Cốt cách mỹ nhân 1.1


Chương 1: Nhìn không thấu tiền kiếp (1)

Trời lâm thâm, bao trùm lên thành phố Tây An bằng màn mưa bụi dày đặc biệt như ở Giang Nam.

Thời Nghi ngồi bên cửa sổ, nhìn những cột mốc chỉ đường lướt qua ngoài cửa kính xe.

“Cậu muốn ăn gì nào?”. Hồng Hiểu Dự ngồi bên cạnh, vừa mở tấm bản đồ gấp nhỏ vừa dùng điện thoại tra cứu những nơi có đồ ăn ngon, vui vẻ lên kế hoạch cho những ngày sắp tới.

“Hoàn thành buổi phỏng vấn của cậu đi đã chứ?”. Thời Nghi cười nhắc nhở cô nàng.

Ba người xuống xe, đi ngang qua một con phố yên tĩnh, vòng qua những căn nhà mái bằng xếp lộn xộn, cuối cùng tìm được đến nơi.

Mở cửa là một cô gái rất trẻ, trông dáng vẻ có lẽ chỉ ngoài hai mươi. Người mà Hồng Hiểu Dự phỏng vấn lần này là chồng cô ấy, một người đàn ông chất phác thật thà. Sau khi vào nhà, đôi vợ chồng đều có phần ngượng ngùng mời họ ngồi. “Đừng quá căng thẳng, cứ thoải mái như đang nói chuyện bình thường thôi”. Hiểu Dự cười, nói với người đàn ông đang ngồi trước mặt mình.

Ngoài trời vẫn đang mưa phùn, lại âm u nên căn phòng rất tối, chỉ có một ngọn đèn vàng nhỏ đặt giữa người được phỏng vấn và ký giả.

Nói một lúc, Thời Nghi dần dần hiểu ra câu chuyện.

Người đàn ông ngồi trước mặt cô đến từ một vùng quê rất nghèo, sau nhiều năm cần mẫn làm ăn cũng dành dụm được chút tiền, nhưng lại không hề giữ cho mình mà dành cả vào việc đầu tư cho nền giáo dục quê nhà và giúp đỡ những gia đình khó khăn.

Không có tài sản, không có nhà cửa.

Quả nhiên là một con người có nhân cách cao đẹp.

Nhưng sở dĩ câu chuyện của người đàn ông này thu hút báo giới lại là vì cô vợ trẻ của anh ta. Cô gái xinh đẹp trước mặt họ là một sinh viên vừa tốt nghiệp đại học, đồng hương của người đàn ông này, chỉ vì đọc được câu chuyện của anh trên báo mới tìm đến, cuối cùng nguyện ý nên duyên cùng anh ta.

Nửa trước của câu chuyện rất cảm động, nhưng nửa sau mới thực sự nằm ngoài dự đoán của mọi người.

Trời hôm nay mưa phùn, vậy mà trong phòng không có lấy một thiết bị nào để sưởi ấm. Thời Nghi và Hồng Hiểu Dự ngồi từ đầu đến cuối, tay chân đều đã cóng lạnh từ lâu. May mắn cuộc phỏng vấn cũng đã gần xong, Hồng Hiểu Dự chuyển hướng sang cô gái: “Nếu xét theo tiêu chuẩn bình thường, chồng của chị thật sự không được coi là một bến đỗ tuyệt vời. Vậy tiếp theo đây hai người dự định sẽ làm gì?”.

Cô gái cười, nhìn người đàn ông: “Chúng tôi đều có khả năng kiếm tiền, có sức khỏe, đợi sau hai năm nữa trở về quê nhất định sẽ có một cuộc sống tốt hơn. Thêm nữa…”. Cô gái ngừng một lát, “Tôi biết anh ấy sẽ không làm bất cứ chuyện gì tổn thương đến mình, anh ấy là một người tốt”.

Cuộc phỏng vấn kết thúc bằng câu nói đó của cô gái, công việc đã hoàn thành.

Họ đi tới một tiệm bánh bao khá nhỏ nhưng cực kỳ đông đúc và náo nhiệt, có vẻ như công việc làm ăn khá tốt. Thời Nghi vừa ăn vừa nhìn xung quanh, cô nhận ra còn có người đứng bên cạnh, vừa bê bát vừa lấy tay xé bánh, kiên nhẫn đợi có chỗ trống.

Hồng Hiểu Dự cũng xé miếng bánh làm bốn, hỏi cô: “Cậu thấy cuộc phỏng vấn hôm nay có đem lại cảm xúc đặc biệt gì không?”.

Thời Nghi cười khúc khích: “Có phải cậu muốn viết blog nhưng thiếu lời tựa?”.

