(XB) Cốt cách mỹ nhân 2.1


Chương 2: Kiếp trước của kiếp này (1)

https://thanhthoigian.wordpress.com

“Em có muốn đi không?” Châu Sinh Thần dường như cảm thấy có phần không ổn, bèn quay sang hỏi ý kiến cô.

“Không sao ạ, em cũng chưa ăn tối”. Thời Nghi lại thấy không có vấn đề gì. “Chỉ có một yêu cầu, em có thể đi thăm phòng thí nghiệm của các anh được không? Thật không dễ dàng gì mới vào được nơi canh phòng nghiêm ngặt thế này, không đi thăm quan thì thật đáng tiếc”.

Ban đầu Hà Thiện vốn chỉ định thử vận may, không ngờ cô đồng ý thật, liền chủ động ngỏ lời muốn dẫn cô đi thăm quan phòng thí nghiệm. Châu Sinh Thần thì ngược lại, anh đưa ra một tập tài liệu cần ký, nói mình phải giải quyết công việc và cho họ mười phút đi dạo.

Thời Nghi nhận ra sự lạnh nhạt của anh, theo chân Hà Thiện ra cửa, nghe cậu ta nhiệt tình giới thiệu các phòng thí nghiệm, cô cười lịch sự nhưng đáp lại rất ít. Cô sợ bản thân tự ý tới nơi này khiến anh cảm thấy cô rất không lịch sự.

Từ trước tới giờ cô chưa bao giờ tùy hứng đến thế.

Lâu lâu mới có một lần lại cảm thấy hơi bất an. Từ đầu đến cuối, cô chỉ nhớ mỗi một cái tên phòng thí nghiệm chất cách điện và cách nhiệt, ít nhất cô còn có thể hiểu được anh đang làm gì.

“Chỗ chúng em là nơi duy nhất trong cả nước có thể tiến hành thí nghiệm nhiệt điện kết hợp, trên thiết bị thử nghiệm lão hóa lớn nhất với điện áp cao nhất là 60KV, nhiệt độ tối đa lên tới 200 độ C”. Cô chỉ gật đầu, về cơ bản không hiểu gì hết.

Rốt cuộc đến Hà Thiện cũng nhận ra tâm tư của cô, cười trừ: “Lúc nào thầy Châu Sinh cũng như vậy đấy ạ, dường như không chú ý đến ai cả, chị đừng quá để bụng nhé”.

Cô chỉ “ừ” một tiếng: “Chị cũng thấy rồi mà, anh ấy làm gì cũng tùy hứng, lúc muốn nói chuyện với người khác thì nói thêm đôi ba câu, lúc không muốn thì dứt khoát không nói năng gì, thật là chẳng nể mặt người khác”.

“Đúng, đúng”. Hà Thiện gật đầu lia lịa: “Chính xác là như thế”.

Cô cười: “Trước nay anh ấy vẫn luôn như vậy mà”.

“Chị và thầy Châu Sinh quen nhau lâu rồi ạ?”. Hà Thiện thấy hơi kỳ lạ. “Vậy mà em cứ tưởng là hai người mới quen nhau”.

Thời Nghi không đáp, mãi đến khi đi đến đại sảnh, cô mới mở lời: “Thực sự thì cũng không lâu lắm, chị và anh ấy tình cờ gặp nhau ở sân bay cách đây nửa năm, từ đó đến giờ không làm cách nào gặp lại được nhau cả”.

Cô không phải là người giỏi giao tiếp, nên thầm cảm thấy may vì số người tham gia bữa tối không quá nhiều, chỉ có năm, sáu đồng nghiệp không phải người Tây An nên cuối tuần mới ở lại. Họ đặt ở một nhà hàng khá gần với đại học Tây An, một số phụ trách gọi món, một số nhiệt tình nói chuyện phiếm với Thời Nghi.

Gà hồ lô, mề gà xào nấm nhân hạch đào, cật lợn xào, toàn là những món cô từng nghe tới nhưng chưa bao giờ ăn thử.

