Không Yêu Thì Biến 3


Chương 3

Tạm biệt đám Trình Thần đầy vẻ lo lắng, tôi bắt taxi định về thẳng nhà, nhưng khi đi ngang qua công viên, chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào tôi lại bảo tài xế dừng xe. Tôi muốn một mình lặng lẽ đi bộ hết đoạn đường còn lại.

Đường phố nửa đêm tĩnh lặng tới đáng thương, thi thoảng lại có bướm đêm bay vờn dưới ngọn đèn đường.

Một chiếc giày cao gót đã lấy ném Dương Tử, tôi đi chiếc kia khập khiễng bước trên đường. Đi được một lát, gót chân thực sự đau không chịu nổi, tôi ngồi xuống một chiếc ghế dài ven đường, cởi giày ra rồi chầm chậm xoa gót chân.

Cứ xoa mãi, nước mắt thi nhau rơi xuống, rớt lên mắt cá chân, rồi càng lúc càng rơi nhiều hơn. Nước mắt đột ngột tuôn ra càng khiến tôi không cách nào kìm lại được.

Cuối cùng tôi co người lại trên ghế, ôm đầu gối khóc nghẹn.

Bên kia đường vang lên tiếng xe ô tô chạy qua, tôi vẫn giữ nguyên tư thế này, khóc đau đớn. Tiếng bánh xe nghiến trên mặt đường ở phía trước chậm lại, tôi đưa đôi mắt sưng húp của mình nhìn chiếc xe đang chậm rãi trờ tới kia, đó là một chiếc xe việt dã sang trọng, có lẽ chủ xe nhìn thấy tôi nửa đêm canh ba ngồi khóc bên đường thì thấy lạ, nhất thời tò mò nên tới xem thế nào thôi.

Tôi lùi mình tránh vào trong bóng câu dưới đèn đường.

Chiếc xe kia như gặp ma, tăng tốc bỏ đi.

Tôi lại tự ngồi khóc tới đã thì thôi.

Chẳng được bao lâu, nơi khóe mắt lại lóe lên một vệt sáng đỏ, tôi ngẩng đầu, là chiếc xe việt dã kia đang lùi lại.

Tôi lau nước mắt, chỉ cảm thấy chủ nhân chiếc xe này bị bệnh. Xe ngừng lại ven đường, người đàn ông vóc dáng cao gầy ngồi ghế lái đã bước xuống, tôi còn chưa trông rõ mặt thì hắn đã khóa cửa xe, đèn đóm tắt ngúm, tôi lại càng không thấy được bộ dáng hắn, hắn nhanh chóng sải bước dọc theo con đường nhỏ trong công viên.

Tôi nhìn bên ven đường, có ký hiệu của nhà vệ sinh. Lúc ấy mới hiểu ra, chắc gã này đang mắc lắm đây.

Dù bây giờ tôi vẫn đau buồn, nhưng hãy còn lý trí, tôi nghĩ, con gái nửa đêm nửa hôm một thân một mình ngồi trên ghế bên đường khóc lóc thảm thiết như thế, không nói tới chuyện ảnh hưởng tới văn hóa, đúng là cũng hơi nguy hiểm. Tôi bèn sửa lại đầu tóc, cầm túi lên chuẩn bị đi bộ về nhà.

Bên này tôi còn chưa đứng dậy, trên con đường nhỏ trong công viên ở bên kia đã có hai thằng lưu manh vô lại lượn tới. Hình như bọn chúng có hơi men, cứ lảo đảo loạng choạng ngả nghiêng. Tôi siết chặt cổ áo, định chờ chúng đi qua mới về nhà.

Tên lưu manh A loạng quạng ngã xuống đất, lúc đứng dậy thì đập gáy vào đèn sau của chiếc việt dã kia, đập mạnh tới nổi tiếng báo động của xe cũng vang lên.

Gã ôm đầu lảo đảo đứng dậy, đập mạnh lên cửa xe: “Cô em hoang dã thật đấy! Mẹ kiếp chứ kêu cái khỉ gì mà kêu, ông đây còn chưa lên mà! Kêu cái con khỉ!”.

Tôi nghe mà ôm mặt thở dài. Chỉ muốn hai tên lưu manh này phắn đi nhanh nhanh.

Gã lưu manh kia tỉnh táo hơn một chút, vỗ vỗ lên vai bạn, nói: “Anh… anh ơi, say quá rồi hả! Gì mà cô em? Đây… đây là xe mà! Việt dã đó! Xe sang đó!”.

Gã kia vừa nghe được, bèn không phục: “Sang cái con khỉ, giỏi lắm hay sao! Ông đây có mỗi chiếc xe máy mà cũng có thể tán gái được, hôm nay đèo Đông Đông, ngày mai chở Tây Tây!”.

Tịch Tịch[1]? Tôi vểnh tai lên.

[1] Hà Tịch nghe nhầm Tây Tây thành Tịch Tịch vì hai từ này đều có âm đọc là xī xī.

