(XB) Cốt cách mỹ nhân 4.3


Chương 4: Câu chuyện trong thành (3)

https://thanhthoigian.wordpress.com

Tới khi anh ra về thì thời gian cũng xấp xỉ nửa tiếng. Thời Nghi phát hiện ra, mình và anh tiếp xúc càng lâu thì ngày càng đúng giờ. Cô đi dép lê đưa anh đến thang máy, tay trái Châu Sinh Thần đút trong túi quần, tay phải nhấn nút. Lúc thang máy mở, anh bỗng nhiên nhớ ra gì đó, dùng mu bàn tay chặn cửa, nhìn cô: “Lần này anh trở về là vì em lọt vào vòng đề cử giải thưởng”.

Thời Nghi giật mình, hình như Mỹ Lâm đã nói chuyện này.

“Vì thế anh đến dự lễ trao giải?’

“Gần như vậy”. Anh rút tay trái giúp cô kéo áo khoác. “Thời gian còn lại để chuẩn bị lễ đính hôn”.

Động tác thân mật bất ngờ nhưng cũng thật tự nhiên.

Cô vẫn vì “lễ đính hôn” gần trong gang tấc mà thất thần, còn anh đã buông tay.

Sau đó khẽ vỗ lên cánh tay cô: “Em vào nhanh đi”.

Lúc anh rời khỏi nhà Thời Nghi đã là mười hai giờ bốn mươi lăm phút.

Châu Sinh Thần ngẩng đầu nhìn lên tầng mười hai nơi cô ở. Vị trí sáng đèn thế này, chắc cô đang trong phòng tắm. Đầu lưỡi vẫn còn vị thuốc chua đắng, bãn nãy nhìn cô đem ra, anh rất muốn nói rằng do từ lúc mười mấy tuổi uống quá nhiều thuốc Đông y nên từ lâu cơ thể đã miễn nhiễm với nó rồi.

Nhưng rất khó từ chối, không phải sao?

Giống như khi ở sân bay Bạch Vân – Quảng Châu vậy, cô chạy chân trần đuổi theo anh, lúc cô yêu cầu anh ở lại đợi mình, cũng rất khó từ chối.

Đôi mắt của cô gái này quá trong, giống như là người bước ra từ trong tranh thủy mặc vậy.

Anh từng cho rằng mình bị lóa mắt, nhưng anh cầm hơn hai trăm trang thông tin của cô mà vẫn không tìm thấy điểm đáng ngờ nào.

Châu Sinh Thần dừng lại một lát, nhìn thấy ánh đèn đã tắt.

Tiếp đến là đèn phòng ngủ sáng. Ừm, cô cần từng ấy thời gian để tắm.

“Cậu chủ…”. Chú Lâm đi tới. “Cũng đã đến giờ rồi ạ”.

Xe của chú Lâm lặng lẽ đỗ bên đường, phía xa xa cũng có bốn, năm chiếc đang đỗ. Anh gật đầu, quay người ngồi vào xe, bốn, năm chiếc xe kia chỉ đi theo từ xa. Xe chạy cực kỳ nhanh, từ Thượng Hải đến Trấn Giang chỉ mất hơn hai tiếng. Biệt thự đèn đuốc sáng trưng, xe qua xe lại nườm nượp, hoàn toàn không giống như mới bốn giờ sáng.

Anh xuống xe, cảm thấy hơi lạnh nên kéo ống tay áo xuống, cài khuy vào.

Bỗng nhiên anh nhớ tới lời của Thời Nghi, bèn nói với chú Lâm: “Xuân mặc ấm, thu trời lạnh, chú Lâm, chú đã nghe câu nói này chưa?”

“Người bình thường hay nói vậy, cô Thời Nghi bảo cậu sao?”

Châu Sinh Thần không nói gì.

Từ Trấn Giang đến Thượng Hải không xem là quá xa nhưng cũng khiến anh thấy hơi mệt, đặc biệt khi vẫn còn đang bị cúm. Nhưng không có cách nào khác, anh phải tuân theo quy tắc của gia tộc, muốn tiếp nhận mọi chuyện lớn nhỏ của nhà Châu Sinh một cách thuận lợi thì cần phải tiến từng bước, theo đúng trình tự quy củ. Ví dụ như bữa sáng lúc sáu giờ là quy định, nhất định phải ở Trấn Giang.