Mỹ nhân trên đời có rất nhiều loại, đại đa số đều thuộc kiểu xinh đẹp vừa mắt, có người thấy đẹp, có người lại thấy bình thường.

Nhưng Thời Nghi thuộc về số ít mỹ nhân được tất cả mọi người công nhận, dung mạo đẹp tới không tì vết. Đến khi đồ ăn được đưa lên gần hết thì cô cũng đã nói chuyện thoải mái được với mọi người.

Châu Sinh Thần và cô ngồi cạnh nhau, nhưng từ đầu đến cuối bữa ăn anh chỉ trao đổi về thí nghiệm tối hôm qua với một cậu nghiên cứu sinh.

Cô vừa ăn vừa nghe mọi người nói về thế giới mà trước giờ bản thân chưa từng tiếp xúc. Mọi người cũng rất nhanh chóng chuyển chủ đề câu chuyện sang Châu Sinh Thần, và điều kỳ lạ là ngoại trừ Hà Thiện ra thì ai cũng có vẻ không thân quen với anh lắm, thậm chí còn hỏi những câu mà chỉ có lần đầu gặp người ta mới nói. Nhưng với tính cách của Châu Sinh Thần thì cũng không khó để lý giải điều này. Mặc dù anh đã đến đây hơn một tháng, nhưng cũng có thể anh chưa từng nói chuyện với mọi người thật.

Có rất nhiều câu hỏi, Châu Sinh Thần đều trả lời rất lịch sự, Thời Nghi cũng nghe vô cùng chăm chú. Cô muốn biết tất cả những gì liên quan đến anh.

Cuối cùng mọi người cũng cảm thấy hơi ngại vì hỏi quá nhiều nên một cô gái kết thúc câu chuyện: “Tôi nghe viện trưởng nói có rất nhiều nơi mời thầy Châu Sinh đến làm việc, vậy tại sao thầy lại muốn đến nơi này?”.

“Gia đình có việc cần tôi về nước…”. Châu Sinh Thần nói, “Chỉ là thuận tiện nên tới thôi”.

Một lời mời nghiên cứu khoa học, vậy mà đối với Châu Sinh Thần chỉ là “thuận tiện nên tới”, lẽ ra mọi người phải cảm thấy phật ý nhưng anh lại nói vô cùng thành thật, điều này khiến họ càng thêm thán phục. Thời Nghi cũng cảm thấy anh xứng đáng được như vậy.

Tấn công Châu Sinh Thần xong, mọi người lại chuyển đề tài sang cô: “Thời Nghi, cô đang làm nghề gì thế?”.

“Diễn viên lồng tiếng”. Cô cười.

“Lồng tiếng cho phim nước ngoài sao?”.

“Đúng vậy, nhưng đó không phải là tất cả”. Cô giải thích đơn giản. “Tỉ lệ phim nước ngoài nhập về ta vẫn rất ít, vì vậy đại đa số thời gian tôi đều lồng tiếng cho các phim trong nước, hoặc phim hoạt hình, quảng cáo…”.

“Phim trong nước?”. Cô gái duy nhất trong nhóm cảm thấy có phần khó hiểu. “Đều là người Trung Quốc, còn cần lồng tiếng sao? Chẳng lẽ không phải là những diễn viên đó tự mình nói?”.

Hà Thiện thở dài: “Nói cô nhà quê thật không sai. Cô không biết có loại phim tên là phim Hồng Kông à?”.

Thời Nghi cũng bắt chước thở dài: “Cậu mới là nhà quê, còn bày đặt nói người khác. Đại đa số phim truyền hình, phim điện ảnh, cho dù là tiếng phổ thông hay tiếng Quảng Đông thì trừ khi giọng của diễn viên cực kỳ tốt, nếu không đều do chúng tôi lồng tiếng hết”.

Cô vừa dứt lời, Hà Thiện lập tức bị mọi người cười một trận.

“Vậy là những diễn viên lồng tiếng đều đứng sau màn ảnh? Cô xinh đẹp như vậy, sao không nghĩ đến việc tự mình đứng trước ống kính?”.

