Cốt cách mỹ nhân 2.2


Chương 2: Kiếp trước của kiếp này (2)

https://thanhthoigian.wordpress.com

Thời Nghi đọc một dãy số dài. Đang định đọc lại lần thứ hai, Châu Sinh Thần đã gật đầu nói: “Tôi nhớ rồi”.

Ngày hôm sau, cô trở về Thượng Hải. Chuyến đi tới Tây An ngoài ý muốn đã tiêu tốn mất của cô tròn một tuần. Dưới sự áp bức của quản lý Mỹ Lâm, Thời Nghi không thể không vào phòng thu sau bữa trưa mỗi ngày, thường thường khi công việc kết thúc cũng đã là nửa đêm. Cô làm việc rất nghiêm túc, lúc nào cũng cầm tờ giấy A4 đọc đi đọc lại hai lượt nội dung. Trong lúc đọc, khi nào cảm thấy trạng thái tốt nhất thì lập tức sẽ yêu cầu người thu âm bắt đầu công việc. Tất nhiên thỉnh thoảng cũng có lúc đọc sai, chỉ cần thu lại câu đối thoại sai, phần còn lại thì đã ổn.

“Cô Thời, tốt rồi, tôi cảm thấy không còn vấn đề gì nữa, đợi đạo diễn tới nghe lại thành quả thôi”.

Cô ra khỏi phòng thu, đi tới máy lọc nước ngoài hành lang, cầm ly trong tay nhìn ra ngoài cửa sổ bần thần. Có nhân viên trợ lý phòng thu từ thang máy bước ra, trong tay xách đủ loại túi lớn túi nhỏ đựng đầy đồ uống và thức ăn khuya, thậm chí còn có hộp xốp màu trắng đựng đồ nướng ven đường lộ cả phần đuôi của que xiên, trông thật bắt mắt.

Cô trợ lý chào Thời Nghi, cô mỉm cười gật đầu chào lại.

Một nụ cười mê hồn. Trong đầu cô trợ lý bỗng nhiên xuất hiện mấy từ này.

Cái tên Thời Nghi đã sớm vang dội trong giới lồng tiếng, những người có thể gặp được cô thực sự rất ít. Cô là diễn viên lồng tiếng hàng đầu trong ngành, có giọng nói tuyệt vời mà thái độ lại chuyên nghiệp, chỉ cần có cô cộng tác thì công việc đều rất suôn sẻ. Đáng tiếc là thời gian của cô cũng rất hạn chế, nhưng quả thật giọng nói của cô gái này làm người ta không cách nào kháng cự được, cho dù có phải sắp xếp hẹn trước hơn nửa năm, cũng nhất quyết phải đợi cô đến lồng tiếng.

Những người làm trong phòng thu âm này mỗi năm người đến người đi vô số, giọng nói của cô có đặc biệt đến mấy cũng vẫn luôn có người thay thế. Nhưng đáng tiếc là càng khó theo đuổi thì lại càng được chờ đợi, cô càng khó hẹn thì lại càng nổi tiếng hơn.

Nhắc đến vẻ ngoài của cô, trong giới lồng tiếng vẫn còn lưu truyền một câu chuyện.

Lúc cô vẫn còn là người mới, có một nhà sản xuất tình cờ gặp được Thời Nghi trong phòng thu, đã nói thẳng cô chính là diễn viên nữ chính lý tưởng của mình, sau khi vô số lần bị từ chối, nhà sản xuất giàu có đã nổi giận khiến cho mọi người ở đó vô cùng sợ hãi. Cuối cùng Thời Nghi phải lặng lẽ rời khỏi phòng thu ấy và không bao giờ quay trở lại đó nữa.

Nhiều năm sau, cuối cùng cô tạo được danh tiếng cho mình. Nhà sản xuất dạo nọ nghe được bản thu âm thử của cô thì rất kinh ngạc, năm lần bảy lượt hẹn gặp mặt cô. Kết quả không nói cũng có thể đoán ra được, cô kiên quyết không chịu lộ diện. Câu chuyện nhỏ này được mọi người không ngừng nhắc tới, âu cũng là một yếu tố góp phần đẩy cao tiền thù lao của cô.

