(XB) Cốt cách mỹ nhân 1.2


Chương 1: Nhìn không thấu tiền kiếp (2)

https://thanhthoigian.wordpress.com

Châu Sinh Thần rõ ràng hiểu ý của cô nàng, cười lớn. Hiểu Dự tưởng đó là nụ cười tỏ ý khen ngợi, nhưng Thời Nghi lại nghĩ rằng, nụ cười đó chỉ vì anh đã hiểu thấu ý đồ của Hồng Hiểu Dự. Hồng Hiểu Dự biết cô có thiện cảm với anh, đương nhiên sẽ kín đáo khen cô để Châu Sinh Thần để mắt đến. Nhưng Hồng Hiểu Dự không hiểu rằng Châu Sinh Thần đã thực sự có ấn tượng với cô từ rất lâu rồi.

Hai người đã từng gặp nhau ở sân bay Quảng Châu từ cách đây nửa năm, khi đó cả hai làm thủ tục kiểm tra an ninh ở hai cửa khác nhau, bỗng nhiên máy báo kim loại đều đồng loạt kêu.

Khi cởi giày để kiểm tra, cô đã nhìn thấy anh.

Chỉ cần một cái nhìn ấy, cô đã lập tức nhận ra đó chính là anh.

Tuy ngoại hình không giống, giọng nói không giống, tất cả mọi thứ bên ngoài đều hoàn toàn không giống, nhưng cô biết, nhất định là anh.

Anh kiểm tra xong bèn cầm laptop của mình đi thật nhanh ra ngoài phía cửa. Thời Nghi chỉ nhớ, lúc đó trong đầu cô hoàn toàn trống rỗng, chân đất chạy đuổi theo, cô không thể bỏ lỡ con người này, thậm chí hoàn toàn quên mất bản thân mình đang trong tình trạng nào.

Vậy là lần đầu tiên anh nhìn thấy Thời Nghi, trông cô cực kỳ buồn cười.

Nhân viên sân bay đuổi theo giống như sợ cô làm loạn, nhưng cô chỉ vội vàng nói với anh: “Đợi tôi, chúng ta cần nói chuyện”. Thái độ của Châu Sinh Thần lúc đó như thế nào, cô cũng không để ý.

Đó là lần đầu tiên cô cảm thấy nhan sắc của mình vẫn còn có tác dụng, ví như nhân viên sân bay vẫn còn lịch sự với cô, chỉ coi như cô gặp được bạn nhiều năm nên quên cả giữ hình tượng. Cô vừa đi giày, vừa liếc nhìn như sợ anh đi mất.

May thay, Châu Sinh Thần đã không bỏ đi, anh vẫn đợi cô.

Lần gặp gỡ này quá đường đột.

Lúc đó, cô không có cách nào giải thích được, chỉ đành nói với Châu Sinh Thần rằng anh rất giống với bạn của mình. Dù cho tin hay không, anh không cảm thấy khó chịu là được rồi. Chỉ có điều lúc cô hỏi số di động, anh đành dùng lí do không có để từ chối. Khi ấy cô rất xấu hổ, may mà anh chủ động để lại email.

Từ lúc quen biết đến giờ đã hơn nửa năm, hai người không gặp lại nhau mà chỉ liên lạc qua email. Hơn nữa trong email cũng không nói gì đặc biệt, bởi Châu Sinh Thần là người làm nghiên cứu về hóa học phân tử hữu cơ, cô lại là diễn viên lồng tiếng, hai người không sự tương đồng nào về nghề nghiệp.

Chính vì thế, Thời Nghi đã hình thành thói quen vào hòm thư điện tử mỗi ngày từ lúc nào chẳng hay.

Có mấy lần Hồng Hiểu Dự phát hiện, cô bị cười nhạo không ngừng. Vì thế lần này Hồng Hiểu Dự đến Tây An vì công việc, vừa nghe nói Châu Sinh Thần cũng đi công tác dài ngày ở đây, bèn kéo cô đến không một lời giải thích. Tối qua Thời Nghi ra khỏi sân bay thậm chí còn do dự có nên hẹn anh ra ngoài không, nếu có thì nhân cớ gì? Chẳng ngờ ngẫu nhiên lại gặp nhau ở đây.

Thói quen ăn uống của Châu Sinh Thần rất nề nếp, anh không nói chuyện từ lúc bắt đầu ăn.

Hồng Hiểu Dự nhìn mấy lần nhưng cô đều né tránh.

“Thầy Châu Sinh!”. Có một chàng trai bỗng từ cửa tiệm chạy vào, thu ô xong liền tiến tới: “Tháng sau em nhận lương nhất định sẽ tặng thầy một chiếc điện thoại, em sẽ phụ trách sạc pin, chỉ mong thầy mở máy cả ngày giúp em ạ”. Có lẽ cậu ta đi hơi vội vã nên gấu quần bị ướt hết. “Em chạy mấy chỗ rồi, nếu không phải nhìn thấy xe của Cục nghiên cứu thì không biết phải tìm bao lâu nữa”.

Lúc cậu ta đi vào, có lẽ do chỉ để ý đến Châu Sinh Thần đang ăn nên không hề quan tâm đến Thời Nghi đang ngồi xoay lưng lại. Đến khi lại gần, chàng trai mới không khỏi giật mình ngạc nhiên, không ngờ người ngồi đối diện với thầy Châu Sinh lại là một cô gái đẹp đến vậy. Cậu ta cứ lắp bắp mãi, phải một lúc lâu mới nói tiếp: “Thế… thầy Châu Sinh, hội thảo có lẽ sắp bắt đầu, em tìm thầy nửa tiếng rồi… chúng ta đã muộn rồi ạ…”.

“Tôi biết”. Châu Sinh Thần chậm rãi ăn thêm hai miếng nữa rồi bỏ đũa xuống. “Tôi có việc phải đi trước, có dịp nhất định sẽ gặp lại”. Thời Nghi nhìn anh đứng dậy, cảm thấy chân mình bị đá mạnh một cái. Quay đầu lại nhìn, Hồng Hiểu Dự cao giọng nói với cô: “Nghe nói gần đây hoa anh đào ở chùa Thanh Long nở rất đẹp, chúng ta đều không phải là người Tây An, khó khăn lắm mới có thể đến đây một lần, có nên cùng nhau đi ngắm một chút không nhỉ?”.

Bước chân của Châu Sinh Thần đột nhiên dừng lại. Ngẩng đầu lên nhìn mưa rơi bên ngoài, anh chợt nói: “Hai ngày nay Tây An mưa suốt, đợi tạnh mưa, nếu như mọi người vẫn chưa đi thì chúng ta hẹn nhau”.

