(Type) Hậu cung Chân Hoàn truyện – T1C29


Chương 29: Quạ lạnh (thượng)

Người dịch: Hồ Thanh Ái
https://thanhthoigian.wordpress.com

Chiều tối, Cận Tịch dẫn người vào điện dọn đồ ăn thừa bữa tối xuống rồi đích thân hầu hạ tôi tắm rửa. Đây vốn không phải là phần việc của nàng ta mà trước giờ vẫn do Tinh Thanh, Phẩm Nhi và Bội Nhi hầu hạ tôi. Tôi biết chắc hẳn nàng ta có chuyện quan trọng cần bẩm nên bảo những người khác lui xuống, chỉ giữ mỗi mình nàng ta ở bên cạnh. Cận Tịch rón rén dùng cánh hoa hồng nhẹ nhàng kỳ cọ khắp người tôi rồi nhỏ giọng thưa: “Phương Nhược cô cô đưa tin đến, nói là My Trang tiểu chủ đã khỏe hơn đôi chút, không còn cả ngày khóc lóc chẳng chịu ăn uống gì như mấy hôm trước nữa, dần bình tĩnh lại và dùng ít thức ăn rồi!”.

Tôi thở phào một hơi, nói: “Như thế ta cũng an tâm hơn rồi, chỉ sợ tỷ ấy không nghĩ thông suốt”.

Cận Tịch an ủi tôi: “My Trang tiểu chủ ngày thường rất cao ngạo, nhất định sẽ không đến mức độ đó đâu”.

“Sao ta lại không biết chứ!”. Tôi chợt nghĩ ra một chuyện, với tay lấy y phục định đứng dậy. “Thức ăn của tỷ ấy liệu có bị người khác động chân động tay vào không? Ngộ nhỡ bị hạ độc, lại nói tỷ ấy sợ tội tự vẫn, thế thì đúng là tử vô đối chứng!”.

Cận Tịch vội an ủi: “Tiểu chủ lo lắng quá rồi! Đám nô tài trông chừng My Trang tiểu chủ đương nhiên phải để ý chăm nom cẩn thận. Vạn nhất My Trang tiểu chủ xảy ra chuyện gì thì bọn chúng không thoát khỏi tội chết”.

Ngẫm thấy nói vậy cũng không sai, tôi mới yên tâm được đôi chút, lại ngồi xuống tiếp tục tắm rửa. Cận Tịch thưa: “Khách quan mà nói, nô tỳ thấy hơn nửa năm nay, tấm lòng của tiểu chủ đối với My Trang tiểu chủ còn sâu đậm hơn là đối với chính mình. Lúc trước, My Trang tiểu chủ mang thai, Hoàng thượng lạnh lùng với người mấy ngày trời, các tiểu chủ nương nương ai cũng chờ xem cảnh người và My Trang tiểu chủ xích mích, ai ngờ người càng thân thiết với My Trang tiểu chủ hơn, cứ như chính mình mới là người mang thai vậy!”.

Tôi cảm khái thốt lên: “Ta và My Trang tiểu chủ là bạn tốt từ thuở bé, từ khuê phòng đến thâm cung, lúc nào cũng ở bên nhau, người khác sao sánh bằng. Trong chốn hậu cung này, ngoài Lăng Dung ra thì chỉ còn mỗi ta và tỷ ấy, tay phải tay trái hỗ trợ đỡ đần thì mới đi được đến bây giờ. Hôm nay tỷ ấy sa sút thế này, ta sao không đau lòng, sốt ruột cho được”.

Tựa hồ Cận Tịch vô cùng cảm động, thưa rằng: “Tiểu chủ đối xử với My Trang tiểu chủ như vậy, My Trang tiểu chủ cũng một lòng lo lắng cho tiểu chủ. Bức thư này là do My Trang tiểu chủ tìm mọi biện pháp nhờ Phương Nhược cô cô đưa ra ngoài, nói là nhất định phải giao đến tận tay tiểu chủ”.

Tôi vội cầm mở ra xem, một cuộn giấy nhỏ mỏng manh, bên trên chỉ viết vỏn vẹn tám chữ: “Bảo trọng bản thân, giúp đỡ Lăng Dung!”.

Vừa xem xong, tôi bất giác trào nước mắt, những giọt nước mắt nhỏ xuống làm ướt cả trang giấy.

My Trang bị giam lỏng trong Ngọc Nhuận đường, bên người đương nhiên chẳng có giấy mực. Không biết tỷ ấy đã tốn bao nhiêu công sức mới tìm được cuộn giấy này. Không có bút mực, tám chữ ngắn ngủi này được dùng máu để viết, chắc hẳn tỷ ấy đã cắn đứt đầu ngón tay. Trong lòng tôi vô cùng đau đớn. My Trang à My Trang, bản thân tỷ còn khó bảo toàn, vậy mà vẫn lo lắng cho tôi, sợ tôi một mình không ai giúp đỡ, muốn tôi đưa Lăng Dung lên.