“Trái ôm phải ấp! Làm một lúc hai em! Ha ha!”.

Câu này chẳng khác gì cái gai đâm vào nơi đau đớn nhất trong tim tôi. Ngày thường nghe thấy mấy lời kiểu này, tôi cùng lắm chỉ cười nhạt một cái, nhưng hôm nay thì…

Tôi ngước mắt lên nhìn hai bóng người tối tăm, bọn chúng cười sằng sặc, làm như có cùng lúc hai cô bạn gái là chuyện rất đáng tự hào.

“Đi thôi anh, chúng ta tìm chỗ uống rượu tiếp”.

“Không được, ông mày ngứa mắt lắm, xe xịn, ông đây cho chúng mày lái xe xịn này”. Nói xong bèn nhặt một hòn đá trên đường, định vạch lên thân xe.

Tôi thuận tay cầm chiếc giày cao gót vứt trên mặt đất lên, siết chặt trong tay với tâm thế bất chấp tất cả. Gót giày vừa chọc vào cổ của tên lưu manh kia, gã đau đớn xuýt xoa mấy tiếng, tỉnh rượu được ba phần, lửa giận cũng tăng lên tới ba phần.

“Mẹ kiếp, thằng khốn nào đánh ông đấy!”.

Nghe tiếng mắng chửi, trong lòng tôi có hơi sợ hãi, nhưng tên lưu manh này đã trông thấy tôi rồi, trừng đôi mắt đỏ ngầu lên nhìn. Tôi biết, lúc này càng ra vẻ sợ hãi thì chúng càng nghĩ tôi dễ bắt nạt. Tôi để chân trần, đứng thẳng người, lớn tiếng đáp lại: “Tao đánh thằng khốn mày đấy”.

“A, hóa ra là gái à!”. Gã bên cạnh bật cười một cách quái gở, đi về phía tôi. Tôi thầm kêu không xong rồi, nhưng vẫn treo nụ cười khinh miệt lên trên mặt, “Mày cứ thử bước lại gần tao một bước xem, chồng tao vừa đi thôi, chắc lát nữa sẽ trở lại đây, chúng mày dám đắc tội với anh ấy, sau này còn định bám trụ ở thành phố A không?”.

Tên lưu manh đã hơi tỉnh rượu kia trông thấy tôi dọa dẫm có vẻ thật, bèn có ý lùi lại: “Anh, trông con này không dễ chơi đâu, hay là chúng ta…”.

“Mẹ kiếp! Ông cứ muốn chơi đấy, mẹ, có tiền có quyền thì hơn người phải không, hôm nay ông chơi chết mày, cùng lắm thì đền cho mày một mạng!”.

Trong lòng thầm kêu không xong rồi, tên này đã say quắc cần câu, chuyện gì cũng có thể gây ra được. Tôi xoay người định chạy, nhưng có hai, ba bước mà gã đã túm được tóc tôi. Kẻ say rượu rất khỏe, tôi sợ tới run cả người, nhưng không mò được thứ gì có thể đập gã.

Tôi cuống lên, giơ móng tay ra, quay lại hết cào lại cấu lên mặt gã. Mặt gã bị tôi cào bật máu, gã liên tục kêu đau, túm tóc quăng mạnh tôi ra.

Tôi ngã bệt xuống đất, đầu óc quay cuồng. Chưa kịp tỉnh táo lại đã trông thấy một bóng đen lừ lừ tới trước mặt mình: “Con thối tha!”. Tên lưu manh kia chửi một tiếng, giơ chân lên định đạp. Tôi ôm đầu co người lại.

Nhưng cái đau không hề ập đến. Tên lưu manh không biết bị ai đẩy mạnh một cái, mất thăng bằng lảo đảo lùi ra sau mấy bước, ngã phịch xuống đất.

Một bóng người cao to chắn trước tôi, lưng rất thẳng, bóng người dưới ánh đèn đường phủ lên người tôi, ngược sáng làm tôi có cả giác bóng lưng của người đàn ông này sừng sững như núi, cảm giác vô cùng an toàn.

Có người đến giúp đỡ vào những lúc thế này, lúc nào cũng khiến người ta cảm động tới rớt nước mắt.

Tôi ngẩn ngơ nhìn, chỉ cảm giác bóng lưng này có chút quen thuộc nhưng cũng có chút lạ lẫm. Mà giọng nói của hắn lại càng quen hơn bóng lưng kia.

Hình như… có lẽ… lúc Dương Tử định ra tay đánh tôi, cũng là giọng nói này đã ngăn cả…

Người đàn ông đó, rút di động ra, gọi điện thoại: “Alo, cảnh sát Dư ạ? Là tôi đây, tôi gặp chút rắc rối ở đường Hưng Võ, vâng, hai tên lưu manh. Vâng, xin anh nhanh lên, phiền anh rồi”.