“Thế được rồi”. Hồng Hiểu Dự khoác vai Thời Nghi nói: “Đến lúc đó để Thời Nghi email cho anh”.

Anh gật đầu, coi như đã đồng ý.

Khi trở về khách sạn, ống quần hai người đều đã ướt sũng. Thời Nghi chạy vào phòng tắm nước nóng, sau đó tìm mãi không thấy máy pha café siêu tốc, đành đun nước sôi để pha hai cốc trà hoa cúc nhúng. Đưa cho Hồng Hiểu Dự, cô nàng tiện tay đặt lên kệ đầu giường, vừa xem email vừa rút giấy lau nước mũi: “Qua bữa trưa hôm nay, cuối cùng tớ cũng miễn cưỡng phát hiện ra một ưu điểm khác của Châu Sinh Thần chính là rất đàn ông, không ngượng ngùng. Nhưng xem ra nói như thế này cũng không đúng”. Cô nàng ngẩng đầu nhìn Thời Nghi, còn Thời Nghi chỉ vén mái tóc dài lên, bộ dạng xộc xệch của cô lúc này cũng đủ chụp ảnh tạp chí rồi. “Từ nhỏ đến lớn, tớ chỉ cần lấy cậu làm cái cớ, cũng chưa bao giờ không hẹn được ai. Xem ra anh ta cũng chẳng coi cậu đặc biệt hơn người khác”.

Thời Nghi không để ý lời trêu đùa của cô nàng, lấy máy tính đăng nhập vào hòm thư điện tử. Nhìn thấy hộp thư mới trống, không hiểu sao cô có chút thất vọng. Gập laptop lại rất nhanh, cô nói: “Cái mặt có đẹp hơn nữa nhiều nhất cũng chỉ có giá trị từ mười sáu tuổi đến ba mươi sáu tuổi thôi”.

“Tớ thích nhìn thấy những thứ đẹp đẽ, nhất là một đôi thì càng tuyệt”. Hồng Hiểu Dự tiếp tục lau mũi. “Điều đó cũng có lợi cho đời F2 nữa”. Thời Nghi nhoẻn miệng cười, đôi mắt sáng long lanh rất đẹp.

Hai người ban ngày bị lạnh gần chết, bây giờ cùng chui trong chăn bông, sưởi ấm chân cho nhau.

“Thời Nghi, cậu thực sự thích anh ta sao?”.

“Cũng không hẳn”. Lúc cô nói, cảm thấy bản thân cũng không mấy tự tin. “Chỉ là cảm thấy anh ấy rất đặc biệt”.

“Đặc biệt ở đâu?”.

Thời Nghi không tìm được lý do nào, đành nói: “Tên đặc biệt”.

Quả thật là cái tên quá đặc biệt, trong ký ức của cô, tên trước kia của anh cũng giống như vậy.

“Tên của tớ càng đặc biệt hơn”. Hồng Hiểu Dự cởi quần jean ra, kéo chăn đắp lên người. “Hiểu Dụ thiên hạ[2]. Nhưng mà sao chẳng thấy cậu nhìn tớ bằng con mắt khác nhỉ?”.

[2] Hiểu dụ thiên hạ: Tiếng tăm lừng lẫy thiên hạ.

“Cách giải thích này có vẻ vẫn chưa hợp lý”. Thời Nghi định chuyển đề tài Châu Sinh Thần sang trêu Hồng Hiểu Dự. “Tớ nghĩ cho cậu một cách lãng mạn hơn, tiện cho việc gả chồng sau này nhé”.

Hồng Hiểu Dự vô cùng phấn khích: “Vậy nhanh nói đi”.

“Để tớ nghĩ xem”. Thời Nghi suy nghĩ cẩn thận cuối cùng mở miệng. “Tuy có hơi gượng ép nhưng chắc chắn cậu thích. Cậu đã nghe qua một câu thơ của Nạp Lan Tính Đức chưa?”. Cô dựa vào Hồng Hiểu Dự, nói “Nguyện xan ngọc hồng thảo, trường túy bất phục tỉnh”.[3]

[3] Câu thơ trong bài thơ Nghĩ Cổ của Nạp Lan Tính Đức, một thi nhân đời Thanh, có nghĩa là “Nguyện được ăn cỏ ngọc hồng, để say hoài chẳng tỉnh”. (Hiệu đính – HĐ)

“Chưa”. Hồng Hiểu Dự lắc đầu, “Cách nói ấy có nghĩa gì?”.

“Trong truyền thuyết có một loại cỏ ngọc hồng chỉ sống trên núi Côn Lôn, nếu như có người hái ăn nhầm sẽ say ba trăm năm không tỉnh”. Cô cố gắng thay đổi ngữ khí, dùng giọng nói của diễn viên lồng tiếng đọc tên cô nàng. “Hồng Hiểu Dự, Hồng Dự, Ngọc Hồng, cái tên này của cậu có chăng chính là ý nghĩa của cỏ Ngọc Hồng”.[4]

[4] Ở đây Thời Nghi dùng hai từ đồng âm: Hồng Dự trong tiếng Trung đồng âm với Ngọc Hồng. (ND)

Hồng Hiểu Dự cảm thấy rất vui vẻ: “Sao bỗng nhiên cậu kỳ lạ thế? Không đúng, từ nhỏ cậu đã kỳ lạ rồi. Cách nói này hơi gượng ép nhưng quả nhiên rất lãng mạn, hay! Sau này cứ giải thích vậy đi”.

Bỗng nhiên ngoài cửa sổ có mấy tiếng sấm, nhờ đó Hồng Hiểu Dự định thần lại rất nhanh, cười trêu cô: “Xem ra trận mưa này phải mất mấy ngày rồi, cũng không biết hoa anh đào của chùa Thanh Long còn có cơ hội ngắm không đây”.

“Không ngắm được thì đành vậy”. Thời Nghi nhăn mũi thở dài “Cũng chẳng phải cả đời không còn dịp nào nữa”.

Sáng sớm hôm sau, cô bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại. Nhấc máy, là của phòng thu âm gọi, đầu óc vẫn chưa tỉnh táo đã nghe thấy đầu dây bên kia liên miên sắp xếp công việc: “Em nổi tiếng thật rồi, bao nhiêu người đều chỉ đích danh muốn em lồng tiếng. Em đi nghỉ Tây An bốn ngày, có biết là để hụt mất bao nhiêu tiền không hả?”.

