(Type) Hậu cung Chân Hoàn truyện – T2C15


Chương 15: Hoa nhà ai nở ong bướm động lòng

Người dịch: Hồ Thanh Ái
https://thanhthoigian.wordpress.com

Trong lòng không được vui vẻ, khiến thân thể có phần hao gầy, tôi uể oải chẳng muốn ăn uống gì. Bức Xuân sơn đồ chưa thêu được mấy mũi, tôi đã cảm thấy vô cùng chán nản, gạt nó sang một bên rồi đi ra, nằm gục xuống giường.

Nửa đêm nghe tiếng mưa lạnh tạt vào cửa sổ, tí tách rả rích khiến người phiền não, tôi không sao ngủ ngon giấc. Sáng thức dậy, tôi càng thấy bực bội, tựa hồ có thứ gì đó nghẹn lại nơi lồng ngực, lúc hầu hạ tôi thay y phục, Hoán Bích giật mình khuyên: “Tiểu thư, hay là mời thái y đến xem mạch đi thôi, sắc mặt của người nhìn tệ lắm!”.

Tôi cố ngồi dậy rồi bảo: “Không cần đâu. Chắc tại hai hôm nay trời lúc nóng lúc lạnh nên bị cảm một chút, bây giờ mời thái y đến sẽ trễ giờ thỉnh an Hoàng hậu, khó tránh khỏi bị người gièm pha nói là ta giả vờ giả vịt. Đợi sau khi thỉnh an Hoàng hậu quay về, uống một chén nước gừng nóng là ổn thôi!”.

Hoàn Bích có chút lo âu, quan sát tôi rồi thưa: “Vậy để nô tỳ gọi thêm hai người đi cùng với tiểu thư”.

Sau khi chuẩn bị xong xuôi, tôi bèn đi đến cung của Hoàng hậu để thỉnh an, không ngờ hôm nay Huyền Lăng cũng có mặt, thỉnh an xong, ngồi xuống, nói chuyện phiếm một hồi, Huyền Lăng thấy mọi người đã đến đông đủ bèn chỉ sang Hoa Phi bảo: “Bệnh dịch trong cung đã sơ bộ được ngăn chặn, không thể không nói đến công lao của Hoa Phi. Từ hôm nay trở đi, trẫm khôi phục quyền phụ trợ quản lý lục cung cho Hoa Phi”. Nghe những lời này, tôi càng thấy khó chịu, chỉ biết siết chặt lấy chung trà trong tay, thầm cảnh cáo mình tuyệt đối, tuyệt đối không được nổi giận.

Hoa Phi yểu điệu đứng dậy, thưa: “Tạ ơn Hoàng thượng!”.

Sắc mặt của nàng ta hết sức tươi tỉnh, làn da trơn nhẵn, hồng hào, cứ như thể biết trước Huyền Lăng sẽ khôi phục quyền lực cho mình nên cố ý ăn diện đẹp đẽ, đường hoàng, hết sức kiều diễm. Huyền Lăng dặn dò: “Hoa Phi, nàng phải biết tuân thủ bổn phận của phi tử, giúp đỡ Hoàng hậu”.

Câu nói này như mũi tên bắn thẳng vào tim, tôi suýt cắn nát môi, chuyện tôi không muốn xảy ra nhất cuối cùng cũng đến. Bao tâm huyết bỏ ra trước đây coi như uổng phí hết cả. Tôi cố hết sức kiềm chế cơn giận trào dâng trong lòng, theo mọi người đứng dậy chúc mừng Hoa Phi. Hoàng hậu chỉ bình tĩnh mỉm cười. “Chúc mừng Hoa Phi muội muội!”.

Hoa Phi hết sức đắc ý, liếc qua liếc lại, vô cùng phấn chấn. Thế nhưng Hoàng hậu chưa kịp dứt lời, Huyền Lăng đã tủm tỉm cười nhìn sang Phùng Thục nghi, nói: “Thục nghi tiến cung cũng được năm sáu năm rồi phải không?”. Y dừng lại một lát. “Thục nghi Phùng thị tính tình hiền thục, nhã nhặn giữ lễ, vào cung đã lâu, hành vi cung kính, phong làm chính nhị phẩm phi, ban hiệu Kính”.

Đột nhiên được phong phi, Phùng Thục nghi bất giác ngẩn người, Huyền Lăng bảo: “Sao rồi, vui mừng đến phát ngốc rồi ư, đến tạ ơn mà cũng quên mất?”.

Phùng Thục nghi lúc này mới bừng tỉnh, vội vã khuỵu gối tạ ơn, Huyền Lăng lại ra lệnh: “Nghi thức phong phi sẽ được tổ chức vào ngày Hai mươi sáu tháng này. Kính Phi, nàng và Hoa Phi vào cung cùng một năm, cũng là bậc lão luyện trong cung rồi. Nàng phải giúp đỡ Hoa Phi, cùng nàng ta quản lý hậu cung, chia sẻ nỗi vất vả của Hoàng hậu”.

Phùng Thục nghi trước giờ không được sủng ái nhiều, không thể sánh vai so bì với Hoa Phi được. Hôm nay được đột ngột phong phi, lại có thêm quyền phụ trợ quản lý hậu cung, đúng là niềm vui ngoài sức tưởng tượng, nàng ta vô cùng hớn hở. Nhưng tính nàng ta vốn cẩn thận, chỉ kín đáo tủm tỉm cười rồi hành lễ tạ ơn.