Tuy nhiên do thói quen dậy sớm của anh nên đổi thành năm giờ.

Anh cảm thấy khá bình thường, nhưng trong mắt người khác thì đây chính là quy định hơn một trăm năm đã được thay đổi. Nhìn vào, chỉ là ăn sáng nhưng trong lòng người khác thì đó không đơn giản chỉ là bữa ăn.

Người mới mười bốn tuổi đã bước vào cuộc sống nghiên cứu khoa học này chưa từng quan tâm đến mọi chuyện trong gia tộc, cũng dùng phương thức im lặng, để tuyên bố địa vị của mình.

Anh rút khăn tay caro màu xám từ trong túi quần ra khẽ che mũi lại, tránh mùi phấn hoa trong khu biệt thự, trên đường đi, không ngừng có người cúi đầu gọi cậu cả.

Đến khi anh bước vào sảnh chính, người của mười ba bàn đều đã đến gần như đầy đủ.

Anh không quen hết nhưng cũng gật đầu chào hỏi từng người.

Đi tới bàn ngồi xuống, bên cạnh chỉ có Châu Sinh Hành hai bên tóc mai bạc trắng và Châu Sinh Nhân đang gà gật. Mẹ và những phụ nữ có chức phận cao đều ngồi ở bàn bên cạnh, vẫn là mái tóc búi tỉ mỉ và đôi mắt phượng hẹp dài.

Một bữa sáng yên lặng, buông đũa xuống thì trời vừa hửng.

Anh định đi nhưng mẹ anh đã giữ lại, sau khi chỉ còn anh, chú, Tiểu Nhân và mẹ thì bầu không khí còn lạnh lẽo hơn ban nãy.

Từ sau khi mẹ ruột mất, Tiểu Nhân không thích nói chuyện nữa nhưng lại thân thiết với Châu Sinh Thần, cầm sách ngồi dựa vào chiếc ghế bên cạnh anh đọc. Đọc đến chỗ không hiểu thì dùng bút khoanh lại rồi đưa cho anh. Châu Sinh Thần cười nhận lấy, tiện tay viết mấy công thức suy luận.

“Tối qua cháu ngủ thế nào?” Chú ân cần hỏi han.

Anh đưa sách lại cho Tiểu Nhân: “Tối qua cháu ở Thượng Hải, không có thời gian ngủ”.

Chú bắt đầu nói đủ chuyện to nhỏ trong nhà.

Họ Châu Sinh đến đời anh không chỉ bên nội không theo chính trị, thậm chí chi chính cũng bắt đầu ngăn cấm, nói là trung dung[1], chi bằng nói ẩn dật. Tổ tông lại có lối suy nghĩ cũ, luôn cho rằng thương nhân địa vị thấp kém vì thế người theo nghiệp kinh doanh cũng ít. Có chăng là tích lũy hơn hai trăm năm, đã trải qua mấy lần đất nước mở cửa và bế quan tỏa cảng nên cây lá sum suê. Một trăm năm trở lại đây, mỗi khi các ngành mới nổi xuất hiện thì đều vui vẻ giúp một tay, sau đó cũng không trực tiếp kinh doanh mà chỉ làm cổ đông đầu tiên, dần dần đã có được của cải như bây giờ. Giữ ổn định chính là giáo huấn của tổ tiên.

[1] Trung dung: Tên một cuốn sách đồng thời cũng là một học thuyết của thầy Tử Tư. Trung dung cơ bản gồm ba tầng nghĩa: Tầng nghĩa thứ nhất: “trung”. có nghĩa là không thiên lệch, “dung”. có nghĩa là không thay đổi để chỉ đời người không được lệch ra khỏi quỹ đạo, không thay đổi mục đích đã định của mình, phải kiên trì mới đạt được tới thành công; Tầng nghĩa thứ hai: là trung chính, bình hòa, con người cần phải giữ sự trung chính và bình hòa nếu mất đi nó thì tất cả những hỉ, nộ, ái, ố đều sẽ trở nên thái quá; Tầng nghĩa thứ ba: “trung”. có nghĩa là tốt đẹp, “dung”. chính là sử dụng, với hàm ý nhất nghệ tinh nhất thân vinh, con người ta phải kiên trì trong công việc của mình mới có thể mưu cầu được cho bản thân. (HĐ)

Đáng tiếc lần anh trở về này, điều muốn làm chính là thay đổi.