Cô lật người, Hồng Hiểu Dự vẫn ngủ say, chẳng có dấu hiệu nào là đã thức giấc. Sợ đánh thức cô ấy, cô khẽ nói gửi lịch thu âm qua cho mình rồi cúp điện thoại. Nhẹ nhàng cầm laptop từ nền nhà lên, cô đặt lên đùi và khởi động. Hòm thư điện tử báo nhận được bốn thư mới, cô vội lướt qua, phát hiện một trong số đó không có chủ đề, người gửi là Châu Sinh Thần.

“Lúc 4h36 ra khỏi phòng thí nghiệm, trời không mưa. Nếu như 11h30 phút vẫn không mưa thì gặp nhau lúc 12h ở chùa Thanh Long. Châu Sinh Thần”.

Thời Nghi đọc thư xong, nhìn đồng hồ mới bảy giờ ba mươi sáu phút. Cô hơi lo, lần này quả thật không giống như những lần trước. Có thể vì thời tiết thay đổi đột ngột, bỗng nhiên bị cảm hay công việc bận rộn linh tinh gì đó mà hủy hẹn.

Không ngờ ông trời hiểu lòng người, mưa đã ngừng rơi rồi.

Anh quay phim vốn là người Thiểm Tây, tuy không sinh ra ở Tây An nhưng cũng quen thuộc với nơi này. Thời Nghi sợ sẽ muộn nên khẩn trương bắt Hồng Hiểu Dự và anh quay phim xác nhận thời gian từ khách sạn đến chùa Thanh Long, có mặt trước đúng hai mươi phút.

Cửa chùa Thanh Long có người ra người vào đông nghịt, có lẽ do hiếm khi nào trời nắng đẹp như thế này vào chính vụ anh đào. Cô chọn một nơi dễ quan sát, khoảng chừng mười phút sau thì nhìn thấy một mình Châu Sinh Thần từ xa đi tới. Thời Nghi thấy anh, lòng bỗng dịu lại.

“Thời Nghi, cậu trúng độc rồi…”. Hồng Hiểu Dự thấp giọng nói “Nhìn anh ta thôi mà cậu đã đỏ mặt rồi kìa, đừng có nói là phơi nắng nên đỏ nhé”.

Cô lắc đầu: “Tớ không thể giải thích được với cậu, dù sao giải thích cũng không thể rõ ràng được”.

“Thầy Châu Sinh, hôm nay đến sớm vậy?”. Hồng Hiểu Dự nhoẻn miệng cười chào hỏi. “Có phải thói quen của thầy là đến sớm mười phút không?”. Châu Sinh Thần chìa tay ra đưa cho Thời Nghi hai tấm vé: “Bình thường khi hẹn người khác tôi đều đến sớm mười lăm phút, nãy giờ dùng năm phút để mua vé mất rồi”. Tấm vé còn lại trong tay, anh đưa cho anh quay phim. Thời Nghi nói cảm ơn, cầm lấy rồi đập mạnh một tấm vào tay Hiểu Dự.

Hồng Hiểu Dự chưa đến nơi này bao giờ, vì vậy không thể tưởng tượng ra cái nơi hẹn hò này lại nhỏ đến như vậy. Mấy người vào miếu đi lòng vòng một lúc, thấy khá đông đúc, người người túm năm tụm ba trải báo ngồi dưới gốc cây đã làm nhạt đi không ít cảm hứng thưởng ngoạn, càng lúc càng giống như một chuyến du xuân bình thường hơn. Mặc dù là miếu nhỏ nhưng vẫn có mấy đoàn khách du lịch đi kèm hướng dẫn viên. “Năm 1986 chùa Thanh Long nhập anh đào về từ Nhật Bản, có mười hai giống quý, nở sớm hơn có hoa anh đào bỉ ngạn, hoa anh đào hồng chi thùy…”. Hướng dẫn viên nói rất lưu loát. Thời Nghi hứng thú nghe, cầm điện thoại lén ghi âm lại một đoạn nhưng đáng tiếc đoàn khách kia đã nhanh chóng đi mất. Thử nghe mấy giây, cô phát hiện âm thanh rất tệ, vì vậy do dự có nên xóa đi hay không.

“Ngày tôi mới đến, người của Sở nghiên cứu ở đây có tặng một quyển bút kí thành phố Tây An, nếu như cô thích tôi có thể tặng”. Châu Sinh Thần nhẹ nhàng nói: “Thành phố này, đâu đâu cũng là những câu chuyện”. Thời Nghi gật đầu, hướng ánh nhìn sang chỗ khác, dường như cô rất thích hoa anh đào.

“Anh thích đọc sách không?”. Bỗng nhiên cô hỏi.

“Mỗi ngày tôi đều dành thời gian cố định để đọc sách”. Anh nói: “Tuy nhiên cũng không phải là nhiều, muốn đọc sách thì phải có hứng thú”. Thời Nghi “ồ”. lên một tiếng rồi hỏi tiếp: “Thế anh đã từng tới những Tàng kinh các kiểu cũ chưa? Có từng tầng từng giá gỗ cùng vô số những cuốn sách?”. Nơi đó không hay có người lui tới, lúc mở cửa sổ thông gió, những cuốn sách trên giá đều bị gió thổi tung, tạo nên những tiếng loạt xoạt rất vui tai.

Châu Sinh Thần không hiểu lời của cô lắm, cười nhẹ nói: “Nơi tôi thường đến cũng có từng tầng từng tầng giá gỗ, tuy nhiên trên giá gỗ đều là bình, lọ, các loại máy móc nguy hiểm, không thể tùy tiện đụng vào”.

Thời Nghi cười cười: “Nghe có vẻ rất thú vị”.

“Thú vị?”. Khóe miệng anh khẽ nhếch lên. “Nhẹ thì bị bỏng, nặng thì phát nổ”.

Thời Nghi hoảng hốt: “Đó chẳng phải là nghề có độ nguy hiểm rất cao sao? Nếu như theo lời anh nói thì ai còn tình nguyện vào phòng thí nghiệm chứ?”.

Cả ngày nơm nớp không yên, thế thì còn nghiên cứu khoa học gì nữa.

“Cũng không đáng sợ như vậy, tôi đã sớm thích nghi rồi”. Lời của anh rất đơn giản, giống như nói chuyện tầm phào vậy. “Khi mới bắt đầu nghiên cứu, tôi nhớ có một tối mình để quên đồ trong phòng thí nghiệm, sáu giờ sáng hôm sau quay lại, lúc ấy không có bất cứ ai ở đấy nhưng lại gặp phải một vụ nổ. Nửa phòng thí nghiệm cháy sạch ngay trước mắt, may mà đến muộn năm, sáu phút nên giữ được cái mạng”.

Cô hoảng sợ đến mức không thốt được câu nào: “Sau đó thì sao?”.

