã mất mẹ rồi!”.

Kính Phi nhìn những vụn nắng len qua cửa sổ soi bóng xuống mặt đất, bảo: “Đúng là đáng thương, cũng may tuy không còn mẹ ruột nhưng dù gì vẫn còn mẹ cả và các mẹ thứ khác, nếu không thì vẫn còn có Thái hậu chiếu cố mà”.

Tôi hơi gật đầu, vẫn còn ngờ vực: “Chỉ có điều tuy đầu mối nào cũng chỉ về phía nàng ta thì việc gì nàng ta phải vội vã tự vẫn cơ chứ! Nếu đi biện bạch hoặc năn nỉ với Hoàng thượng, chưa hẳn là không thể giữ được tính mạng”. Kính Phi hiểu được nỗi nghi ngờ của tôi. Chuyện này tuy hợp tình hợp lý nhưng cuối cùng cũng quá đột ngột.

Nàng ta bảo: “Dẫu cho Hoàng thượng chịu tha thứ cho nàng ta nhưng nhất định sẽ phải tước mọi địa vị, không thể tiếp tục nuôi dưỡng hoàng trưởng tử bên mình nữa”. Giọng của nàng ta hơi chùng xuống: “Một người mẹ như vậy thì nhất định sẽ ảnh hưởng đến tương lai của con cái”.

Tim tôi khẽ run lên. “Ý tỷ muốn nói là, Cẩn Phi chết rồi thì có thể bảo toàn được tương lai cho hoàng trưởng tử ư?”.

Kính Phi gật đầu, không khỏi than thở: “Thực ra từ lần trước, Tùng Tử làm người bị thương ở cung của Hoàng hậu, Cẩn Phi bị Hoàng thượng trách móc xong, quay trở về lúc nào cũng buồn bực chẳng vui. Nhà mẹ đẻ của Cẩn Phi sớm đã suy sụp rồi, chỉ còn lại chức nhị đẳng tử tước trống rỗng. Đúng là đáng thương thật! Cũng vì lý do này mà nàng ta không khỏi phải cố gắng nhiều hơn một chút, chỉ tiếc hoàng trưởng tử lại không tài giỏi gì, Cẩn Phi yêu thương con trai, thấy Hoàng thượng dạy dỗ nghiêm khắc, bèn ngầm chiều chuộng con nhiều hơn một chút, không ngờ lại xảy ra tranh chấp với Hoàng thượng, vì vậy mới bị thất sủng. Hiện giờ nàng ta rơi vào tình cảnh phải tự vẫn tạ tội, thật không biết phải nói thế nào mới phải”.

Tôi xoay xoay chiếc khăn lụa nơi tay, chầm chậm uống hớp trà, không nói tiếng nào, trong lòng vẫn còn hoài nghi. Kính Phi thấy tôi mãi im lặng bèn lên tiếng dặn dò: “Chuyện của Điềm Tần là bài học trước mắt, muội muội về sau vạn vạn lần phải để ý kĩ chuyện ăn uống mới được”.

Tôi ngẫm nghĩ hồi lâu, dường như cuối cùng cũng lờ mờ hiểu ra gì đó, bèn hạ giọng hỏi: “Tỷ tỷ từng kể với muội rằng Tích Hoa Phu nhân cũng từng bị sảy thai, còn là thai con trai đã thành hình, có phải không?”.

Kính Phi im lặng suy nghĩ hồi lâu rồi đáp: “Phải!”.

“Là vì không giữ gìn cẩn thận hay sao?”.

Kính Phi đưa mắt liếc nhanh qua gương mặt tôi, chẳng hiểu vì sao tôi lại đột nhiên hỏi đến chuyện xảy ra đã quá lâu như vậy. “Lúc đó tuy nàng ta vẫn còn là Quý tần nhưng cũng được Hoàng thượng ngàn vạn lần sủng ái, sao có thể không giữ gìn cẩn thận được chứ?”. Giọng của nàng ta nhỏ như muỗi kêu: “Trong cung đồn đại rằng là do uống nhầm phải thuốc dưỡng thai mà Đoan Phi tặng”.