Tôi đọc xong bức thư, lập tức vò lại rồi bảo Cận Tịch bỏ vào lò hương, đốt cháy thành than.

Tôi bất giác chần chừ không biết phải làm sao. Lẽ nào tôi không hiểu bên cạnh tôi lúc nào chỉ còn mỗi Lăng Dung là tôi có thể tin tưởng, và nàng ta chỉ có thể dựa vào tôi mà vươn lên được. Nhưng vào cung gần năm trời, Lăng Dung tựa hồ vẫn còn vấn vương tình ý với ca ca tôi, chẳng những lúc nào cũng tìm cách tránh né, không chạm mắt với Huyền Lăng, mà khi gặp được Hoàng thượng rồi cũng cố gắng không để y chú ý đến mình. Sao tôi nỡ nhẫn tâm ép nàng ta gần gũi với người đàn ông mà nàng ta không yêu kia chứ?

Tắm rửa xong xuôi, tôi thay bộ y phục mới sạch sẽ, khô ráo. Nhìn trời không còn sớm nữa, tôi bèn dẫn theo Cận Tịch đi thăm Lăng Dung, bảo Lưu Chu và Hoán Bích bưng trái cây và tơ lụa theo sau.

Lăng Dung được sắp xếp ở một tòa viện tĩnh mịch gần Nghi Phù quán. Ngoài hai cung nữ thân cận hầu hạ là Bảo Quyên và Cúc Thanh, còn có hai cung nữ khác là Thúy Nhi và Hỷ Nhi do My Trang phái sang chỗ nàng ta lúc trước.

Chưa bước vào cổng viện, tôi đã nghe tiếng tranh cãi vẳng bên tai. Là giọng của Thúy Nhi: “Tiểu chủ tự mình an phận được rồi, việc gì phải liên lụy đến bọn nô tài chúng tôi kia chứ! Nếu có thể đi theo Thẩm Thường tại thì được hưởng phúc rồi, nếu có thể theo hầu Chân Tiệp dư thì càng tốt, khoan nói đến chuyện Tiệp dư là hồng nhân trước mặt Hoàng thượng, bọn nô tài hầu hạ cũng nở mặt nở mày”.

Tôi vội ra hiệu cho bọn Cận Tịch khoan vội tiến vào, lặng lẽ đứng ngoài cửa lắng nghe.

Hỷ Nhi cũng không thua kém, nói chen vào: “Đừng trách bọn tôi thân là nô tỳ mà hay than vãn, đi theo tiểu chủ người, bọn tôi chẳng được sung sướng hôm nào, lại phải chịu đựng không ít”.

Lăng Dung nhỏ nhẹ lên tiếng: “Cũng là do kẻ làm chủ tử ta không tốt, khi không lại khiến các người phải chịu uất ức”.

Cúc Thanh tức giận, hét to: “Tiểu chủ người tính tình hiền lành quá nên mới để bọn họ làm loạn, càng lúc càng không coi tiểu chủ ra gì”.

Thúy Nhi lên giọng khinh bỉ: “Tiểu chủ chưa hề lên tiếng, ngươi và chúng ta cũng cùng một giuộc cả thôi, sao có thể để ngươi muốn nói gì thì nói được”.

Hỷ Nhi cười giễu: “Hóa ra tiểu chủ vẫn tưởng mình là chủ tử sao? Cũng không biết cả đời này, người có phúc được tấn phong làm Quý tần để mọi người xưng tụng một tiếng ‘chủ tử’ không nữa!”.

Lăng Dung biết mình lỡ lời, bị Hỷ Nhi phản bác thì không sao trả lời lại được, đành đỏ mặt ngồi cạnh lan can. Cúc Thanh không nhịn được nữa, muốn mở miệng tiếp tục tranh cãi với bọn họ.

Tôi lắng nghe mà trong lòng bừng bừng lửa giận, không nhịn được, “hừ” lạnh một tiếng rồi bước vào trong.

Mọi người thấy tôi tiến vào thì đều giật bắn mình. Thúy Nhi và Hỷ Nhi vội ngậm chặt miệng, lách mình lên giành thỉnh an rồi cười nịnh nọt, muốn đón lấy những thứ trên tay Lưu Chu và Hoán Bích.

Tôi đưa tay can lại, nói: “Sao dám phiền hai vị vất vả kia chứ, như thế ta sẽ mang tội mất”. Nói xong, không thèm nhìn mặt bọn chúng, chỉ mỉm cười với Cúc Thanh: “Nha đầu giỏi lắm, biết bảo vệ chủ nhân. Hoán Bích, mau lấy bạc ra thưởng”.

Cúc Thanh vội lên tiếng tạ ơn.

Mặt Thúy Nhi và Hỷ Nhi hết đỏ lại trắng, đành ngượng ngập cúi đầu đứng sang một bên.