“Cháu nhớ nhà họ Nam không?” Chú cười nói. “Mấy năm trước có hợp tác với mẹ cháu trên thuyền, đã hùn vốn với chính phủ Iran thúc đẩy thị trường xe hơi nước đó. Nam Hoài rất hào phóng, đã tặng rất nhiều để trả ơn, chú bàn bạc với chị dâu quyết định tặng cho vợ chưa cưới của cháu. Ngoài ra, nếu như được thì để con bé theo mẹ cháu ba năm, bắt đầu học quản lý gia đình”.

“Thời Nghi?” Anh hơi trầm ngâm. “Cô ấy không cần phải học”.

Mẹ thản nhiên nhìn anh: “Cưới về thì đều phải học”.

“Cô ấy không hợp”. Anh không nể mặt chút nào.

“Con cũng không hợp nhưng vẫn phải tiếp nhận”. Mẹ anh dịu giọng nói: “Nếu con đã chọn nó thì nó nhất định hợp. Nếu như con thấy không thích hợp thì vẫn còn kịp để đổi một người ngoan ngoãn nghe lời khác”.

“Chị Uyển…”. Chú lắc đầu, thử hóa giải bất đồng giữa hai người. “Em đã xem bức họa truyền thần cô gái đó, rất ngoan ngoãn, có lẽ tốt hơn những người được nuôi nấng từ nhỏ, chuyên học quản lý gia đình”.

Mẹ anh lạnh nhạt hờ hững.

Châu Sinh Thần cũng không nói gì.

Mẹ anh mỉm cười: “Làm nghề lấy lòng thiên hạ, có tiếng tăm cũng là người khác nâng đỡ. Chẳng nhìn ra cái gì tốt cả”.

“Cô ấy rất thích hợp với con”.

“Lý do này của con rất mong manh”.

Anh không tranh luận nữa.

Tiểu Nhân cúi đầu sắp xếp công thức anh đưa cho, khó khăn mãi mới giải được, rồi lại cất tiếng gọi người dưới, cậu muốn đổi bánh điểm tâm, trà cũng từ “Thần Tuyền tiểu đoàn [2]”. đổi thành “n Thi ngọc lộ[3]”.. Cậu út nổi danh tính tình quái gở, lúc bình thường thì thế nào cũng được, lúc không bình thường thì rất biết cách làm khó người dưới.

[2] Tên một loại trà, thuộc vùng Đông Xuyên, là một trong năm mươi loại trà trứ danh ở thời Đường, đứng hàng thứ sáu. (HĐ)

[3] Tên một loại trà nổi tiếng ở tỉnh Hồ Bắc… (HĐ)

Tiểu Nhân nói đổi, ba người lớn đương nhiên sẽ không so đo với cậu.

Rất nhanh có người bước vào, không một tiếng động thay đổi trà bánh trên tay mỗi người.

Có giúp việc ở đó, Châu Sinh Thần và mẹ đều im lặng. Lúc anh muốn viện cớ để đi thì Tiểu Nhân nhanh chóng đẩy sách về phía anh. Anh tưởng rằng là đề bài gì, sau khi liếc nhìn không khỏi khẽ cười, cong ngón tay cốc vào trán cậu nhóc nhìn mấy chữ rồng bay phượng múa:

Chị Thời Nghi đó rất thích anh. Điều này em cũng nhìn ra được”.

Lễ trao giải thưởng điện ảnh, Thời Nghi luôn tìm cách tránh né. Đừng nói thảm đỏ, đến tham gia cô cũng từ chối hết. Mấy năm đầu Mỹ Lâm còn gắng sức muốn lôi cô đi, đáng tiếc cô là điển hình của kẻ chẳng có tham vọng phát triển, cho nên chuyện được đề cử đến cuối cùng Mỹ Lâm mới nói, đoán chừng cô đương nhiên sẽ từ chối tham gia.

Lân này lại Mỹ Lâm không ngờ cô lại lập tức đồng ý.