Trước tình thế như vậy, sắc mặt của Hoa Phi lập tức xịu xuống. Tôi suy nghĩ một thoáng đã hiểu ngay, tôi vào cung chưa được bao lâu, đương nhiên không thể phong phi để đối chọi với Hoa Phi được. Huyền Lăng sợ Hoa Phi đắc thế, bèn chọn Phùng Thục nghi để chia quyền với nàng ta, giữ được sự cân bằng trong hậu cung.

Tôi bèn cười tươi như hoa, thưa: “Chúc mừng Kính Phi nương nương”. Lời xưng tụng này thực lòng hơn rất nhiều so với câu nịnh hót Hoa Phi khi nãy.

Sau khi tiễn Huyền Lăng rời đi, mọi người cũng ra về. Hoa Phi vừa lấy lại được đại quyền, mọi người đành phải nhường nàng ta đi trước.

Tôi ngồi trên kiệu mềm, đám nội giám khiêng kiệu bước đi chỉnh tề đều như đếm. Tôi nửa mừng nửa lo, mừng cho Phùng Thục nghi được phong phi, lo vì Hoa Phi được khôi phục địa vị, khí thế hung hãn, chỉ e Phùng Thục nghi không đủ sức kháng cự lại.

Lòng tôi cứ rối loạn như bị ai giày vò, đến tiếng hoàng oanh ríu rít trên cành xuân cũng làm tôi bực bội, tôi bèn bảo: “Đến Tồn Cúc đường thăm Thẩm Dung hoa”.

Tiểu Doãn tử giật bắn mình, vội vã khuỵu gối hành lễ rồi thưa: “Tha cho nô tài nhiều chuyện, Dung hoa tiểu chủ chưa khỏi hẳn, chúng ta không nên ghé qua. Huống gì tiểu chủ người sáng nay thức dậy không được khỏe lắm, hay là trở về cung nghỉ ngơi đã!”.

Tôi đáp: “Ta không sao. Với lại có gì phải sợ cơ chứ, đốt thêm nhiều lá ngải là được. Đám cung nhân kia chẳng phải cũng ở bên cạnh hầu hạ hay sao?”.

Tiểu Doãn Tử cười bồi. “Nói là nói vậy, nhưng tiểu chủ thân thể ngàn vàng…”. Thấy tôi nghiêm mặt lại, cuối cùng hắn không dám nói gì thêm, lập tức quay đầu đi về phía Tồn Cúc đường.

Phùng Thục nghi được phong làm Kính Phi, tuy thánh chỉ vẫn chưa chính thức ban xuống nhưng Huyền Lăng đã ra khẩu dụ, nhất thời mọi người trong hậu cung đều đến Quân Chiêu điện của nàng ta để chúc mừng, Tồn Cúc đường bên cạnh càng thêm vắng vẻ. Lúc tôi tiến vào thì thấy bên trong cũng an tĩnh, đã khôi phục vẻ ngoài tao nhã như xưa, không còn chút uể oải, suy sụp. Mấy ả tiểu cung nữ vây quanh lò sắc thuốc, mùi lá thuốc bốc lên nức mũi, chúng thấy tôi đến vội đứng dậy thỉnh an.

Bước vào trong, tôi thấy Phương Nhược đang đứng hầu, Bạch Linh và Thải Nguyệt ở sau lưng. Tôi tủm tỉm cười. “Nghe nói Hoàng thượng cố ý dặn dò cô cô ở lại đây hầu hạ cho đến khi My tỷ tỷ khỏi hẳn, thật khổ cực cho cô cô quá!”.

Phương Nhược mỉm cười, thưa: “Tiểu chủ nói vậy, nô tỳ thật không dám nhận”. Rồi chỉ sang phía giường ngủ. “Dung hoa tiểu chủ hôm nay đã khỏe nhiều rồi, tiểu chủ đến đúng lúc lắm!”.

Tôi hỏi lại: “Thật ư?”. Rồi không thèm để ý gì đến Tiểu Doãn Tử méo mặt nháy mắt ra hiệu, tôi ngồi ngay xuống bên giường. “Tỷ tỷ hôm nay trông khỏe hơn nhiều rồi!”.

Sắc mặt của My Trang đã tươi tỉnh hơn hẳn ngày trước, cố nhướng mắt miễn cưỡng với tôi. Tôi sợ tỷ tức giận, bèn không nhắc gì đến chuyện Hoa Phi khôi phục địa vị, chỉ chọn những chuyện vui kể cho tỷ ấy nghe.

My Trang lẳng lặng nghe tôi kể chuyện, tôi mỉm cười bảo: “Phùng Thục nghi trở thành Phùng Kính Phi, tỷ cũng ổn rồi, giờ lại khôi phục địa vị Dung hoa”.

Nụ cười của My Trang đầy vẻ chán nản, tỷ dùng ngón tay búng vào hoa văn trên gối, bảo: “Là Dung hoa hay không thì có gì quan trọng cơ chứ, chẳng khác gì Thường tại, chỉ là một cách xưng hô mà thôi. Tỷ thực sự quá mệt mỏi…”.

Tôi cho rằng tỷ bệnh tật sinh nản lòng, lại chịu rất nhiều oan khuất trong lúc bị giam lỏng nên mới nói những lời tự thương thân mình thế này, tôi bèn cố ý khuyên: “Sắc mặt của tỷ tỷ đã khá hơn nhiều rồi, hay là đứng dậy ra ngoài đi dạo một lát. Thời tiết bên ngoài đang đẹp, không khí lại trong lành”.