“Con quỷ này…”. Hồng Hiểu Dự lườm cô, “Mau nói đi nào”.

Thời Nghi uống ngụm canh, nghĩ một lát rồi mới cất lời: “Đa phần con người trên thế gian này đều có con mắt hạn hẹp, chỉ thấy bề ngoài mà không thể thấy cốt cách bên trong. Cô gái trẻ kia rất hiếm thấy, có thể nhìn thấu bản chất của người đàn ông này”.

Hồng Hiểu Dự “ồ”. lên một tiếng: “Câu này rất hay, tớ thích”. Cô cho thêm ớt vào canh, bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó. “Có phải hôm qua cậu nói nhà nghiên cứu nào đó cậu gặp ở sân bay giờ cũng đang ở Tây An đúng không?”.

Thời Nghi trong miệng vẫn còn đồ ăn, chỉ “ừ”. một tiếng: “Trường đại học của anh ấy gần đây có chương trình giao lưu với Viện nghiên cứu Trung Quốc, anh ấy đang đi công tác ở đây”.

“Nói thật thì tớ cảm thấy anh chàng ấy cũng không quá đặc biệt, vẻ ngoài cũng thường thường. Vậy mà cậu lại đột ngột chủ động làm quen với anh ta”. Hiểu Dự cười trêu cô bạn mình: “Đây liệu có phải là tiếng sét ái tình không?”.

Thời Nghi đảo mắt, lườm Hiểu Dự: “Tớ chỉ muốn làm quen với anh ấy, tuyệt đối không hề có ý đồ đen tối gì hết…”.

Cô nói chưa dứt lời thì bỗng cảm thấy vai mình hơi nặng, đặt trên đó là bàn tay của một người đàn ông.

Hồng Hiểu Dự nhìn theo bàn tay đẹp đẽ đó không khỏi cười thầm, thật là trùng hợp, chính là người mà họ đang nói tới.

Người đàn ông đầy vẻ tri thức, bề ngoài rất bình thường, cũng chẳng khó coi nhưng đúng là kiểu nhìn một lần rồi quên. Anh ta mặc áo blouse trắng dùng trong phòng thí nghiệm nhưng lại không cài cúc áo, cứ mở như vậy để lộ áo sơ mi và quần dài bên trong, vô cùng gọn gàng sạch sẽ, mọi thứ đều hòa hợp nhưng lại cực kỳ không ăn nhập với nơi này.

Thời Nghi ngậm canh trong miệng, ngây ngô nhìn anh.

Cô cảm thấy vẻ ngoài của anh cực kỳ ổn. Ngoại trừ phong cách trí thức khiến người ta có cảm giác xa cách vô hình ra, thì khuôn mặt này đúng là chẳng có gì đặc biệt cả.

Anh không nhanh không chậm thu tay về, ngồi xuống, đặt cổ tay lên mép bàn nói: “Trùng hợp quá”. Lời còn chưa dứt, anh liền vẫy tay nhẹ với ông chủ.

“Đa phần con người trên thế gian này đều có con mắt hạn hẹp, chỉ thấy bề ngoài mà không thể thấy cốt cách bên trong”. Đáp lời ông chủ cửa hàng xong, lúc này anh mới nhìn Thời Nghi, “Câu này không tồi”.

Hồng Hiểu Dự bỗng buông một tiếng cảm thán, nhìn Thời Nghi một cách thích thú.

Diện mạo của Thời Nghi đúng là một tuyệt phẩm của tạo hóa. Gương mặt, đường nét dường như đều dùng lối vẽ thủ công tỉ mỉ tinh tế mà tạo nên. Vẻ đẹp của cô không có khiếm khuyết, càng không thể đặt cùng mà so sánh với sự tầm thường của Châu Sinh Thần, thậm chí đôi mắt của cô ấy dường như cũng sáng lên khi nhìn người khác. Chỉ khi tận mắt nhìn thấy vô số những cô gái xinh đẹp trong cuộc đời, mới phải thừa nhận một điều rằng, những người đẹp thật sự đều có đôi mắt rất trong, không một chút vẩn đục.

Quan trọng hơn, Thời Nghi là một cô gái rất truyền thống, từ trước đến giờ đều không chịu mặc những bộ quần áo để lộ vai trần. Một cô gái truyền thống lại xinh đẹp đến như vậy, đúng là bảo bối hiếm gặp trên đời.

Hồng Hiểu Dự lại nhìn người đàn ông này.

Thôi đành vậy, chỉ cần bạn thân của mình thích, vẻ bên ngoài đâu còn mấy quan trọng nữa.

Thật trùng hợp quá!”. Người đàn ông vừa nói chuyện vừa cầm đôi đũa dùng một lần lên, tách chúng ra rồi xát hai chiếc đũa vào nhau. “Các em đến Tây An du lịch sao?”.