Đối với Thời Nghi, lý do rất đơn giản, là vì câu nói của Châu Sinh Thần.

Cô thậm chí bắt đầu chờ mong hôm ấy sẽ cùng anh ngồi ở một góc nào đó xem buổi lễ, anh ngồi dưới sân khấu thấy cô được đề cử, thậm chí là được giải.

Trong số lễ phục Châu Sinh Thần gửi đến có một số thứ không hợp với nghi lễ đính hôn nhưng lại rất phù hợp với lễ trao giải điện ảnh.

Cô nhìn tủ quần áo, thậm chí bắt đầu suy đoán có phải anh đã biết chuyện này từ lâu cho nên mới đưa đến những thứ này?

Nghĩ như vậy, cô không khỏi cảm thấy vui vẻ phấn chấn.

Chọn tới chọn lui vẫn chưa được, cuối cùng cô chui vào tủ quần áo ngồi suy nghĩ. Ký ức ùa về không ngừng, cô nhớ cô của trước kia lần đầu tiên hẹn hò với anh ăn mặc như thế nào. Y phục màu lam với ống tay áo rộng, cánh tay còn khoác thêm dải lụa màu vàng nhạt, anh thì sao nhỉ? Cô không nhớ được. Là lí do gì khiến cô đến chuyện quan trọng như vậy cũng quên mất.

Cô dựa vào phía sau, nằm giữa vô số bộ lễ phục, có cái gì đó rất sống động nhưng lại không nắm bắt được.

Thời Nghi, mi lại lo sợ không đâu rồi.

Cô cười, cọ vào vạt áo chấm xuống, thật dễ chịu.

Có thể nhìn thấy anh, có thể nói chuyện với anh đã là hạnh phúc. Quả thực là hạnh phúc đến mức không dám mong cầu gì nữa.

Cô dặn dò rất cẩn thận Mỹ Lâm sắp xếp cho mình hai chỗ trống.

Đáng tiếc Châu Sinh Thần bỗng nhiên gọi điện tới nói đến muộn một chút, cô đành đọc số điện thoại của Mỹ Lâm cho anh, nếu như anh đến mà khi đó mình không tiện nghe máy thì cũng có người đưa anh vào hội trường.

Sau khi biết chắc anh đã nhớ, cô cúp điện thoại, ngồi vào ghế nhìn người đến người đi, người hàn huyên, nói chuyện, người bắt tay.

“Cười gì thế? Hiếm khi thấy em vui như vậy”. Sau khi Mỹ Lâm sắp xếp xong tất cả các nghệ sĩ kí hợp đồng, cuối cùng cũng nhớ ra người đẹp được “nuôi thả”. này.

Cô cười, chỉ mảnh giấy trên ghế của mình: “Thời Nghi”.

Mỹ Lâm gật đầu: “Đúng mà, đây là chỗ của em”.

Ngón tay cô lại chỉ ghế ngồi không có mảnh giấy nào bên cạnh: “Ai đó của Thời Nghi”.

Mỹ Lâm phì cười, xoa mặt cô: “Nhìn cái bộ dạng này của em có phải hạnh phúc muốn chết rồi không hả?”

Cô hé miệng cười, úp mặt vào dựa lưng của ghế trước, “vâng”. một tiếng.

“Người làm nghiên cứu khoa học đó có sức quyến rũ lớn như vậy sao?” Mỹ Lâm thực sự cảm thấy cực kỳ tò mò về “người ngoài hành tinh”. ấy. “Nhỡ may hôm nào đó hai người cãi nhau, có khi nào anh ta nổi giận sẽ làm em biến mất khỏi thế gian không? Ví dụ như là làm chút axit sunfuric đậm đặc gì gì đó ấy”.

Thời Nghi buồn cười lườm Mỹ Lâm: “Đúng là chị chẳng biết gì cả, chỉ biết có mỗi axit sunfuric đậm đặc”.

“Em thì biết nhiều sao?”

“Nhiều hơn chị một chút”.

“Ví dụ như?”

“H2SO4”.

Mỹ Lâm ngẩn người: “Đây là cái gì? Nước tiêu xương à?”

“Axit sunfuric đậm đặc”. Cô tự mãn nhìn Mỹ Lâm. “Đổi cách nói khác, có phải là nghe rất khoa học không?”