Lông mi của tôi chớp động, tai chợt lạnh ngắt, tôi buột miệng nói: “Muội không tin!”. Hậu cung là nơi tranh giành, giết chóc, bất cứ việc gì cũng có thể xảy ra, tôi dựa vào đâu mà không tin đây, chính bản thân tôi cũng không biết nữa. Chỉ là nghĩ đến những lần gặp gỡ gần đây với Đoan Phi, vẻ mặt yêu thương trẻ con của nàng ta, tôi không thể tin nàng ta có thể làm được chuyện đó.

Vẻ mặt của Kính Phi vẫn bình tĩnh như thường, bàn luận chuyện của người khác thì đương nhiên sẽ không cảm thấy xúc động gì rồi. Nàng ta không nhanh, không chậm đáp: “Đừng nói muội không tin, lúc đấy Hoàng thượng và Hoàng hậu cũng chẳng tin nổi, thế là chuyện cứ bỏ lửng như vậy. Chỉ là sau vụ đó, Đoan Phi ôm bệnh đến tận bây giờ, rất ít khi ra mặt”.

Chuyện này có rất nhiều điểm khả nghi, tôi chưa từng chứng kiến, lại không liên quan gì đến lợi ích trước mắt, đương nhiên không tiện suy đoán gì nhiều. Tôi chỉ cảm thấy chuyện xưa chuyện nay, có nhiều việc cứ lặp đi lặp lại, hôm qua là nàng ta, hôm nay sẽ đến phiên mình, ai ai cũng bị hại, ai ai cũng hại người, tựa như vòng tròn luẩn quẩn vĩnh cửu, đúng là đáng lo, đáng sợ!

Lễ tang của Cẩn Phi được tổ chức hết sức qua loa, khâm liệm sơ sài xong thì được đưa ngay đến Tử cung. Hoàng hậu vì thế mà cứ than thở mãi không nguôi. Hôm đó, đến thỉnh an, Huyền Lăng cũng có mặt.

Nhắc đến chuyện gia phong sau khi qua đời cho Cẩn Phi, Huyền Lăng chỉ bảo: “Thang thị sợ tội tự sát, không thể truy phong, chỉ có thể dùng Cẩn làm hiệu, hạ táng theo lễ Phi, coi như là trẫm không truy xét đến cùng nữa. Nàng ta vào cung chín năm trời, thế mà lại hồ đồ đến vậy, đúng là không thể nào chấp nhận được”.

Hoàng hậu dùng khăn tay chấm chấm khóe mắt, khẽ lên tiếng đính chính: “Hoàng thượng, Cẩn Phi vào cung đã được mười một năm rồi!”.

Huyền Lăng khẽ “hừ” một tiếng, không thèm để ý tới, cũng chẳng muốn nhắc đến Cẩn Phi nữa, chỉ bảo: “Thang thị đã chết, hoàng trưởng tử không thể không có người chăm sóc”.

Hoàng hậu lập tức tiếp lời: “Thần thiếp là chủ nhân lục cung, con trẻ sinh ra trong hậu cung chẳng khác gì con ruột của thần thiếp. Thần thiếp sẽ dạy dỗ hoàng trưởng tử đàng hoàng, làm trọn trách nhiệm của một người mẹ”.

Huyền Lăng hết sức hài lòng, mỉm cười, bảo: “Hoàng hậu nói như vậy thì trẫm yên tâm rồi. Thái hậu tuổi đã cao, lại hay nhức mỏi, bệnh tật, hoàng trưởng tử giao cho Hoàng hậu dạy dỗ thì hết sức hợp lý”.

Thế là mọi người bèn chúc mừng Hoàng hậu nhận được một đứa con trai. Hoàng trưởng tử có người chăm sóc, Hoàng hậu lại có con nối dòng, có thể coi như là một kết quả tốt cho tất cả mọi người.

Sau khi Huyền Lăng rời đi, mọi người ngồi lại trò chuyện với Hoàng hậu.