Khoảng gần mười một giờ, công việc được kết thúc sớm, Thời Nghi ra về trước, khi mở điện thoại hủy chế độ im lặng, cô nhận ra có một cuộc gọi nhỡ của số lạ, lại gọi đến hai lần.

Là số máy lừa đảo sao?

Cô vứt điện thoại vào túi, đụng phải chìa khóa, phát ra tiếng leng keng của kim loại.

Là Châu Sinh Thần. Tự dưng trong đầu cô hiện lên ý nghĩ này, nó lan nhanh không kiểm soát được. Cô cầm điện thoại lên gọi lại cho số đó, có người bắt máy rất nhanh nhưng không phải giọng nói của anh.

“Cô Thời phải không ạ?” Giọng nói lạ vang lên nhưng lại gọi đúng tên cô.

“Thật không phải, có lẽ anh nhầm máy rồi”. Cô nói.

Điện thoại được chuyền tay rất nhanh.

Xuất hiện một giọng nói khác: “Là tôi, Châu Sinh Thần đây”.

Cô rất tự nhiên “vâng” một tiếng.

Cũng bởi vì quá tự nhiên nên cả hai người đều cảm thấy sửng sốt. May là không phải gặp mặt trực tiếp nên ít nhiều cũng tránh được ngại ngùng. Yên lặng một lúc, bỗng nhiên điện thoại báo có cuộc gọi tới, Thời Nghi xem xong bèn nói nhanh với anh: “Cảm phiền anh đợi em mấy phút, em nhận điện thoại của mẹ”.

“Không sao”.

Có câu trả lời của anh, cô mới yên tâm nghe điện thoại mẹ.

Có lẽ bởi sự “đặc biệt” của mình mà ngay từ nhỏ cô đã không thân thiết với cha mẹ, cũng luôn là đứa con kỳ lạ trong mắt mọi người. Thậm chí năm sáu, bảy tuổi, mẹ đã đưa cô đi khám bác sĩ tâm lý vì những chuyện kỳ lạ cô nói. Đương nhiên chuyện này chỉ có rất ít người được biết, bằng không, họ hàng gần xa trong nhà sẽ có những điều tiếng sau lưng.

Mẹ cô cũng vì thế mà đã lo lắng rất nhiều. Điều này Thời Nghi hiểu rất rõ.

Khi lớn lên, cô cũng bắt đầu tập để bản thân thích nghi dần. Thỉnh thoảng gọi điện về làm nũng cũng dần thành thói quen, lại đem hết tình cảm dành cho người thân của kiếp trước dành cho bố mẹ hiện tại, vì thế nên cô mới có thể vì mẹ mà để cho Châu Sinh Thần phải đợi.

Mẹ không hỏi gì nhiều, đại ý là dạo gần đây cô ít gọi điện về nên bà có phần lo lắng.

Tuy nói không rõ ràng, nhưng cô hiểu điều mẹ lo lắng là cô lại bắt đầu có “ảo giác”.

Cô xoa dịu làm mẹ yên lòng một lúc rồi cúp máy, quay về với cuộc gọi của Châu Sinh Thần: “Em xong rồi”.

“Mới xong việc à?”

“Vâng”. Cô cười. “Vì thế nên không thấy cuộc gọi của anh lúc nãy”.

“Nếu tiện thì ra ngoài cùng đi ăn đêm nhé?”

Đây là lần đầu tiên anh chủ động hẹn cô. Thời Nghi không hề do dự, đáp ngay: “Dạ được”.

“Nói cho tôi địa chỉ của em đi”.

Cô đọc cho anh nghe. “Tôi đến sẽ gọi, không cần đứng đợi ở bên đường trước đâu”.

“Vâng”.

Cô đi tới sofa ngoài hành lang ngồi, nhân viên trong phòng thu cũng đã bắt đầu dọn đồ đạc, ngoài hai phòng làm việc vẫn còn sáng đèn ra thì cả hành lang đã tối om. Không ngừng có người ra về chào hỏi với cô, cô ngồi đó cầm di động, tự hỏi tại sao Châu Sinh Thần lại đột ngột tìm mình nhưng đáng tiếc nghĩ mãi vẫn không tìm ra đáp án.