Ừ”. Mỹ Lâm tỏ vẻ thất bại. “Cái này hình như học hồi cấp hai, sao chị lại quên nhỉ?” Cô nàng vẫn lục lọi một lượt công thức hóa học ở trong đầu, bỗng nhiên phát hiện ra mình đang rất không bình thường, tự dưng lại nói chuyện hóa học với Thời Nghi.

“Đã nói rồi nhé, tiệc mừng công tối nay chị không đi, chỉ có chị em mình và giáo sư hóa học nhà em đi ăn khuya thôi”. Mỹ Lâm bị sự hiếu kỳ hành hạ, chủ động mời mọc. “Chị nhất định phải xem xem, dáng vẻ của anh ta như thế nào”.

“Được…”. Thời Nghi nghĩ ngợi rồi bổ sung thêm: “Nếu như anh ấy đến kịp”.

“Chuyện quan trọng thế này mà anh ta không đến sao?”

“Không chắc được…”. Thời Nghi cũng có phần thấp thỏm, “Thời gian này anh ấy rất bận”.

Nếu như Châu Sinh Thần thực sự không đến, cô chắc chắn sẽ thất vọng, nhưng cô có giận anh không? Thời Nghi đặt giả thiết cho mình rồi nhận ra cô sẽ không. Chỉ có điều cô thực sự không ngờ tới cái giả thiết này của mình sau khi công bố từng giải một đã dần trở thành sự thật, anh không đến.

Thời Nghi hơi mất tập trung, thậm chí lúc đọc đến tên cô, cô đứng lên khỏi ghế mà vẫn mất tập trung như vậy.

Đây là lần đầu tiên cô đến tận nơi nhận giải, cô đi lên từ dưới sân khấu, đi xuyên qua đám đông không ngừng vỗ tay cổ vũ.

Còn có lời trêu đùa và hỏi han ân cần của người dẫn chương trình.

Giải thưởng của diễn viên lồng tiếng cực kỳ ít, tên của cô rất nhiều người biết nhưng hiếm có ai biết mặt cô. Dưới sân khấu có rất nhiều nữ diễn viên nổi tiếng mà Thời Nghi đã từng lồng tiếng cho. Sau khi cô lên sân khấu, phần lớn đều kinh ngạc vì khuôn mặt xa lạ này lại chính là của người có cái tên quen thuộc ấy.

Cô mỉm cười khiêm tốn, muốn nhanh chóng nhận giải rồi lui xuống.

Nhưng khi ánh mắt lướt qua hàng ghế đầu tiên, cô kinh ngạc dừng lại ở nơi đó hồi lâu.

Đông người ngồi như vậy nhưng tất cả đều trở nên mờ nhạt.

Chỉ có đôi mắt đen nhánh kia đang nhìn cô, hơi mệt mỏi nhưng dường như mang ý cười.

Người ngồi hàng ghế đầu tiên đều là những tiền bối trong ngành, những diễn viên nổi tiếng nhất và những nhà đầu tư lớn. Châu Sinh Thần lại thản nhiên ngồi ở vị trí trong cùng bên phải, anh mặc áo vest màu xám bạc và quần dài trắng vô cùng giản dị.

Vị trí này hơi chếch nên máy quay ghi hình sẽ không lia đến được.

Anh vì sợ người khác làm phiền, còn cố ý để trống ghế ngồi phía sau.

Chỉ tiếc anh không hiểu nơi này, đây không phải hội thảo khoa học quốc tế mà anh đã từng đến. Dùng phương thức này rõ ràng là sự xuất hiện vô cùng phô trương. Những người ngồi hàng ghế đầu cùng anh tối nay chắc chắn đều đang suy đoán xem người đàn ông này là ai? Và đến đây vì ai?

Không ai biết đáp án.

Ngoại trừ Thời Nghi trên sân khấu, vì đoạt giải mà căng thẳng đến mức nói không lên lời.

One thought on “(XB) Cốt cách mỹ nhân 4.3

  1. “Ai đó của Thời Nghi”
    Đoạn này TN dễ thương thật đấy ❤
    Chỉ tiếc ai đó kia không thèm ngồi chỗ đặt trước mà nhảy thẳng lên hàng đầu tiên ngồi cho nó oách =))))

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s