Hoàng hậu ngân ngấn nước mắt, bảo: “Cẩn Phi vào cung mười một năm, bản cung chính mắt nhìn thấy nàng ta dùng thân phận Lương đễ tiến cung, dần được thăng làm Thuận nghi, Dung hoa, Quý tần, sau khi sinh con trai được phong là Chiêu nghi, rồi được tấn phong làm Phi. Dẫu hiện giờ nàng ta phạm phải lỗi lớn, nhưng cuối cùng cũng lưu lại được máu huyết của hoàng gia, coi như là lập công lớn. Hiện giờ nàng ta có kết cục quá thảm thương, dẫu Hoàng thượng không vui lòng nhưng chúng ta vốn là tỷ muội nơi hậu cung, cũng không thể quá lạnh lùng, huống hồ nàng ta nói cho cùng cũng là mẹ ruột của hoàng trưởng tử, hầu hạ Hoàng thượng nhiều năm, không có công thì cũng có sức. Bản cung sẽ cho người canh giữ thi thể nàng ta, hy vọng Cẩn Phi ở dưới đất biết sám hối, hồn thiêng được an lòng”.

Cung nữ Tiễn Thu đứng bên cất tiếng khuyên nhủ Hoàng hậu: “Nương nương xin đừng quá đau lòng. Vì chuyện của Cẩn Phi nương nương, người đã đau lòng mấy ngày rồi, hiện giờ hoàng trưởng tử có người chăm sóc, Cẩn Phi nương nương hẳn có thể an nghỉ được rồi. Nương nương cứ đau lòng như vậy thì chỉ khiến cho người sống càng khó xử mà thôi. Nói đi cũng phải nói lại, cuối cùng cũng là do Cẩn Phi nương nương tự mình làm sai”.

Hoàng hậu lau nước mắt, bảo: “Tuy nói như vậy nhưng bản cung và nàng ta cùng nhau hầu hạ Hoàng thượng nhiều năm, nàng ta ra đi đột ngột như vậy, thử hỏi làm sao mà bản cung thấy dễ chịu được cơ chứ? Ôi chao… Cẩn Phi đúng là quá hồ đồ rồi!”.

Hoàng hậu đau lòng như vậy, mọi người không khỏi cùng rơi lệ rồi lên tiếng khuyên nhủ. Một hồi lâu sau, Hoàng hậu mới dần bớt bi thương, cười nói bình thường.

Cơ thể của tôi dần dần không còn nhẹ nhàng như trước nữa, dù gì cũng sắp mang thai được bốn tháng rồi. Người ngoài vẫn chưa phát hiện ra thân hình của tôi có điểm nào khác lạ, nhưng chính bản thân tôi lại cảm nhận rõ nhất, một sinh mệnh bé bỏng đang không ngừng hút lấy sinh lực, từ từ lớn lên trong bụng tôi.

Giờ trời đã vào đầu hạ, tôi nằm dựa vào cửa sổ sơn đỏ, dõi mắt ngắm khoảnh cỏ xanh ngút ngàn nơi vườn lựu nở đỏ rực, nhìn vạt nắng mênh mang vàng rực tựa hoa phượng đúng mùa nở rộ, đang xòe cánh khoe sắc giữa không trung. Thỉnh thoảng có vài tia nắng lọt qua kẽ hở giữa cành lá xanh um, rọi xuống lối đi lát đá cuội, tạo thành những chấm sáng rời rạc, loang lổ.

Mấy ngày liền có bao nhiêu sự tình phát sinh, việc nào, việc nấy đều có liên quan đến sinh mệnh bị mất đi. Thuần Nhi, con của Điềm Tần và Cẩn Phi. Những vụ tử vong dồn dập khiến tôi cảm thấy sợ hãi, đến mức lờ mờ ngửi thấy mùi máu tanh trong không khí đau thương đến nghẹt thở của giấy tiền vàng bạc bị đốt cháy.

Cái chết của bọn họ đều quá tự nhiên, tầm thường, nhưng chẳng hiểu sao tôi lại cảm thấy bứt rứt, tựa như bóng đen tử thần nặng nề đang từ từ ép sát về phía tôi.