Có lẽ chỉ là tiện đường ngang qua.

Châu Sinh Thần nhanh chóng đến bãi đỗ xe, lúc Thời Nghi bước ra ngoài thang máy đã nhìn thấy anh đứng một mình ngoài đó.

Anh giống như một người hoàn toàn khác, mặc chiếc quần dài màu trắng, áo sơ mi caro sáng màu, thậm chí còn khoác bên ngoài một chiếc áo vest màu xanh lam rất thoải mái. Cách ăn mặc khiến người ta cực kỳ ngạc nhiên, xóa tan ấn tượng về chiếc áo blouse trắng trong phòng thí nghiệm trước đây. Thực sự rất đẹp.

Phong độ, nhưng tuyệt đối đơn giản và đúng mực.

Cô nhìn anh lạ lẫm, bước chầm chậm đến bên cạnh. Đôi mắt trong vắt kia cũng đang nhìn lại cô. Anh cười: “Bất ngờ lắm hả?”

“Cực kỳ!” Cô nói. “Dáng vẻ của anh ngày hôm nay làm cho em cảm thấy vô cùng xứng với tên anh”.

“Xứng với tên tôi?”

“Châu Sinh Thần”. Cô đọc. “Làm cho người ta cảm thấy chính là dáng vẻ này”.

Châu Sinh Thần, vẫn là cái tên này, trong quá khứ có lẽ cũng là dáng vẻ như thế này. Không phải là diện mạo bên ngoài, mà là khí phách bên trong.

Anh cười không nói gì nhưng lại cảm thấy những lời cô nói thật thú vị.

“Tại sao anh đứng trong này đợi em?”

“Xe của tôi đậu khá xa, tôi sợ em không tìm được”.

“Em thường hay tới đây, có khi còn thông thuộc hơn anh”.

Anh cười: “Bây giờ đã hơn mười hai giờ rồi, trong này chỉ có hai bảo vệ, em không sợ xảy ra chuyện gì sao?”

Thật đúng là thói quen cẩn thận của người làm khoa học.

Tình cờ đến đây, rồi để ý trong bãi đỗ xe chỉ có hai nhân viên bảo vệ.

Thời Nghi cười: “Cảm ơn anh”.

Lúc họ đi ra ngoài, có một người đàn ông trung niên vẫn đứng cạnh xe đợi, Thời Nghi không chú ý, mãi khi họ tới gần, người đàn ông trung niên kia mới cười nói: “Cô Thời, chào cô”.

“Chào chú”. Cô nhìn Châu Sinh Thần.

Người đàn ông trung niên giúp cô mở cửa xe.

Thật không thể ngờ lần đầu tiên đi ăn đêm cùng nhau đã có thể thấy một con người khác của anh, từ khí khái phong độ, lại còn có cả chiếc xe và lái xe riêng nữa. Cô tuy cảm thấy lạ, nhưng không tiện hỏi, chỉ sau khi chiếc xe rời khỏi bãi đỗ mới nhìn kĩ lái xe.

Người đàn ông đang ngồi ghế lái khoảng trên dưới năm mươi tuổi, bàn tay cầm vô lăng rất vững vàng, mang găng và vận một bộ vest rất đẹp, cầu kì đến từng chi tiết nhỏ. Xem ra có vẻ là người đã lái xe nhiều năm rồi.

Cả quãng đường đi, người lái xe chỉ hỏi mỗi một câu, có cần dùng nước không.

Châu Sinh Thần từ chối.

Thật sự rất yên tĩnh, Thời Nghi kín đáo liếc nhìn rồi nói: “Trông anh thế này hình như mới vừa đi gặp những người rất quan trọng?” Châu Sinh Thần gật đầu: “Mấy vị bề trên”.

Thời Nghi cũng gật đầu.

