(Type) Hậu cung Chân Hoàn truyện – T2C21


Chương 21: Hoa rơi

Người dịch: Hồ Thanh Ái
https://thanhthoigian.wordpress.com

Chiến sự ở Tây Nam cuối cùng cũng kết thúc với thắng lợi của Đại Chu, thu lại lãnh thổ bị mất từ lâu. Đối với vương triều và đế vương mà nói, đó là một vinh quang rất lớn. Ngày ban sư hồi triều, Huyền Lăng phong thưởng hậu hĩnh cho tướng sĩ, cũng là lúc ca ca công thành danh toại. Vũ tướng chỉ nhờ một trận thắng mà nổi danh, ca ca được phong là Phụng Quốc tướng quân, lại được vinh dự tứ hôn, có thể tính là tuổi trẻ tài cao. Đương nhiên, đây cũng là lúc thanh thế của Nhữ Nam vương Huyền Tể và gia tộc Mộ Dung đạt đến đỉnh cao hiển hách.

Huyền Tể cùng lúc hưởng hai bổng lộc thân vương, được phép cưỡi ngựa trong Tử Áo thành. Cha của Hoa Phi là Mộ Dung Huỳnh được phong làm nhất đẳng Gia Nghị hầu, con trưởng Mộ Dung Thế Tùng được phong làm Tĩnh Bình bá, con thứ hai Mộ Dung Thế Bách được phong làm Tuy Bình bá. Mẹ ruột của Hoa Phi là Hoàng thị cũng được đặc biệt chiếu cố, được phong làm chính nhị phẩm Bình Nguyên phủ Phu nhân, theo lệ của mẹ tứ phi. Trong hậu cung, Hoa Phi được sắc phong làm tòng nhất phẩm Tích Hoa Phu nhân, hưởng mọi tôn vinh, như mặt trời giữa trưa. Nhà mẹ đẻ quân công hiển hách, tay nắm đại quyền phụ trợ quản lý lục cung, lại được Huyền Lăng sủng ái, mặt nào cũng viên mãn tròn đầy, nàng ta chỉ có một tiếc nuối duy nhất là hiện giờ vẫn chưa sinh được một mụn con nói dõi.

Từ khi sức khỏe bình phục, My Trang không thích bước chân ra khỏi cửa, đối với sủng ái của Huyền Lăng thì ra vẻ có cũng được mà không có cũng chẳng sao, không được triệu thì không chủ động đến gặp. Hiện giờ tình thế cấp bách, My Trang dẫu nhẫn nhịn chịu đựng cách mấy, cuối cùng vẫn không thể giữ được bình tĩnh.

Hôm đó, My Trang đột ngột ghé qua cung của tôi. Nội giám bên ngoài vừa bẩm báo thì tỷ đã đi vào, đến cung nữ cũng chẳng kịp đỡ. Tôi thấy sắc mặt tỷ tái nhợt, khác hẳn ngày thường, biết ngay là tỷ có chuyện cần bàn bèn lệnh cho mọi người lui xuống.

My Trang cắn chặt môi, ngực phập phồng, sắc mặt vì phẫn nộ và không cam tâm mà đỏ bừng.

Tôi rót một chung trà Bích loa xuân đặt trước mặt tỷ, dịu giọng hỏi: “Tỷ tỷ lại gặp chuyện uất ức gì thế?”.

My Trang cầm lấy chung trà nhưng không uống, hương trà vấn vít khiến khuôn mặt tỷ có chút mơ hồ, hồi lâu sau tỷ mới hậm hực thốt lên: “Hoa Phi…”.

Tôi đảo mắt nhìn tỷ vẻ nhắc nhở rồi dịu giọng: “Tỷ tỷ, là Tích Hoa Phu nhân…”.

My Trang không kìm nén được nữa, chung trà trong tay run lên, nước trà văng tung tóe. My Trang nghiến chặt răng, phì một hơi mạnh, mắng: “Tích Hoa Phu nhân ư?! Chỉ hận ta không có cha anh tài giỏi đi chinh chiến sa trường, để cho con tiện nhân ấy chiếm hết phần hơn!”.

Tôi ung dung đứng dậy, đùa giỡn với con anh vũ lông trắng muốt một màu đang đậu trên khung vàng, tủm tỉm cười, bảo: “Tỷ tỷ không cần quá tức giận như vậy đâu. Tích Hoa Phu nhân quyền thế ngang trời như thế, khiến cho muội nhớ tới chuyện Ngọc Ách Phu nhân thời tiên hoàng”.

My Trang không hiểu, cau mày trầm ngâm. “Ngọc Ách Phu nhân ư?”.

Tôi thêm thức ăn và nước uống cho con anh vũ, sửa sửa đóa hoa hạt châu cài ở mép tóc, chậm rãi giải thích: “Ngọc Ách Phu nhân là mẹ ruột của Nhữ Nam vương, em gái út của Bác Lăng hậu. Năm Long Khánh thứ mười, Bác Lăng hầu mưu phản, Ngọc Ách Phu nhân bị liên lụy nặng nề, mất đi sự sủng ái, uất ức rồi chết”. Tôi mỉm cười bình thản. “Cũng vì lý do này mà Ngọc Ách phu nhân đến phong hiệu Thái Phi cũng không có, cho đến giờ vẫn chưa được đưa vào thái miếu nhận cúng bái”.

My Trang cười khổ. “Nhà Mộ Dung sao lại đi làm chuyện mưu phản cơ chứ?”.

Tôi mỉm cười lạnh lẽo. “Cần gì phải mưu phản? Công cao chấn chủ là đủ rồi, huống hồ bọn họ không mưu phản không có nghĩa là Nhữ Nam vương chịu ngồi yên”.

My Trang lúc này mới lộ nét cười, bảo: “Tỷ cũng nghe được loáng thoáng, mấy năm gần đây Nhữ Nam vương bắt đầy trở nên hống hách, ngang ngược, từng mắng chửi văn quan ngay chốn triều đình, vương phủ lại hưởng thụ cực kỳ xa hoa. Trong triều, ngoài nội ai cũng chê trách, ngự sử đồng loạt dâng biểu phản đối, Hoàng thượng chỉ cười cho qua, càng lúc càng hậu đãi y”.