Tôi nói: “Chẳng phải ban nãy các người nói muốn làm nô tỳ hầu hạ ta hay sao? Nô tỳ bên cạnh ta không phải muốn làm là làm được đâu. Tiểu chủ của các ngươi tốt tính nên mới dung túng các ngươi, ta thì không hiền lành như vậy, tuyệt đối không đời nào dung túng cho bọn nô tỳ đáng chết trong mắt không có tiểu chủ như các ngươi”. Tôi sầm mặt, lạnh lùng ra lệnh: “Cận Tịch, ngươi dẫn bọn chúng xuống Thận hình ty, bảo với chủ sự rằng hai tên nô tỳ này không thể dùng được nữa. Đích thân chứng kiến chúng bị đánh hai mươi trượng rồi tống xuống Hoán y cục làm nô”. Bọn chúng vừa nghe tôi nói xong đã sợ hãi quỳ mọp xuống đất, liều mạng cầu xin, khóc đến nước mắt nước mũi ròng ròng. Tôi không thèm để ý đến bọn chúng, chỉ nói với Cận Tịch: “Lát nữa đến phủ Nội vụ chọn hai nô tỳ biết việc đến hầu hạ Lăng Dung tiểu chủ”. Nói xong, tôi nắm lấy tay Lăng Dung, bước vào trong điện.

Trước giờ tôi vẫn luôn đối xử ôn hòa, vui vẻ với cung nhân, rất hiếm khi nổi giận. Hôm nay, thấy tôi đột nhiên thay đổi, đến Cận Tịch cũng sợ hãi giật thót, không thèm để ý đến những lời khóc lóc, cầu xin của bọn chúng, vội vã kéo bọn chúng rời đi.

Lăng Dung ngồi xuống ghế, mặt lộ rõ vẻ hổ thẹn, nói: “Lăng Dung vô dụng, để tỷ tỷ chứng kiến cảnh nhục nhã thế này”.

Tôi khuyên: “Tính tình của muội cũng hiền lành quá đấy, cứ để mặc bọn chúng muốn làm gì thì làm. Chẳng phải tỷ đã dặn dò muội ngay từ đầu rồi sao? Bọn cung nữ, nội giám có gì không ổn thì phải đến báo ngay cho tỷ biết, lúc trước My tỷ tỷ chuyên chăm lo cho muội, giờ tỷ sẽ thay tỷ ấy chăm muội”.

Lăng Dung hạ giọng thưa: “Trước mắt có quá nhiều chuyện xảy ra, My tỷ tỷ gặp nạn, tỷ tỷ cũng sứt đầu mẻ trán. Sao Lăng Dung không biết điều, kể những chuyện lặt vặt này khiến tỷ tỷ thêm phiền lòng kia chứ!”.

Tôi vỗ vỗ vào tay nàng ta, an ủi: “Tỷ muội ta tình như ruột thịt, có chuyện gì không nói được cơ chứ!”. Thấy nàng ta vẫn giữ vẻ hổ thẹn, lòng tôi cũng không nỡ, bèn chuyển chủ đề: “Hai hôm trước, tỷ thấy muội có vẻ thích ăn lệ chi, hôm nay tỷ bảo người đem đến đây một ít. Muội nếm thử xem có ngon như lần trước không”. Tôi chỉ sang lọ dưa mật trên tay Lưu Chu. “Đây là dưa mật Thổ Phồn vừa tiến cống, tỷ mang một ít sang đây cho muội dùng”.

Mắt Lăng Dung lấp lánh ánh lệ. “Tỷ tỷ đối xử tốt với Lăng Dung như vậy, muội thực tình…”.

Tôi vội nắm chặt tay nàng ta, giả vờ giận dữ. “Lại nói mãi những lời khách sáo đấy nữa!”.

Nói xong, tôi bèn lệnh cho Lưu Chu cắt trái dưa mật ra rồi cùng Lăng Dung nếm thử.

Phòng của Lăng Dung hơi nhỏ, mặt trời giữa trưa chiếu thẳng vào, không khí vô cùng nóng nực. Chuyện trò chưa được bao lâu thì mồ hôi sau lưng tôi đã chảy ròng ròng. Chuyện My Trang dặn dò, tôi thực sự cảm thấy khó mở miệng nổi, do dự hồi lâu vẫn chưa quyết định được.

Tôi vô tình nhìn thấy mảnh vải chưa thêu xong đang đặt trên bàn của nàng ta, thuận tay cầm lên xem thử, là mẫu thêu bướm vờn hoa, thủ công tinh xảo, đường kim mũi chỉ tinh mịn, hình thêu sống động như thật. Lăng Dung thấy tôi ngắm nghía đầy hứng thú, bất giác đỏ mặt, với tay muốn lấy lại.

Tôi tủm tỉm cười, khen: “Tài thêu thùa của Lăng Dung tiến bộ nhiều rồi!”. Ngắm thêm một hồi, tôi nói: “Muội khéo tay thật đấy, hay thêu thêm cho tỷ một túi hương nhé?”.

Lăng Dung mỉm cười ngọt ngào. “Đương nhiên là được rồi. Tỷ tỷ cũng muốn thêu mẫu bướm vờn hoa này sao?”.

