(XB) Không Yêu Thì Biến 21


Chương 21

Cạnh khu nhà của Tần Mạch không hề có trung tâm mua sắm lớn, tôi và hắn còn phải đi taxi tới đó.

Đi qua từng dãy hàng hóa, nhìn theo bóng hắn liên tục vứt đồ vào trong xe hàng, tôi bất lực nói: “Anh Tần, ở chỗ bác Tần đã chuẩn bị trước rất nhiều các đồ dùng sinh hoạt cho anh, anh có thể tới đó lấy luôn”. Nếu hắn thật sự muốn mua hết những thứ kia, tôi tin rằng mình nhất định sẽ bị nô dịch…

“Tôi đã độc lập kinh tế từ lâu rồi”. Hắn ngoái đầu lại nhìn tôi, ánh mắt mang theo chút khinh bỉ, “Chẳng lẽ cô còn dựa vào gia đình sao?”.

“Tôi chỉ nói hành vi này của anh là một sự lãng phí thôi, đáng xấu hổ!”.

“Tôi thích”. Hắn đi về phía trước được vài bước, chợt ngoảnh đầu lại, bí hiểm đánh giá tôi một lượt, “Cô Hà, cô đang quản việc riêng của tôi đấy à?”.

Liên can quái gì tới anh… Tôi kìm lại khao khát chửi rủa, vừa đi về phía trước, vừa nói: “Được thôi, nếu anh thấy thế”.

Đi vượt lên vài bước thấy hắn không đẩy xe hàng đi theo nữa, tôi nhíu mày quay đầu nhìn hắn, lại thấy hắn đang tự lẩm bẩm ra chiều vui vẻ: “Quản một tý cũng được”. Hắn thấy tôi đang nhìn bèn bước lên, lạnh nhạt nói: “Nhưng đi chung với tôi không cần tiết kiệm thế đâu”.

Giọng nói có hơi thân thiết này khiến tim tôi giật nảy, nơi bụng truyền tới cảm giác ấm áp, mặt cũng bắt đầu ram ran nóng. Tôi hừ một tiếng, che giấu sự hỗn loạn trong lòng mình, quay đầu nhìn đi nơi khác.

Nhưng khi khóe mắt tôi liếc qua một nơi, cả người chợt cứng đờ, sau đó bình tĩnh nhìn về nơi đó – Thẩm Hy Nhiên và một người phụ nữ xa lạ!

Tôi nhanh chóng quay người đi, núp mình sau những giá để hàng, lại vội vội vàng vàng kéo Tần Mạch đang định bước ra, nói: “Anh chờ đã”. Tôi thò đầu ra, cẩn thận đánh giá hai người kia như lính trinh sát.

Bọn họ nói nói cười cười trông rất thân thiết, thậm chí là có hơi… thân mật. Tôi lục tìm trong trí nhớ của mình, không nhớ ra được Thẩm Hy Nhiên có họ hàng hay bạn thân nào có giới tính nữ mà trông như thế này.

“Cô đang làm gì thế?”. Tần Mạch nghi hoặc nhìn theo hướng tôi đang nhìn, chợt hiểu ra, hắn nói: “Nghĩ ngợi lung tung chi bằng qua đó hỏi thử”. Hắn đã từng tham dự lễ đính hôn của Trình Thần, cũng biết mối quan hệ giữa tôi và chị ấy, nhìn hành động của tôi, động não một chút là biết được tôi đang làm gì.

Hắn nói đúng tôi không nên ở đây phỏng đoán linh tinh, nếu vì hiểu nhầm Thẩm Hy Nhiên mà khiến hai người họ sinh ra hiềm khích thì không hay. Nhưng nếu tôi tới hỏi thẳng, dù có đúng hay không thì Thẩm Hy Nhiên chắc chắn sẽ phủ nhận thôi…

Đương lúc tôi còn đang rối rắm, Tần Mạch hờ hững lên tiếng: “Người ta đã đi rồi”.

Tôi ngẩng đầu, quả nhiên đã không thấy bóng dáng hai người kia đâu nữa, nhất thời có chút nôn nóng, không nhịn được mà vỗ lên mu bàn tay Tần Mạch một cái: “Sao anh không nói cho tôi sớm chút”.

Hắn để kệ tôi đánh một cái, quét mắt nhìn tôi, có chút bực mình: “Chuyện riêng của người ta, quản làm gì”.