Hai tên kia vừa nghe báo cảnh sát, nhất thời có chút hoảng loạn, vội vội vàng vàng kéo nhau bỏ chạy.

Tôi thở phào một hơi, xoa xoa lên chỗ da đầu bị kéo đau, chật vật định đứng dậy. Một bàn tay mạnh mẽ gầy gầy chìa tới trước mặt tôi. Tôi sững người, lập tức nắm lấy không hề ngại ngần.

Lòng bàn tay của người đàn ông này ấm áp đến mức khiến lòng tôi nóng lên.

Hắn dùng sức kéo tôi đứng dậy. tôi chỉnh lại mái tóc lòa xòa trước, rồi mới ngẩng đầu lên nhìn: “Cảm…”. Nửa câu sau bị tôi nuốt vào trong bụng, đổi thành một câu cực kỳ kinh ngạc: “Sao lại là anh!”.

Anh chàng 419[2]…

[2]: 419 là cách chơi chữ của dân mạng Trung Quốc, nghĩa là tình một đêm.

Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình còn gặp lại hắn tới lần thứ hai, càng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ gặp lại hắn trong bộ dạng lếch thếch như thế này.

Hắn liếc mắt đánh giá tôi một lượt, cười nhạt: “Quả nhiên là nữ trung hào kiệt, bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu cũng trông thấy cô đánh nhau với người khác”.

Hắn nói như vậy, chẳng lẽ lúc nãy hắn cũng thấy tôi đánh nhau với Dương Tử?

Tôi thầm cân nhắc đôi chút, đột nhiên nhớ tới lúc nãy khi mình giận quá mất khôn, có lẽ, chắc là, hình như có người đàn ông kéo tôi lại… á… tôi nhìn vẻ mặt của hắn, trong lòng lại càng củng cố thêm suy nghĩ này.

Đúng là có duyên thật, tôi thầm bĩu môi.

Nữ trung hào kiệt? Tôi cười gượng, không, lá gan tôi vốn nhỏ lắm, chỉ là khi tôi hung hãn nhất đều bị anh bắt gặp thôi.

Hắn bỏ tay tôi ra, bước về phía chiếc xe đắt tiền kia, bấm vào khóa, đèn xe nhấp lên mấy cái, hắn mở cửa ngồi vào xe.

Tôi cúi đầu nhìn cái dáng chán đời của mình, hai chân trần, còn giống cô bé bán diêm hơn cả cô bé Lọ Lem. Đèn xe việt dã lại nháy lên nhưng không khởi động. Tôi nhìn chiếc xe một cách đáng thương, rồi đáng thương nhặt lại chiếc giày đã bẩn, suy nghĩ xem có nên đi vào không.

Đúng lúc đó, anh chàng 419 hạ cửa kính ở phía tôi xuống, lạnh lùng quăng cho tôi hai từ: “Lên xe”.

Tôi ngẩn người, hắn chờ mãi, chân mày không khỏi cau lại. Tôi vội vàng vứt chiếc giày đi, hấp tấp mở cửa tót lên xe, chỉ sợ chần chừ một chút thôi là hắn sẽ hối hận mà đá tôi xuống.

Hắn liếc mắt nhòm tôi mấy lần, trong cái cười khẩy pha chút mỉa mai: “Đi đâu?”.

Giờ tôi cũng chẳng còn hơi sức mà để ý tới vẻ mặt khinh miệt của hắn, chỉ đường xong bèn ngồi dựa vào ghế ngẩn ngơ nhìn con đường phía trước. Có lẽ hắn vốn là một người ít nói, lại càng không có gì để nói với tôi, cả chặng đường đều im lặng.

Khi xe dừng ở dưới nhà, tôi mở cửa xuống xe, quay lại lịch sự nói với hắn cảm một câu: “Cảm ơn anh, tạm biệt!”.

Giọng nói hờ hững của hắn vang lên trong xe: “Từ trước tới nay tôi không thích một người phụ nữ xuất hiện quá nhiều lần trước mặt mình”. Nói xong, hắn bèn đánh tay lái, thản nhiên để tôi hít bụi, nghênh ngang bỏ đi.

Tôi âm thầm siết chặt nắm tay… Anh nghĩ tôi mong mình gặp được anh chắc?

Lúc này sự mệt mỏi đã trào lên, tôi ấm ức thở hắt ra, hôm nay cả người lẫn tâm tôi thực sự mệt mỏi lắm rồi, hoàn toàn không có sức mà so đo với tên kia nữa. Tôi uể oải lên nhà, mở cửa, vứt giày, tắm rửa xong bèn nhào lên trên giường, ôm đầu, ngủ thiếp đi.

Trong cơn mơ, dường như luôn có một lồng ngực rộng rãi mà ấm áp để tôi tựa vào, hệt như đêm đó.

Advertisements

2 thoughts on “Không Yêu Thì Biến 3

  1. Quả nhiên là chàng 419. Anh k muốn gặp thì anh sẽ càng phải gặp thường xuyên cho coi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s