Buổi trưa tĩnh lặng, bên ngoài cửa chợt vang lên giọng trẻ con trong trẻo, hoan hỷ, reo vui tựa tiếng chim vỗ cánh bay vượt qua tường, phá vỡ bầu trời yên tĩnh.

Lập tức có nội giám mở cửa xem thử, không ngờ khách đến lại là Hoàng trưởng tử Dư Ly.

Tôi thấy cậu bé chỉ có mỗi mình, không có vú em hay thị vệ theo sau thì không khỏi giật mình, vội nắm lấy tay cậu bé dẫn vào trong, hỏi: “Hoàng tử, sao con lại đến đây?”.

Cậu bé đứng đó cười hì hì, cắn cắn ngón tay. Chiếc mũ vàng trên đầu lệch sang một bên, mặt nhễ nhại mồ hôi, áo gấm màu xanh da trời dính đầy bụi bẩn. Nhìn qua thì thấy cậu bé này đúng là nghịch ngợm, hệt như một con khỉ lấm lem bùn đất.

Cậu bé nghiêng đầu quan sát tôi hồi lâu, không hành lễ với tôi, dường như cũng không nhận ra tôi là ai. Cũng khó trách, chẳng có mấy dịp tôi được gặp cậu bé, không mấy thân thiết với mẹ ruột Cẩn Phi của cậu. Trong ký ức của đứa bé, hoàn toàn không có sự tồn tại của một kẻ xa lạ như tôi.

Tiểu Doãn Tử đứng bên nhắc nhở cậu bé: “Đây là Hoàn Quý tần ở Đường Lê cung”.

Không biết có phải vì trong bụng tôi đang mang một sinh mệnh bé nhỏ hay không mà tôi cảm thấy rất yêu thương trẻ con, muốn được gần gũi chúng. Dẫu trước mắt tôi hiện giờ chỉ là một cậu bé lấm lem bùn đất, không được cha thương yêu, lại vừa mất đi mẹ ruột, lại bị đồn đại là tư chất tầm thường, tôi vẫn cảm thấy yêu mến cậu bé hết mực.

Tôi mỉm cười, cầm tay cậu bé. “Hoàng tử, ta là mẹ thứ của con, con có thể gọi ta là ‘mẫu phi’, hiểu không?”.

Cậu bé lúc này mới vỡ lẽ, vụng về hành lễ với tôi: “Chào Hoàn mẫu phi!”.

Tôi mỉm cười, đỡ cậu bé đứng dậy, Lưu Chu đã bưng một chiếc hộp bạc đến, bên trong để mấy món ăn tinh xảo. Tôi ra hiệu cho Dư Ly thích gì thì cứ tùy ý chọn lấy, cậu bé hết sức vui mừng, dùng tay bốc lấy một nắm nhưng vẫn liên tục quan sát tôi.

Cậu chợt quay sang nhìn vào chiếc hộp bạc, hỏi: “Vì sao mẫu phi lại dùng hộp bạc để thức ăn vậy? Trong cung của mẫu hậu đều dùng mâm vàng, hộp vàng cả”.

Tôi hơi cảm thấy bất ngờ. Làm sao có thể trả lời cậu bé rằng tôi dùng các thứ đồ bạc là vì sợ người khác hạ độc vào thức ăn của mình cơ chứ? Những điều kiêng kỵ như vậy khó có thể giải thích rõ ràng cho một đứa bé còn nhỏ tuổi như vậy. Thế là tôi ôn hòa đáp: “Mẫu phi địa vị không được tôn quý như Hoàng hậu, đương nhiên là không thể dùng đồ bằng vàng được rồi”. Cậu bé nửa hiểu nửa không gật gật đầu, chẳng mấy để ý đến câu trả lời của tôi, ăn ngấu nghiến bánh hoa tùng cầm trong tay.

Tôi đợi Dư Ly ăn xong, bình tĩnh trở lại, mới hỏi: “Sao con lại chạy ra ngoài như thế, giờ không phải là lúc nghỉ trưa sao?”.