Tôi mỉm cười không đáp, lúc nhỏ đọc Tả truyện, đến đoạn Trịnh Bá diệt Đoạn nước Trịnh, Khương phu nhân thiên vị con út là Thúc Đoạn, muốn đoạt lấy ngôi vua của Trịnh Trang Công. Trang Công liên tục khoan dung, thần tử khuyên ngăn, y chỉ bảo: “Kẻ bất nghĩa sẽ tự diệt vong, ta chỉ cần chờ đợi mà thôi”. Đợi đến lúc Thúc Đoạn khiến người người căm phẫn, chuyện ác đầy người, y mới ra tay giết chết. Tuy người đời sau hết sức coi thường cách ứng xử bạc bẽo của Trang Công với người em ruột thịt, nhưng đối với bậc đế vương mà nói thì kế sách này không tệ chút nào.

Ngày trước Huyền Lăng vờ cười cợt hỏi ý tôi chuyện Nhữ Nam vương ngông cuồng không coi ai ra gì, tôi chỉ cầm quyển Tả truyện đọc lớn chuyện của Trang Công cho y nghe, Huyền Lăng tủm tỉm cười, khen: “Ý của khanh giống hệt của trẫm”.

Hiện giờ mọi ân sủng như lửa đổ thêm dầu thế kia, chỉ vì một câu: “Chờ nó tự diệt vong”.

Tôi mỉm cười, cúi đầu. “Vết loét phải thối rữa đến độ nhất định thì mới có thể dùng dao khoét. Cứ để mặc nó tha hồ hoành hành, thối rữa càng sâu, khi khoét ra sẽ càng sạch sẽ”. Thấy My Trang hơi trầm ngâm, tôi bèn mở lời khuyên tỷ: “Tỷ tỷ dạo gần đây hình như đối xử với Hoàng thượng hết sức lãnh đạm thì phải”.

My Trang cười nhàn nhạt. “Hỏi tỷ sao có thể dịu dàng hầu hạ, lấy lòng y nữa chứ? Hoàng thượng đối với tỷ chẳng qua chỉ là thích thì gọi, không thích thì đuổi mà thôi”.

Nụ cười của tôi tắt dần, tôi chỉ nói một câu: “Không có sự ân sủng của Hoàng thượng, sao tỷ tỷ lật đổ được Tích Hoa Phu nhân cơ chứ? Càng không có được sự sủng ái thì càng dễ bị người khác coi thường. Tỷ tỷ đã trải qua một lần rồi, chẳng lẽ còn phải đợi muội muội nhắc nhở hết lần này đến lần khác hay sao?”.

Đôi mắt sáng của tỷ hơi nhướng lên, thoáng vẻ cười mà chẳng cười, tỷ hỏi: “Muội hy vọng tỷ được sủng ái lắm sao?”.

Thời tiết vào độ cuối tháng Tư, bắt đầu hơi nóng, đến hương hoa cũng có phần quá ngọt ngào, một nhành hoa đồ mi trắng muốt lả lơi nằm xiên ngoài song cửa. Đồ mi nở là hoa sắp tàn hết, ngày xuân sắp trôi qua rồi. Trong phòng có phần yên tĩnh, chỉ nghe thấy sợi dây xích bằng vàng dưới chân anh vũ kêu leng keng. Nước trà xanh biếc trong chung của My Trang nhìn chẳng khác nào viên ngọc bích lưu ly thượng hạng, lấp lánh ánh xanh. Lòng tôi gợn sóng, hồi lâu sau mới đáp lại lời tỷ: “Chẳng lẽ muội lại muốn nhìn thấy cảnh tỷ bị đối xử lạnh nhạt hay sao?”. Tôi dừng lại một thoáng. “Dạo gần đây, tỷ tỷ có vẻ xa lạ với muội, là vì muội mang thai khiến cho tỷ tỷ đau lòng ư?”.

My Trang lắc đầu. “Tỷ không phải là người như thế, muội đừng nghĩ quẩn”. Tỷ ấy nói tiếp: “Tỷ đối với muội vẫn như trước kia mà thôi, lời muội khuyên, tỷ sẽ luôn ghi nhớ”.

Tôi tiễn My Trang ra đến tận nghi môn, ánh mặt trời ấm áp, cung tường đỏ thắm đổ bóng ngang dọc, bốn bề thược dược, đỗ quyên nở rộ như gấm thêu hoa, My Trang mặc chiếc áo gấm thêu lá đào màu đỏ son, đi giữa cảnh sắc hoa lệ, gió nhẹ từ bốn bề thổi tới, trong ánh xuân xế chiều, tôi chợt cảm thấy bóng lưng của tỷ ấy có vẻ tiêu điều, ủ ê, khiến lòng người buồn man mác.

Bao năm nay, vào độ tháng Năm, Hoàng thượng đều đến Thái Bình hành cung để tránh nắng, đến trước Trung thu mới hồi cung. Năm nay vì bệnh dịch trong dân gian vẫn chưa hết, sợ nó lại quấy nhiễu, hơn nữa, sau khi chiến sự kết thúc, còn có vô số chính sự cần lo liệu, thế là Hoàng thượng bèn lưu lại Tử Áo thành, thế cũng đỡ cho tôi và Đỗ Lương viện đang mang thai mà phải ngồi xe ngựa vất vả.

Cái chết của Thuần Nhi khiến tôi buồn bực, kém vui một thời gian dài, My Trang trừ phi được gọi thì rất ít khi ra ngoài, Lăng Dung bị khan tiếng lại càng không muốn gặp ai, rất ít khi ghé qua chỗ tôi. Chỉ còn mỗi Kính Phi vẫn thường sang ngồi chơi chuyện gẫu.

Huyền Lăng sợ tôi buồn bã ảnh hưởng đến sức khỏe và đứa bé trong bụng, bèn nghĩ ra trăm phương ngàn kế để tôi chịu mỉm cười, thưởng cho tôi rất nhiều đồ chơi mới lạ, lại lệnh cho phủ Nội vụ tìm một con anh vũ trắng để tôi giải sầu, cho phép anh trai tôi dẫn theo tẩu tẩu vừa mới cưới ba ngày sau vào cung gặp gỡ.

Thời gian ba ngày trôi qua thật nhanh.

Sáng sớm hôm đó, sau khi ra mắt Hoàng thượng, ca ca liền dẫn theo tẩu tẩu là Tiết Thiến Đào đến cung của tôi.