Tôi mím môi suy nghĩ rồi đột nhiên cười nói: “Tỷ chẳng cần bướm vờn hoa đâu. Bướm vờn hoa, vậy hoa có thể vờn bướm được không? Tỷ chẳng thích”.

Lăng Dung ngẩn người một hồi rồi mỉm cười đồng ý: “Vậy cũng đúng. Muội sẽ thêu cho tỷ tỷ mẫu chim liền cánh, cây liền cành, chúc Hoàng thượng và tỷ tỷ luôn ân ái, được không?”.

Tôi tủm tỉm cười, nhìn nàng ta. “Lăng Dung chỉ muốn chúc tỷ và Hoàng thượng ân ái nhưng không muốn cùng ân ái với Hoàng thượng sao?”.

Lăng Dung giật mình rồi lập tức cúi xuống. “Tỷ tỷ có ý gì vậy?”.

Tôi đuổi mọi người xung quanh ra ngoài rồi nghiêm mặt hỏi: “Tỷ muốn hỏi muội tính toán thế nào?”. Tôi dừng lại một lát: “Hôm đó ở Phù Lệ điện, muội sao vậy?”.

Lăng Dung cố né tránh ánh mắt của tôi, hạ giọng ấp úng: “Đâu có chuyện gì đâu!”.

Tôi liếc nàng ta, thở dài một hơi rồi hòa nhã lên tiếng: “Muội cứ nghĩ hôm đó tỷ tập trung khiêu vũ, không nghe thấy sao? Muội hát quả thật không tệ nhưng không bằng một nửa ngày thường… Lăng Dung, muội cố ý làm vậy phải không?”.

Lăng Dung cúi đầu thấp hơn, càng nhìn càng thấy ẻo lả, đáng thương, khiến tôi không nỡ la mắng. Tôi cũng hiểu quá rõ nội tình, nàng ta sợ Hoàng đế để ý tới mình nên mới cố ý không tận tâm, tận sức hát. Nhưng vì lý do gì nàng ta lại không chịu hát cho thật thoải mái? Chỉ e có mình tôi hiểu rõ nhất.

Tôi thở dài, nói: “Lăng Dung, tâm tư của muội, sao tỷ lại không hiểu chứ?”. Ánh mắt của tôi dừng lại một thoáng trên người nàng ta. Lăng Dung có thân hình mảnh mai, làn da trắng như ngọc, đôi mắt long lanh như mắt nai, lại hết sức dịu dàng, ánh mắt ướt át dưới hàng mi rậm chấp chới, khiến người nhìn bất giác tim đập thình thịch, nảy sinh lòng thương xót.

Dưới ánh mắt quan sát của tôi, Lăng Dung trở nên mất tự nhiên, bất giác thò tay vuốt má, có phần thẹn thùng hỏi tôi: “Tỷ tỷ nhìn muội như vậy có chuyện gì không?”.

Tôi thò tay cầm lấy mẫu thêu của nàng ta, trải lên mặt bàn rồi cẩn thận vuốt cho phẳng: “Chẳng lẽ muội định suốt ngày thêu thùa để giết thời gian hay sao? Đến đám nô tỳ kia cũng dám xỉa xói muội nữa?”.

Những ngón tay của Lăng Dung xoắn lấy khăn tay, thắt lại thành nút rồi lại gỡ ra, chẳng bao lâu lại quấn lại thành nút, rồi để yên ngón tay trong đó, cúi đầu lẳng lặng chẳng nói gì, hồi lâu sau, nàng ta mới thốt lên: “Lăng Dung phúc bạc!”.

“Những ngày tháng này…”. Tôi ngẩng đầu quan sát căn phòng nhỏ hẹp, buồn bã nhận xét: “Chẳng khá hơn lúc tỷ mang bệnh nằm ở Đường Lê cung ngày đó là bao”.

Tôi đứng dậy, chầm chậm vuốt phẳng tua rua đính vàng mỏng rủ xuống bên dưới cây trâm, vịn tay Hoán Bích bước ra ngoài, đi đến trước nghi môn, tôi quay đầu, dặn dò Lăng Dung: “Đêm khuya gió lớn, mau trở vào đi, không cần tiễn nữa”.

Lăng Dung thưa: “Tỷ tỷ đi đường cẩn thận!”.

Tôi gật đầu rồi vờ như vừa nhớ ra một chuyện, đột nhiên mỉm cười hớn hở: “Mấy hôm trước, ca ca từ biên quan gửi thư nhà về, nói là Tết Nguyên tiêu năm tới sẽ về thăm người thân”.

Tôi thấy mắt của Lăng Dung lập tức sáng rực, tựa hồ nước xuân lấp lánh, vẻ mặt thiếu nữ bất giác trở nên dịu dàng, e ấp.