Dư Ly nghịch nghịch mấy món ăn trên tay, đáp: “Mẫu hậu và vú em đều ngủ cả rồi, con mới lén chạy ra ngoài chơi”. Cậu đột nhiên bĩu môi, uất ức nói tiếp: “Con không đọc thuộc Luận ngữ, phụ hoàng không hài lòng, bọn họ không cho con đi bắt dế mà phải đi ngủ”. Cậu bé nói năng lộn xộn, nhưng qua đó tôi cũng hiểu được đại khái.

Tôi phá lên cười. “Cho nên con một mình lén ra ngoài đi bắt dế, phải không?”.

Cậu bé gật mạnh đầu rồi chợt mở to mắt nhìn tôi. “Mẫu phi đừng nói cho mẫu hậu biết nhé!”.

Tôi gật đầu, hứa với cậu bé: “Được!”.

Cậu thất vọng đá đá mấy viên đá cuội dưới đất. “Luận ngữ khó học thuộc thật đấy, vì sao lại phải học thuộc Luận ngữ cơ chứ?”. Cậu thè thè lưỡi, bộ dạng vô cùng khổ sở. “Khổng thượng nhân vì sao không đi bắt dế mà lại viết cái món Luận ngữ đó cơ chứ, ông ta không viết thì con đã không phải học thuộc lòng rồi!”.

Cung nhân đứng quanh nghe cậu nói thế đều phá lên cười, cậu thấy người khác cười mình liền hổ thẹn, bộ dạng hết sức tức giận. Quay đầu nhìn thấy hoa lăng tiêu mọc trườn trên giá đỡ, cậu lại bị thu hút, chống nạnh dùng giọng non nớt mà ngang ngược lệnh cho Tiểu Liên Tử: “Ngươi, đi hái cho ta một nhành hoa lại đây!”.

Tôi chỉ dịu dàng mỉm cười. “Mẫu phi hái cho con nhé, được không?”. Tôi vừa thò tay hái xuống, cậu bé đã giật lấy ngay, lấy đóa hoa màu vàng quất ướm lên vạt áo của mình rồi vui vẻ phá lên cười, vừa mở miệng đã nhìn thấy mấy chiếc răng đen sì.

Tôi lệnh cho người bưng nước đến, lau sạch vết bẩn trên mặt cậu, phủi hết bụi bặm bám trên quần áo rồi cẩn thận chỉnh lại y phục và mũ mão. Cậu bé cười hì hì. “Mẹ cũng thường lau mặt cho con như vậy”.

Tôi ngẩn ra rồi lập tức định thần lại, mỉm cười miễn cưỡng. “Vậy sao?”.

Cậu bé thành thực đáp: “Đúng thế. Nhưng mà mẫu hậu nói mẹ con bị bệnh rồi, đợi mẹ con khỏi bệnh thì con mới có thể gặp mẹ và ở chung với mẹ. Khi đó, con có thể tha hồ chạy ra ngoài bắt dế, mẹ sẽ không trách móc con đâu”. Nói đến đây, cậu cười tươi rói vẻ đắc ý.

Nỗi cảm thương lập tức vây chặt lấy tim tôi, tôi không dám cho đứa bé mới sáu, bảy tuổi này biết mẹ nó đang ở đâu. Tôi chỉ biết chăm sóc cậu bé cẩn thận hơn một chút.

Cậu bé nhìn tôi rồi chỉ vào ngực mình. “Con tên Dư Ly”.

Tôi gật đầu. “Ta biết rồi!”.

Cậu kéo kéo vạt áo của tôi, nụ cười càng thân thiết. “Hoàn mẫu phi có thể gọi con là Ly Nhi”.

Tôi nhẹ nhàng choàng tay ôm lấy cậu bé, dịu giọng đáp: “Được, Ly Nhi!”.

Thực ra, tư chất của cậu bé không hề tầm thường giống như lời đồn đại, chẳng qua nó chỉ là một đứa bé chưa kịp lớn, ham ăn, ham chơi. Có lẽ là do phụ hoàng của cậu kỳ vọng quá nhiều cho nên mới thất vọng đến vậy.

Cận Tịch đứng bên, lên tiếng nhắc nhở: “Nương nương, hay là sai người đưa hoàng tử quay về đi, chỉ e cung Hoàng hậu giờ đang náo loạn khi không tìm thấy hoàng tử đâu đó”.