Ca ca và tẩu tẩu biết tôi vừa được tấn phong là Hoàn Quý tần nên vừa gặp đã lập tức cúi đầu, làm lễ thỉnh an: “Quý tần nương nương kim an!”.

Mắt tôi nóng lên, tôi vội nghiêng mặt, dùng khăn tay lau khô rồi tươi cười đích thân đỡ bọn họ đứng dậy, bảo: “Khó khăn lắm mới đến đây được, cứ khách sáo thế này chẳng phải muốn làm cho muội đau lòng hay sao?”.

Sau đó, tôi lệnh cho người khênh ghế tới ban ngồi, hỏi: “Cha và mẹ vẫn khỏe cả chứ?”.

Ca ca đáp: “Cha mẹ vẫn khỏe, hôm nay vào cùng, còn đặc biệt dặn dò huynh thay hai người họ vấn an nương nương”.

Mắt tôi lại đỏ lên, tôi gật đầu. “Muội ở trong cung mọi chuyện đều tốt cả, cha mẹ khỏe mạnh thì muội yên tâm rồi. Ca ca quay về nhất định phải dặn dò cha mẹ giữ gìn sức khỏe, có như vậy muội mới an lòng”.

Tẩu tẩu lại bước lên thỉnh an tôi: “Tất cả đều nhờ vào hồng phúc của nương nương. Cha mẹ nghe nói nương nương đã mang thai, lại được tấn phong làm chủ tử, thực vô cùng vui sướng. Mẹ ở nhà ngày đêm vì nương nương mà cầu phúc, mong cho nương nương sinh được con trai”.

Tôi chăm chú quan sát vị tẩu tẩu này, vì mới thành hôn nên nàng ta mặc chiếc váy bằng vân đoạn màu đỏ hoa đào thêu trăm bướm xuyên hoa bằng chỉ kim tuyến. Người cũng như tên, trông hệt như một cành hoa đào sắc đỏ rực rỡ. Không có vẻ mỹ lệ khác thường nhưng bề ngoài tươi tắn, lúc vui, lúc giận đều rất có duyên.

Tôi thầm gật đầu hài lòng, tính tình của Lăng Dung kín đáo, vị tẩu tẩu này của tôi lại có phần sảng khoái, cởi mở, ánh mắt đúng mực nền nã, có phong thái của bậc khuê tú nhà quan, xem ra có thể quản lý mọi việc ở Chân phủ, chia sẻ nỗi vất vả với mẹ. Tôi hết sức vui lòng, bảo: “Phụ thân của tẩu tẩu, Tiết Tòng Giản đại nhân thanh danh rất tốt, muội tuy ở trong cung cũng từng nghe nói đến. Hoàng thượng thường bảo nếu ai ai làm quan cũng được như Tiết đại nhân thì triều đình chẳng còn gì đáng lo cả”.

Tẩu tẩu vội khiêm tốn thưa: “Hoàng thượng thương tình quan trong triều, phải cố mà học tập nhạc phụ đại nhân mới được”.

Ca ca chỉ mỉm cười cho qua chuyện, nhưng tẩu tẩu lại quay đầu, cười thật tươi với y, để lộ hàm răng trắng muốt như ngọc. Trước phong thái của tẩu tẩu, ca ca chợt đỏ mặt.

Trước khi ca ca đến nơi, tôi còn có đôi chút không yên, y chưa từng gặp qua tẩu tẩu lần nào, chỉ e vợ chồng không hòa hợp, tương lai không thể sống thuận hòa. Lúc ấy, tôi chọn nàng ta trong danh sách, một là vì phụ thân nàng ta có chút thanh danh, hai là lúc còn ở khuê trung đã từng nghe vài chuyện có liên quan đến tẩu tẩu, biết đây là người dễ tính, thoải mái. Nhưng chưa gặp mặt lần nào mà cứ chọn bừa thì cuối cùng cũng có chút tùy tiện. Giờ chính mắt nhìn thấy, xem ra là tôi đã quá lo xa rồi. Một nữ nhân thích cười, lại biết nói chuyện như tẩu tẩu, dẫu lúc đầu chẳng có tình ý gì, sống chung với nhau lâu dài thì cuối cùng cũng sẽ hòa hợp thôi.

Ca ca chỉ vào hộp đồ ăn trên trác, bảo: “Mẹ nói muội muội mang thai chỉ sợ không ăn uống gì được, mấy món này là ở nhà làm đem đến đây, đều là những món muội muội thích ăn thuở xưa”.

Tôi mỉm cười nhận lấy, lệnh cho Lưu Chu bưng xuống phòng bếp.

Đang lúc trò chuyện, Lăng Dung sai Cúc Thanh ghé sang, nói là muốn tặng ít lễ vật chúc mừng lễ thành hôn của huynh tẩu tôi, là tám tấm cung đoạn do Hoàng thượng ban thưởng: Lục tố tuyết và đoạn vân phi, đến thẻ vàng ghi chữ ban thưởng vẫn còn chưa gỡ ra. Số cung đoạn này đều dệt bằng sợi vàng, sợi bạc, trên có thêu hoa, lấp lánh chói mắt. Lăng Dung hiện giờ thất sủng, chút lễ vật này hẳn là nàng ta đã dốc hết vốn riêng mới có được, tôi không khỏi cảm thấy cảm kích.

Cúc Thanh thưa: “Tiểu chủ vốn định đích thân ghé qua nhưng sức khỏe thực sự không tốt, đành bảo nô tỳ đi một mình. Tiểu chủ nói muốn nô tỳ thay mặt chúc Chân đại nhân và Chân đại nãi nãi trăm năm hòa hợp, sớm sinh quý tử, lại nhờ hai vị hỏi thăm sức khỏe của Chân lão đại nhân và lão phu nhân”.

Ca ca, tẩu tẩu đều biết người mang lễ vật thông thường đều là cung nữ có tiếng của phi tần, Cúc Thanh lại ăn nói khách sáo như vậy, bọn họ bèn đỡ Cúc Thanh, bảo: “Không dám nhận lễ của cô nương”.

Tôi có chút cảm thương, Lăng Dung tựa hồ vẫn còn chút vấn vương với ca ca, hiện giờ nói ra câu “trăm năm hòa hợp, sớm sinh quý tử”, hẳn là khó chịu lắm.

Ca ca hơi ngẩn ra, hỏi lại: “An Mỹ nhân không được khỏe sao?”.