My Trang vẫn uể oải đáp: “Tỷ lười ra ngoài lắm, gặp người khác là phiền. Ở nơi này yên tĩnh tốt hơn”.

Đang lúc nói chuyện, Ôn Thực Sơ tiến vào bắt mạch thỉnh an, bất ngờ nhìn thấy tôi cũng có mặt, hắn có chút ngượng ngùng, không biết nên vào hay nên cáo lui. Tôi cười, bảo: “Ôn thái y khách sáo quá, lúc trước gặp ta đâu có thái độ thế này. Ta vẫn chưa kịp cảm tạ ngài, bệnh của My tỷ tỷ cũng nhờ ngài mát tay chữa trị”.

Ôn Thực Sơ thưa: “Tiểu chủ đã có lệnh, vi thần vốn phải hết sức hết lòng. Huống gì vi thần không dám kể công, đều là nhờ các bậc danh y ở Thái y viện tìm được phương thuốc hay, vi thần mới có thể giúp đỡ hai vị tiểu chủ”.

Tôi tủm tỉm cười. “Ôn thái y chữa bệnh mát tay, người trong thái y viện ai mà không biết chứ, đại nhân không cần quá khiêm tốn như vậy!”.

Hắn mỉm cười, khiêm tốn nói vài câu rồi ngồi xuống xin My Trang chìa tay ra để bắt mạch. Năm ngón tay của My Trang để móng dài ba phân, sơn màu đỏ nhạt của hoa kim phượng. Phương Nhược bước đến, đặt một chiếc khăn lụa lên cổ tay của My Trang.

Ôn Thực Sơ vừa đặt tay bắt mạch, My Trang mặt thoáng ửng hồng, khuôn mặt vẫn còn vương nét bệnh tật, lại bị sắc đỏ tươi của tấm rèm ánh vào, đôi má ửng đỏ kỳ lạ chẳng khác gì trong lúc mê man sốt nặng. My Trang giơ cánh tay kia lên vuốt phẳng tóc mai, bảo: “Ngươi vào mà chẳng báo trước một tiếng, ta tóc tai rối bời thế này, đúng là thất lễ quá!”.

Nghe vậy, Ôn Thực Sơ càng không dám ngẩng lên, khẽ ho hai tiếng che giấu vẻ ngượng ngùng, thưa: “Tiểu chủ là bệnh nhân, vốn không cần để ý đến chuyện này, huống hồ Hoàng thượng đã ra lệnh cho vi thần thường xuyên đến bắt mạch”. Hắn lộ vẻ lo âu. “Là sơ sót của vi thần”.

My Trang thấy bộ dạng của hắn như vậy liền bảo: “Thôi đi, mấy ngày trước ta bệnh quá nặng, bề ngoài xấu xí còn hơn thế này, ngươi cũng nhìn thấy rồi!”.

Tôi che miệng cười, bảo: “Tỷ tỷ dẫu có bệnh thì cũng là một bệnh mỹ nhân. Tây Thi có bệnh đau ngực, nhưng Đông Thi chẳng phải cũng ngay ngáy muốn bắt chước nhăn mặt hay sao? Chuyện đó cho thấy mỹ nhân dẫu bệnh hay không bệnh thì cũng đều đẹp cả”.

My Trang cười đến thở hổn hển, Ôn Thực Sơ nghe vậy cũng đỏ mặt. Tôi bèn mỉm cười, nói: “Vị Dung hoa tỷ tỷ này của ta vốn là người đoan trang, cẩn thận, chú trọng vẻ bề ngoài, theo lý mà nói, khi thái y đến bắt mạch cho bọn ta thì phải ngồi ở bên ngoài rèm. Chỉ có điều, một là căn bệnh này phải nhìn, nghe, hỏi, sờ mới được, hai là thái y cũng đã chăm sóc cho tỷ tỷ nhiều ngày, cũng tính là quen thuộc. Chúng ta không cần cứng nhắc tuân theo những lễ tiết vô nghĩa ấy”.

Ôn Thực Sơ hỏi thêm vài câu về chuyện ăn uống, giữ ấm, rồi thưa: “Chỉ ăn mỗi cháo trắng, rau xanh tuy thanh đạm vừa miệng nhưng chung quy lại chẳng mấy bổ dưỡng. Huống hồ tiểu chủ dạ dày không được khỏe, cần phải chú trọng bồi dưỡng thêm”.

My Trang đáp: “Những món dầu mỡ béo ngậy không sao cho vào miệng được, cũng chẳng muốn ăn”.

Ôn Thực Sơ dịu giọng khuyên nhủ: “Thuốc uống vào vốn đã làm tổn thương dạ dày nếu không có hứng ăn uống thì công hiệu của thuốc không được cao đâu”. Hắn ngẫm nghĩ một lát rồi bảo: “Vậy vi thần sẽ tìm vài món dược thiện cho tiểu chủ”. Nói xong, hắn nhìn sang tôi: “Tinh thần của Tiệp dư tiểu chủ cũng không được tốt lắm, hãy lấy rễ sâm nấu với gà ác, vừa bổ âm dưỡng nhan, lại bổ máu nữa!”.

Khuôn mặt mệt mỏi của My Trang lộ nét cười như có như không. “Việc gì mà phải tiết kiệm như thế, dùng cả củ sâm rừng là được, chẳng phải là không ăn nổi, sao cứ nhăm nhăm chọn mỗi rễ sâm cơ chứ?”.

