(XB) Không Yêu Thì Biến 39


Chương 39

Nạn nhân Lâm Tuyết, bốn mươi lăm tuổi, tạm thời thất nghiệp, hai tháng trước ly hôn với chồng là Lục Khiêm, chết trong phòng khách sạn, được nhân viên phục vụ của khách sạn phát hiện, nguyên nhân chết…

Ngạt thở.

Nhìn ánh nắng bên ngoài đồn Cảnh sát, tôi có chút hoang mang, hoàn toàn không có cách nào tưởng tượng được người phụ nữ hôm qua còn gặp mặt mà hôm nay đã rời xa nhân thế – bị bóp cổ tới chết. Người phụ nữ có tính cách gần như nhút nhát này rốt cuộc đã đắc tội với ai mà bị báo thù độc ác như thế này?

Trả lời các câu hỏi của cảnh sát xong, tôi quay trở lại công ty, vẫn chưa hết giờ làm, Tiểu Triệu còn nghiên cứu bản vẽ thiết kế, tôi mệt mỏi xoa trán, hờ hững nói với cậu ta: “Khỏi làm nữa, dọn bản vẽ lại đi. Em vào đây với chị trước đã”. Cậu ta không hiểu ra sao nhưng vẫn ngoan ngoãn vào phòng làm việc của Tạ Bất Đình cùng tôi.

Tạ Bất Đình ngẩng lên liếc tôi một cái: “Có chuyện gì thế?”

“Hợp đồng trang hoàng lại căn nhà kia không làm tiếp được nữa”. Tôi thở dài.

Tạ Bất Đình lập tức cau mày: “Cô lại điên khùng gì thế? Đã dỡ bỏ xong hết rồi, cô lại nói không làm với tôi à? Hà Tịch, cô thật sự cho rằng cô là nhân viên lâu năm thì tôi sẽ không đuổi cô sao?”.

“Không phải tôi…”. Tôi cân nhắc từ ngữ đôi chút, bất đắc dĩ lên tiếng, “Lúc nãy tôi ra ngoài vì nhận được điện thoại củạ đồn Cảnh sát, chị Lâm khách hàng của chúng ta đã bị người ta giết hại trong khách sạn rồi”.

Tiểu Triệu hít một hơi kinh hãi, sau đó lập tức bịt miệng mình. Tạ Bất Đình thì ngược lại, liếc mắt quan sát tôi một hồi rồi nói: “Cô cứ tìm cái cớ vô duyên như thế này nữa thử đi, cô nghĩ tôi là đứa trẻ lên ba chắc? Tôi sẽ tin à?”.

“Tổng giám đốc Tạ”. Tôi nghiêm túc nhìn ông ta, “Là thật đó. Có lẽ chẳng bao lâu nữa cảnh sát cũng sẽ tìm ông để hỏi han cho mà xem”.

Ông ta khựng lại, lập tức tin lời tôi, ông ta buồn bực cào cào mái tóc dạo này càng lúc càng hói ghê gớm: “Chuyện xảy ra lúc nào?”.

“Phát hiện lúc chiều nay”.

“Được rồi, cô ra ngoài đi”.

Bước ra khỏi cánh cửa phòng làm việc, Tiểu Triệu hơi run rẩy hỏi tôi: “Chị Hà ơi, thế giờ chúng ta làm thế nào? Hợp đồng này không làm nữa à?”.

“Ừ”. Tôi gật đầu nói, “Việc trang trí khu mua sắm kia vẫn chưa hoàn thành công đoạn cuối, hôm nay cũng đến giờ về rồi, mai chúng ta tới đó là được.

Tiểu Triệu vỗ ngực: “Thật sự gặp phải chuyện thế này ư, đây là lần đầu tiên trong đời em đụng phải đó”. Tôi thầm cười khổ trong lòng, tôi cũng chẳng gặp phải chuyện này được bao nhiêu lần… Tiểu Triệu như chợt nhớ ra gì đó, quay đầu lại hỏi tôi, “Chị Hà, chị có sợ không?”.

