(Type) Hậu cung Chân Hoàn truyện – T1C9


Chương 9: Thẻ hoa

Người dịch: Hồ Thanh Ái
https://thanhthoigian.wordpress.com

Trở về cung, trời vẫn còn sớm, tôi thấy nội giám, cung nữ trong cung đang xúm xít tưới nước, xới đất cho mấy gốc hoa, bất giác phá lên cười. “Hoa lê vừa nhú nụ thôi mà, các ngươi đã vội vàng thúc nó nở hoa rồi ư?”.

Hoán Bích hớn hở chạy đến, bẩm: “Tiểu thư, hôm nay có chuyện vui đấy! Hai gốc hải đường trước sảnh đã nhú mấy nụ rồi”.

Tôi mừng rỡ kêu lên: “Thật vậy sao? Khi nãy ta đi thẳng vào đây, không nhìn kĩ, giờ phải đi ngắm nghía một phen mới được!”. Người trong cung ai cũng còn rất trẻ, tôi vừa đề nghị, ai nấy đều thích thú, xúm xít vây quanh, cùng tôi đi ra trước sảnh. Quả nhiên giữa những chiếc lá xanh non là vài ba nụ hoa đỏ tươi, tựa như chút son môi vừa thoa lên, trông yêu kiều, thướt tha như trinh nữ. Hoa còn chưa nở nhưng mùi hương dìu dịu đã thoang thoảng lan tỏa. Tôi cười, nói: “Quần Phương phổ của người xưa có chép rằng: Hải đường có bốn loại: Tây phủ hải đường, thùy ti hải đường, mộc qua hải đường và thiếp ngạnh hải đường. Hoa hải đường không có mùi hương, chỉ có loại tây phủ hải đường này vừa thơm vừa mỹ lệ, là loại hải đường thượng phẩm”.

Tiểu Doãn Tử lập tức tiếp lời: “Tiểu chủ học cao hiểu rộng, chúng nô tài nghe được coi như mở mang tầm mắt, tha hồ khoe khoang, khoác lác trước mặt những nô tài khác, đúng là nở mày nở mặt!”.

Tôi phá lên cười, gõ đầu hắn đánh “cốc” một cái, khiến mọi người đều cười theo. Lưu Chu bèn trêu: “Đúng là chỉ mỗi Tiểu Doãn Tử mồm miệng lanh lợi mới mua vui được cho tiểu thư, càng cho thấy bọn tôi ai cũng vụng về, lóng ngóng, chẳng được ai yêu thương gì cả!”.

Tiểu Doãn Tử ngẩng đầu nhìn nàng ta, cười nịnh nọt: “Nếu Lưu tỷ mà vụng về, lóng ngóng thì bọn tôi thành con nít chưa mọc răng rồi, sao dám mở miệng trước mặt tỷ nữa!”.

Lưu Chu bị hắn nịnh đến sướng rơn. “Biết điều làm ta vui vẻ như vậy, ngày mai ta sẽ làm một đôi giày mới để thưởng cho nhà ngươi”.

Tiểu Doãn Tử chắp tay, cong lưng tạ ơn: “Cảm ơn tỷ, hài tỷ làm tôi sao dám mang, ngày nào cũng đặt ở đầu giường, ngắm nghía để ghi nhớ ơn của tỷ!”.

Lưu Chu cười đến đau bụng, phì hắn một tiếng: “Chắp tay tạ ơn ứng trước rồi, xem ra ta không thể tiếp tục lười biếng nữa, nhất định phải làm cho ngươi một đôi thật đẹp”.

Tôi nói: “Đã làm rồi thì làm luôn cho Tiểu Liên Tử một đôi đi!”.

Hai người đồng loạt tạ ân, mọi người ngắm hoa một hồi rồi mới tản đi.

Loáng cái đã đến tối, dùng xong bữa, tôi liền ngồi trước bàn gỗ sơn đỏ chạm hình năm con dơi chúc thọ, lật xem Thi kinh. Bên ngoài cửa sổ là ánh trăng nhàn nhạt, sương gió đẫm hương, đúng là một đêm vô cùng yên tĩnh, mỹ lệ. Thi kinh giấy trắng mực đen, ngày xưa mỗi lần đọc đều cảm thấy miệng thấm mùi thơm, hôm nay không hiểu vì sao tâm tư của tôi cứ mãi hoảng hốt. Ánh trăng mềm mại như lụa, ngọn cây trước cửa sổ bị gió lay động, bóng mờ chập choạng ánh lên giấy dán cửa sổ, phảng phất như thân hình cao ngất của ai đó. Tinh thần mơ màng, dường như từng dòng chữ trong trang sách đều biến thành đôi con ngươi đen láy, đan xen giữa bóng hoa hạnh lưa thưa, múa loạn trước mắt tôi, thoáng tĩnh, thoáng động. Tâm tư lưu chuyển, bất giác nhớ lại chuyện xảy ra hồi sáng, trái tim chợt mềm nhũn như lụa. Ánh nến trước mắt sáng rỡ, lấp lánh phản chiếu hoa văn trên gấm đoạn phủ lên ghế, giúp tôi nhớ ra mình đang ở trong Oánh Tâm đường, rồi dần bình tĩnh trở lại. Chỉ không biết hôm nay mình đã xảy ra chuyện gì, mặt nóng tai đỏ, thuận tay lật một trang, thì ra là bài Trù Mâu.