Ôn Thực Sơ cười bồi. “Dung hoa tiểu chủ chưa biết đấy thôi, Tiệp dư tiểu chủ vốn thiếu máu sâm rừng chỉ bổ khí, sử dụng không hợp. Giờ đang là mùa xuân, không so được với mùa đông, dùng sâm rừng chẳng những không hợp vị với gà ác mà thân thể của tiểu chủ cũng chẳng thể chịu nổi. Nhưng mà ‘khí là chủ đạo của máu’, ‘máu là mẹ của khí’ hai thứ này gắn kết chặt chẽ không thể tách rời, dùng rễ sâm lại bổ dưỡng cho cả khí và máu”.

My Trang bảo: “Nghe ngươi nói cũng có lý đấy! Vậy ngươi xem thử xem, ta nên ăn thứ gì mới phải?”.

Ôn Thực Sơ thưa: “Hạt cẩu kỳ, nhân ý dĩ, củ từ bổ lá lách lợi khí, nụ hoa hồng nấu với cháo gạo tẻ có thể làm giảm đau dạ dày và khí nóng ở gan, rất phù hợp với tiểu chủ”.

Tôi lên tiếng: “Cảm ơn ngươi đã căn dặn chu đáo!”.

My Trang lúng liếng nhìn sang tôi, ho khan hai tiếng rồi mới cười nhạt. “Muội đấy, lúc nào cũng khiến người khác sẵn sàng dốc hết tâm sức cho mình. Ôn thái y thấy có đúng như vậy không?”.

Ôn Thực Sơ chỉ thưa: “Chỉ là bổn phận của vi thần mà thôi!”. Nói xong, hắn cáo lui ra đến cửa, tự tay đóng lại cánh cửa sổ đang mở hờ, dặn dò Thải Nguyệt: “Mấy hôm nay gió vẫn còn lạnh, sáng sớm và chiều tối đừng mở cửa sổ, tiểu chủ nhà cô không chịu nổi đâu, giữa trưa mở hé ra để có thông khí là đủ rồi!”.

Thải Nguyệt mỉm cười, thưa: “Đại nhân đúng là còn chu đáo hơn cả bọn tôi nữa. Hiện giờ Hoàng thượng đã đặc biệt hạ chỉ cho ngài đến chữa bệnh cho tiểu thư bọn tôi, coi như cũng có thể đến thăm công khai rồi, mấy ngày trước đúng là vất vả, khổ sở không ít”.

Ôn Thực Sơ chỉ mỉm cười rồi quay đầu lại, thưa: “Tiệp dư tiểu chủ dặn đi dặn lại là phải hết lòng chăm sóc cho tiểu chủ nhà cô, ta dám không hết lòng hay sao?”.

Tôi nghe bọn họ nói chuyện, quay đầu lại thì thấy My Trang ngẩn ngơ ngồi tựa vào gối, không nói tiếng nào. Tôi cho rằng tỷ nói khá lâu nên thấy mệt, bèn đắp chăn cho tỷ, định khuyên tỷ ngủ thêm một lát. My Trang nhìn tôi, hỏi: “Sắc mặt của muội không được tốt lắm, vì sao vậy?”.

Tôi vội chối ngay: “Không có gì đâu, chẳng qua là đêm ngủ không yên mà thôi!”.

My Trang nghiêng người, bảo: “Có nhiều lý do khiến cho đêm ngủ chẳng yên, muội không chịu nói thì thôi. Tỷ tuy ngồi dưới giếng thật nhưng không phải không biết tí gì về tình hình bên ngoài đâu. Vị kia mấy ngày nay hẳn là vinh quang, náo nhiệt lắm đấy! Chỉ có điều muội cũng phải chú ý giữ gìn sức khỏe”. Nói xong, tỷ dừng lại rồi hỏi: “Nghe nói Lăng Dung cũng không được khỏe lắm, phải không?”.

Tôi không muốn tỷ lo lắng thêm, bèn đáp: “Phong hàn mà thôi, không có gì đáng lo lắm!”.

My Trang bảo: “Tuy nói là bệnh dịch không còn đáng sợ nữa nhưng không thể coi thường bệnh phong hàn đâu. Nàng ta nhờ giọng ca mà được sủng ái, bị khàn giọng thì không ổn đâu”.

Tôi đáp: “Muội cũng đã dặn dò nàng ta phải chú ý cẩn thận rồi. Chỉ có điều đã đưa bao nhiêu thuốc sang mà chẳng thấy có tác dụng gì, chỉ e là do bình thường cơ thể của nàng ta vốn đã yếu ớt sẵn”.

Tôi thấy tỷ có vẻ mệt mỏi, không tiện ngồi lâu, bèn lên tiếng cáo từ. My Trang bảo: “Muội về đi, không có chuyện gì thì cũng đừng sang đây nhiều, lỡ dính phải bệnh khí của tỷ thì không tốt đâu. Tỷ cũng sợ gặp người khác lắm, trong lòng cứ nghèn nghẹn, khó chịu”.

Tôi ngẫm nghĩ một lát rồi cười bảo: “Cũng được, tỷ cứ tĩnh dưỡng cho khỏe. Lần tới tỷ sang thăm muội chứ chẳng cần muội sang thăm tỷ làm gì”.