Tôi vào phòng trà nước rót cho mình cốc trà, hỏi lại: “Sợ cái gì?”.

“Chị nói chị Lâm bị người ta giết hại, liệu tên hung thủ đó có tới giết chúng ta vì trước đó đã tiếp xúc với chị Lâm không?”.

Tôi vỗ lên vai Tiểu Triệu, nói cậu ta xem phim truyền hình nhiều quá rồi, nhưng nghĩ lại, cuộc gọi cuối cùng khi chị Lâm còn sống là gọi cho tôi, dù tôi cũng chẳng nghe được gì, nhưng cảnh sát đã thông qua đó mà tìm tới tôi thì liệu tên hung thủ đó có…

Tôi bị suy nghĩ của mình đọa cho sợ xanh mặt.

Sau khi tan làm, tôi không dám đi xe bus mà bắt taxi về nhà.

Tối một mình ở nhà, tôi mở tiếng tivi tới mức to nhất mà vẫn cảm thấy yên tĩnh tới đáng sợ, nhớ tới gương mặt xanh tím chết vì ngạt thở của chị Lâm, trong lòng tôi thấy lạnh buốt từng cơn, gió đêm thổi bay rèm cửa sổ cũng có thể khiến tôi sợ hãi tới toát cả mồ hôi. Tôi không kìm được đứng dậy tới bên cửa sổ, vừa định đóng cửa sổ lại thì chợt trông thấy một đầu thuốc lá đột ngột bị dập tắt, gã đàn ông dưới ánh đèn đường mặc jacket đen, đút tay vào túi đi qua bên kia đường rẽ qua một góc đường rồi không thấy bóng dáng đâu nữa.

Tôi lập tức đóng chặt cửa sổ kéo rèm lại, chui vào trong ổ chăn, bàn tay cầm di động cũng hơi run lên, tôi mở danh bạ ra kéo từ đầu tới cuối, nhưng không biết nên gọi cho ai.

Đúng lúc này, màn hình chợt lóe lên, di động đột ngột rung rung, tôi kinh hãi, ngẩn ra, mãi sau mới nhận máy: “Alo?”. Giọng tôi bật ra có chút không thể kiềm chế được, giống như cực kỳ muốn tìm một người có thể nói chuyện với mình, bất kể là ai cũng được.

“Là tôi đây”. Giọng Tần Mạch xuyên qua loa truyền thẳng vào tai tôi, lạnh nhạt bình thản như thường lệ.

Tôi cố ép mình bình tâm lại, khẽ khàng đáp một tiếng.

Hình như tâm trạng của Tần Mạch ở đầu bên kia rất tốt, ngữ điệu khi nói chuyện cũng hơi cao lên, tôi có thể tưởng tượng được cái dáng khẽ nhếch mép lên cười nhạt của hắn: “Hà Tịch”. Hắn gọi tên tôi, “Bạn trai em là cái gã luật sư tên Phương Thư đó à?”.

Lúc này đầu óc tôi đặc quánh lại, chỉ nhớ tới việc lần trước mình có nói dối hắn, bảo tôi đã có bạn trai khác, thế là đáp lại một tiếng “ừ” theo bản năng.

“Thật đáng tiếc”. Hắn nhẹ giọng nói, “Tôi theo số liên lạc em cho để xin lỗi anh ta, luật sư Phương rất thấu tình đạt lý, vui vẻ chấp nhận lời xin lỗi của tôi. Nhưng anh ta không hề thừa nhận thân phận em gắn kèm cho anh ta. Ừ, hóa ra cô Hà đây đang yêu thầm người ta”.

Tôi há hốc, chợt phát hiện ra hình như lời nói dối của mình đã bị vạch trần…

“Nhưng Hà Tịch này, sao tới yêu thầm mà em cũng thất bại như thế”. Hắn nói, “Lâu như vậy mà tới số điện thoại cũng phải lấy từ người khác”.

