(XB) Cốt cách mỹ nhân 3.2


Chương 3: Trấn Giang của quá khứ (2)

https://thanhthoigian.wordpress.com

Sau đó suốt từ lúc ăn cơm trưa cho đến khi bữa cơm tối kết thúc, Thời Nghi vẫn không tìm được thời cơ để nói cho mẹ. Nên bắt đầu thế nào đây? Hay là không nói? Nhưng như thế không được. Cho dù chỉ là đính hôn, cho dù ở thời đại mà người ta coi chuyện này rất tùy tiện, nhưng từ ngữ khí và thái độ của Châu Sinh Thần thì đối với gia đình anh có lẽ chuyện này vô cùng hệ trọng.

Muốn kéo dài nhưng không thể kéo dài thêm được nữa, nếu không ngày mai anh xuất hiện chắc chắn sẽ là một cơn địa chấn thật sự.

Đến lúc gần đi ngủ Thời Nghi mới len lén kéo mẹ sang phòng mình, nói có chuyện quan trọng cần bàn. Mẹ cô dường như có giác quan thứ sáu, ngay lập tức hỏi có phải là người mà cô nói tới lúc sáng sớm hay không. Thời Nghi gật nhẹ, mẹ lập tức nghiêm mặt, ngồi xuống bên cạnh: “ Con nói xem nào, mẹ có thể giúp gì con?”

“Anh ấy nói…”. Thời Nghi thở nhẹ, “muốn đính hôn với con”.

“Đính hôn?” Mẹ cô vô cùng kinh ngạc.

“Dạ, đính hôn”.

“Bao giờ?”

“Có thể ngày mai hoặc ngày kia”. Cô ướm lời.

“Trong một hai ngày nữa sao?” Mẹ cô dở khóc dở cười, “Cậu ta có đến nhà mình không? Chúng ta còn ở Trấn Giang vài ngày nữa, chưa thể quay về Thượng Hải được. Huống hồ mẹ và bố con chưa gặp cậu ta bao giờ, càng chưa nói đến chuyện có ưng ý hay không”.

“Anh ấy đang ở Trấn Giang”. Thời Nghi thận trọng nói. “Ngày mai anh ấy sẽ đến ra mắt bố mẹ”.

“Tại sao lại vội vàng thế?”

“Con cũng không biết”. Cô thật thà.

“Con đã đồng ý rồi sao?”

Thời Nghi gật đầu.

“Các con quen nhau được bao lâu rồi?”

“Khoảng hơn nửa năm”. Mặc dù chỉ gặp tổng cộng bốn lần, nhưng cô không dám nói ra điều này. “Anh ấy cũng là giáo sư đại học, nhân phẩm tốt, rất đơn thuần”.

“Rất đơn thuần?” Mẹ cô bật cười. “Từ này dùng để miêu tả một người đàn ông có lẽ không phù hợp”.

Thời Nghi im lặng nhìn mẹ, vẻ mặt vô cùng kiên định.

“Được, mẹ biết rồi”. Mẹ cô lắc đầu. “Cứ để cậu ta tới, mặc dù chỉ mới quen nhau một thời gian ngắn nhưng có lẽ các con đã suy tính rồi. May mắn không phải là kết hôn, đính hôn đối với thanh niên các con mà nói cũng chỉ là tiến thêm một bước nữa”.

Mẹ vui vẻ chấp nhận khiến cô nhẹ nhõm hẳn.

Trước khi rời khỏi phòng, mẹ cô đột nhiên hỏi: “Cậu ta là người Trấn Giang à?”

Thời Nghi ngây người, trả lời theo phản xạ: “Vâng ạ”.

Thật may cô không trả lời là mình không biết. Nếu không không biết mẹ cô sẽ nghĩ gì đây.

Trước khi đi ngủ, Châu Sinh Thần gọi điện thoại tới xác nhận.

Thời Nghi nằm trong chăn nói chuyện với anh, đề cập chuyến viếng thăm ngày mai, lòng vô cùng thấp thỏm.

Cảm giác này cũng giống như bạn chỉ muốn uống một ngụm nước để giải khát nhưng Phật Tổ lại cho bạn cả giếng, bạn sẽ không ngừng hoài nghi không biết thế này là thật hay giả. Huống hồ hai người chỉ gặp nhau bốn lần, thậm chí còn chưa quen với sự tồn tại của nhau.

Vậy mà sau khi trời sáng cô và anh sẽ đính hôn.

Cô thậm chí còn rất sợ ngày mai phải gặp anh, nên làm gì cho bớt căng thẳng đây?