Củi kia bó đã thong dong. Trên trời sao sáng ba ông lập lòe. Đêm nay là cái đêm gì? Gặp người, ta chuốc ta vì bấy nay. May thay, may thật là may. Phượng loan hòa hợp, nước mây trùng phùng.

Cỏ kia bó đã thong dong. Đông nam sao sáng ba ông lập lòe. Đêm nay là cái đêm gì? Nên duyên giải cấu chuốc vì bấy nay. May thay, may thật là may. Đôi ta giải cấu, nước mây tương phùng.

Gai kia bó đã thong dong. Trước thềm sao sáng ba ông lập lòe. Đêm nay là cái đêm gì? Gặp người xinh đẹp chuốc vì bấy nay. May thay, may thật là may. Phượng loan hòa hợp, nước mây trùng phùng.

Tôi nửa thẹn nửa bối rối, tựa như tâm sự bị người ta nhìn thấu, vội vàng đóng sách lại rồi tự trách mình. Tôi và y thân phận khác biệt, lấy gì để nói “nước mây trùng phùng”, huống chi “phượng loan hòa hợp”? Trong lúc bối rối, tôi lại nhớ đến câu nói của Ôn Thực Sơ: “Vào cửa công hầu sâu tựa biển”, liền quẳng sách xuống bàn. Cận Tịch nghe thấy tiếng động, sợ giật bắn mình, vội bưng một chung mật ong chưng anh đào lại, khuyên: “Chắc tiểu chủ đọc sách đã mệt rồi, uống một chung mật ong rồi nghỉ ngơi một lát đi!”.

Tôi uống cạn chung mật ong nhưng vẫn bứt rứt không yên, vô cùng chán ngán. Tôi liếc mắt phát hiện nước sơn của chiếc bàn chạm năm con dơi chúc thọ bắt đầu bị bong tróc loang lổ, bèn thuận miệng hỏi: “Lớp sơn của chiếc bàn này đã bị bong tróc, sao người ở Nội vụ phủ vẫn chưa đến sửa sang, quét thêm một lớp sơn nữa?”.

Mặt Cận Tịch lộ vẻ khó xử, giải thích: “Tiểu Doãn Tử đã đi dò hỏi rồi, chắc mấy ngày nữa sẽ có người tới thôi!”.

Tôi gật đầu. “Trong cung sự vụ bận rộn, bọn họ bận bịu không lo hết việc, chậm trễ vài ba ngày cũng là lẽ thường tình”.

Ừ hử mấy câu, đang ngồi lặng lẽ bên bàn thì tôi bỗng nghe thấy tiếng thì thầm trò chuyện giữa Bội Nhi và Tiểu Doãn Tử ở bên ngoài cửa sổ: “Sao hồi trưa nay, lúc Tiểu Liên Tử quay về, mặt mũi lại ủ rũ, xám xịt như thế?”.

Cận Tịch hơi biến sắc mặt, vừa định lên tiếng ngăn cản, tôi lập tức nghiêm mặt nhìn nàng ta, nàng ta đành im lặng, không dám nói gì.

Tiểu Doãn Tử “hừ” một tiếng. “Thì cũng chỉ đến Nội vụ phủ rồi ôm một bầu tức tối vì bị người ta mỉa mai, lủi thủi quay về mà thôi”.

Bội Nhi lấy làm lạ, hỏi: “Chỉ vì chuyện cái bàn cần sơn lại đó mà phải chạy đi chạy lại mấy lượt, vẫn phải về không sao?”.

“Ngươi hiểu cái quái gì chứ?”. Tiểu Doãn Tử càng hạ thấp giọng, tức tối. “Đám mắt chó không biết nhìn người đó, mỉa mai Tiểu Liên Tử vài ba câu thì thôi cũng đành, nhưng đến tiểu chủ cũng bị bọn chúng xỉa xói, nói một đống những lời không hay!”.

Sắc mặt Cận Tịch trở nên vô cùng khó coi, cau mày định chạy ra ngoài nhưng thấy tôi vẫn lộ vẻ thản nhiên nên đành nhẫn nhịn đứng lại.