Tôi biết nàng ta vẫn còn vấn vương ca ca, trong lòng buồn bã thở dài một hơi. Lăng Dung, đừng trách tỷ ác độc. Muội cứ nhớ nhung ca ca như vậy, đối với cuộc đời của muội, điều đó thực sự không tốt chút nào. Ngoài mặt tôi vẫn nở nụ cười hoan hỉ: “Cha tỷ nói lần này ca ca trở về phải định cho xong việc hôn nhân. Nhà có dâu trưởng là có thêm kẻ lo toan. Cũng coi như nhà họ Chân của tỷ có thêm một chuyện vui”.

Lăng Dung nghe vậy thì cơ thể khẽ run rẩy, hào quang trong mắt lập tức mờ đi, tựa mẩu than cháy đỏ bị ngâm vào nước, xèo một cái rồi tắt ngúm, chỉ để lại khói trắng phất phơ.

Trong lòng tôi thực tình không nỡ. Nhìn bộ dạng của nàng ta, có vẻ đã thực lòng yêu thương ca ca của tôi rồi. Nhưng không làm thế thì một Lăng Dung vẫn còn giữ chút hy vọng nhỏ nhoi với ca ca, tấm chân tình của nàng ta sẽ không bao giờ dứt hẳn được. Hành động tráng sĩ chém đứt cổ tay, thực tình là vì đó chính là lựa chọn duy nhất.

Nhưng cũng chỉ trong chớp mắt, Lăng Dung đã vịn chắc vào tường, vẻ mặt bình thản như thường, nụ cười mỉm nhàn nhạt tựa hoa lê bị gió thổi tan tác. “Đúng là chuyện danh môn, đủ đức đủ dung. Lăng Dung xin chúc mừng tỷ tỷ trước”.

Ngày hạ chậm chạp trôi qua, vầng thái dương nóng bỏng đang treo ngay giữa trời, nắng chiếu gay gắt đến mức ngói lưu ly vàng kim đằng nhìn như đang muốn bốc lửa. Mái hiên Nghi Phù quán thấp thoáng sau bóng cây xanh ngắt, vừa mát mẻ vừa sáng sủa, cửa sổ phía bắc có gió mát lùa vào, mang lại chút thoáng đãng.

Tối qua, Huyền Lăng nghỉ đêm tại Nghi Phù quán, bao mệt mỏi, vất vả chưa trôi qua hết, buổi sáng thỉnh an tôi lại phải cùng Hoàng hậu nói chuyện phiếm cả nửa ngày, lúc quay về chỉ thấy toàn thân vô cùng uể oải. Thấy Cận Tịch dẫn người đem băng mới vào phòng, tôi không nhịn được, mặc nguyên quần áo, nằm tựa vào sạp Quý phi rồi chợp mắt một lát.

Tôi ngủ một giấc ngon lành nhưng chẳng được bao lâu thì mơ hồ nghe thấy có tiếng nức nở khe khẽ ngay bên.

Ngủ quá lâu, đầu hơi nhức nhối, tôi miễn cưỡng mở mắt ra thì thấy Lăng Dung đang nức nở, nghẹn ngào, mắt sưng vù như quả đào, khăn tay cầm theo đã bị nước mắt làm cho ướt đẫm, chẳng giống bộ dạng thường ngày chút nào.?

Tôi gượng ngồi dậy, hỏi: “Có chuyện gì vậy?”. Trong lòng không khỏi kinh hãi, tưởng trong lúc bị giam lỏng, My Trang đã nghĩ quẩn để xảy ra chuyện.

Lăng Dung nghẹn ngào không thốt nên lời, chỉ rưng rưng nhỏ lệ.

Tôi càng thêm sốt ruột, Cận Tịch đứng bên nói giúp: “Phụ thân của Lăng Dung tiểu chủ bị giam vào ngục rồi!”.

Tôi nhìn Lăng Dung, hỏi: “Đang yên đang lành, xảy ra chuyện gì vậy?”.

Khó khăn lắm Lăng Dung mới nín được, nức nở kể lại cho tôi nghe đầu đuôi câu chuyện. Vốn Huyền Lăng dùng binh ở Tây Nam, huyện lệnh huyện Tùng Dương là Tương Văn Khánh phụng chỉ vận chuyển tiền lương, ai ngờ giữa đường gặp phải một nhánh của quân địch, quân lương bị cướp mất. Tương Văn Khánh lâm trận bỏ chạy, còn cuỗm theo không ít bạc tiền. Hoàng thượng nổi giận, đương nhiên Tương Văn Khánh bị phán tội chém đầu, liên lụy đến cả huyện thừa và chủ bộ của Tùng Dương huyện đều bị tống vào ngục, sống hay chết đều phụ thuộc vào một tiếng ra lệnh của Huyền Lăng.