“Sau đó?”. Châu Sinh Thần thoáng nghĩ ngợi. “Cũng may mười mấy loại hóa chất tôi nghiên cứu đều vẫn còn, chiều hôm đó bèn chuyển chúng sang phòng thí nghiệm bên cạnh tiếp tục nghiên cứu”.

Giọng điệu của Châu Sinh Thần rất thoải mái, giống như đang nói chuyện vụn vặt vậy, nhưng cô nghĩ mà sợ, quên mất tránh cành hoa anh đào bên cạnh. Mãi cho đến khi cánh tay của Châu Sinh Thần giơ lên trước mặt cô, đẩy cành hoa thơm ngát ra thì Thời Nghi mới tỉnh táo lại, không ngừng nói cảm ơn.

Ngôi chùa không lớn, đi dạo một lúc cuối cùng cũng kết thúc chuyến du xuân này. Dù sao thời gian vẫn còn sớm, họ liền tìm tới một quán trà nghỉ ngơi, nhưng nơi này gần như đã kín chỗ ngồi. Cậu học sinh của Châu Sinh Thần ngồi ở vị trí sát cửa sổ lầu hai giống như đã đợi rất lâu, vừa nhìn thấy họ xuất hiện liền đứng lên chào hỏi: “Thầy Châu Sinh, ở đây, ở đây ạ”.

“Thầy Châu Sinh cũng thật có lòng, sắp xếp học sinh của mình giữ chỗ rồi sao?”. Hồng Hiểu Dự kéo một cái ghế, ngồi xuống trước.

“Không phải thầy sắp xếp đâu ạ”. Cậu sinh viên không ngừng giải thích. “Chỗ này là bố em mở, đêm qua làm thí nghiệm với thầy, thầy nói hôm nay sẽ đến chùa Thanh Long thưởng hoa, hôm nay vừa hay được nghỉ, em liền cố ý dành chỗ này cho mọi người”.

Cậu sinh viên kia vừa nói vừa đích thân bê trà, lần lượt đưa tới trước mặt khách. Lúc đến Thời Nghi, chàng trai lại có phần xấu hổ, ngại ngùng cười nói: “Quên không giới thiệu, em là Hà Thiện”.

Cô “ừ” một tiếng: “Cái tên thật dễ nhớ”.

Hà Thiện rất có cảm tình với chị gái xinh đẹp này, cố tình đưa trà đến tay cô. Hồng Hiểu Dự từ nhỏ là hàng xóm với Thời Nghi, sớm đã chẳng thấy lạ với chuyện này rồi, chỉ liếc Châu Sinh Thần rồi lại nhìn Thời Nghi. Cũng thật là, cái người họ Châu Sinh này cũng thật đặc biệt, ít nhất cũng chẳng phân tâm vì nhan sắc.

“Nào nào, chơi bài một lát đi”. Hồng Hiểu Dự vui vẻ lấy ra một bộ tam cúc, trải ra đầy bàn. “Thời Nghi không biết chơi bài, vừa may chúng ta có bốn người”.

Thời Nghi thấy vậy, lập tức lùi vào góc trong cùng. Cuối cùng Châu Sinh Thần và anh quay phim ngồi đối diện nhau, vừa hay ở bên cạnh Thời Nghi. Cô nhìn thấy trên bệ cửa sổ có quyển sách, tiện tay cầm lấy giết thời gian, mở mấy trang bên trong rồi vùi đầu vào đó.

Động tác bốc bài của Châu Sinh Thần không nhanh không chậm, anh thoải mái nói chuyện với mọi người, tư thế ngồi cũng rất đường hoàng, giống như đã là thói quen vậy. Từ những chi tiết nhỏ cũng có thể nhận ra anh được giáo dục rất tốt. Chỉ là trong lúc đánh bài, Thời Nghi lặng lẽ liếc nhìn anh, điều rất thú vị là bài trong tay anh cũng sắp xếp vô cùng gọn gàng, lúc nào cũng có thể giữ được độ cong hoàn hảo. Vừa vặn. Tất cả mọi thứ đều vừa vặn. Nhưng cũng vì vậy mà khiến cô có cảm giác xa cách rất rõ ràng, dù cho ngồi gần cỡ nào cũng vẫn cảm thấy có một lằn ranh giữa hai người.

Anh quay phim lắm lời nhất, huyên thuyên một lúc lại kể đến thành tích năm đó của mình: “Nói ra thì ngày xưa tôi học hành rất kém, điểm thi đại học nhỉnh hơn điểm sàn một chút, vào đại học cũng rất khó khăn. Thầy Châu Sinh, có phải anh thuộc kiểu người sẵn sàng cống hiến hết mình cho khoa học không?”.

“Cũng không hẳn là vậy”. Anh rút ra một lá bài, đặt xuống bàn. “Chỉ là tôi nghĩ rằng, ngoài việc làm khoa học thì cũng không thể làm được việc gì khác”. Câu trả lời này làm anh quay phim không thể nói gì thêm nữa. Hồng Hiểu Dự chặc lưỡi: “Thầy Châu Sinh, đừng khiêm tốn như vậy, nói mấy chuyện đời thường hơn được không?”.

“Được, cô nói đi”.

“Anh có sở thích… tầm thường nào không?”. Hiểu Dự hỏi anh.

“Rất nhiều, ví dụ như xem phim truyền hình”.

“Xem phim? Cái này đâu thể tính là tầm thường được”. Hiểu Dự cười mấy tiếng. “Bộ phim anh xem nhiều nhất là gì?”.

“Cỗ máy thời gian”.

“Bình thường, bình thường…”. Hiểu Dự cuối cùng cũng tìm lại được tự tin của mình. “Hóa ra giáo sư hóa học cũng thích xem phim vượt thời gian, còn là cỗ máy thời gian nữa, anh bạn trai thời đại học của tôi cũng rất thích, xem đi xem lại bốn lần liền”.

“Tôi xem tới hơn bảy mươi lần rồi”. Châu Sinh Thần không để ý lắm, cười: “Nói chính xác hơn là bảy mươi chín lần”.

Lần này thì đến Hồng Hiểu Dự cũng câm nín!

Cả buổi chiều, mấy người kia cứ thế phân cao thấp bằng một trăm mười hai quân bài. Cậu sinh viên của Châu Sinh Thần hiển nhiên rất sùng bái anh, thỉnh thoảng lại lộ ra một số chuyện làm người khác bất ngờ, tuy nhiên đại đa số đều có liên quan đến nghiên cứu khoa học. Những người khác nghe không hiểu lắm, chỉ liên tục thể hiện sự thán phục.