Tôi lấy gậy ông đập lưng ông: “Chuyện riêng của anh tôi cũng quản, vậy mà không cho tôi quản chuyện của người khác sao?”.

“Cô quan tâm mới quản, tôi giống anh ta à?”. Hắn đáp trả một cách gần như là vô thức.

Vừa dứt câu này, tôi sững ra, hắn cũng ngẩn người, lập tức đằng hắng một tiếng, quay mặt đi, ánh mắt yếu ớt bay đi chỗ khác.

Tôi dùng hết sức nén lại tâm trạng đang rối như tơ vò trong lòng, ép mình bình tĩnh lại, làm ra vẻ buồn cười: “Có gì khác chứ?”. Tôi thản nhiên giẫm lên giày hắn, chỉ vào khu bán đồ tắm rửa: “Anh Tần, tôi đề nghị anh mua thêm một chai dầu gội đầu nữa”. Tôi nghiêm túc nói, “Tóc anh không những bết mà ngay cả não cũng sắp quánh lại tới nơi rồi. Hai chai dầu gội đầu, một chai dùng ngoài, chai kia để uống, khi anh uống hết một chai, có lẽ sẽ bình thường lại”.

Hắn không nổi giận, đến ánh mắt cũng chẳng nhìn tôi, mãi lúc sau mới gượng gạo lên tiếng: “Trong nhà có bát chưa?”.

Hắn lảng sang chuyện khác, đương nhiên tôi cũng không truy cứu câu nói có phần mập mờ của hắn lúc nãy nữa: “Lúc mua tủ bát đã được bên bán tặng cho một bộ rồi”.

“Còn nồi?”.

“Chưa có”.

“Ừ, thế mua nồi xong thì mua ít thức ăn đi, về nhà nấu cơm”.

Tôi giật mình: “Tôi có phải bảo mẫu anh thuê đâu, đi mua đồ với anh đã là phục vụ ngoài luồng rồi, anh lại còn muốn sai tôi nấu cơm cho anh nữa! Hơn nữa không phải anh mới ăn cơm trưa lúc ba giờ chiều nay sao?”.

Hắn nhìn đồng hồ: “Giờ đã sáu giờ rồi, vả lại là tôi nấu, khỏi cần cô đụng tay vào”.

Tôi lại càng kinh ngạc hơn: “Anh… anh biết nấu ăn à?”.

Hắn liếc mắt sang tôi: “Trước đây đi du học một mình, mấy chuyện này đương nhiên tôi tự làm”.

Tôi chợt cảm thấy Tần Mạch đã trở nên bình dân hóa rồi. Hắn đã nói mua thức ăn về nhà nấu cơm thì tôi cũng chẳng có lý do gì ngăn cản, đành ngoan ngoãn lê la theo sau hắn như một cái đuôi.

Đến khi mang tất cả những thứ hắn mua về tới nhà thì đã hơn bảy giờ, tôi ngồi phịch lên ghế sofa nhà hắn một cách rất mất hình tượng, bụng bảo dạ, cuối cùng cũng thoát khỏi hắn rồi, chờ hắn ký vào hợp đồng là tôi sẽ không phải gặp lại hắn nữa, cũng không phải chịu sự uy hiếp, bị hắn nô dịch nữa!

Vừa về nhà hắn đã vào bếp, những thứ khác chất đống để ngoài phòng khách. Tôi nghỉ ngơi một lát, thấy hắn không có dấu hiệu để ý tới mình, bèn chủ động chạy vào trong bếp, hôm nay khi hắn xuất viện không hề mặc vest như thường lệ, lúc này khi đứng trong nhà bếp quả thực giống người đàn ông của gia đình.

Tôi dâng hợp đồng lên như trình tấu chương: “Anh Tần”. Tôi nặn ra một nụ cười nịnh nọt.

Hắn khẽ nhướn mày, lần này không hề làm khó tôi, nhanh chóng ký xác nhận lên hợp đồng.

Tôi sướng như phát rồ nhận lại bản hợp đồng, cầm nó nhìn rất lâu như nhìn của quý rồi mới hớn hở bỏ vào trong túi xách.

“Rất vui được hợp tác với anh”. Tôi giơ tay ra, nghĩ bụng trước khi đi vẫn phải giả vờ khách sáo cho xong chuyện đã.