Cúc Thanh mỉm cười, thưa: “Tiểu chủ chưa khỏi hẳn bệnh phong hàn…”. Cúc Thanh lúc trước từng hầu hạ trong cung của tôi, thấy tôi yên lặng chăm chú nhìn mình thì hiểu ra ngay, vội thưa: “Không có gì đáng ngại cả, phiền đại nhân đã quan tâm”.

Ca ca chỉ thưa: “Vậy mong tiểu chủ nhà người an tâm dưỡng bệnh”.

Tẩu tẩu thấy lễ vật trọng hậu, hơi lộ vẻ nghi hoặc, tôi vội giải thích: “Vị An Mỹ nhân này cùng tiến cung một lượt với muội, trước khi vào cung từng ở lại nhà chúng ta một thời gian ngắn, cho nên thân mật như huynh muội”.

Chẳng bao lâu sau, My Trang cũng sai người đưa lễ vật đến, đều là gấm đoạn, hết sức tinh xảo, đẹp đẽ.

Giữ ca ca và tẩu tẩu ở lại cùng dùng bữa trưa xong, tôi lại gặp riêng tẩu tẩu, tâm sự thân mật, cho tẩu tẩu biết những sở thích ăn uống và thói quen của ca ca, mong phu thê họ hạnh phúc ái ân. Tôi lại bảo: “Ca ca hiện giờ bận bịu việc công, mong tẩu tẩu có thể thông cảm, chăm sóc ca ca nhiều hơn”.

Nửa ngày trôi qua, tôi và tẩu tẩu đã trở nên hết sức thân thiết. Tôi đích thân mở hộp nữ trang, lấy ra đôi hoa tai dạ minh châu, hoa tai là kiểu mới trong cung, không có gì đặc biệt, chỉ có hai hạt dạ minh châu đáng giá ngàn vàng. Tôi bảo: “Tẩu tẩu vừa mới đến nhà của muội, đôi hoa tai minh châu này miễn cưỡng nhìn tạm được, nay tặng cho tẩu tẩu để thêm vào hộp trang sức vậy”. Tôi ra lệnh cho người bưng ra lễ vật toàn châu ngọc trù đoạn, bảo huynh tẩu cùng đem về.

Đêm xuống, thay đổi y phục, tôi gọi Lưu Chu và Hoán Bích vào, chia những món quà huynh tẩu đem đến hồi sáng cho bọn họ, số còn lại thì chia đều cho những người khác. Sau đó, tôi giữ lại một mình Hoán Bích, rút ra một chiếc nhẫn bằng dương chi bạch ngọc, bảo: “Những thứ khác ngươi và Lưu Chu đều có cả, đây là món quà cha bảo ca ca mang tới, đặc biệt cho ngươi. Cha nói sợ ngươi tương lai rời cung thì vốn riêng không được là bao”. Tôi đích thân đeo nhẫn vào ngón tay của nàng ta, mỉm cười. “Thực ra cha đã quá lo xa rồi. Cũng là do cha tiếc nuối không thể đưa bài vị của mẹ ngươi vào gia miếu, lại không thể công khai nhận ngươi làm con, ngươi cũng nên thông cảm cho cha một chút”.

Hai mắt Hoán Bích ửng đỏ, ầng ậng nước. “Trước giờ muội chưa hề trách cha”.

Tôi thở dài một hơi. “Về sau ta nhất định sẽ tính toán, lo liệu cho ngươi, hoàn thành tâm nguyện của ngươi”. Hoán Bích khẽ gật đầu biết ơn.

Tôi nhớ đến những chuyện xảy ra gần đây trong cung, lại nghĩ đến chuyện cung điện bỏ hoang sau cái chết của Thuần Nhi, trong lòng buồn bực, chẳng vui. Mở toang cửa sổ, màn đêm như nước, hoa lê bay lả tả tựa tuyết rơi dào dạt, khiến cả đình viện phủ một màu trắng muốt. Gió xuân nhẹ nhàng lướt qua mặt, cánh hoa chao chao rơi nhẹ.

Tôi khẽ thở dài, thì ra ngày hoa nở cũng là lúc hoa tàn. Hoa nở, hoa tàn, chẳng qua cũng là nhờ sự chiếu cố nhỏ nhoi vô tình của thần Xuân hay thần Đông mà thôi.

Ngày tháng cứ thế dần trôi, thời gian thấm thoát thoi đưa, đã đến tháng Năm năm Càn Nguyên thứ mười bốn. Mọi việc trong cung vẫn giữ vẻ ngoài sóng yên gió lặng như cũ. My Trang dần thu lại thái độ lãnh đạm với Huyền Lăng, bắt đầu giành được đôi chút sủng ái, nhưng cuối cùng, trước khí thế mạnh mẽ của Tích Hoa Phu nhân, thêm vào chuyện tôi và Đỗ Lương viện mang thai, chút sủng ái đó cũng chẳng đáng kể gì.

Tôi yên tâm dưỡng thai, Lăng Dung lặng lẽ dưỡng bệnh, My Trang từng chút, từng chút phục sủng, Kính Phi chỉ tập trung vào sự vụ lục cung mà mình cần lo liệu, dẫu cho Tích Hoa Phu nhân chiếm trọn vinh hoa, tìm mọi cách độc chiếm Hoàng thượng, chẳng ai dám gây hấn với nàng ta vào lúc này. Dưới sự thống trị tuyệt đối của Tích Hoa Phu nhân, hậu cung dè dặt duy trì vẻ ngoài yên ả.

Nhưng cuối cùng cũng có một chuyện bất ngờ xảy ra, gây nên sóng gió ngất trời, phá hủy vẻ yên ả giả tạo ngắn ngủi ấy.

Đỗ Lương viện là nữ nhân rất có tài nhõng nhẽo, vòi vĩnh, huống hồ hiện giờ lại có thai rồng làm chỗ dựa. Theo lệ thì tần phi mang thai có thể được thăng cấp một lần, sau khi sinh, dẫu là trai hay gái thì sẽ được tấn phong thêm lần nữa. Nhưng đang vào giữa tháng Năm, Huyền Lăng đột nhiên ban ý chỉ, tấn phong Đỗ thị làm Điềm Tần. Nhờ mang thai được tấn phong hai lần liên tục là chuyện chưa bao giờ xảy ra ở triều Càn Nguyên này, khó tránh khỏi mọi người bàn tán xôn xao. Họ ngầm đoán rằng Điềm Tần đã mang thai được bốn tháng, hẳn đã đoán ra đứa trẻ trong bụng là hoàng tử, còn Huyền Lăng, hiện giờ con nối dòng thưa thớt nên mới đặc biệt coi trọng như vậy.