Đến sẩm tối, người trong quán cũng dần ít đi, vậy mà quyển sách trong tay Thời Nghi cũng không lật quá sang trang thứ ba.

Trời tối dần, chỗ ngồi cũng hơi lạnh, nhân viên của tiệm tới đóng cửa sổ, còn ân cần mang đến cho mấy người một đĩa điểm tâm nhỏ. Hồng Hiểu Dự đột nhiên nhớ đến sự tồn tại của bạn mình, bèn quay sang hỏi: “Cậu đang đọc gì đấy?”.

“Kẻ thoát Bắc”. Thời Nghi phất phất quyển sách trong tay: “Nói về Bắc Triều Tiên”.

“Kẻ thoát Bắc là gì?”. Hà Thiện ném hai quân bài xuống, hiếu kỳ hỏi.

“Một số người không chịu nổi cuộc sống ở Bắc Triều Tiên, đã tháo chạy đến Trung Quốc, Hàn Quốc, theo một nghĩa nào đó thì họ không thuộc quốc gia nào cả, cũng không có Tổ quốc”. Giọng nói của Châu Sinh Thần rất bình thản, không có bất cứ cảm xúc nào. “Nếu như bị bắt về nước thì có thể bị xử theo tội phản quốc”.

“Phản quốc? Nghiêm trọng thế sao?”. Hà Thiện xuýt xoa. “Tháo chạy cũng phạm phải tội chết?”.

Anh quay phim cười, vỗ vai cậu ta nói: “Tôi đã từng phỏng vấn một số người trốn khỏi Triều Tiên, bọn họ nhắc đến người nhà mình bị chết đói đều cảm thấy rất bình thường, nếu là cậu thì cậu có trốn không?”. Anh quay phim nói rất bình thản như đó là chuyện có thật vậy.

Thời Nghi kéo đĩa điểm tâm qua, chọn một chiếc bánh nhìn có vẻ ngon mắt, cắn một miếng.

Không ngờ bỗng nhiên Châu Sinh Thần đưa tay lật quyển sách cô đang cầm sang trang khác. Lúc này cô mới phát hiện, tuy Châu Sinh Thần đang cùng họ đánh bài nhưng ánh mắt lại chăm chú nhìn vào những dòng chữ trên cuốn sách. Anh đọc xong mấy hàng cuối cùng, thu ánh mắt lại rồi nhìn những quân bài trong tay mình, rút ra hai quân thoải mái ném lên bàn.

Hồng Hiểu Dự vẫn còn hứng thú với “Kẻ thoát Bắc”, liếc nhìn quân bài anh đánh ra, lập tức rên rỉ: “Thôi xong, thua rồi”.

Khi họ ra khỏi quán trà trời cũng đã muộn. Anh quay phim nhiệt tình nói muốn mời mọi người ăn tối, không ngờ Châu Sinh Thần nhìn đồng hồ rồi nói: “Buổi tối tôi còn phải họp”. Hà Thiện là trợ lý của anh trong mấy tháng ở Tây An này, dẫu rằng rất muốn ăn cơm cùng mọi người nhưng đành phải cùng anh trở về sở nghiên cứu.

Họ tạm biệt nhau, Châu Sinh Thần cùng Hà Thiện đi xe buýt. Nhóm Thời Nghi ở lại đợi taxi. Dù cách nhau một con đường khá xa nhưng vẫn có thể nhìn thấy đối phương. Châu Sinh Thần đứng trong đám người đông đúc đợi xe buýt số 400 trở về sở nghiên cứu, lúc này đang là giờ cao điểm nên ba bốn xe liên tiếp đều chật kín chỗ ngồi.

Nơi này do đông người nên không bắt được taxi, nhưng Thời Nghi vẫn kiên nhẫn đợi, cô cảm thấy như thế này cũng tốt. Nơi cách cô không xa kia là Châu Sinh Thần, Hà Thiện bên cạnh cũng đang càu nhàu gì đó, nụ cười trên gương mặt anh hiện lên rất nhanh, họ nói chuyện với nhau đôi ba câu, dường như cũng không hề tỏ ra vội vã. Thời Nghi nhìn anh, thầm đoán anh sẽ nói gì để an ủi cậu nghiên cứu sinh bên cạnh.

“Chưa từng ngồi xe số 400 thì em tuyệt đối không thể cảm nhận được sự đông đúc của giao thông công cộng”. Anh quay phim nhìn Châu Sinh Thần vừa cười vừa cảm thán. “Tuy nhiên chúng ta cũng chẳng kém, còn không biết ai có thể lên xe trước”.

“Hay là chúng ta bắt được xe rồi rủ họ đi cùng luôn?”. Thời Nghi lập tức đề nghị.

Bây giờ chúng ta vẫn còn đứng trong biển người, chẳng biết có bắt được xe hay không, tương lai mờ mịt lắm!”. Hiểu Dự trêu đùa, ghé vào tai cô thấp giọng nói. “Người đẹp Thời Nghi, bắt đầu từ hồi học mẫu giáo, cho dù ai đóng vai hoàng tử thì cậu đều là công chúa, vì thế yên tâm làm công chúa đi, anh chàng kia dường như chẳng có ý gì với cậu đâu, câu đó nói thế nào nhỉ? Cậu không thể lọt vào mắt xanh của anh ấy được”.

Trong lúc Hiểu Dự nói mấy câu thì lại có một chiếc xe buýt vào bến. Châu Sinh Thần và Hà Thiện cuối cùng cũng chen được lên xe, biến mất trong tầm mắt của Thời Nghi, từ đầu đến cuối Châu Sinh Thần đều không hề nhìn về phía này một lần nào.

Hôm sau anh quay phim đưa họ đi thăm thú một số thắng cảnh nổi tiếng của Tây An. Thời Nghi đứng lẫn trong biển khách du lịch, luôn thấy nơi đây có cảm giác quen thuộc, tuy nhiên lại không nhớ rõ ràng lắm.

Trong ấn tượng của cô, hồi nhỏ cô có thể nhớ rất rõ những ký ức của kiếp trước. Nhưng dần dần cùng với thời gian, từ mẫu giáo, tiểu học, cấp hai, cấp ba, tất cả những ký ức liên quan đều dần dần nhạt đi, nghĩ lại càng giống như một giấc mơ kỳ lạ. Nếu như không phải nhiều năm rồi cô vẫn tự nhủ với chính mình “Mình phải gặp anh ấy” thì có lẽ những hồi ức liên quan đến Châu Sinh Thần cũng nhất định sẽ biến mất.