“Sau khi đính hôn chúng ta sẽ qua lại dần dần, đừng quan trọng hóa vấn đề”. Hôm nay anh nói rất ít, giọng hơi khàn nhưng vẫn đầy kiên quyết khiến cho người ta có thể bình tĩnh và an tâm. “Giống như anh làm nghiên cứu vậy, đầu tiên sẽ đặt ra phương hướng rồi tiến hành làm thí nghiệm, đây là một cách rất khoa học và hợp lý”.

Cô bị anh làm cho bật cười.

“Thời Nghi?”

“Dạ”.

“Đừng nên lo lắng, nặng nề quá”.

“Vâng”.

Buổi sáng hôm sau, Châu Sinh Thần đến như đã hẹn.

Lúc cô mở cửa, lại một lần nữa kinh ngạc. Người trước mặt cô rất ít khi mặc thế này. Anh đeo một cặp kính không gọng, bận bộ vest đen và áo sơ mi màu xám bạc. Rất nghiêm trang và trịnh trọng. Bộ âu phục này càng làm cho anh trông cao và gầy hơn.

Thời Nghi vịn vào cửa quên cả tránh ra mời anh vào, hai người cứ đứng nhìn nhau như vậy.

Vì vậy làm cho người đứng bên cạnh trở nên rất thừa thãi.

Anh cười nhìn cô: “Anh vào không tiện à?”

Cô tự trấn tĩnh lại, hiếu kỳ đưa tay huơ huơ trước mặt anh, hỏi: “Anh cận bao nhiêu độ vậy?”

“Bị viễn thị một chút”.

Cô cười, khẽ lẩm bẩm: “Viễn thị? Đó không phải bệnh của người già?”

Đằng sau anh vẫn còn một lái xe, thêm hai người đàn ông và hai người phụ nữ. Nghe Thời Nghi nói vậy họ rất muốn cười nhưng vì lịch sự mà cúi đầu kìm lại.

Châu Sinh Thần cũng không quá chú ý, nhìn cô nhận xét: “Em ngủ không ngon à?”

Cô nghi hoặc: “Làm gì có”.

Anh dùng tay vẽ một đường vòng cung dưới mắt mình: “Chỗ này của em nói với anh rằng em ngủ không ngon”.

Anh rất lịch sự, khẽ nói.

Đáng tiếc những người đứng bên cạnh anh đều nghe thấy cả. Thời Nghi bị vạch trần trước mặt người lạ, cảm thấy hơi xấu hổ.

May mắn bố mẹ cô cũng đã từ phòng khách đi tới, cô lập tức tránh qua một bên.

Chú và thím Thời Nghi là chủ nhà cũng ra đón. Từ lúc đi vào phòng khách cho đến lúc ngồi xuống, nhận lấy tách trà, anh đều thể hiện rất tốt, đến bố lúc đầu tỏ ra không vui cũng đã cười hài lòng. Cả quá trình Thời Nghi rất căng thẳng, đến lúc đó mới an tâm hơn một chút.

Thân thể tóc da này là cha mẹ ban cho, cô luôn khắc cốt ghi tâm, vì thế đương nhiên mong muốn bố mẹ mình có thể hài lòng về anh.

Mà hôm nay xem ra, người lớn trong nhà ngoài việc cảm thấy lạ với năm người đi cùng anh, ngoài ra đều khá hài lòng.

“Mẹ cháu vì lý do sức khỏe nên không tiện ra ngoài, nhưng cũng sai cháu đem theo chút quà gọi là chút thành ý”. Lúc Châu Sinh Thần nói, người đàn ông trung niên phía sau đã đặt một chiếc hộp gỗ lê vàng dài sáu, bảy thước lên bàn. “Đây là quà tặng bác trai ạ”.

Mở hộp ra làm một tấm bình phong nhỏ với chín cánh song song màu xanh biếc, chỉ có phần bệ là màu xanh ngọc. Tất cả mọi người đều kinh ngạc, Thời Nghi chăm chú quan sát thì phát hiện sự tinh tế ngoài nằm ở tấm phù điêu nhạn bay ngang trời, đình đài lầu các, còn có thêm những thiếu nữ trong lầu tóc dài thướt tha, người ngồi người nằm, hình dáng khác nhau.

“Cái này có bao nhiêu thiếu nữ ạ?” Em họ chịu không nổi, khẽ hỏi.

“Vừa khéo chín trăm chín mươi chín người”. Châu Sinh Thần hơi nghiêng đầu, lịch sự nhìn thẳng vào cô bé. “Nghe nói người không có duyên với nó thì không đếm đủ số người, có cơ hội em hãy thử xem”.

Mẹ có ý muốn từ chối, liên tục nói khách sáo quá.

Đáng tiếc Châu Sinh Thần sớm đã đỡ lời, nói là tâm ý của “mẹ cháu”. Mà bà mẹ vô cùng hào phóng kia lại không đến, sao có thể trả lại đồ chứ?