Tôi ngẫm nghĩ thấy thế cũng đúng, quay đầu nhìn, thấy Dư Ly có chút chột dạ, bất giác trong lòng mềm đi, bảo: “Ta đưa con về cung nhé, được không?”.

Cậu bé lập tức nở nụ cười, tôi cũng chỉ tủm tỉm.

Đến cung của Hoàng hậu, quả nhiên bên đó đang hốt hoảng tìm người. Vú em thấy tôi đưa cậu bé về thì an tâm thở phào một hơi, liên tục niệm A di đà Phật. Hoàng hậu nghe tiếng vén màn vội vã bước ra, hẳn là đang ngủ trưa thì bị đánh thức, đi tìm Dư Ly nên bên ngoài chiếc áo ngủ chỉ khoác một chiếc áo choàng, mái tóc lòa xòa chưa kịp búi. Dư Ly nhìn thấy nàng ta liền lập tức buông tay tôi ra, nhào thẳng vào lòng Hoàng hậu, nép sát vào váy của Hoàng hậu, quấn quýt không rời.

Hoàng hậu vui mừng hỏi: “Con của ta, con đi đâu vậy, khiến mẫu hậu đi tìm mãi!”.

Tôi cảm thấy kỳ lạ, con nít vốn quen hơi mẹ, Hoàng hậu nuôi dưỡng Dư Ly mới được ba, bốn ngày, lúc trước còn có mẹ ruột, mẹ cả đương nhiên sẽ không quá thân cận với hoàng tử, vì sao tình cảm giữa hai người họ lại thân thiết như vậy? Tôi nghĩ một lát rồi thôi, hẳn là do Hoàng hậu tính tình hiền hòa.

Rồi Hoàng hậu hơi nghiêm mặt, hỏi: “Vì sao không chịu ngủ trưa, một mình chạy đi đâu thế?”. Vừa hỏi, nàng ta vừa đưa mắt nhìn sang tôi.

Hình như Dư Ly giật mình, không biết trả lời thế nào, vội ngoan ngoãn đứng nghiêm, hai tay cung kính buông lỏng.

Tôi vội nói giúp cho cậu bé: “Hoàng tử nói hồi sáng xem qua Luận ngữ, quên mất vài chỗ, lại không tìm được sư phụ bèn chạy ra ngoài định tìm người để hỏi, ai ngờ lại gặp thần thiếp, khiến Hoàng hậu lo lắng như vậy, đúng là lỗi của thần thiếp”.

Hoàng hậu nghe Dư Ly chăm học như vậy thì tủm tỉm cười, vuốt ve mái tóc của Dư Ly, bảo: “Hoàn Quý tần học vấn uyên thâm, con hỏi được nàng ta là tốt quá rồi! Chỉ có điều chăm học thì rất tốt nhưng cũng phải nghỉ ngơi, giữ gìn sức khỏe, nếu sức khỏe không tốt thì làm sao học hành được đây?”.

Dư Ly lễ phép vâng dạ rồi cười thầm, liếc nhìn tôi.

Hoàng hậu thay y phục xong rồi lại bước ra ngoài, ngồi xuống, chầm chậm nhấp một ngụm trà rồi bảo tôi: “Cũng may khi nãy Ly Nhi đi về phía cung của nhà người, đúng là khiến cho bản cung sợ phát khiếp. Hiện giờ trong cung xảy ra rất nhiều chuyện, nếu Ly Nhi có gì không ổn thì bản cung chẳng biết làm thế nào nữa”.

Tôi cười bồi, thưa: “Hoàng tử phúc đức thâm hậu, có thần Phật bảo hộ, đương nhiên chuyện gì cũng gặp thuận lợi rồi!”.