Tôi đi ra đến ngoài thì gặp Ôn Thực Sơ đang chỉ cách cho cung nữ pha chế thuốc, hắn thấy tôi bèn khom người hành lễ, tôi đưa mắt ra hiệu cho hắn rồi vịn tay Lưu Chu chầm chậm rời đi. Quả nhiên chẳng bao lâu sau đã thấy hắn hối hả đuổi kịp, tôi mỉm cười. “Khi nãy không tiện nói chuyện, đành phiền đại nhân đi thêm một chuyến”. Tôi từ từ thu lại nụ cười, nghiêm mặt hỏi: “Giang Mục Dương, Giang Mục Y vốn sở trường phụ khoa và chăm sóc trẻ nhỏ, sao đột nhiên lại biết cách trị liệu dịch bệnh kia chứ, mà lại thành thạo đến mức này? Thật không khỏi khiến người ta sinh lòng nghi ngờ. Lại nói Hoa Phi thức suốt đêm giúp tra cứu y thư. Hoa Phi có biết chút văn chương nhưng nói về y thuật thì chỉ e nàng ta đau đầu, nhức óc không chịu nổi”.

Ôn Thực Sơ trầm ngâm hồi lâu rồi chậm rãi thưa: “Nếu vi thần nói phương thuốc chữa dịch bệnh này quá nửa xuất phát từ tay của vi thần, tiểu chủ có tin không?”.

Tôi đáp: “Ta tin. Ngươi quả thực có năng lực. Nhưng vì sao phương thuốc này lại lọt vào tay bọn họ?”.

Hắn thưa: “Vi thần chỉ mới viết ra được quá nửa mà thôi, vì chưa nghĩ được chu toàn nên chưa dám tự tiện sử dụng, chỉ cất trong hộc tủ ở Thái y viện rồi lại bận bịu chăm sóc Thẩm Dung hoa, chỉ e là bọn họ nhìn thấy bèn chiếm làm của riêng. Bọn họ hẳn cũng đã thêm vài vị thuốc, chỉ là không thông thạo cho nên phương thuốc không khỏi có phần quá mạnh. Do đó, thần có sửa đổi lại, cho Thẩm Dung hoa uống loại hòa dịu hơn một chút”.

Tôi gật đầu. “Ngươi làm vậy không sai. Lúc này, bọn họ lập được công lớn, ngươi có nói ra thì cũng chẳng ai tin, ngược lại còn khiến người ta hiểu lầm là ngươi sốt ruột muốn kể công. Ngươi an tâm đi, chuyện này ta đã có toan tính riêng”. Tôi tủm tỉm cười. “Nếu phương thuốc quá nửa là do ngươi nghĩ ra thì quá tốt rồi! Chim hết vất cung, đại nhân ngài sắp được nổi danh rồi”.

Vài ngày sau đó, tôi lại đến cung của Hoàng hậu để thỉnh an. Ngoài vườn của Phượng Nghi cung trồng rất nhiều loại hoa cỏ, hiện giờ thời tiết ấm áp, mẫu đơn, thược dược tranh nhau khoe sắc, cả vườn rực rỡ sắc màu. Nhất là hoa mẫu đơn từng cụm nở rộ, như gấm thêu, đa phần đều là loại quý hiếm như Diêu hoàng, Ngụy tử, Nhị kiều.

Mọi người đi theo Hoàng hậu đứng dưới chái hành lang ngắm hoa, xuân ấm hoa nở, chim hót líu lo, hương thơm ngập tràn, các phi tần thướt tha, quyến rũ, thỏ thẻ nói cười, hết sức náo nhiệt.

Hoa Phi vùng dậy, Kính Phi được sắc phong, Đỗ Lương viện mang thai, ba người họ đương nhiên cực kỳ nổi bật, không ai sánh bằng. Trong số đó, Đỗ Lương viện là cao quý nhất. Ai cũng biết thực ra chỉ có cái bụng của nàng ta là cao quý mà thôi, nhưng về sau mẹ quý nhờ con, tiền đồ rộng mở.

Hoàng hậu chỉ cho Đỗ Lương viện ngồi xuống, lại còn dặn cung nữ đem đệm lông ngỗng ra đặt xuống ghế. Hoàng hậu tươi cười dặn dò: “Ngươi đã mang thai được bốn tháng rồi, phải hết sức cẩn thận”.

Đỗ Lương viện tạ ơn xong liền ngồi xuống cùng ngắm hoa với mọi người. Tôi đứng gần Đỗ Lương viện, thoáng ngửi thấy mùi phấn son trên người nàng ta hết sức ngọt ngào, dễ chịu, bèn mỉm cười khen: “Mùi hương này thơm thật đấy, hình như không phải là loại trong cung hay dùng”.

Đỗ Lương viện cười khẽ, không giấu được vẻ kiêu căng tự đắc. “Mũi của Tiệp dư tỷ tỷ thính thật đấy, đó là hương do Hoàng thượng ban cho ta tháng trước. Thái y nói ta đang mang thai, tối kỵ dùng các loại phấn son có thành phần xạ hương cho nên Hoàng thượng lệnh cho Yên chi phường điều chế loại mới cho ta, nghe nói là dùng hoa lài và nước cất từ hoa, thêm vào bột gạo trắng mà thành, tên cũng rất độc đáo, gọi là Mị hoa nô, vừa không ảnh hưởng đến thai nhi, lại khiến cho da mặt trơn bóng, ta hết sức vừa lòng”.