Ân huệ lớn lao như thế đương nhiên là khiến Tích Hoa Phu nhân hết sức bất bình. Nhưng nàng ta không con không cái, không tiện mở miệng kiên quyết phản đối. Hơn nữa, Huyền Lăng lại rất chiều chuộng Đỗ Lương viện, nàng ta chỉ có thể thầm oán hận mà thôi.

Người trong hậu cung vốn đã đỏ mắt vì chuyện Điềm Tần mang thai, thấy tình thế như vậy thì càng ghen ghét, đến cẩn thận như Cẩn Phi cũng phải bình phẩm vài câu: “Thai mới bốn tháng làm sao biết được là con trai hay con gái cơ chứ? Lúc thần thiếp mang thai hoàng trưởng tử đến tháng thứ sáu, thái y phán đoán là con trai, Hoàng thượng cũng chỉ theo lệ lúc thần thiếp vừa có tin mừng, phong thưởng làm Quý tần, chứ không hề phá lệ gì cả”.

Hoàng hậu thò tay nhón lấy một quả anh đào, bỏ vào miệng, sau đó mới chậm rãi giải thích: “Điềm Tần ba lần bảy lượt than thở động thai khó chịu, Hoàng thượng làm vậy cũng chỉ để an ủi nàng ta mà thôi. Vì con nối dòng cho hoàng gia, bản cung không hề phản đối”.

Hoàng hậu đã nói như vậy thì người khác cũng không gièm pha gì thêm. Tích Hoa Phu nhân than phiền, Hoàng hậu cũng nhắm mắt làm lơ. Nhưng đến khi không nhịn được nữa, Hoàng hậu chỉ tươi cười nói: “Tích Hoa Phu nhân hiện giờ được Hoàng thượng sủng ái như vậy, cũng đến lúc sinh cho Hoàng thượng một tiểu hoàng tử rồi. Vì sao lại để cho hai muội muội mới đến đi trước một bước thế?”. Tích Hoa Phu nhân lập tức biến sắc mặt, không nói thêm được gì.

Còn Điềm Tần sau khi được tấn phong thì càng đắc ý, hay giở trò nũng nịu.

Ban đêm, tôi hơi cảm thấy choáng váng, Huyền Lăng bèn lưu lại Oánh Tâm điện cùng tôi nghỉ ngơi. Y đang định thay áo đi ngủ, bên ngoài chợt có người đến thông báo, nói là nội giám trong cung của Điềm Tần có chuyện cần bẩm báo, giọng điệu của người báo tin rất sốt ruột, giữa đêm khuya càng the thé, khó nghe: “Điềm Tần tiểu chủ vừa định đi ngủ thì cảm thấy thai động không được yên, rất muốn gặp Hoàng thượng, xin Hoàng thượng ghé qua xem thử”.

Huyền Lăng đã khoác một tay vào chiếc áo ngủ, nghe vậy thì dừng lại, quay đầu nhìn tôi. Tôi đã nằm nghiêng trên giường, thấy có vẻ chần chừ bèn cười, bảo: “Hoàng thượng cứ đi đi, thần thiếp không sao đâu”.

Y ngẫm nghĩ một lát rồi lắc đầu. “Nàng cũng không được khỏe mà, để thái y đến chăm sóc nàng ta được rồi!”.

Tôi mỉm cười. “Điềm muội muội có thai sớm hơn thần thiếp, dạo gần đây hay cảm thấy thai động không yên, muội ấy có thai lần đầu, hẳn là rất sợ hãi, Hoàng thượng gần gũi muội ấy nhiều hơn một chút cũng đúng mà!”.

Y có vẻ áy náy, cười, bảo: “Người chịu thông cảm như nàng thật khó kiếm”.

Tôi vuốt vuốt lọn tóc nơi thái dương, cụp mắt, thưa: “Đó là bổn phận của thần thiếp mà”.

Y dặn dò Cận Tịch: “Chăm sóc nương nương nhà ngươi cho thật tốt, nếu có gì không ổn thì phải lập tức bẩm báo cho trẫm biết”.

Cận Tịch tiễn Huyền Lăng ra ngoài, quay lại thấy tôi đã ngồi dậy, bèn hỏi: “Nương nương cảm thấy khó chịu à?”.

Tôi đáp: “Không có gì, chỉ là hơi tức ngực một chút!”.

Cận Tịch bưng một chén tổ yến hầm sữa tươi đến, khuyên tôi: “Nương nương đừng tức giận loại người như Điềm tiểu chủ làm gì, không đáng đâu”. Nàng ta đặt chén tổ yến vào tay tôi. “Đây là tổ yến mà Thái hậu nương nương ban thưởng lần trước, cho thêm sữa tươi, ăn vào sẽ ngủ ngon hơn, nương nương dùng đi ạ!”.

Tôi múc một thìa tổ yến, mỉm cười, lắc đầu. “Hoàng thượng phá lệ tấn phong nàng ta, nàng ta đã bị mọi người ghen ghét lắm rồi. Đến giờ mà vẫn không biết trời cao đất rộng, thật không biết nên cười nàng ta ngu xuẩn hay ngây thơ nữa, đúng là bùn nhão không thể trát tường. Ta đương nhiên sẽ không tức giận vì một kẻ vô dụng như vậy”.

Cận Tịch mỉm cười, thưa: “Nương nương nói đúng lắm! Chỉ là nô tỳ cho rằng, từ khi Điềm tiểu chủ mang thai đến giờ, đây là lần thứ ba nàng ta mời Hoàng thượng thế này rồi, như thế thì quá đáng thật!”.

Tôi chỉnh lại y phục, ngáp một cái. “Nàng ta hết lần này đến lần khác chỉ biết dùng mỗi chiêu này, dùng nhiều lần thì Hoàng thượng đương nhiên sẽ cảm thấy bực bội, không cần chúng ta phải nhúng tay đâu. Không nói đến nàng ta nữa, chúng ta ngủ thôi!”.