Hai người đi chơi còn mệt hơn cả lúc đi làm, vì vậy ngày cuối cùng nhân cơ hội anh quay phim về nhà thăm bố mẹ, hai cô đều nằm trong khách sạn, vừa nghỉ ngơi vừa sắp xếp tài liệu công việc trước khi về. Cô cầm lịch thu âm chị quản lí gửi đem xuống quầy lễ tân để in. Cô gái trước quầy lễ tân nghe thấy yêu cầu của cô, rất lịch sự nhận lấy USB: “Xin hỏi chị ở phòng nào ạ? In xong tôi sẽ cho nhân viên mang lên”.

“Cảm ơn, phòng 1212”. Cô nói xong lại cảm thấy không ổn. “Thôi vậy, tôi đứng đợi lấy luôn, không cần copy ra đâu, trực tiếp in một bản là được”.

“1212?”. Cô gái nghe thấy số phòng, rất nhanh liền hỏi. “Cô Thời ạ?”.

“Đúng thế”.

“Ở đây có quyển sách của chị, là do một anh mới đem đến, chúng tôi vẫn chưa kịp đưa lên phòng”. Cô lễ tân lấy một phong bì thư lớn bằng giấy gai ở bên cạnh đặt lên quầy. “Anh đó họ Châu Sinh”. Cô ấy buột miệng nói một câu nữa, vẻ mặt rất đáng yêu: “Cái họ này đúng là kỳ lạ”.

Thời Nghi cúi đầu nhìn bao giấy, không có bất cứ lời nhắn nào trên đó, bèn hỏi: “Anh ấy mới đi à?”.

Trên tay nằng nặng có vẻ là một cuốn sách. Phải chăng là “Bút kí thành phố?”.

“Khoảng hơn mười phút”. Lễ tân cầm USB, nhờ người bên cạnh trực hộ rồi ra khỏi quầy. “Nếu như văn bản rất quan trọng, chị có thể tự mình in. Chị Thời, mời đi bên này”.

Cô nghe thấy tên của Châu Sinh Thần, trong lòng đã thấp thỏm không yên.

Cô gái mở tập tin, thấy có đoạn lời thoại phim, không khỏi nhìn cô mấy lần, thầm nghĩ chẳng trách vị khách này đẹp như vậy, hóa ra là diễn viên, nhưng chưa thấy xuất hiện nhiều nên chắc mới vào nghề. Cô lễ tân ngắm nhìn gương mặt cô, thầm tán thưởng, nghĩ nếu như có người đẹp như thế này xuất hiện trên phim, chắc hẳn sẽ tuyệt vời đây.

Thời Nghi không để ý đến vẻ mặt của cô gái, chỉ nhìn bì thư rồi bần thần. Đến khi tài liệu mà cô cần được in xong, vừa bước vào thang máy, Thời Nghi liền mở ra, quả thật là cuốn sách anh đã từng nói ở chùa Thanh Long. Trang sách không còn mới, gáy sách cũng có chỗ đã sờn, nhìn có vẻ đúng là người khác đưa cho anh đọc, trên sách có dán một tờ giấy nhớ màu xanh:

“Quyển sách này là đồng nghiệp sở nghiên cứu tặng, nếu như em thích thì không cần trả lại. Châu Sinh Thần”.

Chữ viết rất đẹp, nhưng không giống với trong ký ức của cô.

Trở về phòng, cô vẫn nhìn vào tờ giấy nhớ đó, không kìm được đành gửi cho anh một email, hỏi anh phòng thí nghiệm có trang bị điện thoại hay không, có thể gọi tới được chứ. Sau khi email được gửi đi, cô mở sách, lại phát hiện ra có một số trang được anh dán giấy nhớ màu trắng viết về những điểm không giống với trong sách giới thiệu. Có lẽ do làm công việc về khoa học nên anh rất cẩn thận, nếu như là chỗ du lịch nổi bật, còn kí hiệu lên đó là có miễn phí hay không, giá vé vào và thời gian đóng mở cửa. Nếu như là tiệm đồ ăn vặt thì chắc chắn có món đặc sắc mà anh cho là ngon.

Thời Nghi biết, những thứ này nhất định là do anh đã viết ra từ lâu chứ không phải vì cô mà viết. Thế nhưng nhìn dòng chữ dán trên quyển sách, cô vẫn không khỏi nghĩ, anh không lấy đi những tờ giấy nhớ này cũng là để cho cô đọc tiện hơn.

Cô nhìn hòm thư, thấy đã nhận được email của Châu Sinh Thần. Không có bất cứ lời thừa thãi nào, chỉ có một dãy số. Thời Nghi cầm di động lên, sau khi bấm số vào bèn hắng giọng hai tiếng, khi thấy giọng nói của mình ở trạng thái tốt nhất mới ấn gọi.

“Nhận được sách rồi à?” Đó là câu nói đầu tiên của Châu Sinh Thần.

“Nhận được rồi, cảm ơn anh”. Cô chỉ muốn gọi điện thoại cho Châu Sinh Thần, nhưng khi đã gọi rồi lại không biết phải nói gì.

“Quyển sách này viết cũng được, không giống như những cuốn sách du lịch xuất bản kiếm lời, đều là những ý kiến chủ quan thiếu sát thực”. Thật may anh không hề lạnh nhạt, rất tự nhiên giải thích cho cô. “Cũng không giống như nhiều cuốn sách giới thiệu thành phố, hơn nửa quyển đều mang tính quảng cáo”.

Cô “ồ” lên một tiếng: “Được, em nhất định sẽ nghiêm túc đọc”.

Tính ra đây là cuộc điện thoại đầu tiên từ khi hai người quen nhau đến nay. Bọn họ từ nói chuyện ngày hôm kia xe số 400 đông thế nào cho đến chuyện cả ngày hôm qua đi thăm thú thành phố, cuối cùng vẫn là Châu Sinh Thần kết thúc câu chuyện trước: “Có vẻ như tôi phải bắt đầu làm việc rồi”.

“Em vẫn luôn tò mò muốn biết viện nghiên cứu là nơi như thế nào?” Cô dày mặt nói. “Có tiện đưa em đi thăm thú không?”.

Từ đầu đến cuối Hồng Hiểu Dự vẫn ở bên cạnh cô nghe trộm, lập tức lườm: “Có thể dè dặt một chút không?”. Cô bĩu môi: “Tớ hiếu kỳ”. Hồng Hiểu Dự trợn mắt, lắc đầu vừa than vừa cười.

“Rất buồn tẻ”. Châu Sinh Thần giống như đang từ chối, nhưng sau khi dừng mấy giây lại tiếp tục nói: “Tuy nhiên có vẻ em gặp may, hôm nay là Chủ nhật, đa số nhân viên nghiên cứu đều nghỉ, đưa em đi dạo quanh cũng không vấn đề gì”.