Nàng ta huênh hoang nói một tràng dài, ít nhiều gì cũng có ý khoe khoang, sao tôi không hiểu, bèn nói vuốt theo: “Nói như vậy thì đúng là món tốt khó có được, Hoàng thượng đúng là hết mực quan tâm đến muội muội”.

Đỗ Lương viện bảo: “Nếu tỷ tỷ thích thì ta sẽ tặng cho tỷ tỷ một ít”.

Tôi cười nhạt. “Vật này là do Hoàng thượng tặng riêng cho muội muội, thân làm tỷ tỷ sao lại nỡ lấy cơ chứ?”.

Đỗ Lương viện đưa một trái quýt cho thị nữ bóc giúp, miệng nói: “Vậy cũng đúng, dù gì cũng là tâm ý của Hoàng thượng, không thể tùy ý tặng được. Tỷ tỷ đã khách sáo như vậy thì muội muội cũng không miễn cưỡng tỷ tỷ phải nhận đâu”.

Trong lòng bực dọc nhưng ngoài miệng tôi vẫn bình thản “ừ” một tiếng, Hân Quý tần đứng bên không kìm được, cười lạnh một tiếng, bảo: “Đã là tâm ý của Hoàng thượng thì Đỗ Lương viện ngươi hãy giữ cho kĩ, tốt nhất là đặt lên hương án mà thờ, chứ thoa lên mặt thì gió thổi nắng hong, vậy chẳng phải là làm cạn hết tâm ý của Hoàng thượng hay sao?”. Nói xong, nàng ta không thèm để ý đến Đỗ Lương viện đang giận đến sững người, kéo tôi bỏ đi, vừa đi vừa lầm bầm trong miệng: “Ai mà chẳng mang thai được cơ chứ, bản cung nhìn bộ dạng tự đắc của ả ta chẳng vừa mắt chút nào”.

Tôi vội khuyên: “Hân tỷ tỷ bớt giận đi mà, hiện giờ người ta đang vênh vang như thế, tỷ việc gì phải khổ sở bực dọc với người ta?”.

Hoàng hậu thấy Hân Quý tần lầm bầm gì đó bèn hỏi: “Hân Quý tần nói gì vậy?”.

Cẩn Phi ở bên nghe được những lời của tôi và Hân Quý tần bèn vội nói tránh sang chuyện khác: “Trời ấm áp thật, hay là Hoàng hậu cho người đưa Tùng Tử ra tắm nắng một lát đi!”.

Hoàng hậu mỉm cười. “Cẩn Phi thích con mèo Tùng Tử này thật, lần nào đến cũng ôm nó suốt. Chân Tiệp dư trước giờ đến chạm vào cũng không dám”. Nói xong, nàng ta bèn lệnh cho cung nữ Hội Xuân ôm Tùng Tử đến”.

Tôi mỉm cười, thưa: “Thần thiếp vốn nhát gan, khiến Hoàng hậu nương nương chê cười rồi. Nhưng mà Tùng Tử trong tay của Cẩn Phi nương nương quả thật là rất ngoan ngoãn”.

Hoàng hậu cũng cười. “Đúng vậy! Con mèo này cũng biết nhìn người lắm”.

Cẩn Phi cười bồi. “Nương nương lại nói đùa rồi, là nương nương khéo dạy dỗ nó mới đúng, vừa không sợ người lại không cắn người”.

Chỉ trong chốc lát, Hội Xuân đã ôm Tùng Tử đi tới, dưới ánh mặt trời, bộ lông của Tùng Tử bóng loáng như bôi mỡ, Kính Phi cười bảo: “Hoàng hậu nương nương quả thật mát tay, nuôi mèo thật khéo, nhìn bộ lông của nó chẳng khác gì gấm đoạn”.

Hội Xuân đưa con mèo đến tận tay Cẩn Phi, Kính Phi lên tiếng: “Muội nhớ Cẩn Phi tỷ tỷ trước đây cũng từng nuôi một con mèo tên là Hắc Thủy, cũng lanh lợi lắm, chỉ là sau đó chẳng hiểu vì sao lại biến mất, tỷ tỷ rất biết cách cưng nựng mấy con vật nhỏ này”. Nói đến đây, nàng ta không khỏi lấy làm lạ. “Con mèo này sao hôm nay lại không chịu ở yên như thế, coi bộ khá là nóng nảy”.

Cẩn Phi vuốt ve phần lưng uốn lượn của Tùng Tử, cười, bảo: “Cũng chẳng trách nó không chịu ở yên, đang là mùa xuân mà!”. Nói đến đây thì có phần ngượng ngập, nàng ta vội chữa lời: “Ta vốn rất thích nuôi mèo, nhưng sau đó sinh được hoàng trưởng tử, thái y dặn dò không nên nuôi nữa, thế là ta bèn thả nó đi”. Lúc nói chuyện, ngón tay của Cẩn Phi lay động, trên móng tay có đeo hộ giáp uốn khúc chạm rồng mạ vàng, đính đầy ngọc bích, lấp lánh vui mắt dưới ánh mặt trời.

Tôi mỉm cười, nói xen vào: “Người ta thì hay nuôi mèo nuôi chó, Kính Phi tỷ tỷ chỉ thích nuôi những loại khác hẳn bình thường. Lần trước muội đến điện Quân Chiêu của tỷ tỷ, vừa bước vào đã giật bắn cả mình, trong hồ pha lê của Kính Phi tỷ tỷ có nuôi một con rùa to đùng”.