Lăng Dung che mặt nức nở. “Tương Văn Khánh lâm trận bỏ chạy, bị phán tội chém đầu cũng đáng tội nhưng hắn lại làm liên lụy đến cả cha muội. Thế còn chưa hết, chỉ sợ Hoàng thượng trong cơn giận dữ, chẳng những phải chịu họa lớn xét nhà, mà cha muội cũng khó giữ được tính mạng”. Lăng Dung lại òa lên khóc. “Cha muội trước giờ nhát gan, cẩn thận, làm việc gì cũng chỉ cầu yên thân, thực tình không dám dính dáng gì đến chuyện của Tương Văn Khánh”.

Tôi vội an ủi nàng ta: “Chuyện còn chưa ngã ngũ, muội khoan khóc lóc, sốt ruột đã, giờ điều cần làm gấp là phải nghĩ ra biện pháp để giải quyết”.

Lăng Dung nghe tôi nói vậy thì lông mày nhăn tít lại, nước mắt ròng ròng. “Quân tình vốn là chuyện lớn, phụ thân khi không lại dính dáng đến việc này, chỉ e là rủi nhiều may ít. Lăng Dung địa vị thấp kém, sao có biện pháp gì cơ chứ!”.

Tôi biết Lăng Dung muốn nhờ tôi đi cầu xin Huyền Lăng giúp, nhất thời không khỏi cảm thấy khó xử, cau mày, nói: “Tỷ hiểu ý của muội, nhưng đây là chuyện triều đình, tần phi trong hậu cung trước giờ không được xen vào chính sự, muội cũng biết mà!”.

Lăng Dung thấy tôi cũng chẳng có cách nào, bất giác òa lên khóc. Tôi ngẫm nghĩ một lát, đứng dậy, ra lệnh cho Cận Tịch đi gọi kiệu mềm tới, lại gọi Lưu Chu, Hoán Bích vào giúp tôi thay áo, trang điểm. Tôi kéo tay Lăng Dung đứng lên, nói: “Giờ chỉ còn mỗi cách đi cầu xin Hoàng hậu mà thôi!”.

Lăng Dung vội nín khóc, mặt lộ chút hy vọng, cảm kích gật đầu.

Giữa trưa oi bức, tuy đi sát vào bóng râm dưới cung tường nhưng chúng tôi không khỏi nóng bức đến mồ hôi đầm đìa.

Tần phi đến tham kiến Hoàng hậu nhất định phải giữ y phục, dung mạo sạch sẽ, thơm tho, trước khi vào Phượng Nghi cung, chúng tôi chỉnh lý lại y phục, tóc tai, dùng khăn lau mồ hôi rồi mới xin cung nữ vào thông báo. Người ra đáp lời không ngờ lại là Tiễn Thu, nàng ta nhún mình chào tôi và Lăng Dung rồi tủm tỉm, thưa: “Hai vị tiểu chủ đến không đúng lúc rồi, nương nương đã ra ngoài có việc”.

Tôi lấy làm lạ, hỏi: “Trước giờ vào giờ này, chẳng phải nương nương vừa mới ngủ trưa dậy sao?”.

Tiễn Thu mím môi cười, thưa: “Nương nương sang Thủy Lục Nam Huân điện gặp Hoàng thượng rồi. Tiểu chủ đến đây vì việc gì thì nương nương đi gặp Hoàng thượng cũng vì việc ấy”. Lại nói thêm: “Nương nương đi chuyến này không biết đến lúc nào mới trở về, hai vị tiểu chủ đến điện phụ nghỉ ngơi trước đi, trà nước sớm đã chuẩn bị sẵn sàng rồi”.

Tôi tủm tỉm cười, nói: “Hoàng hậu liệu sự như thần, vậy đành phiền Tiễn Thu cô nương vậy”.

Tiễn Thu đưa tôi và Lăng Dung sang điện phụ, tôi nghĩ thầm, Hoàng hậu tin tức nhanh nhạy thật, còn biết trước rằng tôi và Lăng Dung sẽ đến cầu xin, bèn đi trước một bước, đến gặp Hoàng thượng. Đúng là Hoàng hậu rất hiểu ý người khác, không khỏi khiến tôi sinh lòng kính trọng.

Lúc này, tôi mới chợt vỡ lẽ, Hoàng hậu tuy không có được tình yêu của Huyền Lăng nhưng có thể đảm đương ngôi vị Hoàng hậu, tay giữ phượng ấn, không phải chỉ bởi có Thái hậu là cô ruột, tiền Hoàng hậu là chị ruột. Hoa Phi trước giờ kiêu ngạo, ngang ngược, Hoàng hậu lại hiền hòa, khiêm tốn nhưng vẫn đứng vững, ngồi yên trên phượng tọa, hẳn là cũng vì nàng ta xử sự chu đáo, tính trước người khác một bước đồng thời lại chịu nhiệt tình giúp người. Ngày trước nghĩ kế trừ bỏ Lệ Quý tần, áp đảo Hoa Phi, tuy không hề bàn trước với Hoàng hậu nhưng trong lúc khẩn cấp, nàng ta vẫn có thể phối hợp ăn ý với người mang lại lợi ích cho mình, xử lý chuyện hết sức thành thạo, vô hình lại tiếp tay ăn ý với chúng tôi. Nghĩ đến chuyện xưa, tôi bất giác sinh lòng kính trọng, biết ơn đối với vị Hoàng hậu ngày thường có vẻ hiền lành, nhút nhát này.