Hôm sau, Huyền Lăng ghé thăm, tôi thấy y có vẻ mệt mỏi, không khỏi lo lắng hỏi: “Điềm muội muội bị động thai khó chịu lắm sao? Hoàng thượng hẳn là an ủi muội ấy đến khuya nên không ngủ được yên giấc chứ gì, đến quầng thâm mắt cũng thâm đen rồi kìa”.

Y cười khổ. “Có chuyện gì đáng kể đâu cơ chứ, lại giở trò giận dỗi, trách trẫm đến quá trễ, lại than thở buồn nôn, làm loạn khiến trẫm nhức đầu quá!”.

Tôi hiểu ngay chuyện gì đã xảy ra nhưng chỉ lên tiếng khuyên nhủ: “Mang thai thì tính tình không khỏi có phần khó chịu, thần thiếp cũng hay giận dỗi đó thôi, Hoàng thượng chẳng phải lúc nào cũng chiều chuộng, thông cảm hay sao? Thế thái y không nói lý do vì sao Điềm muội muội cảm thấy không khỏe ư?”.

Y chau mày. “Thái y nói thai động một chút cũng là bình thường thôi, chỉ là bữa tối nàng ta ăn nhiều quá nên mới bị buồn nôn”.

Cứ năm lần bảy lượt như vậy, Huyền Lăng tính tình có bao dung đến đâu thì cũng không tránh khỏi bực bội.

Hậu cung đông người, lắm miệng, Điềm Tần mấy lần lôi kéo Huyền Lăng ra khỏi cung của tôi, cung nhân, phi tần thấy nàng ta ngang ngược như vậy, sau lưng càng gièm pha nàng ta nhiều hơn, đến Hoàng hậu cũng không thể không mở miệng trách móc: “Điềm Tần dẫu cảm thấy không được khỏe thì cũng nên biết điều một chút, dẫu không để ý đến chuyện Hoàn Quý tần cũng cần dưỡng thai nghỉ ngơi thì cũng phải quan tâm đến chuyện Hoàng thượng cần dậy sớm lâm triều, không thể nửa đêm mà còn phải chạy đi chạy lại như thế được”.

Hoàng hậu ngẫm nghĩ một lát bèn ra lệnh: “Tìm một người dạy dỗ đạo lý cho nàng ta vậy, Tích Hoa Phu nhân và Kính Phi phải phụ trợ quản lý sự vụ lục cung, đương nhiên không rảnh rỗi rồi. Cứ như vậy đi, Cẩn Phi, ngươi tính tính ôn hòa, ngươi tới, từ từ giải thích cho nàng ta hiểu”. Nàng ta lại dặn dò Cẩn Phi: “Nàng ta đang mang thai, không tiện nói nặng lời. Bản cung biết ngươi nói năng mềm mỏng, cứ từ từ giải thích cho nàng ta là được, cứ bảo là ý của bản cung”.

Cẩn Phi vốn không muốn tham gia, nhưng Hoàng hậu đã ra lệnh thì đương nhiên không thể từ chối, đành vâng lời. Sau đó, mọi người cáo từ ra về.

Huyền Lăng bực mình với Điềm Tần, không có chuyện gì thì đương nhiên chẳng muốn đặt chân đến cung của nàng ta. Đêm nay, y nghỉ lại ở cung của tôi. Ngủ đến nửa đêm thì chợt có người đến gõ cửa điện, ban đầu chỉ gõ khe khẽ mấy tiếng, rồi dần dần liên tục, gấp gáp.

Tôi giật mình tỉnh giấc, vội khoác áo ngồi dậy, hỏi: “Chuyện gì vậy?”.

Cận Tịch tiến vào, cau mày, hạ giọng thưa: “Là người trong cung của Điềm tiểu chủ đến bẩm báo, nói là tiểu chủ từ khi trời tối đã cảm thấy đau bụng, không sao chịu nổi nên vội vã chạy đến mời Hoàng thượng đến thăm xem sao”.

Bội Nhi theo sau lưng Cận Tịch, bĩu môi ra vẻ khinh thường: “Lại trò này nữa sao? Nàng ta chưa chán thì bọn ta cũng chán rồi. Lần nào cũng làm loạn lên, có để cho người khác ngủ hay không đây!”.

Cận Tịch im lặng lườm cô nàng một cái, Bội Nhi lập tức ngậm miệng, không dám nói gì thêm.

Tôi vẫn còn lơ mơ chưa tỉnh hẳn, định đuổi người đó đi cho xong việc, nhưng chợt cảm thấy có gì không ổn. Trưa hôm nay Hoàng hậu vừa lệnh cho Cẩn Phi đến dạy dỗ nàng ta, dẫu Điềm Tần có ngu ngốc đến mức nào đi nữa thì cũng không thể “Biết sai cứ làm” ngay trong đêm nay, chẳng lẽ quả thực có gì đó không ổn hay sao? Tuy Huyền Lăng đã dặn dò tôi không cần để ý tới nàng ta, nhưng nếu tôi biết mà không báo, Điềm Tần quả thực xảy ra chuyện thì tôi không khỏi mang tội.

Thế là tôi bèn đánh thức Huyền Lăng, nhỏ nhẹ báo tin cho y biết. Y đang ngủ say, bị làm phiền như vậy thì hết sức bực bội. Y xoay người quay sang nội giám báo tin ở bên ngoài điện, giận dữ quát: “Tại sao lần nào trẫm ngủ rồi thì nàng ta cũng cảm thấy không khỏe như thế? Ra lệnh cho thái y để ý chăm sóc là được rồi!”.

Tên nội giám ngoài cửa ngần ngừ vâng dạ nhưng rồi lại thưa: “Tiểu chủ quả thực cảm thấy rất khó chịu, bởi hôm nay Cẩn Phi nương nương có ghé qua nên vẫn cố gắng chịu đựng, không dám sai người đến bẩm báo ngay…”.

Huyền Lăng nổi giận, thuận tay tóm lấy gối tựa bên cạnh, ném ra ngoài, quát: “Cút!”. Tên nội giám sợ chết khiếp, vội vàng lui xuống.

Tôi thấy Huyền Lăng giận dữ như vậy cũng giật bắn mình, vội châm trà mời y dùng. Huyền Lăng vẫn chưa hết giận, bảo: “Nàng ta ít giở trò tà đạo đi thì đương nhiên sẽ đỡ đau bụng, buồn nôn hẳn”.

