(XB) Cốt cách mỹ nhân 4.2


Chương 4: Câu chuyện trong thành (2)

https://thanhthoigian.wordpress.com

Dưới ban công phòng làm việc là đường dành cho người đi bộ. Thời điểm giao mùa từ xuân sang hè, từng rặng ngô đồng đã bắt đầu tươi tốt, phủ đầy những tán lá xanh mơn mởn, mùi vị tươi mát ngập tràn trong không khí.

Thời gian từ mười một giờ hai mươi chín phút đã nhảy sang mười một giờ ba mươi.

Bỗng nhiên trên màn hình hiển thị ba chữ Châu Sinh Thần liên tục nhấp nháy, trong màn đêm đen như mực, ba chữ này thật nổi bật.

Giọng nói của Châu Sinh Thần vô cùng bình yên.

Anh hỏi cô bắt đầu làm việc lúc nào, kết thúc công việc lúc nào, còn hỏi cô đồ ăn đêm có hợp khẩu vị không. Thời Nghi trả lời ngắn gọn xong, đột nhiên hai người đều im lặng, cô không nhịn được hỏi anh: “Không phải ngày nào anh cũng hỏi em những câu này sao?”

Châu Sinh Thần cười, không biết trả lời thế nào.

“Nghe giọng anh có vẻ như đã rất mệt? Không phải ốm rồi đấy chứ?”

“Tối qua bị lạnh chút xíu”.

“Anh uống thuốc chưa?”

“Vẫn chưa”.

Vậy đừng nói chuyện nữa”. Cô hơi đau lòng. “Anh mau uống thuốc đi”.

“Bây giờ ư?’

“Vâng”.

“Bây giờ anh không có thuốc”.

Cô hơi ngạc nhiên: “Trong nhà anh không có thuốc dự phòng ư?”

Thực ra cô muốn nói, đại gia của tôi ơi, không lẽ đến cả nguyên tắc có bệnh phải uống thuốc anh cũng không biết đấy chứ?

Đột nhiên có tiếng xe cứu hỏa từ xa đi tới, Thời Nghi vô thức ngẩng đầu nhìn. Cô chợt phát hiện đầu dây bên kia cũng có âm thanh hệt như vậy, từ to đến nhỏ, rồi im ắng hoàn toàn. Dường như cô đã đoán ra điều gì đó, vội vàng nhìn khắp bốn phía dưới lầu, xuyên qua tán cây ngô đồng, Thời Nghi nhìn thấy một người đang đứng cạnh chiếc xe đỗ bên vệ đường.

Tầng mười, quá cao. Nhiều vật cản nên nhìn không rõ.

“Anh đang ở dưới lầu à?”

Châu Sinh Thần “ừ”. một tiếng bằng giọng mũi nghèn nghẹt.

Cô cảm động, lại cảm thấy buồn cười.

Người yêu bỗng hiên xuất hiện vốn dĩ có thể coi là chuyện cực kì lãng mạn, vì tiếng xe cứu hỏa mà bị phát hiện, rồi sau đó anh thừa nhận một cách cực kỳ bình tĩnh, không có thêm một lời thừa. Thời Nghi không dám để anh đợi lâu, chỉ nghe giọng mũi của anh khi nói chuyện thôi cũng cảm thấy bị cúm giống như một chuyện rất lớn vậy. Cô lập tức cúp điện thoại, nhanh chóng bàn giao công việc, lấy túi rồi chạy về phía thang máy. May mà đã thu âm xong, đang trong giai đoạn hậu kỳ, nếu không nhất định sẽ phá hỏng danh tiếng làm việc nghiêm túc và có trách nhiệm của cô mất.

Tuy nhiên, cô vẫn khiến chị quản lý và anh thu âm hoảng sợ.

Nhìn khuôn mặt cô ửng hồng, dáng vẻ vội vàng không muốn nói thêm lời nào, người không biết còn tưởng nhà cô đang cháy.

Vào khoảnh khắc thang máy khép lại, cuối cùng Mỹ Lâm mới nhớ ra vẫn chưa nói với cô chuyện giải thưởng.

Điều khiến Mỹ Lâm dở khóc dở cười nhất là, cô nàng này cũng chẳng để tâm một chút nào.

Thang máy nhanh chóng đi xuống, vì lúc nãy cô chạy nhanh bây giờ đang cúi người thở dốc.

Tốc độ đi xuống quá nhanh khiến lồng ngực cô không thoải mái.

Không biết là căng thẳng hay do mất thăng bằng.

Thang máy mở, cô liền chạy ra ngoài, suýt chút nữa đụng vào một người. Đôi bàn tay vững vàng kia đỡ lấy cô: “Đừng chạy nữa, anh ở đây”. Sự xuất hiện này quá đột ngột, Thời Nghi nhìn Châu Sinh Thần ngẩn ngơ trong chốc lát.

Anh giải thích sự xuất hiện bất ngờ của mình: “Anh đoán em sẽ chạy xuống, sợ em băng qua đường gấp quá nên tới đón em trước”.