Chúng tôi ngồi đợi suốt hai canh giờ mới thấy Hoàng hậu quay trở về. Tôi và Lăng Dung khuỵu gối hành lễ, nàng ta lệnh cho chúng tôi đứng dậy, lại bảo chúng tôi ngồi xuống, uống một ngụm trà rồi mới chậm rãi lên tiếng: “Chuyện này bản cung đã cố gắng hết sức rồi nhưng thực sự chẳng còn cách nào khác. Nghe giọng của Hoàng thượng thì tựa hồ người còn hết sức tức giận, bản cung cũng không dám khuyên nhủ quá nhiều, chỉ có thể nói mấy ý quan trọng cho Hoàng thượng nghe. Hoàng thượng chỉ nói chuyện có liên quan đến triều chính, ngoài ra chẳng nói gì khác nữa”.

Tôi và Lăng Dung chỉ biết đưa mắt nhìn nhau, đến Hoàng hậu cũng bó tay thì càng khó mở lời cầu xin thêm với Huyền Lăng.

Lăng Dung trong lòng đau khổ, cầm khăn tay không ngừng chấm khóe mắt.

Hoàng hậu nói xong, thở dài một hơi, mệt mỏi xoa xoa trán, nói: “Hiện giờ chính sự bận rộn, Hoàng thượng đang vô cùng âu lo, nếu hậu cung cầu xin nhiều quá thì càng khiến Hoàng thượng thêm phần phiền lòng. Với tình hình hiện giờ, một là phải xem xem vận số của phụ thân An thị, hai là từ từ xem xem Hoàng thượng có muốn đổi ý hay không”.

Lăng Dung chưa nghe được đến phân nửa thì nước mắt đã ròng ròng tuôn rơi, nhưng bởi đang ở trước mặt Hoàng hậu, không thể quá thất lễ nên nàng ta cố kiềm chế, song vẫn không thể không nghẹn ngào. Nàng ta miễn cưỡng quỳ xuống, thưa: “Lăng Dung đa tạ Hoàng hậu đã quan tâm, lo lắng, muội nhất định sẽ luôn ghi nhớ ân đức này”.

Hoàng hậu giơ tay ra hiệu cho Lăng Dung đứng dậy, cảm thán thốt lên: “Ai cũng có lúc gặp vận rủi, họa lớn trên trời rơi xuống. Bản cung thân là chủ nhân hậu cung, lại là tỷ muội với các ngươi, cùng hầu hạ Hoàng thượng, giúp được các ngươi việc gì thì nhất định sẽ làm hết mình, cũng là để tích đức”.

Bất kể sự tình có thành công hay không, thân là Hoàng hậu, lại lo trước nỗi lo của người khác, đi cầu xin Hoàng thượng vì một cung tần thân phận thấp kém không được sủng ái, vậy là nàng ta đã nể mặt chúng tôi nhiều lắm rồi. Huống hồ Hoàng hậu ôn hòa, khiêm tốn, lại chịu hạ mình nói những lời thân mật, tri kỷ như vậy, tôi không khỏi cảm động, nghĩ bụng trong thâm cung lạnh lùng, sóng ngầm mãnh liệt này, cũng may có được một vị Hoàng hậu chịu nghĩ đến người khác như thế, đủ để cảm thấy chút ấm áp rồi.

Lăng Dung càng thêm phần ái ngại, chỉ biết khóc lóc, không biết phải nói sao.

Hoàng hậu nhìn sang tôi với vẻ mặt hòa nhã, nói: “Chân Tiệp dư trước giờ vẫn luôn hiểu chuyện, có thể giúp bản cung phân ưu, về sau nhớ an ủi An Tuyển thị, biết chưa?”.

Tôi cung kính vâng dạ tuân theo rồi hành lễ với Hoàng hậu. “Ngày trước, chuyện của Thẩm Thường tại cũng may có Hoàng hậu mở miệng xin giúp, Thẩm Thường tại mới không đến nỗi mất mạng. Thần thiếp vẫn chưa kính cẩn tạ ơn Hoàng hậu, đúng là thần thiếp đã sơ sót. Hôm nay Hoàng hậu quan tâm đến An Tuyển thị như vậy, thần thiếp vô cùng cảm động, không biết làm thế nào mới có thể báo đáp ơn đức của Hoàng hậu”.

Hoàng hậu tươi cười, nói: “Tiệp dư thông minh mẫn tiệp lại hiểu ý người khác. Lúc này, hậu cung không ngừng nổi phong ba, bản thân bản cung không được khỏe, không thể đối phó được hết, nếu Tiệp dư biết được mong muốn của bản cung, tự nhiên có thể giúp bản cung chia sẻ bớt khó khăn”. Nói xong, nàng ta liếc mắt nhìn sang Tiễn Thu đứng bên.