Bội Nhi hậm hực. “Đám đốn mạt ở Nội vụ phủ kia dám không coi trọng tiểu chủ ư? Mùa đông vừa rồi còn ăn bớt phần than của tiểu chủ, nếu không phải Huệ tiểu chủ đưa qua chút than thượng hạng thì tiểu chủ đã bị đám than đen đó hun cho ngạt thở rồi. Giờ đây bọn họ ngày càng ngang ngược, coi trời bằng vung, chỉ việc sơn sửa cái bàn mà cũng lăng nhục người ta mới bằng lòng!”.

Tiểu Doãn Tử vội vã can ngăn: “Nhỏ tiếng một chút, tiểu chủ vẫn còn ở bên trong, lỡ mà nghe thấy thì hẳn sẽ đau lòng lắm”.

Bội Nhi cố nén giọng, buồn bã thốt lên: “Nhưng làm sao bây giờ? Ngày tháng sau còn dài, kẻ làm nô tỳ như bọn ta chịu thiệt một tí cũng được nhưng tiểu chủ… đang mắc bệnh, vậy mà còn phải chịu tức tối vô lý thế này!”. Nói xong, nàng ta hậm hực tiếp: “Cái tên Hoàng Quy Toàn ỷ mình là họ hàng xa của Hoa chủ tử, càng ngày càng ngông cuồng, đến mức không biết trời cao đất rộng là gì!”.

Tiểu Doãn Tử nói: “Ngươi làm ơn nhịn nhục một chút đi! Lỡ tiểu chủ biết được, trong lòng không vui, Tiểu Liên Tử hầu hạ bên cạnh cũng vờ như chẳng có chuyện gì, ngươi tốt xấu gì cũng phải giúp che giấu mới được”.

Hai người nói chuyện một lát rồi ai làm việc người nấy. Trong lòng tôi thoáng nhói đau, vừa cảm động vừa khó xử, ngoài mặt vẫn vờ như chưa nghe thấy gì, chỉ thản nhiên lên tiếng: “Nếu Nội vụ phủ đã bận rộn như vậy thì cứ dùng tạm đi, cũng chẳng phải việc tày trời gì!”.

Cận Tịch hạ giọng vâng dạ: “Vâng, tiểu chủ!”.

Tôi ngẩng đầu nhìn nàng ta. “Những lời họ nói khi nãy, coi như ta chưa nghe thấy, ngươi cũng chưa hề nghe thấy, ra ngoài không được trách móc bọn họ”. Cận Tịch liền vâng theo. Tôi thở dài một hơi, than thở: “Đi theo một tiểu chủ như ta quả thật khiến các ngươi phải chịu không ít uất ức!”.

Cận Tịch vội vã quỳ xuống, mặt biến sắc, thiết tha khuyên nhủ: “Sao tiểu chủ lại nỡ nói những lời như vậy, bọn nô tỳ còn mặt mũi nào! Nô tỳ đi theo tiểu chủ, không hề cảm thấy uất ức”.

Tôi cho nàng ta đứng dậy, cất tiếng than: “Người trong hậu cung quen thói nịnh hót, bợ đỡ, đội trên đạp dưới cũng là chuyện bình thường, bọn họ việc gì phải coi trọng một tiểu chủ bệnh tật, không được sủng ái như ta kia chứ! Chúng ta an phận sống qua ngày thôi là đủ rồi”.

Cận Tịch im lặng hồi lâu, mắt long lanh ánh lệ, khuyên: “Nếu tiểu chủ không mắc bệnh thì với nhan sắc của người, chắc gì Hoa Phi đã sánh được kia chứ!”. Nói xong, mặt nàng ta lộ vẻ kinh hãi, hẳn nàng ta cũng hiểu mình nói lỡ lời.

Tôi cất tiếng an ủi: “Người nào mệnh nấy, có miễn cưỡng cầu xin cũng chẳng được”.

Cận Tịch thấy tôi nói vậy, vội chuyển sang chuyện khác: “Tiểu chủ đọc sách mệt rồi, hay là thêu hoa đi vậy?”.

“Cứ nhìn mãi từng đường kim, mũi chỉ, mỏi mắt lắm!”.

“Vậy nô tỳ đem đàn tranh lại đây hầu tiểu chủ đánh đàn vậy!”.

“Bực bội quá thể, cũng chẳng muốn đàn”.

Cận Tịch nhìn mặt đoán ý, đứng bên khuyên: “Tiểu chủ chê đêm dài buồn chán, bứt rứt khó chịu, hay mời Huệ Tần tiểu chủ, An tiểu chủ và Thuần tiểu chủ cùng đến chơi xóc thẻ hoa cho vui”.

Tôi ngẫm nghĩ thấy đó cũng là một ý hay, vả lại đó cũng là việc duy nhất có thể làm được vào lúc này, bèn bảo: “Ngươi đi chuẩn bị chút đồ ăn, lệnh cho bọn Phẩm Nhi ra ngoài mời các tiểu chủ đến đây!”. Đám tiểu cung nữ ham cảnh náo nhiệt, lập tức thắp đèn chia nhau đi mời.