Nhớ tới khoảnh khắc mình lấy số điện thoại từ chỗ Phương Dĩnh xong thì ghi vào lòng bàn tay Tần Mạch, tôi gần như muốn ôm mặt hối hận khóc lên, Hà Tịch, mày là đứa hiền lành tới nỗi không nói dối nổi!

Đương nhiên sỉ vả mình là ở trong lòng thôi, tôi nghĩ, thua gì chứ cũng không thể thua khí thế được, bèn lập tức trở mình ngồi bật dậy trên giường, lạnh lùng phản kích: “Nhưng Tần Mạch ạ, anh còn thất bại đến mức không theo đuổi được Hà Tịch thất bại như thế đấy”.

“Khéo mồm khéo miệng”.

“Quá khen”.

Nói xong câu này, bên kia lại im lặng, nếu như bình thường, tôi chắc chắn đã ngắt cuộc gọi của hắn rồi, nhưng đêm nay tôi lại mất mặt mong đợi có thể nghe được giọng của hắn nhiều hơn một chút, xua đi cái lạnh lẽo của đêm đen và nỗi sợ hãi mơ hồ đang chiếm lấy đầu óc mình.

Không biết đợi bao lâu, tôi nghe bên kia có tiếng ngòi bút loạt soạt chạy trên mặt giấy, ký ức chợt quay lại cảnh tượng hai năm trước khi hai chúng tôi xa cách nhau, nhờ điện thoại để nhận được tin tức mà đối phương truyền tới một cách thảm thương, hoặc vui mừng, hoặc kích động vì nó.

“Tần Mạch”. Tôi gọi tên hắn, mang theo chút dựa dẫm khiến sự kiêu ngạo của tôi đáng phỉ nhổ.

“Em chưa ngắt máy à?”. Hình như hắn cũng hơi kinh ngạc.

Tôi thấy kỳ quặc: “Anh đã định ngắt máy thì sao còn không tự ngắt đi”.

Hắn im lặng hồi lâu: “Tôi nói không nỡ thì em có tin không?”. Tôi cười mỉa mai, chẳng hơi đâu mà để tâm tới mấy lời dối trá ngọt ngào này. Tần Mạch ngừng lại đôi chút rồi hỏi han tôi: “Hà Tịch, có phải em lại gây họa không?”.

Da mặt tôi căng lên, nhớ tới gương mặt xanh tím kia, sau lưng lại có một cơn gió lạnh quét qua, tôi buột miệng hỏi: “Anh đã từng thấy người chết chưa?”.

“Em đã gặp phải chuyện gì thế?”.

Tôi nghĩ bụng không thể kể chuyện này cho Tần Mạch nghe được, đã muốn từ chối hắn thì từ chối triệt để đi, để cuộc sống của hai người chúng tôi không thể có điểm chung nào nữa, nhưng cái miệng đã bán đứng tôi, kể lại sự tình từ đầu chí cuối một cách cẩn thận tỉ mỉ cho hắn nghe, cuối cùng thấp thỏm hỏi: “Tên hung thủ kia liệu có thật sự tới tìm tôi… giết người diệt khẩu không?”.

Tần Mạch ở bên kia im lặng một lát, lập tức nghiêm nghị nói: “Rất có khả năng, thế nên khoảng thời gian này tốt nhất là em đừng ở một mình, đúng lúc bên tôi có phòng trống đây”.

Khóe miệng tôi giật giật: “Anh cho rằng tôi đang đùa với anh à?”.

“Tôi cũng có đùa với em đâu”. Tần Mạch nói, “Với tính cách của em mà giờ lại kể chuyện này cho tôi nghe, đủ để chứng minh em đã sợ tới nỗi không ngủ được rồi”.

Tôi nín khe.

Hắn nói: “Mai hết giờ làm tôi tới đón em…”.

“Tần Mạch, hành vi thừa nước đục thả câu là đáng xấu hổ”.

“Bắt được thỏ là vinh quang”.

Tôi phát hiện, một khi Tần Mạch đã bước lên con đường vô sỉ thì về căn bản, tôi không thể làm gì được hắn, cuối cùng chỉ quăng lại một câu: “Tôi sẽ không cho anh cơ hội đâu!”, rồi thở hồng hộc ngắt máy.