Tiễn Thu bước đến sát phượng hoa, cầm theo chiếc lò Bác Sơn chạm hạc dát vàng ở gần đó, Hoàng hậu mở nắp lò hình đỉnh núi ra, nhìn vào bên trong rồi lắc đầu, than: “Khí trời nóng nực thế này, tro tàn trong lò hương lại bén lửa trở lại thì biết làm thế nào đây?”.

Hoàng hậu vốn không thích đốt hương trầm, giờ đang là giữa hạ, đột nhiên đề cập đến tro tàn trong lò đương nhiên là có thâm ý riêng. Tôi hiểu rõ lúc này chuyện gì trong cung khiến Hoàng hậu phiền não nhất. Tôi bất giác cảm thán, người dẫu hiền hòa cách mấy cũng có lúc lửa cháy đến tận lông mày, không sao nhẫn nại thêm được.

Tôi đứng dậy thưa: “Trời nóng thế này, tàn hương bén lửa trở lại đúng là khiến người khác bực mình”. Nói xong, tôi bèn mở nắp chung trà đang cầm trên tay, đổ hết nước trà còn sót lại vào trong lò Bác Sơn rồi đậy nắp lại. Tôi tủm tỉm cười, thưa: “Chúng thần thiếp thân ở chốn hậu cung, nương tựa vào ân đức của Hoàng hậu, có thể phân ưu, giải khổ với Hoàng hậu là bản phận của chúng thần thiếp. Tục ngữ có câu: ‘Người trí thì khổ tâm’, thần thiếp thân phận thấp kém, chỉ có thể khổ sức báo đáp Hoàng hậu”.

Làn khói thơm xuyên qua khe hở trên nắp lò Bác Sơn len ra ngoài, lượn lờ vấn vít. Hoàng hậu hơi nheo mắt, che miệng quan sát hai ba tia khói mỏng manh dần tan biến rồi mất hút, để lộ nụ cười hài lòng: “Quả nhiên ngươi không khiến bản cung thất vọng”.

Tôi từ từ khuỵu gối quỳ xuống: “Trăng sáng sao mờ, chim khách về nam, bay ba vòng quanh thân cây, cuối cùng cũng tìm được cành nương tựa”.

Dưới ánh nắng chiều chói chang, vẻ mặt ôn hòa của Hoàng hậu trở nên hết sức mơ hồ. “Thực ra trong hậu cung trước giờ chỉ có một gốc cây mà thôi, nhưng hoa cỏ cứ tự nhiên mọc lên, khiến người nhìn mê mẩn, hoa mắt. Chỉ cần ngươi phân biệt rõ gốc nào là cây, đóa nào là hoa là được”.

Tôi cúi đầu không nói, nội tâm kinh động. Nếu khi nãy tôi có đôi chút cảm động trước sự dịu dàng và hiền đức của Hoàng hậu thì bây giờ cảm giác ấy đột nhiên tan biến. Bất cứ thứ ân huệ nào cũng không thể tặng không, nhất định phải trả một cái giá thật cao để trao đổi.

Khi trời nóng nực, sau lưng tôi bắt đầu túa mồ hôi. Nhưng hiện giờ tôi thế đơn lực cô, cường địch bao quanh, dẫu có ân sủng của Huyền Lăng nhưng vẫn phải tìm một gốc cây đủ lớn để tránh gió che mưa. Tôi cố gắng ưỡn thẳng lưng, giữ nụ cười điềm đạm, đúng mực nhất, nghiêm túc thưa: “Đa tạ Hoàng hậu chỉ điểm, thần thiếp xin cẩn thận ghi nhớ!”.

Thấy Lăng Dung ngơ ngác chẳng hiểu gì nhìn sang tôi và Hoàng hậu, tôi im lặng thở dài một tiếng rồi cùng nàng ta lui ra ngoài.

Tiễn Lăng Dung rời đi, tôi hạ giọng hỏi Cận Tịch: “Chuyện Hoàng hậu đến gặp Hoàng thượng để cầu xin cho An Bỉ Hòe hẳn là nàng ta sẽ sớm biết được đúng không?”.

Cận Tịch thưa: “Lúc này chẳng ai quan tâm đến chuyện của Hoàng hậu nương nương bằng Hoa Phi nương nương”.

Tôi nói: “Nàng ta tai thính mắt sáng, động tác nhanh nhẹn. Ngươi đoán xem, hiện giờ Hoa Phi đang làm gì?”.

“Đương nhiên là làm ngược lại với Hoàng hậu, xin Hoàng thượng nghiêm khắc xử trí An Bỉ Hòe rồi”.

Tôi cười khẽ thành tiếng. “Vậy thì phải đa tạ nàng ta rồi!”.

Cận Tịch không hiểu, hỏi: “Sao tiểu chủ lại nói như vậy?”.

“Đa tạ nàng ta ra sức khổ cực ấy mà. Nếu nàng ta làm thế thì đỡ việc cho ta nhiều lắm!”.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s