“Điều này còn tùy thuộc vào tính cách của từng người nữa”. Cô uống một ngụm cam ép, tiếp tục nói: “Ví dụ như Trương Hàm Dư xuất thân từ diễn viên lồng tiếng, anh ấy cũng rất phù hợp bước ra màn ảnh. Tính cách của tôi thì khác, tôi không thích bị quá nhiều người vây quanh, vì vậy chỉ có thể làm việc trong phòng thu âm mà thôi”.

“Nghe vậy thì công việc hằng ngày của cô chắc chắn sẽ gặp rất nhiều minh tinh phải không?”.

“Minh tinh? Thường thì có thể gặp, đây giống như một ngành công nghiệp vậy, họ chỉ là một phần rất nhỏ xuất hiện trước màn ảnh, còn sau màn ảnh có rất rất nhiều người hợp tác cùng họ. Thực sự thì mọi người đều như nhau cả thôi”.

Hoàn toàn là một thế giới khác.

Tìm hiểu về thế giới của đối phương, cảm thấy thật kì diệu.

Những nhân viên nghiên cứu ở đây đều cảm thấy công việc của cô rất thú vị, liên tiếp hỏi đủ các thể loại câu hỏi.

Ban nãy đã thử một lượt các món ăn, hiện tại sau khi trả lời xong cô liền gắp những món mình thích vào bát. Cô cúi đầu, lặng lẽ nghe anh nói chuyện, đa phần là những từ cô nghe không hiểu và đều có liên quan đến hóa học.

Giọng nói không giống, diện mạo cũng không giống, tất cả đều rất khác.

Nhưng cô vẫn không ngăn được mình cố gắng tìm kiếm chút gì đó thân thuộc trong từng cử chỉ của anh.

Cuối cùng Châu Sinh Thần cũng bàn xong công việc, nhìn thấy Thời Nghi đã buông đũa liền hỏi: “Sao em ăn ít vậy?”.

Cô nhíu mày nhìn anh: “Không ít đâu ạ, chỉ có điều anh mải bàn công việc nên không nhìn thấy em tranh được bao nhiêu đồ ăn với họ thôi”.

Anh nói: “Mùi vị ở đây cũng khá ngon”.

Cô “vâng” một tiếng: “Đúng là khá ngon, thường thì gần trường đại học luôn có thể tìm ra những quán ăn ngon”.

“Thầy Châu Sinh, chúng tôi nghe bạn thầy kể mà đều muốn chuyển ngành”. Có người cười nói. “Thật thích quá, công việc chính là ‘nói chuyện’, có vẻ như chúng ta làm công việc này vất vả quá rồi”.

Châu Sinh Thần chỉ cười, không nói gì.

Thời Nghi sợ mọi người cảm thấy nhạt nhẽo nên đã đón ý thay anh trả lời: “Nói anh biết nhé, diễn viên lồng tiếng chúng tôi phải trải qua thời gian luyện tập rất dài đấy”.

“Phiền phức vậy sao? Có phải giống như người dẫn chương trình không?”. Một nhân viên khác hiếu kỳ hỏi cô.

“Khác nhau chứ”.

Trong ánh mắt tò mò của mọi người, bỗng nhiên Thời Nghi buông đũa xuống, bắt chước giọng của nhân vật hoạt hình kinh điển – Vịt Donald. Chẳng ai có thể ngờ từ miệng một cô gái xinh đẹp như vậy lại có thể phát ra giọng nói quái dị này, đến nhân viên phục vụ cũng ngây người.

“Mọi người hiểu rồi chứ ạ?”. Giọng của Thời Nghi lại dịu dàng như cũ.

Hà Thiện than thở, cuối cùng cũng phục cô sát đất.

Rượu và đồ ăn đã vơi quá nửa, có người nhân lúc Châu Sinh Thần rời khỏi bàn, cười hỏi Thời Nghi có phải bạn gái của anh không, cô ngẩn người không lên tiếng. Ngay lập tức có một người đã làm sáng tỏ hộ hai người: “Đừng linh tinh, tôi nghe nói thầy Châu Sinh Thần đã có vợ chưa cưới rồi mà”.