Cô đồng ý rất nhanh rồi ghi lại địa chỉ Châu Sinh Thần nói.

Cuối cùng anh dặn: “Sau khi em tới cổng cứ gọi vào số điện thoại này, tôi sẽ xuống lầu đón em”.

Thời Nghi cúp điện thoại, cầm túi trang điểm chạy vào trong nhà vệ sinh.

Hiểu Dự nhảy xuống giường, chân trần đuổi theo đến cửa, nhìn cô trong gương: “Cậu có thể nói cho tớ, rốt cuộc anh ta có điểm gì khiến cậu thích đến thế không?”.

Dưới ánh đèn vàng, cô đang dùng bông trang điểm chấm nước tẩy trang làm sạch mặt, động tác tỉ mỉ kĩ lưỡng, hoàn toàn làm bại lộ sự thấp thỏm và chờ đợi của chủ nhân. Cho đến khi lau mặt xong, cô mở vòi nước, rất nghiêm túc soi gương lại: “Tớ cảm thấy kiếp trước chắc chắn quen biết anh ấy, hơn nữa nợ anh ấy một món nợ rất lớn”.

Hiểu Dự phì cười, chế nhạo cô: “Hóa ra là duyên phận từ kiếp trước”.

Thời Nghi mím môi cười, đâu chỉ có thiếu nợ. Nếu như anh nhớ được một chút, sợ rằng còn không muốn nhìn thấy cô.

Sau khi ngồi lên taxi, cô đưa tin nhắn Châu Sinh Thần gửi đến cho lái xe xem. Anh ta lập tức mỉm cười, nói cách đây một tiếng mới chở một khách nam đi đến đó, rất quen đường. Thời Nghi đoán được người lái xe nói là ai, chỉ có điều không ngờ lại trùng hợp như vậy.

Đường không xa lắm. Thời Nghi xuống xe, vừa lấy điện thoại ra thì lại nhận được cuộc gọi từ quản lý Mỹ Lâm, muốn thương lượng với cô công việc lồng tiếng tiếp theo. Mỹ Lâm là một người cuồng công việc, cô không dám tùy tiện chen vào, chỉ đành đứng cạnh bảng hiệu của Viện khoa học Trung Quốc – phân viện Tây An, vừa đi qua đi lại vừa nói chuyện điện thoại.

Vì giọng nói của cô đặc biệt nên mới vào ngành đã có được cơ hội tốt, lồng tiếng cho những vai diễn rất nổi tiếng. Thêm nữa lại do quan hệ của Mỹ Lâm nên dần dần tiền thù lao cũng tăng lên, càng có nhiều nhà sản xuất không ngừng thuyết phục để cô trực tiếp xuất hiện trước máy quay. Đối với Mỹ Lâm mà nói, diễn viên lồng tiếng đương nhiên không bằng minh tinh màn bạc được. Nhưng tiếc rằng thuyết phục thế nào Thời Nghi cũng không hứng thú. Cuối cùng Mỹ Lâm nói nhiều cũng mệt, đành từ bỏ suy nghĩ ngày, chỉ có điều thỉnh thoảng vẫn nói đùa để thăm dò ý tứ của cô.

“Hôm qua Đỗ Vân Xuyên còn hỏi chị, có phải em được người ta bao nuôi từ lâu rồi không, nên mới không mặn mà với tiền tài danh lợi như thế. Chị cười chết mất, Thời Nghi của chúng ta có một khuôn mặt đoan chính như vậy, muốn cưới hỏi thì chắc chắn cũng phải là danh chính ngôn thuận”. Quản lý Mỹ Lâm nói xong chuyện chính, bắt đầu buôn dưa với cô: “Thời Nghi, nói thật đi, em đã lấy anh chàng tỷ phú giấu mặt nào rồi hả? Nếu không thì sao quanh năm suốt tháng chơi bời bên ngoài, nói không nhận việc là không nhận thế?”.

Thời Nghi cúi đầu, đi từng bước chầm chậm, cười nói: “Em không hứng thú với người có tiền”.

Mỹ Lâm cười: “Thế thích gì? Nói cho chị, chị để ý hộ em”.

Ánh mắt của cô lướt qua cánh cửa lớn đóng chặt cao ngang người, thấy khoảng sân rộng rộng trước lầu đã xuất hiện một bóng dáng. Anh đi rất nhanh, từ từ tiến lại gần cô, vẫn là áo blouse trắng của phòng thí nghiệm, bên trong là áo kẻ caro màu nhạt. Vừa lúc Thời Nghi nhìn thấy anh, Châu Sinh Thần cũng vậy, liền giơ tay phải lên chỉ vào cửa nhỏ bên cạnh cánh cửa lớn. Thời Nghi nhìn anh rồi nhanh chóng gật gật đầu, nói lời tổng kết với Mỹ Lâm điện thoại: “Người em thích nhất định phải là giáo sư, tốt nhất là giáo sư nghiên cứu hóa học cao phân tử”. Cô thấp giọng nói giống như đang đùa.

“Em nói cái gì? Giáo sư gì?”. Mỹ Lâm hoảng hồn.

“Không nói nữa nhé, tối em gọi cho chị”. Cô thấy Châu Sinh Thần đến gần, vội cúp máy chạy tới trước cửa nhỏ đứng đợi anh.

Khi ở nơi làm việc anh dường như rất khác, khó nói ra được là cảm giác gì, nhưng nhìn rất nghiên túc cẩn thận.

“Em đến lúc nào vậy?”. Anh vừa hỏi cô vừa lấy quyển đăng kí ra vào ở cửa sổ nhỏ phòng bảo vệ, viết thời gian và kí tên mình vào. “Có đem chứng minh thư không?”.

“Có”. Cô cúi đầu lấy chứng minh thư trong túi đưa cho anh qua hàng lan can.

Đến khi tất cả đã ổn thỏa, phòng bảo vệ có người ra mở cửa để cô vào.

Quả thực như anh nói, bởi vì cuối tuần nên ở đây không có quá nhiều người.