“Hiểu Dự đến đây phỏng vấn”. Cô nói: “Chúng em nhân chuyến công tác này cũng muốn ở lại đây thăm thú vài ngày”.

Anh quay phim từ đầu đến cuối chỉ cắm cúi ăn, lúc này chép miệng bỏ đũa xuống, nhiệt tình đưa ra một tấm danh thiếp. Người đàn ông nhận lấy, cho tay vào túi quần tìm kiếm một lát, không thấy đồ để đưa lại, bèn phân trần: “Thật không phải, tôi không có thói quen mang theo những đồ này bên người…”. Sau đó đành phải giới thiệu ngắn gọn về bản thân: “Châu Sinh Thần, phó Giáo sư Học viện hóa học Berkeley. Hiện tại đang tiến hành dự án tại phòng thí nghiệm vật liệu Polymer – Cục nghiên cứu hóa học hữu cơ phân viện Tây An”.

Một chuỗi danh từ chuyên ngành uyên thâm càng khiến cho anh chàng quay phim nhìn anh bằng cặp mắt khác.

“Sinh Thần? Một cái tên đẹp”. Anh ta cười nói. “Gọi tôi Tiểu Soái đi, tôi là đồng nghiệp của Hiểu Dự”.

Châu Sinh Thần cười lịch sự: “Họ kép là Châu Sinh, tên chỉ có một chữ Thần”.

Tiểu Soái ồ lên hai tiếng: “Anh Châu Sinh”.

Thời Nghi không thể nhịn được cười, họ kép này đúng là rất hiếm gặp, cũng làm cho người khác hiếu kỳ.

Tiểu Soái cảm thấy nói sai họ của người khác thì xấu hổ quá, loay hoay tìm cách chữa thẹn, bèn nói với Sinh Thần: “Tôi cảm thấy câu nói vừa nãy của Thời Nghi quả không tồi”.

Hiểu Dự không đợi Châu Sinh Thần trả lời, vui vẻ nói luôn: “Anh hiểu ý nghĩa của nó sao?”.

Tiểu Soái đã đâm lao đành phải theo lao, đáp lại: “Đương nhiên là hiểu, tuy nhiên câu nói này rất khó có thể nói rõ được ý nghĩa, chỉ có thể cảm nhận thôi”.

“Để tôi cho anh biết xuất xứ của câu nói này…”. Hiểu Dự vừa cười vừa nói: “Tỉnh Thế Hằng Ngôn[1], anh biết chứ?”. Tiểu Soái lắc đầu.

[1] Tỉnh Thế Hằng Ngôn: Một cuốn sách trong bộ Tam ngôn của Phùng Mộng Long – Một tác gia thời Minh – Thanh, người sáng tác bộ tiểu thuyết nổi tiếng Đông chu liệt quốc. (Người dịch – ND)

“Vậy còn Tam Ngôn Nhị Phách[2]?”.

[2] Tam Ngôn Nhị Phách: Là bộ truyện ngắn nổi tiếng được xuất bản cuối thời nhà Minh gồm các truyện truyền thuyết, hư cấu. Tam ngôn gồm ba tập, mỗi tập bốn mươi truyện, do Phùng Mộng Long soạn, Nhị Phách gồm hai tập, mỗi tập bốn mươi truyện, do Lăng Mông Sơ biên soạn. (ND)

Tiểu Soái bắt đầu thấy hơi quen tai.

“Trong sách lịch sử cấp Ba có nhắc đến, đó là một tiểu thuyết thời Minh”. Hiểu Dự cầm một đôi đũa vẫn chưa tách, gõ gõ vào miệng bát của mình, cười nói: “Câu nói đó ý chỉ những con người trên thế gian này, chỉ nhìn vào điều kiện bên ngoài của người khác, đi xe gì, ở chỗ nào, diện mạo nữa, nhưng tuyệt đối không thể nhìn thấy phẩm chất bên trong”.

Tiểu Soái kéo dài giọng, âm cuối còn cố tình nhấn mạnh: “Khâm phục”.

“Người cần phải khâm phục là Thời Nghi”. Hồng Hiểu Dự nhìn Châu Sinh Thần chăm chú. “Những điều này đều là cậu ấy đọc rồi nói lại với tôi”.

Advertisements

4 thoughts on “Cốt cách mỹ nhân 1.1

  1. “Đa phần con người trên thế gian này đều có con mắt hạn hẹp, chỉ thấy bề ngoài mà không thể thấy cốt cách bên trong.” thích nhất câu này của chị nữ 9 🙂 có khi vì câu này mà anh nam 9 mới để ý tới chị ấy nhể

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s