Hoàng hậu gật đầu. “Ngươi nói cũng đúng, nhưng thân là cha mẹ thì có lúc nào dám lơi lỏng đâu cơ chứ! Con ruột của bản cung không thể lớn lên thành người, hiện giờ Hoàng thượng dưới gối chỉ có một mình Dư Ly là hoàng tử, bản cung sao có thể không chú tâm hơn cơ chứ!”. Hoàng hậu thở dài, xoa xoa thái dương rồi nói tiếp: “Năm nay không như những năm trước, chẳng biết là đã xúc phạm đến quỷ thần gì, bệnh dịch vừa dứt, Thuần Tần lại đương không trượt chân chết đuối, cái thai của Điềm Tần không giữ được, Cẩn Phi tự tử chết. Hiện giờ đến Thái hậu phượng thể cũng bất an. Nghe Hoàng thượng nói bên ngoài cung hạn hán liên miên, hai tháng rồi không có một hạt mưa, chuyện này ảnh hưởng rất lớn đến việc cày cấy, trồng trọt của xã tắc”.

Nàng ta nói câu nào, tôi chăm chú lắng nghe câu nấy, thiên tai, nhân họa, hậu cung và tiền triều, nơi nào cũng rối loạn chẳng yên.

Tôi thoáng thất thần, ánh mặt trời sáng rỡ bên ngoài cửa sổ rọi xuống lớp ngói lưu ly hào hoa phía trên cung điện, ánh vàng kim rực rỡ tựa nước suối chảy dài. Thời tiết quang đãng là thế nhưng dẫu nóng nực cách mấy, không khí âm u do những cái chết liên tục đem lại chẳng hề giảm bớt chút nào.

Tôi thấy Hoàng hậu nhức đầu bèn vội dâng dầu xoa thiên trúc trong tay áo cho nàng ta. Hoàng hậu lệnh cho thị nữ xoa lên trán, vẻ mặt khá hơn một chút, bảo: “Hoàng thượng và bản cung đều định đến Thiên đàn cầu mưa, sau đó ghé qua Cam Lộ tự vài hôm, cầu phúc cho xã tắc và hậu cung”. Hoàng hậu đưa mắt nhìn tôi đầy ẩn ý. “Mọi chuyện trong hậu cung sẽ giao hết cho Tích Hoa Phu nhân xử lý, Kính Phi cũng sẽ ở bên giúp đỡ một phần”.

Tôi đương nhiên hiểu ý của Hoàng hậu, cúi đầu, thưa: “Thần thiếp sẽ ở lì trong cung dưỡng thai, không có chuyện gì thì sẽ không đi ra ngoài”.

Hoàng hậu khẽ gật đầu. “Như thế là tốt nhất! Tính tình của Tích Hoa Phu nhân ngươi cũng biết rồi đó, nhịn được thì cứ nhịn, đợi Hoàng thượng và bản cung quay về sẽ xử công bằng cho người”. Nàng ta trầm lặng một thoáng rồi an ủi tôi: “Chỉ có điều ngươi đang mang thai, nàng ta cũng không dám làm quá đâu, ngươi cứ yên tâm. Hoàng thượng và bản cung cả đi cả về cũng chưa đến mười ngày, sẽ nhanh chóng hồi cung thôi!”.

Tôi dịu dàng mỉm cười, giữ vẻ khiêm tốn đúng lễ. “Đa tạ Hoàng hậu quan tâm, thần thiếp nhất định sẽ giữ gìn sức khỏe!”.

Hoàng hậu mỉm cười, quan sát bên má từng bị Tùng Tử cào phải để lại sẹo, bảo: “Vết thương trên mặt ngươi hình như đã đỡ hơn nhiều”.

Tôi đưa tay vuốt khẽ lên má, thưa: “An muội muội tặng cho thần thiếp loại thuốc Thư ngân giao, thần thiếp dùng đến giờ thì quả nhiên đã khá lên không ít”.

Hoàng hậu liếc mắt, mỉm cười, bảo: “Nếu là thuốc tốt thì cứ tiếp tục dùng đi. Vết thương phải lành hẳn mới được, đừng để lại sẹo, nếu không thì đáng tiếc lắm!”. Hoàng hậu cảm thán tốt lên: “Nữ nhân trong cung như chúng ta, chẳng có gì quý giá hơn khuôn mặt đẹp cả”.

Tôi cung kính nói “vâng” theo rồi mới xin cáo lui.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s