Dường như câu hỏi nào với anh đều có thể trả lời bằng một câu, tuyệt đối không dài hơn. Cô ngoái đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không thể nhịn được nở một nụ cười.

Châu Sinh Thần, anh quả thật là một người kỳ lạ, thật may là em không để ý.

Cô đã ở thành phố này lâu như vậy, thế mà chưa bao giờ đến nhà hàng tối nay.

Phải nói là một nơi cách biệt hoàn toàn với bên ngoài.

Khi đến nơi đã có người chờ từ lâu, có cả người dẫn đường, rót trà, thậm chí còn có người đứng ngoài tấm bình phong châm hương đốt nến, đi qua đi lại mang đồ ăn lên.

Cô càng cảm thấy hiếu kỳ nhìn bóng người qua lại in trên tấm bình phong: “Có phải chúng ta nửa đêm đi lạc vào thế giới khác rồi không?”

“Tôi chỉ đoán bừa, người thích đọc Tam Ngôn Nhị Phách chắc chắn sẽ thích chỗ như thế này”.

Cô cười: “Em thật sự rất thích, nhưng Tam Ngôn Nhị Phách chỉ là một cuốn tiểu thuyết, không có gì đáng để khoe khoang cả. Có người thích đọc văn học hiện đại, có người thích cổ văn, chỉ là sở thích không giống nhau mà thôi”.

Trong mắt Châu Sinh Thần như ánh lên những con sóng lay động rất khẽ: “Cũng có lúc tôi phát hiện ra chúng ta có những điểm chung”.

“Ví dụ như?”

Anh nói: “Tôi thích sưu tầm Ngô ca[1]”.

[1] Cũng giống như Kinh Thi, Ngô ca là những bài ca dao, dân ca lưu truyền bằng hình thức truyền miệng ở những vùng như nam Giang Tô, bắc Triết Giang, tây bắc Giang Tây… (HĐ)

Thời Nghi hơi buồn cười, nhìn anh một lúc, không nhịn được, bèn quay đầu tiếp tục nhìn những bóng người in trên tấm bình phong để lấp liếm: “Không giống nhau đâu. Sở thích của anh… thật quá đặc biệt”.

Nếu đổi lại là Hồng Hiểu Dự, nhất định sẽ cảm thấy cái tên “Ngô ca” này chỉ mới nghe thôi đã thấy rất tao nhã.

Nhưng cô lại biết sâu hơn một chút. Ví dụ như phần lớn những bài dân ca ấy đều liên quan tới chốn khuê phòng với những lời lẽ phóng túng. Vì vậy nó gần như xuất hiện cùng thời với Kinh thi, nhưng… có thể nói, trong sách giáo khoa của học sinh, chúng tuyệt đối không bao giờ xuất hiện.

Cô ho khẽ, chuyển chủ đề: “Bình thường các anh làm thí nghiệm như vậy có cảm thấy vất vả không?”

“Cũng tương đối”. Anh đáp, “Còn phải xem mục đích nghiên cứu là gì, chỗ tôi thường có rất ít phụ nữ”.

“Tại sao?”

“Quá vất vả”.

Nếu hỏi sâu thêm sẽ là cuộc đối thoại của người trong ngành và người ngoài ngành, cô rất hiểu ý nên không tiếp tục nữa.

Advertisements

9 thoughts on “Cốt cách mỹ nhân 2.2

  1. Sở thích của anh đúng là đặc biệt. Vẻ ngoài đứng đắn của anh dùng để lừa người mà.
    TN kiếp trước chắc là học rộng hiểu nhiều. Nói đến thơ từ ca phú cái gì cũng biết.

  2. Bạn có cần ng phụ type ko? Nếu được mih phụ type từ chương cuối lên.^^

    1. Cảm ơn bạn đã có ý giúp nhưng hiện tại mình có thể type nên chưa cần ng type phụ. He he nếu có thể hãy check lỗi giùm mình nhé :-*

  3. ồ ôi, anh chủ động hẹn chị đi ăn rồi kìa :”> điều này có nghĩa là anh cũng có tình cảm với chị phải không nhỉ ? hehe

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s