Dọc đường vào thỉnh thoảng có người đi qua gật đầu chào hỏi, cũng không nói chuyện gì nhiều. Thời Nghi bị sự yên tĩnh của nơi đây ảnh hưởng, đến đi đứng cũng cẩn thận vô cùng, nhưng tiếc rằng cô đi giày cao gót, lại đi trên sàn nhà cẩm thạch nên không tránh khỏi phát ra tiếng. Mà càng đi cẩn thận thì tiếng lại càng lớn. “Nữ nghiên cứu sinh ở đây cũng thích đi giày cao gót”. Anh dừng trước cánh cửa thủy tinh hai lớp, nhập mật mã và vân tay. “Em không cần để ý quá”. Cô gật đầu, ngại ngùng cười. Anh mở cửa sổ rồi đưa cô đi qua rất nhiều căn phòng tường kính trong suốt, cuối cùng dừng lại bên ngoài phòng làm việc. Anh đẩy cửa, đi vào trong căn phòng kín, cuối cùng Thời Nghi cũng như trút được gánh nặng: “Em vẫn luôn cảm thấy vào viện nghiên cứu khoa học kiểu này giống như đang ăn cắp bí mật quốc gia vậy”.

“Vậy sao?”. Anh vừa cười vừa ngồi xuống sau bàn làm việc. “Có phải em rất thất vọng không?”.

“Không thể coi là thất vọng”. Cô nhìn xung quanh, hít hít mũi: “Mùi hương ở đây rất đặc biệt, bình thường anh làm những công việc gì? Ý em là sẽ làm thí nghiệm gì ấy?”.

“Silane chống cháy liên kết với vật liệu composite POE”.

Ngoại trừ bốn từ “vật liệu composite” ra, tất cả cô đều nghe không hiểu. Thời Nghi yên lặng chỉ tờ giấy bên tay anh: “Có thể viết cho em xem không? Mấy từ anh vừa nói ấy”.

Châu Sinh Thần lấy bút ra viết mấy chữ đó.

Thời Nghi nhìn tờ giấy, im lặng một lúc, cô vẫn không hiểu: “Có cách nói đơn giản nào để em hiểu được không?”.

Châu Sinh Thần suy nghĩ một lát, rồi nói: “Nói đơn giản chính là làm vật liệu bao bên ngoài đường dây điện, chống ăn mòn, chịu được nhiệt độ cao, chống oxi hóa, chống cháy nổ, em hiểu không?”.

Anh hơi mỉm cười.

“Hiểu rồi!”. Thời Nghi ngẫm nghĩ một chút, cũng không khỏi bật cười. “Nhưng anh giải thích như vậy hình như không có bất kì yếu tố kĩ thuật nào, hơn nữa công nghệ này không phải đã tồn tại rồi sao?”.

“Gần như thế, nhưng về cơ bản đều là kĩ thuật mười mấy năm trước. Trên thế giới hiện nay vẫn chưa công trình nào đột phá được. Vì vậy nếu nghiên cứu thành công, coi như đã đi trước thời đại mười mấy năm”. Châu Sinh Thần đưa cho cô một chai nước khoáng nhỏ. “Ví dụ như các đô thị loại một của Trung Quốc hiện nay, đại đa số vỏ ngoài của đường dây điện đã xuống cấp rồi, khoảng 80% cần phải thay mới, việc này đòi hỏi một nguồn ngân sách khá lớn. Nếu như kỹ thuật cải tiến được, cho dù cải thiện tuổi thọ của chúng được thêm một năm thì cũng là số tiền kếch xù”.

Thời Nghi nhìn anh đầy thán phục: “Cách giải thích như vậy làm mọi thứ trở nên không tầm thường chút nào”. Cô còn muốn tiếp tục hỏi, nhưng bên ngoài có người gõ cửa. Châu Sinh Thần đáp mời vào, Hà Thiện liền thò đầu vào, cười có phần đắc ý: “Quả nhiên là Thời Nghi”. Cô kinh ngạc, cũng hơi xấu hổ: “Sao cậu biết tôi đến?”.

“Phòng thí nghiệm của bọn em đều gắn camera. Ban nãy em từ bên ngoài về nghe thấy mấy đàn anh bàn tán là thầy Châu Sinh dắt theo một tiên nữ, em liền đoán là chị”.

Camera? Châu Sinh Thần buồn cười, “ừ” một tiếng: “Vậy nên?”

“Vậy nên…” Hà Thiện nghiêm mặt nói, “Thầy Châu Sinh hướng dẫn bọn em vất vả, hôm nay mọi người muốn mời thầy một bữa đạm bạc, nhân tiện chiêu đãi khách quý luôn”.

Advertisements

20 thoughts on “(XB) Cốt cách mỹ nhân 1.2

    1. Anh này kiểu người đến từ sao Kim, chỉ đối xử đặc biệt với 1 số người và chị ở kiếp này may mắn đc lọt top đó, may có chị mà anh này mới trở về trái đất đóa. He he

      1. Vì thế nên anh này có thói quen ko dùng đt mà dùng email vì ko thích ng khác làm phiền 🙂

      2. Vậy ta phải cắm lều chờ mí được, thấy trên mạng có đăng truyện này rồi nhưng ta vẫn thích chờ bản post của nàng. Ra chap đều tay nha nàng

      3. Cảm ơn b đã ủng hộ. Khoảng 1 ngày sẽ ra 1/3 chương vì chương nó dài 🙂
        Xì poi. Kết HE, 1 nhà 5 người :)))

      4. Người đọc sách chân chính thì không bao giờ note tùm lum đâu nàng ạ. Zai bây giờ nhiều anh đến sách cũng chẳng buồn đọc nữa là

      5. Mình.có quen 1 bạn, đọc sách chuyên ngành nó note ra, thỉnh thoảng mình dùng nhờ. Hi hi

  1. Mình thấy CST rất khó hiểu. CST biết TN tiếp cận anh không phải vì tiền hay địa vị (vì khi họ mới quen nhau TN có biết gì về anh ở kiếp này đâu) mà cũng không phải vì bề ngoài của anh vì anh chẳng phải mỹ nam. Vậy anh không thấy tò mò tại sao TN chú ý đến mình hay sao? Nếu không phải họ tình cờ gặp lại nhau thì chắc anh sẽ chẳng bao giờ có ý định tìm hiểu về TN. Mà có vẻ đến chương này anh cũng chưa có tình cảm gì với TN cả. Tất cả đều do TN chủ động. Một người thông minh như anh hẳn là phải nhận thấy được rằng TN có ý với mình, vậy mà thái độ của anh không rõ ràng gì cả.

    1. Đúng là chưa có tình cảm mà chỉ hơi có cảm tình, chị TN là người con gái thứ 2 mà anh hơi có cảm tình…. về sau anh này cầu hôn chữa cháy rồi vun đắp tình cảm 🙂

  2. Bạn ny của mình cũng kiểu ít nói, cũng là dân kĩ thuật, cũng k dùng fb và các mạg xã hội nhưg đt thì có và cũng nóng ấm lắm =))))

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s