Người kia nghe được câu này vội vàng xin lỗi cô. Thời Nghi làm như không để ý, cúi đầu mở điện thoại giống như đang kiểm tra tin nhắn.

Tiệc tan, Châu Sinh Thần không về cùng mọi người mà vẫn đứng bên cạnh cô. Đợi cho đến khi đám người ồn ào rẽ vào ngã tư thì anh mới giơ tay bắt taxi, mở cửa sau giúp cô rồi nói: “Để tôi tiễn em về khách sạn”.

Thời Nghi ngồi vào xe, anh mở cửa trước, ngồi vào ghế phụ cạnh. Trên đường đi, trong xe vang lên mấy bài hát cũ, vì người ngồi trước kẻ ngồi sau nên hai người nói chuyện với nhau rất ít. Cô nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ, nhớ lại lời ban nãy trong bữa tiệc.

Anh ấy đã có vợ chưa cưới rồi.

Vậy nên, cũng giống như bao người khác, tuân theo một quỹ đạo bình thường, trải qua sinh lão bệnh tử, lấy vợ sinh con. Không có bất cứ sự khác biệt nào, cũng không thể hiểu được điều gì là không cần thiết. Thật ra chính cô cũng cảm thấy rằng ngoại trừ việc có thể nhớ được những điều kỳ lạ ở kiếp trước thì mình nào có khác gì những người xung quanh.

Sinh lão bệnh tử.

Vì vậy nên Thời Nghi à, muộn mất rồi.

Vận mệnh đã được an bài, anh không thể đợi cô.

Thời Nghi ngắm mặt trăng tròn vành vạnh trên bầu trời đêm, nơi này đã không còn là thành Trường An ngựa xe như nước nữa rồi. Châu Sinh Thần, ngoại trừ cái tên này ra thì mọi thứ đều không còn giống trước.

Đến khi hai người xuống xe, Châu Sinh Thần đứng trước cửa lớn của khách sạn tỏ ý tạm biệt. Thời Nghi mới đi được vài bước, ma xui quỷ khiến thế nào lại quay người lại. Anh vẫn đang nhìn cô.

Cô đi tới trước mặt anh, buột thốt: “Anh có tin vào bói toán không?”.

“Về một ý nghĩa nhất định nào đó thì không tin”. Châu Sinh Thần cười nói. “Tuy nhiên nếu kết quả quá tốt thì ý thức sẽ nói với bản thân, điều này có thể là thật”. Thời Nghi vươn tay ra: “Em có thể xem bói tay cho anh không?”.

“Em biết xem à?”.

“Có học qua một chút”. Thời Nghi đáp bừa. “Nhưng có lẽ cũng không chính xác”.

Châu Sinh Thần giơ tay ra trước mặt cô, Thời Nghi nắm nhẹ lấy tay anh. Có thể do quanh năm làm việc trong phòng thí nghiệm nên ngón tay có chút thô ráp, rất đàn ông. Tim bỗng đập mạnh, nhưng cô đã nhanh chóng cất tiếng để khỏa lấp: “Em chỉ có thể thấy quá khứ của anh chứ không thể nhìn ra những chuyện sau này”.

“Quá khứ?’

Cô “vâng” một tiếng rất nhẹ, ngẩng đầu lên trong khi vẫn nắm lấy tay, nhìn thẳng vào mắt anh: “Anh có tin vào kiếp trước không? Có lẽ em nhìn thấy kiếp trước của anh”.

Bảo vệ trước cửa khách sạn nhìn họ với vẻ hiếu kỳ, không hiểu hai người này đang làm gì. Đúng lúc có một chiếc taxi trờ tới trước cửa khách sạn, Châu Sinh Thần do đối diện với đèn xe nên hơi nheo mắt lại, giọng mang theo ý cười: “Em nói đi”.

“Em luôn có cảm giác như thế”. Thời Nghi im lặng, thận trọng tìm từ ngữ.