Tôi không dám khuyên nhủ thêm, bỏ thêm một nắm An tức hương vào lò hương, thưa: “Hoàng thượng ngủ đi, sáng mai còn có buổi chầu sớm”.

Tôi cũng nằm xuống bên cạnh y nhưng không hiểu vì sao trong lòng lại cảm thấy bất an. Đã lâu lắm rồi trời không mưa, không khí khô hanh, khó chịu, tôi trằn trọc, lăn lộn hồi lâu mới mơ hồ chìm vào giấc ngủ.

Đang lúc mơ màng, tôi lờ mờ nghe thấy có một tiếng kêu thét hết sức thê lương xuyên thủng màn đêm.

Tôi giật bắn mình, tưởng mình nghe nhầm, quay người ôm lấy Huyền Lăng. Y vẫn đang say ngủ, hơi thở trầm trầm.

Nhưng yên lặng chẳng được bao lâu, tiếng bước chân rối loạn hấp tấp đã vang lên bên ngoài điện, sau tiếng đập cửa thì không phải giọng the thé đặc thù của nội giám mà là tiếng gọi hoảng loạn của nữ nhân.

Lần này thì Huyền Lăng cũng phải giật mình tỉnh giấc.

Người đến là chủ vị của cung Điềm Tần, Lục Chiêu nghi. Người này đã thất sủng từ lâu, tôi chưa có dịp nào nói chuyện với nàng ta. Nàng ta chạy ào vào mang theo làn gió đêm lạnh lẽo, khuôn mặt tái nhợt vì sợ hãi, tin tức đem đến càng khiến cho người khác kinh hoàng, nàng ta nức nở, nghẹn ngào thưa: “Điềm Tần sảy thai rồi!”.

Huyền Lăng sững người, không thể tin nổi, quay đầu lại nhìn tôi rồi lại nhìn Lục Chiêu nghi, ngẩn ra một lát rồi nói gần như gào lên: “Đang yên đang lành, vì sao lại bị sảy thai?! Chẳng phải đã lệnh cho thái y chăm sóc rồi sao?”.

Tôi trong lòng chấn động rồi lại cảm thấy bất ngờ. Trong lúc chấn động bất ngờ ấy, tôi không khỏi cảm thấy sợ hãi, theo bản năng đưa tay vuốt ve bụng. Lục Chiêu nghi bị vẻ mặt của Huyền Lăng làm cho khiếp hãi, ngẩn ngơ không dám khóc nữa, thưa: “Thần thiếp cũng không biết, ban ngày Điềm Tần vẫn còn khỏe mạnh, đêm vừa xuống thì bắt đầu đau bụng… hiện giờ máu chảy không dứt, đã ngất xỉu rồi”. Nàng ta ngước mắt lén quan sát vẻ mặt đầy giận dữ và nóng ruột của Huyền Lăng, giọng dần nhỏ đi: “Chỗ Điềm Tần từng phái người đến bẩm báo Hoàng thượng…”.

Huyền Lăng ngực hơi phập phồng, tôi không dám nói nhiều, vội vã hầu hạ y mặc quần áo, nhỏ nhẹ khuyên: “Giờ không phải là lúc tức giận, Hoàng thượng mau sang đó xem thử!”.

Huyền Lăng không trả lời tôi, cũng chẳng nói tiếng nào, gọi khẽ một tiếng: “Bội Quân!” rồi đi thẳng ra ngoài, không thèm quay đầu lại, khiến cho đám nội giám, cung nữ hốt hoảng, vội vã chạy đuổi theo.

Tôi ngẩn ngơ đứng ở bậc cửa, nỗi đau đớn trĩu nặng từ từ lan tỏa khắp tâm can, chẳng hề cảm nhận được làn gió đêm lạnh lẽo đang thốc thẳng vào người. Cận Tịch lẳng lặng khoác áo choàng ấm cho tôi, khẽ khàng khuyên: “Đêm khuya gió lạnh, xin nương nương vào bên trong điện đi thôi!”.

Tôi yên lặng đứng đó, giọng nói bi thương như màn đêm, chầm chậm bảo: “Ngươi xem xem, Hoàng thượng quan tâm đến Điềm Tần như thế…”.

Giọng của Cận Tịch bình thản, ấm áp, nàng ta đóng cửa điện lại, nói chậm rãi: “Hoàng thượng quan tâm đến con nối dòng chứ không phải là Điềm Tần tiểu chủ. Nương nương nói như vậy đúng là quá coi trọng Điềm Tần tiểu chủ rồi!”.

Tôi lập tức bừng tỉnh rồi bất giác buồn bã mỉm cười. “Xem ra ta hồ đồ rồi, thấy Hoàng thượng sốt ruột như vậy nên ta cũng nghĩ vớ nghĩ vẩn”.

Cận Tịch đỡ tôi đến bên giường, ngồi xuống rồi thưa: “Tình hình bên đó như thế, nương nương đang mang thai, không sang xem được đâu, sẽ bị ảnh hưởng đấy. Hay là để nô tỳ hầu hạ nương nương đi nghỉ nhé!”.

Tôi cười khổ. “Sao mà ngủ được cơ chứ, trước sau làm nhộn làm nhạo cả đêm, giờ đã canh tư rồi, trời sắp sáng. E là bên đó đang long trời lở đất đây, Hoàng hậu và những người khác hẳn đã tới nơi cả rồi”. Tôi lại cảm thấy kỳ quái, bèn cảm thán: “Đang yên đang lành sao Điềm Tần lại sảy thai kia chứ? Nàng ta cũng xui xẻo thật, hết lần này đến lần nọ giở chiêu động thai, đúng lần Hoàng thượng không thèm để ý đến thì lại xảy ra chuyện”.

Cận Tịch thấy tôi không buồn ngủ chút nào, trầm tư hồi lâu rồi chậm rãi thưa: “Từ khi nương nương vào cung đến giờ, đây là lần đầu tiên người biết chuyện có tiểu chủ, nương nương sảy thai phải không? Nhưng bọn tôi thân là nô tỳ, thấy nhiều, nghe nhiều lắm rồi nên chẳng còn lấy làm lạ nữa”. Nàng ta thấy tôi có vẻ ngạc nhiên, bèn nói chậm lại, giải thích cho tôi hiểu: “Hiện giờ là Điềm Tần tiểu chủ, trước đây Hiền Phi nương nương, Hoa Phi nương nương, Lý Tu dung, Phương Quý nhân đều từng sảy thai, hoàng tử của Hoàng hậu nương nương ra đời không sống được đến ba tuổi, tiểu hoàng tử của Thuần Nguyên Hoàng hậu vừa ra đời đã mất sớm, lúc Tào Tiệp dư sinh Ôn Nghi công chúa cũng trải qua trăm đắng nghìn cay, Hân Quý tần sinh Thục Hòa công chúa thì thuận lợi nhất, Cẩn Phi nương nương cũng thế, nhưng ai mà ngờ hoàng trưởng tử lại có tư chất tầm thường như vậy!”. Nàng ta thở dài. “Bọn nô tài chứng kiến nhiều nên cũng quen rồi!”.