Quà tặng được mở ra từng thứ một.

Cuối cùng cả phòng đều yên lặng, chỉ lúc cô em họ hiếu kỳ hỏi là thứ gì anh mới nói tên một cách ngắn gọn, không hỏi thì tuyệt đối không nói rõ lai lịch, chỉ coi như quà tặng bình thường mà thôi. Từ một bộ cốc sứ Thanh Hoa hoa văn tùng mai sáu chiếc, đồ trang trí tứ quý cho đến bình hoa mai, mỗi người đều có, không thiếu một ai.

Thậm chí đến em họ cũng nhận được một sợi dây chuyền mặt ngọc đẹp đến mê mẩn.

Sự khiếp sợ của cô không hề ít hơn so với người trong nhà, nhưng lại không thể biểu hiện ra ngoài, chỉ có thể giả vờ như mình biết hết, hiểu rõ gia cảnh của Châu Sinh Thần. Thậm chí khi mẹ liên tục nhìn mình bằng ánh mắt dò hỏi thì cô vẫn thản nhiên cười gật đầu, ra hiệu mẹ nhận lấy.

Kiểu quà tặng thản nhiên đến đáng sợ này khiến người lớn trong nhà đều bắt đầu nói chuyện rất kiểu cách.

Cuối cùng, thím nhân cơ hội đi lấy nước kéo cô vào phòng bếp, cực kỳ căng thẳng hỏi cô xem trưa nay có thể đến đâu ăn được thì mới không khiến cô cảm thấy mất mặt. Thời Nghi bị câu hỏi này làm cho dở khóc dở cười, nói khẽ: “Không cần phải chuẩn bị cơm trưa đâu thím. Anh ấy nói, mẹ anh ấy muốn mời cháu dùng cơm trưa, vì vậy lát nữa cháu sẽ cùng anh ấy đi”.

“Vậy thì tốt rồi”. Thím cô thở phào, nhưng rất nhanh lại cảm thấy xấu hổ: “Không phải thím không muốn tiếp đãi bạn trai cháu, chỉ là chưa bao giờ thím gặp kiểu người như bạn trai cháu, không biết cậu ta ăn cái gì”.

Ăn gì?

Thời Nghi nghĩ tới thời gian cô và anh ở Tây An cũng không có gì đặc biệt, thậm chí còn ngồi ăn bánh bao cùng nhau.

Nhưng bây giờ nói điều đó ra chắc chắn thím sẽ không tin.

Vì Châu Sinh Thần không thể ở lại ăn trưa, lại muốn đưa Thời Nghi đi trước nên liên tục nói xin lỗi, điều này làm bố mẹ cô cũng cảm thấy xấu hổ, liên tục bảo đấy là phải phép, chỉ là chưa kịp chuẩn bị quà gặp mặt, điều đó mới có lỗi.

Thời Nghi nghe mọi người xin lỗi qua lại, cuối cùng chịu không nổi đành kéo kéo áo Châu Sinh Thần: “Được rồi, chúng ta đi chưa? Anh đợi mấy phút, em đi thay quần áo lịch sự hơn một chút”.

Anh hơi gật đầu.

Thời Nghi vốn đã chuẩn bị quần áo, bây giờ lại cảm thấy băn khoăn, hỏi nhỏ anh: “Mẹ anh thích con gái mặc như thế nào?”

“Mặc gì cũng được”. Anh nói. “Không cần cầu kỳ quá đâu”.

“Không được”. Thời Nghi vội vàng. “Đây là tôn trọng mẹ anh, dù sao cũng là lần gặp đầu tiên”.

Cô nói hơi gấp, lại có phần nũng nịu.

Mẹ cô cười khẽ rồi biết ý ra khỏi phòng.

Nhưng chính vì mẹ cô rời đi lại làm cho bầu không khí trở nên căng thẳng hơn.

Thời Nghi phát hiện ra cách nói chuyện của mình hơi ỷ lại.

Advertisements

4 thoughts on “(XB) Cốt cách mỹ nhân 3.2

  1. e hèm, ngọt như mật =)) nhưng mà đòn phủ đầu này của Châu thiếu gia hơi bị hào nhoáng ạ , tặng đồ ra mắt mà toàn đồ quý hiếm không. Làm cả gia đình TN thấy hãi :”>

  2. Đúng là gặp được cực phẩm như anh này thì căng thẳng thật. Tặng gì không tặng toàn tặng đồ cổ. Cơ mà bức bình phong cho ông bố làm mình hơi buồn cười. Gì mà toàn thiếu nữ trẻ đẹp hết ngồi rồi nằm là sao??? =))))

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s