Nhưng sau cuộc đấu khẩu này, tôi lại thấy an tâm, dần dần thiếp đi.

Hôm sau, khi tôi và Tiểu Triệu làm xong công việc ở khu mua sắm thì đã bảy giờ tối rồi, tạm biệt Tiểu Triệu xong, một mình tôi đi tàu điện ngầm về nhà, di động trong túi đổ chuông mấy lần, tôi biết là Tần Mạch gọi nhưng vẫn không thèm để ý tới hắn. Hắn cũng gọi đều đặn không nhanh không chậm, cứ mười mấy phút thì gọi một cuộc, như đang mài mòn tính kiên nhẫn của tôi.

Khi tàm điện ngầm đã tới trạm, tôi chậm rãi ra ngoài theo dòng người, vừa ra khỏi trạm tàu điện ngầm, tôi chợt nghe thấy có người ở phía sau gọi tên mình, ngoảnh đầu lại nhìn, là một người đàn ông mặc jacket đen lạ mặt, gã vội vàng chạy đến, nắm lấy cánh tay tôi rồi lôi tuột đi.

Tôi thầm kinh hãi, giãy giụa gạt tay gã ra, lớn tiếng quát hỏi: “Anh làm cái gì đấy?”.

Giọng nói đầy khí khái này khiến người đi lại chung quanh đồng loạt dõi mắt nhìn, gã đàn ông kia làm ra vẻ rất tức giận, cũng lớn giọng quát tôi: “Cô nói tôi làm gì à! Tôi đón cô về nhà!”.

Tôi nghệt mặt, đón tôi về nhà? Rõ ràng tôi không quen người này mà.

Gã giơ tay ra kéo tôi lại: “Bao nhiêu người nhìn vào mà cô cũng không sợ mất mặt à? Mau về nhà với tôi, chúng ta về rồi hẵng nói”.

Tôi đâu để gã chạm vào mình nữa, vội vàng tránh sang bên cạnh, vừa tránh vừa lớn tiếng kêu: “Tôi không quen anh!”.

“Cái gì mà không quen? Cãi nhau một trận là không quen, cô bị bệnh gì thế hả?”. Gã nói, xông lên tóm lấy cánh tay tôi, “Mau về nhà với tôi”.

“Tôi không quen anh”. Tôi cố gắng giãy giụa, nhưng gã túm lấy cánh tay tôi rất chặt, tôi hoảng hốt nhìn những người đi lại chung quanh cầu cứu, nhưng trên gương mặt của họ đều chỉ có vẻ cười cợt nhìn vợ chồng cãi nhau, trong lòng tôi có chút tuyệt vọng. Đúng lúc này di động trong túi lại đổ chuông, tôi vội vàng lấy tay kia nhận máy, gào lên: “Tần Mạch! Cứu tôi! Tôi đang ở trạm tàu điện ngầm gần nhà, cứu…”.

“Cạch”. Gã đàn ông kia vung tay tát một cái lên mặt tôi, đánh tới mức tôi choáng váng đầu óc, đến điện thoại cũng bị đánh văng đi, gã tức giận thét lên: “Tôi đã cảnh cáo cô không được phép liên lạc với thằng nào nữa mà!”.

Tôi đờ người ra nhìn di động trên mặt đất, gã kia lôi kéo bắt ép tôi đi, tôi ngẩn ngơ nghĩ, gã đàn ông này tát tôi một cái, làm rơi điện thoại của tôi, giờ còn định cướp người. Giận tới cực điểm, tôi bình tĩnh lại.

“Bỏ tay ra”.

Gã đâu quan tâm tới tôi, thế là tôi lại nói: “Anh sẽ hối hận”.

2 thoughts on “(XB) Không Yêu Thì Biến 39

  1. Nếu tên này là hung thủ thật thì gan cũng to quá ruj ban ngày ban măt mà cũng định bắt ng nữa

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s