Kính Phi cười, bảo: “Chẳng qua là tỷ thích nó vì nó yên tĩnh, lại dễ nuôi, cho ăn thứ gì là ăn thứ đó. Tỷ vốn không muốn bỏ công sức nuôi vật gì, tay chân vụng về, có muốn nuôi cũng chẳng nuôi được”.

Tôi bảo: “Kính Phi tỷ tỷ nói mình tay chân vụng về thì muội muội đây không biết mình thuộc loại gì nữa. Kính Phi tỷ tỷ tự bêu xấu mình như vậy, muội ngu ngốc, vụng về hơn tỷ tỷ gấp mười lần, xem ra còn tệ hại không nước nào nói nổi”. Mọi người đang ríu rít trò chuyện, thấy tôi nói vậy không kìm được, phá lên cười.

Hoa Phi vốn đang thích thú ngắm nghía mấy cụm thược dược, nghe thấy bên này nói chuyện bèn nhìn tôi, khẽ “hừ” một tiếng. “Phùng Thục nghi vẫn còn chưa chính thức phong phi, Tiệp dư ngươi lại luôn miệng gọi Kính Phi, Kính Phi, đúng là quá sức ton hót nịnh nọt”. Nàng ta cười một tiếng rồi liếc xéo Phùng Kính Phi. “Về sau lẽ nào không có cơ hội để gọi, việc gì mà phải gấp gáp như vậy chứ?”. Nói xong, nàng ta che miệng cười khúc khích.

Trong vườn giờ chỉ nghe thấy mỗi tiếng cười sảng khoái, đắc ý của nàng ta vang vọng, tôi đang định cãi lại thì cổ họng chợt nghẹn đắng, trước mắt tối đen, chỉ thấy sao bay khắp chốn, không khỏi phải hít sâu một hơi để giữ bình tĩnh. Kính Phi quay đầu không đáp, các phi tần khác cũng thu lại nụ cười, ngượng ngập không biết nên cư xử thế nào mới phải.

Hoàng hậu hái một đóa mẫu đơn màu hồng, cười, bảo: “Hoa Phi ngươi cũng bắt bẻ hơi quá rồi. Có chính thức phong phi hay không thì cũng quan trọng gì chứ, chỉ cần trong lòng Hoàng thượng phong nàng ta là Kính Phi là đủ rồi, người nói có phải không?”.

Vẻ mặt Hoa Phi cứng ngắc, nàng ta ngẩng đầu, đáp: “Là đúng mà không đúng. Có phúc thì chẳng sợ chờ đợi, chỉ e có kẻ vô phúc, chỉ kém một giây, một phút thôi, cuối cùng cũng chẳng được gì”.

Hoàng hậu chẳng hề tức giận, chỉ tươi cười bảo Kính Phi: “Hôm nay đã là Hai mươi ba rồi, chỉ còn hai, ba ngày nữa là đến lúc sắc phong, ngươi cũng nên chuẩn bị đi”. Lại bảo Hoa Phi: “Kính Phi làm gì mà vô phúc cơ chứ, nàng ta vào cung cùng một ngày với Hoa Phi, hiện giờ chẳng những được phong phi mà chẳng bao lâu sau còn phải giúp muội muội quản lý mọi chuyện trong hậu cung. Muội muội có người hỗ trợ, đó là phúc của muội muội. Bản cung lại càng có phúc, được hưởng thanh nhàn”. Vừa dứt lời, mọi người đã luôn miệng xưng tụng Hoàng hậu phúc đức sâu dày.

Hoa Phi cũng không đáp lời, chỉ cười lạnh một tiếng, chằm chằm nhìn vào đóa mẫu đơn màu hồng phấn trên tay Hoàng hậu, bảo: “Hoa mẫu đơn này nở đẹp thật đấy, chỉ là màu hồng phấn suy cho cùng vẫn là loại thứ cấp, không xứng được tôn trọng, thậm chí còn chẳng bằng thược dược, tuy chẳng phải hoa vương nhưng đỏ tươi chói mắt mới đúng là màu sắc đáng trọng”. Hoa Phi vừa nói xong, mọi người ai cũng thót tim nhưng không tiện bình phẩm gì. Lúc này trên đầu Hoa Phi đang cài một bông thược dược đỏ tươi, càng tôn thêm nhan sắc diễm lệ và đôi mắt lúng liếng quyến rũ của nàng ta.

Mọi người đều biết màu hồng phấn là dành cho vợ lẽ, vợ cả chỉ dùng màu đỏ tươi, đỏ sẫm, lúc này Hoa Phi cài hoa đỏ, trong tay Hoàng hậu lại là hoa màu hồng, tôn ti đảo loạn, nhất thời mọi người đều im phăng phắc, không ai dám tùy tiện mở miệng nói chuyện.

Hoàng hậu đang cầm đóa mẫu đơn, vứt đi không được mà giữ cũng không xong, hết sức bối rối, còn Hoa Phi lại lộ vẻ vênh vang tự đắc. Tôi bình tĩnh lên tiếng: “Thần thiếp lúc nhỏ có đọc được một bài thơ của Lưu Vũ Tích, giờ đọc có lẽ rất hợp cảnh, xin phép được bêu xấu trước mặt Hoàng hậu và các vị tỷ tỷ vậy”.

Hoàng hậu đang bối rối, thấy tôi lên tiếng giải vây bèn thuận miệng bảo: “Ngươi đọc đi!”.