Một tay Tần Mạch cầm xẻng, tay kia nắm lấy tay tôi không hề khách sáo, không phải là một cái bắt tay lịch sự, mà là trùm lên tay tôi, như hồi nhỏ bố nắm tay tôi dắt qua đường, hắn kéo tôi tới trước bàn bếp, rất tự nhiên mà đưa cho tôi một con dao, nói cứ như không: “Thái cây củ cải này giúp tôi”.

Tôi sững người, nhìn lại bộ đồ công sở của mình, lại cầm con dao ngẩn ngơ một hồi, nói: “Nhưng tôi muốn về…”.

“Đã bận nửa ngày rồi, cô không đói sao?”.

“À…”.

Thấy tôi lưỡng lự, hắn thản nhiên vứt lại một câu: “Ăn cơm xong hẵng về”. Giọng điệu này không phải hỏi dò, không phải lời mời khách sáo, mà là mệnh lệnh. Tôi nghĩ, bình thường lúc hắn ra chỉ thị cho nhân viên ở công ty chắc hẳn cũng như thế này. Mà từ xưa tới nay tôi lại là người chỉ ưa nhẹ nhàng.

Chém phập con dao vào giữa thớt, tôi nói: “Quan hệ hợp tác giữa hai chúng ta đã kết thúc rồi. Xin thứ lỗi”.

Lòng bàn tay bất chợt ấm lên, hắn kéo tôi lại, cau mày, trông có vẻ hơi tức giận, “Cô không thể…”.

Tôi giãy tay muốn gạt hắn ra, nhưng hắn nắm chặt không buông, sự ấm áp gần gũi trong lòng bàn tay lại khiến trái tim tôi nhảy lên thình thịch không kiềm chế nổi. Tôi không động đậy, cứ để kệ cho hắn kéo như bị trúng tà. Hình như hắn cũng hơi thất thần, thời gian lắng lại, trông hắn vẫn lạnh nhạt, nhưng giọng điệu đã dịu xuống, “Chỉ ăn một bữa cơm thôi mà. Cô về nhà một mình thì ăn gì được?”.

Câu nói dịu dàng này vừa lướt qua, lòng tôi bỗng nhiên mềm nhũn, nhất thời không trưng lên nổi bộ mặt lạnh lùng nữa.

Hắn lại nói: “Vả lại đã làm việc cả ngày trời như thế, tới cơm mà cũng không ăn, không mệt à?”.

Mệt…

Thế là tôi thái củ cải giúp hắn, đúng là không có tiền đồ.

Bật đèn trong nhà ăn lên, ánh đèn màu cam dịu dàng chợt khiến không gian trở nên ấm áp, đây hẳn là lần đầu tiên căn hộ này thực hiện sứ mệnh của nó, mà tôi lại ngồi ở nơi đây, ăn bữa cơm đầu tiên trong căn nhà này, cùng với chủ nhân của nó.

Bốn món ăn, không nhiều, nhưng đủ để hai người chúng tôi no bụng.

Bữa cơm này khiến tôi có chút lúng túng, một là bởi nam chủ nhân quá ung dung, xới cơm gắp thức ăn rất tự nhiên, cứ như chúng tôi đã thân nhau lắm vậy, hai là… tôi chẳng có gì mà nói chuyện với hắn, cả căn hộ chỉ còn lại tiếng bát đũa thi thoảng chạm vào nhau.

“Hà Tịch”.

Hắn đột nhiên gọi tôi, khiến tôi suýt nữa phun cả canh trong miệng ra ngoài.

“Sao thế?”.

Ngón tay hắn nhẹ nhàng gõ vài cái lên mặt bàn, như đang quyết định điều gì trọng đại lắm. Còn tôi thì cảm thấy bộ dạng khi hắn đang suy tư quyến rũ chết người…

“Hãy ở bên tôi”.

Tôi chớp mắt nhìn hắn rất lâu, đến khi đầu óc đã hiểu được ý của hắn thì trái tim tôi đã đập cuồng loạn như vừa chạy tám trăm mét, bụng dạ cuộn lại, tôi chợt có cảm giác đã đeo dây an toàn, sẽ có người tới đạp cho tôi một cái rơi xuống dưới sâu ngay lập tức. Tôi nuốt nước miếng, rất lâu sau đó mới cố gượng nhặt lại tấm chắn của mình, trả lời một câu gần như ngu xuẩn: “Bên anh làm gì?”.

Dường như câu trả lời này cũng nằm ngoài dự kiến của hắn, không biết trong đầu hắn đang hiện lên hình ảnh gì, tôi thấy dưới ánh đèn vàng dịu dàng, gương mặt hắn đỏ dần lên.