Cô vẫn đang thở dốc.

Hai mươi mốt ngày, ròng rã hai mươi mốt ngày họ chưa gặp nhau.

Thời gian vừa rồi, cô đã thử rất nhiều lễ phục và đồ trang sức anh gửi đến nhà, nhận hoa của anh, bố mẹ cô cũng nhận được một số quà cáp, nhưng hai người lại không hề được gặp nhau.

Cô cũng từng thăm dò, câu trả lời của anh là, anh không muốn nói dối em, vì vậy những chuyện anh đang làm gần đây, em đừng hỏi.

Ngữ khí rất nghiêm túc, cô nghĩ anh nhất định có chuyện quan trọng.

Đối với Thời Nghi mà nói, cái tên Châu Sinh Thần này vĩnh viễn là cái tên đáng tin cậy nhất.

“Đêm nay anh không đi à?” Cô buột miệng nói.

Khóe miệng Châu Sinh Thần khẽ động, giống như đang cười: “Đi đâu?”

“Ý em là…”. Cô suy nghĩ, “Tối nay anh ở lại Thượng Hải?”

Anh gật đầu.

Cô không giấu được niềm hân hoan.

“Đưa em về nhà trước đã”.

Cô gật đầu: “Vâng”.

Anh buông cô, hai người sóng bước ra ngoài.

Thời Nghi vừa chuẩn bị lên xe thì di động rung lên, là Mỹ Lâm, hệt như là đang làm chuyện gì trái với lương tâm vậy, chị cố gắng hạ thấp giọng: “Chị thấy em rồi, còn có giáo sư hóa học nữa. Tuy nhiên tầng mười cao quá, nhìn thế nào cũng chỉ thấy anh ta cao hơn em rất nhiều”. Thời Nghi ậm ừ mấy tiếng: “Ngủ ngon nhé”. Rồi nhanh chóng cúp máy.

Châu Sinh Thần mở cửa xe cho cô: “Muộn như vậy rồi mà vẫn còn bận công việc sao?”

Thời Nghi cười: “Không có!” Nói xong cô ngồi vào xe, chào một tiếng với người đang cười đầy thiện ý ở ghế trước. “Chú Lâm”.

“Chào cô Thời Nghi”.

Gặp lái xe của anh mấy lần cuối cùng cô đã biết người đàn ông trung niên ăn mặc cầu kỳ, làm việc cẩn thận này cũng mang họ Châu. Châu Sinh Thần từng giải thích đơn giản, một số quản gia thân cận mang họ Châu, ít nhiều đều có quan hệ họ hàng xa. Nhưng do có sự khác biệt với chi chính nên luôn gọi tên bằng chữ cuối cùng.

Càng biết nhiều cô càng thán phục truyền thống gia đình anh.

Gia đình giàu có nhưng cũng là dòng dõi trâm anh.

Một người được sinh ra trong hoàn cảnh như vậy thật không ngờ lại cống hiến bản thân cho khoa học. Thời Nghi nhớ đến cặp song sinh hơi lập dị anh từng nhắc đến, không biết sẽ có dáng vẻ như thế nào?

Hơn hai mươi ngày trôi qua, giờ đã tháng Năm, thành phố ban đêm cũng không còn lạnh nữa, thời tiết vô cùng dễ chịu.

Anh mở cửa sổ xe cho cô, cô lắc đầu rồi đóng lại.

Có lẽ do trên xe có chú Lâm, cũng có lẽ đã lâu không gặp, cảm giác hơi xa lạ nên cô cũng ngại nói chuyện với anh. Sự thân thiết của ba cuộc điện thoại mỗi ngày dường như bốc hơi hết cả.

Thậm chí khi anh ngồi bên cạnh, chỉ khẽ cử động cánh tay cũng làm cô chú ý.

Đến khi Châu Sinh Thần đưa Thời Nghi tới trước cửa nhà, chỉ còn hai người với nhau cô mới hỏi dò: “Vào nhà em ngồi một lát nhé?”

“Có muộn quá không?”

“Em muốn pha thuốc cảm cho anh”. Cô thấp giọng, tuy nhiên trong thang máy trống trải giọng nói vẫn nghe thấy rõ ràng: “Khoảng hai mươi phút, tối đa là nửa tiếng”.

Châu Sinh Thần cười: “Chỉ là anh không biết cư xử thế nào, anh chưa từng một mình vào phòng phụ nữ”.

Rất thản nhiên, thản nhiên đến mức khiến người ta buồn cười.

Thời Nghi khẽ trêu anh: “Không phải anh nói mình rất thích Ngô ca? Sao có thể… như vậy?”

“Nhàm chán lắm sao?” Anh hỏi.

“Có lẽ…”. Thời Nghi nghĩ đến lý luận thí nghiệm chuyên ngành của anh. “Em muốn hỏi một câu”.

“Hỏi đi”.

“Anh nói, quan hệ chúng ta… ừm… là một mục đích nghiên cứu của anh”. Cô ngước nhìn. “Nếu như phương pháp nghiên cứu sai thì sao?”