Châu Sinh Thần rất điềm tĩnh, không hề hỏi dồn, chỉ mặc cho cô nhìn lòng bàn tay mình.

“Có thể kiếp trước chúng ta có duyên gặp mặt”. Cô không biết phải nói như thế nào, cuối cùng đành phải thốt ra một câu mơ hồ như vậy. Đặt trong xã hội hiện tại, nếu như cô là một người đàn ông và Châu Sinh Thần là một cô gái, cô nghĩ, bản thân nhất định phải là một người rất giàu có. Chỉ đáng tiếc giới tính không thể hoán đổi qua lại được, vì thế câu nói này hiển nhiên có phần kì quặc.

Rốt cuộc phải nói thế nào đây?

Chẳng lẽ lại nói với anh rằng chúng ta đã quen biết nhau từ rất lâu, trải qua rất nhiều kiếp luân hồi mới có thể may mắn gặp lại nhau như thế này ư?

Những điều khiến người khác dở khóc dở cười này có lẽ chỉ bản thân cô mới có thể tin được.

Cô nắm tay anh quá lâu, đành phải buông ra. Anh thu tay về, đột nhiên nói: “Tôi tin lời em. Mỗi người quen nhau đều có duyên phận nhân quả”. Câu nói này thật sự không giống với anh chút nào. Thời Nghi cười ngượng ngùng, anh hỏi tiếp: “Ngày mai em phải về rồi à?”.

“Em có rất nhiều việc, không làm không được”.

“Nếu tiện thì để lại cho tôi số điện thoại”. Anh nói: “Những lúc không lên mạng được, có thể dùng cách này để liên lạc với em”. Thời Nghi tưởng mình nghe lầm, đầu óc trống rỗng trong giây lát.

Anh khẽ cười: “Không tiện à?”.

“Tiện chứ ạ”. Cô buột miệng nói, nhưng rồi không biết lấy gì để viết cho anh.

“Đọc cho tôi nghe, tôi có thể nhớ được”. Anh chợt thấy sự băn khoăn nơi cô.

Thời Nghi đọc một dãy số dài. Đang định đọc lại lần thứ hai, Châu Sinh Thần đã gật đầu nói: “Tôi nhớ rồi”.

8 thoughts on “(XB) Cốt cách mỹ nhân 2.1

    1. Vợ chưa cưới của anh đúng là chỉ có tên mà ko có mặt. Lúc trước mình cũng như bạn vậy đó :)))

  1. Có phải cô vợ chưa cưới là cái cô mà anh có cảm tình đầu tiên không?
    Thế sau này thế bào mà anh quay qua cầu hôn TN nhỉ. Chẳng lẽ vì cô kia chạy mất?
    Mà anh này cứ nóng lạnh làm sao ấy. Lúc thì tỏ ra rõ là lạnh nhạt, lúc thì cũng có vẻ có hứng thú với TN lắm.

    1. Ko phải đâu nhé, cô vợ chưa cưới chỉ có tên là “vợ chưa cưới” thôi, ko dc xuất hiện đâu, yên tâm đi các vị

  2. nghe nàng nói là vợ chưa cưới của ảnh cũng chỉ gọi là để đối phó thôi thì cũng thấy yên tâm được một chút xíu, nhưng đọc chương này cứ thấy tội nghiệp TN sao ý, cầm tay người mình yêu được chút xíu =.=’ hên là ảnh còn chủ động xin số đt để liên lạc đấy, không thì lại lạc mất dòng sông thêm lần nữa chứ chẳng đùa =))

    1. Chẹp chẹp, kiểu lạnh lùng boy thì chưa thể ấm áp đột ngột ngay đc, cứ bình tĩnh rồi kiểu gì đến đoạn “yêu tinh đánh nhau” là nóng ngay í mơd

  3. ôi siêu quá, bữa anh cho mình số điện thoại, kể ra thì cũng được xếp vào sim đẹp, thế mà anh nhắc tới 2 lần mình vẫn không đọc lại đúng được. Rõ là trí tuệ cách biệt.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s