“Khụ…”. Hắn hắng giọng, như bắt suy nghĩ đang ở bên bờ vực của mình quay trở lại, hắn nghiêm nghị trừng mắt nhìn, phê bình phương thức tư duy không theo lối thường của tôi. Hắn nói: “Có lẽ sẽ cảm thấy có chút đột ngột”.

Tôi oán thầm: Là rất đột ngột.

“Tôi cũng đã suy nghĩ mấy hôm rồi, dù mỗi người chúng ta đều có không ít người để chọn lựa…”.

Tôi quay đầu nhìn, sau lưng mình là một mảnh hoang vu không cỏ mọc. Tôi nghĩ, người có không ít sự lựa chọn chỉ có anh thôi.

“Thế nhưng nhìn vào tình trạng hiện giờ, duyên phận cũng được, mà trời xui đất khiến cũng tốt, chúng ta cũng xem như là ở bên nhau rồi. Ít nhất giờ mẹ tôi chấp nhận cô. Nếu cô bỏ đi, tôi không có dư sức để đi giải thích tại sao với mẹ tôi, càng không có thời gian đi tìm bạn gái. Mà theo tình thế trước mắt của cô, áp lực phải đối mặt khi nghỉ Tết về nhà hẳn là không hề nhỏ”.

Câu nói này tựa như hòn đá ném thẳng xuống giếng, tạo nên những tiếng vang vọng lại.

Nhưng tôi nhìn bộ dạng như bàn chuyện làm ăn của hắn, tình cảm đang cuộn trào trong tim nhất thời nguội đi kha khá.

“Qua khoảng thời gian ở bên nhau gần đây, tôi nghĩ rằng cô là một cô gái rất độc lập, coi trọng sự nghiệp, mạnh mẽ mà dũng cảm, hiển nhiên, cô không thích cảnh hai người dính chặt lấy nhau vô vị, mà tôi cũng đúng là người hợp với yêu cầu đó. Tôi tin rằng chúng ta ở bên nhau sẽ không gây ra rầy rà và phiền toái cho đối phương”.

Tâm trạng của tôi hoàn toàn lắng xuống, phân tích một cách bình tĩnh và lý trí như hắn, rồi gật đầu: “Anh nói đúng”.

Hắn mỉm cười, hệt như đã ký được một hợp đồng lớn: “Hà Tịch, đã không tìm được người như ý thì tìm một người ngang sức ngang tài đi, thế nào?”.

Tôi nhìn chằm chằm vào bát canh củ cải đã nguội ngắt ở trước mặt, nghĩ một lát, rồi ngẩng đầu lên nhìn vào mắt hắn, hỏi thẳng thừng: “Thế anh có thích tôi không?”.

Hắn hơi khựng lại, cảm thấy rất kinh ngạc trước câu hỏi của tôi, mãi sau mới lúng túng dời mắt đi.

Tôi vẩy tay nói: “Hỏi anh câu này mà làm gì”. Với Tần Mạch mà nói, có lẽ tình yêu còn chẳng thể xem là gia vị được. Tôi nói: “Đề nghị của anh cũng được, tôi sẽ suy nghĩ cẩn thận… à, đừng nói với tôi là anh không chuẩn bị thời gian cho tôi suy nghĩ nhé”.

“Đương nhiên là có rồi”. Hắn đáp, “Cô cứ từ từ nghĩ đi”. Nhưng bộ dạng hắn như thể đã đoán chắc rằng tôi sẽ đồng ý.

Trước khi đi, tôi cầm túi xách đứng ở cửa để đi giày, chợt nhớ ra một chuyện, liền ngoái đầu lại hỏi hắn: “Tần Mạch, chẳng lẽ hôm nay anh lấy lòng tôi hả?”.

Hắn nhướn mày lên, trông như muốn nói “cuối cùng cô cũng hiểu”.

Khóe miệng tôi giần giật, nói: “Tần Mạch, nếu tôi không phải là Hà Tịch, cô gái kia nhất định sẽ khóc ròng vì cách lấy lòng ấy của anh”.

Hắn tỏ vẻ vui lòng nhận lời khen ngợi của tôi.

One thought on “(XB) Không Yêu Thì Biến 21

  1. Tần Mạch, nếu tôi không phải là Hà Tịch, cô gái kia nhất định sẽ khóc ròng vì cách lấy lòng ấy của anh”.Đấy mà cũng tính là khen ư?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s