Anh hỏi: “Anh nhớ em học khoa Trung văn, ngành Văn học nghệ thuật?”

Cô gật đầu, không hiểu câu hỏi.

“Cho nên em có một quan niệm sai”.

Thời Nghi càng nghi hoặc: “Quan niệm sai gì?”

“Bản thân mục đích nghiên cứu không hề có sự phân biệt đúng sai”.

Thời Nghi gật đầu, tỏ ý muốn anh nói tiếp.

“Chỉ có phương pháp thí nghiệm mới có thể xảy ra sai sót”.

“Vậy… nếu như phương pháp thí nghiệm đã sai rồi thì sao?”

“Phương pháp thí nghiệm sai thì đổi phương pháp khác, tuy nhiên mục đích nghiên cứu sẽ không thay đổi”.

Nghe có vẻ rất thuyết phục.

Nhưng sự ví von trong đây thực ra muốn ám chỉ đến mối quan hệ giữa họ.

Họ là một đôi, điều đó sẽ không thay đổi. Nếu như có bất cứ sai sót nào, vậy thì đổi phương thức quan hệ khác.

Cô đã hiểu ý của anh.

Từ trước đến nay Thời Nghi đều tưởng rằng sức mạnh của ngôn ngữ là phương thức có thể mê hoặc lòng người nhất, nhưng lúc này đây, từ đôi mắt mang ý cười của Châu Sinh Thần, cô nhận ra có nhiều cách còn mê hoặc lòng người hơn. Cô khẽ cười: “Khoa học không chỉ nghiên cứu phục vụ sản xuất, mà còn là minh chứng tốt nhất của ngôn ngữ”.

Cô xoay chìa khóa mở cửa.

Do bất tiện về thời gian làm việc nên cô dọn ra ở riêng, sống một mình đã ba, bốn năm. Ngoài mấy người bạn thân thì chưa từng có người ngoài đến, đừng nói là đàn ông. Trong nhà đâu đâu cũng thể hiện rõ không gian sống của một người phụ nữ độc thân, Châu Sinh Thần ngồi trên sofa, ra sức nhìn không chớp mắt.

Do cảm giác mệt mỏi vì cảm cúm nên anh dựa vào ghế, dáng ngồi có vẻ thoải mái hơn. Cánh tay đặt một bên, ngón tay chạm vào chiếc gối lông dài. Ừm, xúc cảm… rất đặc biệt.

Thời Nghi pha cho anh một gói thuốc Đông y chữa cảm.

Cô bưng ra, anh nhận lấy nhấp thử, vẫn còn rất nóng.

“Các cụ có câu xuân mặc ấm, thu trời lạnh”. Cô lấy một chiếc ghế lông thấp, nhìn giống như chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi trước mặt anh. “Mùa xuân đừng vội vàng mặc quần áo mỏng, mười ngày nay thời tiết thay đổi rất dễ bị cảm cúm”.

Cô nói rất nghiêm túc.

Châu Sinh Thần đúng là không mặc nhiều, chỉ có áo sơ mi mỏng và quần dài.

Đêm khuya như vậy ống tay áo sơ mi còn xắn tới khuỷu, căn bản không giống người ốm.

Anh cúi đầu uống ngụm thuốc nhỏ: “Chỉ là cúm thôi, dựa theo nguyên tắc thông thường, uống thuốc hay không thì bảy ngày cũng sẽ khỏi”.

“Đây là thảo dược trị cảm lạnh”. Thời Nghi chỉ cho anh thấy. “Nếu đúng là triệu chứng cảm lạnh thì ngày mai cơ thể anh sẽ chuyển biến rõ rệt”.

Anh nhướng mày: “Tốt thế cơ à?”

“Đương nhiên”.

Thời Nghi thấy anh bán tín bán nghi, không nhịn được bật cười: “Có phải anh nghĩ em tìm cớ để mời anh vào nhà không?”

“Lời của anh cũng không phải là từ chối…”. Giọng nói của Châu Sinh Thần do bị cảm cúm nên hơi khàn, nhưng lại khiến người ta càng cảm thấy dễ nghe. “Là thận trọng. Vì lời đề nghị đính hôn quá đường đột, cho nên muốn tiến chậm một chút”.

Cô không ngờ anh sẽ trả lời nghiêm túc như vậy, cũng không nghĩ ra câu nào đỡ lời.

Không ngờ anh lại cười: “Em có muốn nghe nói thật không”.

Lòng hiếu kỳ của Thời Nghi nổi lên, gật đầu.

“Thật ra anh rất muốn vào”.

Cô ngạc nhiên, còn anh đã cúi đầu tiếp tục uống cốc thuốc nóng bỏng miệng bỏng tay kia.

Advertisements

One thought on “(XB) Cốt cách mỹ nhân 4.2

  1. Ah mối quan hệ của hai anh chị cũng dần tiến triển rồi đó. Nhà khoa học bắt đầu tỏ ra dễ thương cảm thấy ngọt dần đều rồi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s