Tôi chậm rãi ngâm: “Ngoài sân thược dược đẹp riêng mình, sen trước ao tranh một chút tình. Duy chỉ mẫu đơn là quốc sắc, nở hoa chính lúc rộn kinh thành(*)”.

(*) Nguyên tác: “Đình tiền thược dược yêu vô cách, trì thượng phù cừ tịnh thiểu tình. Duy hữu mẫu đơn chân quốc sắc, hoa khai thời tiết động kinh thành”. Dịch thơ: Điệp Luyến Hoa.

Thơ chưa ngâm xong, Hoàng hậu đã mỉm cười hài lòng, tiện tay cài đóa mẫu đơn lên vạt áo. “Hay cho câu Duy chỉ mẫu đơn là quốc sắc! Tôn ti vốn nằm trong lòng người, thược dược có đỏ cách mấy thì cũng quá diêm dúa lòe loẹt, không thể sánh với mẫu đơn quốc sắc thiên hương”. Thấy Hoa Phi mặt hơi lộ vẻ tức giận, nàng ta bèn cười. “Hôm nay đến đây ngắm hoa, Hoa Phi muội muội sao lại có vẻ bực bội như thế? Đừng có nghĩ quẩn quá mà làm mất hứng!”.

Hoa Phi cố nén giận, thi lễ rồi quay người muốn bỏ đi, ai ngờ đi quá nhanh, chuỗi trân châu đeo trên cổ bị móc vào cành hoa, soạt một tiếng đứt rời, trân châu rơi xuống đất như mưa rào. Chuỗi trân châu đó hạt nào hạt nấy to bằng đầu ngón tay cái, tròn vành vạnh hết sức quý giá.

Hoa Phi không phát hiện ra, nghe Tào Tiệp dư đứng đằng sau “ôi chao” một tiếng mới quay người lại, vừa khéo đạp trúng vạt váy của Đỗ Lương viện đang đứng tránh sang bên nhường đường. Đỗ Lương viện không đứng vững, chân bất giác trượt đi, giẫm phải mấy hạt trân châu rơi vãi, người loạng choạng, miệng la oai oái cứu mạng. Kính Phi luôn miệng ra lệnh: “Còn không mau chạy lại đỡ!”. Trong lúc bối rối, cũng may có nội giám lanh lợi chạy lại đỡ Đỗ Lương viện, còn Kính Phi lại bị va phải một cú mạnh.

Mắt thấy thai rồng không bị ảnh hưởng, may mắn thoát nạn, cả Hoàng hậu và Kính Phi đều thở phào nhẹ nhõm. Tim tôi đập thình thịch, đưa mắt nhìn một lượt thì thấy Cẩn Phi đứng một bên, lặng lẽ vuốt ve bộ lông của Tùng Tử, tựa như chẳng hề nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn vừa diễn ra.

Tôi thấy bất an, Hoàng hậu ôm ngực niệm: “A di đà Phật! Cũng may Đỗ Lương viện không có chuyện gì!”. Lời nói chưa dứt, đột nhiên Cẩn Phi kêu thét một tiếng, Tùng Tử ở trong tay nàng ta gào lên the thé rồi phóng thẳng ra xa. Mọi người chưa nhìn rõ chuyện gì xảy ra thì đã thấy Tùng Tử lao thẳng về phía Đỗ Lương viện. Con mèo này bình thường ăn uống bồi bổ, to mập, khỏe mạnh cho nên sức vồ của nó vừa nhanh vừa mạnh, bộ dạng hung hãn khiến chẳng ai dám ngăn cản.

Trân châu rơi vãi đầy đất, có mấy tần phi sớm đã trượt chân té ngã, khắp vườn ồn ã tiếng khóc lóc, kêu gào, hết sức rối loạn. Đám nội giám cung nữ hết nâng người này lại đỡ người nọ, không biết làm thế nào mới phải.

Tùng Tử phóng tới quá đột ngột, mọi người nhất thời không kịp phản ứng, chính Đỗ Lương viện cũng sợ đến phát ngốc. Tôi biết ngay là tình hình không ổn, vốn đang đứng trong góc khuất, lúc này càng cần phải bước tránh đi. Đột nhiên, lưng tôi bị ai đó dùng sức đẩy mạnh, cả người lảo đảo ngã nhào, hướng thẳng về phía bụng của Đỗ Lương viện và Tùng Tử đang hùng hổ xông tới. Tôi sợ đến mức gần như không kêu nổi thành tiếng, Đỗ Lương viện mặt mày khiếp hãi. Cái bụng hơi nhô lên của nàng ta nhìn gần chẳng hiểu sao lại khiến tôi cảm thấy thật thiêng liêng. Tôi sợ hãi, chợt nghĩ bên trong hẳn là có một đứa bé hết sức đáng yêu. Chưa kịp nghĩ gì thêm, tôi bèn hạ quyết tâm, lách người sang một bên, rồi ngã đánh rầm xuống đất. Ngay sau đó, ai đó ngã đè lên cánh tay tôi, nặng quá, đau quá… Mặt tôi tựa hồ như bị vật gì bén nhọn cào vào, đau ngói, buốt rát. Tôi đau đến mức suýt òa khóc, đành nghiến răng chịu đựng. Cũng trong lúc đó, tiếng kêu kinh hãi vang lên…

One thought on “(Type) Hậu cung Chân Hoàn truyện – T2C15

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s