Tôi nghe nàng ta thao thao kể, bất giác hãi hùng khiếp vía, cơ thể ớn lạnh từng cơn, kéo chăn quấn chặt lấy người. Cửa sổ đóng chặt nhưng vài tia gió lạnh vẫn lách được vào, khiến cho ánh nến bập bùng bất định. Tôi buột miệng hỏi: “Vì sao nhiều người không sinh con được vậy?”.

Cận Tịch hơi thất thần, nhìn lên hình vẽ thếp vàng trên xà nhà, thưa: “Trong cung đông nữ nhân, âm khí nặng nề, đương nhiên là không thể dễ dàng sinh hạ một đứa con rồi!”.

Tôi nghe câu trả lời có phần kỳ lạ của nàng ta, sao có thể không hiểu thấu? Tôi bèn ôm gối, ngồi ngẩn ra, hai chân bất giác co lại, trong tư thế bảo vệ cái thai trong bụng.

Nàng ta lẳng lặng bồi bạn bên cạnh tôi, tôi yên lặng ngồi đó, ngẩn ngơ hồi lâu rồi đột nhiên cất tiếng hỏi: “Cận Tịch, trước đây ngươi từng hầu hạ chủ tử nào?”.

Nàng ta đáp: “Nô tỳ từng hầu hạ Khâm Nhân Thái phi”.

“Vậy trước đó nữa thì sao?”.

“Nô tỳ không nhớ rõ nữa, dù gì cũng chỉ là hầu hạ chủ tử, khác nhau là ở cung này hay cung kia mà thôi”.

Tôi không nói thêm gì nữa, quay đầu nhìn chăn gấm, gối nhung xung quanh, thở một hơi dài buồn bã.

Cận Tịch khuyên: “Nương nương không nên đau lòng như vậy!”.

Tôi tỏ vẻ bi thương như sương mù mênh mang buổi khuya, hạ giọng than thở: “Ngươi cho rằng ta đang tự thương thân mình hay sao? Điềm Tần lần này bị sảy thai, ta chỉ cảm thấy môi hở răng lạnh, thỏ chết cáo thương!”.

Cứ như vậy thắp nến trò chuyện hồi lâu, chúng tôi chẳng ai để ý đến phía đông bắt đầu hửng sáng. Lúc này, tôi mới cảm thấy mệt, bèn nằm xuống, chìm vào giấc ngủ. Lúc tỉnh lại thì đã giữa trưa, tôi vừa bừng tỉnh đã thấy Huyền Lăng ngồi tựa bên đầu giường, toàn thân lộ vẻ mệt mỏi, ủ ê. Tôi bất giác giật mình, đau lòng đỡ lấy cánh tay của y, gọi: “Hoàng thượng!”. Y vẫn không nghe thấy, tôi lại gọi thêm lần nữa: “Tứ lang…”.

Y mỉm cười với tôi, nụ cười nặng nề, mệt mỏi, y hỏi: “Nàng tỉnh rồi sao?”.

Tôi “vâng” một tiếng, đang định hỏi y tình trạng của Điềm Tần thì nghe thấy giọng nói bi thương, lành lạnh của y vang lên: “Đứa con trong bụng Điềm Tần không còn nữa”. Huyền Lăng úp mặt vào lòng bàn tay của tôi, mặt của y rất nóng, râu lún phún đâm vào tay tôi, giọng có chút mơ hồ: “Thái y nói cái thai năm tháng, chân tay đều đã thành hình cả rồi. Đứa bé…”. Y im lặng, cơ thể run lên nhè nhẹ, khi y mở miệng nói tiếp, giọng đầy ắp nỗi đau xót như con thú bị thương, vào lúc này, y không phải là bậc đế vương đứng trên vạn người mà chỉ là người cha vừa mất đi con nhỏ: “Trẫm lại mất đi một đứa con nữa, vì sao con cái của trẫm đều không thể yên lành ra đời, lớn lên cơ chứ? Chẳng lẽ trời xanh trừng phạt trẫm như vậy còn chưa đủ sao?!”.

Tôi nghĩ y quá đau đớn nên đã hồ đồ rồi, tôi vô cùng đau lòng, chua xót đến rơi lệ. Lặng lẽ rúc vào ngực y, nhẹ nhàng ôm lấy y. Áp sát vào mặt y, tôi dịu giọng khuyên nhủ: “Tứ lang cả đêm không ngủ, hay là nghỉ ngơi một lúc ở chỗ thần thiếp nhé!”.

Y “ừ” một tiếng, mặc cho tôi đỡ y nằm xuống. Y nặng nề chìm vào giấc ngủ, trước khi nhắm mắt còn siết chặt lấy tay tôi, ánh mắt nóng bỏng, thiết tha. “Hoàn Hoàn, nàng nhất định phải sinh đứa bé này bình an, trẫm sẽ thương yêu nó hết mực. Hoàn Hoàn!”.

Tôi dịu dàng ngắm gương mặt tiều tụy của y, gối đầu lên ngực y, hứa hẹn: “Vâng! Hoàn Hoàn nhất định sẽ sinh đứa bé này ra. Tứ lang, chàng ngủ ngon nhé, Hoàn Hoàn sẽ ở bên cạnh chàng”.

Y nắm lấy tay tôi, chìm vào giấc ngủ. Tôi nhìn y, cảm giác ấm áp và thương cảm trong lòng đan xen, vấn vít. Tôi chợt nhớ ra, từ đầu đến cuối y chẳng nhắc đến Điềm Tần lần nào, nữ nhân đó cũng vừa chịu nỗi đau mất con giống y.

Từ tận đáy lòng, tôi không khỏi cảm thán, Huyền Lăng, người cũng thật bạc bẽo!

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s