Hơn nửa canh giờ sau, chợt nghe thấy tiếng bước chân rộn rã, tôi vừa ra đến trước sảnh đón tiếp thì đã nghe thấy tiếng cười khúc khích của Thuần Thường tại: “Hoàn tỷ rất hay nghĩ ra được những ý tưởng hay ho, mới mẻ. Đúng lúc muội đang không biết làm gì để giết thời gian đây”.

Tôi cười, đáp: “Muội á, chỉ được những lúc như thế này thôi, chứ cả ngày ở lì trong phòng ngủ, sắp thành mèo lười mất rồi”.

Thuần Thường tại phá lên cười, kéo tay áo tôi. “Tỷ lúc nào cũng thích trêu chọc muội, muội không chịu đâu!”.

My Trang đỡ tay Thải Nguyệt tiến vào, mỉm cười. “Từ xa đã nghe thấy tiếng nhõng nhẽo của Thuần Nhi rồi!”. Lại hỏi: “Sao Lăng Dung vẫn chưa tới nhỉ?”.

Tôi mỉm cười, đáp lời: “Mời được tỷ thật chẳng dễ dàng gì, còn phải mất công cung nữ của muội dè chừng để tránh làm kinh động tới Hoàng thượng nữa!”.

My Trang cười, mắng: “Ả này miệng lưỡi càng ngày càng chua ngoa”, rồi nhéo má tôi. Tôi bật cười né cánh tay của tỷ ấy, luôn miệng van xin.

Đang đùa giỡn thì Lăng Dung dẫn theo Cúc Thanh chầm chậm tiến vào. Cúc Thanh còn ôm theo một bó đỗ quyên. Lăng Dung chỉ vào bó hoa trong tay cung nữ, nói: “Đỗ quyên trong cung của muội nở rất nhiều, muội thấy màu sắc cũng đẹp nên cho người hái một ít mang sang cho Hoàn tỷ cắm bình”.

Tôi vội mời họ vào nhà rồi gọi Tinh Thanh lấy bình hoa ra để cắm. Tinh Thanh và Cúc Thanh trước giờ vốn rất thân thiết, cắm hoa xong, thỉnh an rồi nắm tay nhau xuống nhà dưới trò chuyện, tâm sự. Tôi mỉm cười, cảm ơn Lăng Dung: “Cảm ơn muội lúc nào cũng nhớ đến tỷ, biết tỷ thích những thứ hoa cỏ này. Hôm Giao thừa, chậu thủy tiên muội đưa đến thật thơm, làm át đi mùi thuốc trong phòng tỷ, nếu không có chậu hoa đó thì mùi thuốc rất hắc, sao ở nổi!”.

My Trang chêm vào: “Lại còn than thở gì chứ? Tỷ thấy mùi thuốc đó dễ ngửi đấy chứ, còn thơm hơn túi hương, bột hương của tỷ”.

Chúng tôi vào buồng sưởi ngồi, Cận Tịch đã bày đồ ăn ra bàn: Lạc rang mật, mứt hạnh đào, kẹo táo mềm, bánh đậu xanh, bánh hạt dẻ, bánh đậu hai màu.

Thuần Thường tại than thở: “Thức ăn từ Ngự thiện phòng dâng lên chẳng có mùi vị gì cả, miệng muội cứ nhạt thếch”.

My Trang giải thích: “Bọn họ nấu những món soạn cho đại tiệc thì còn tạm được, chứ nấu nướng sao ngon bằng bếp riêng của chúng ta”.

Tôi nhìn Thuần Thường tại, hỏi: “Làm dâu trăm họ cũng khó khăn lắm. Chẳng phải muội vẫn thường ghé qua chỗ tỷ nếm đồ ăn sao?”.

Thuần Thường tại sớm đã nhét một miếng bánh đậu xanh vào miệng, một tay còn cầm sẵn viên kẹo táo mềm, mắt chăm chăm nhìn vào đĩa lạc rang mật, vừa ăn vừa ấp úng: “Nếu không phải chỗ Hoàn tỷ có nhiều đồ ăn ngon như thế này thì chắc muội chết đói từ lâu rồi!”.

My Trang âu yếm lấy cho nàng ta một chung sữa tươi. Tôi khẽ vuốt lưng cho nàng ta, “Ăn từ từ thôi, không lại nghẹn rồi khóc òa lên bây giờ!”.

Lưu Chu ôm một ống thẻ bằng gỗ hoàng dương đến, bên trong để một bó thẻ hoa làm bằng trúc xanh, lúc lắc một hồi rồi đặt xuống giữa bàn. My Trang cười, nói: “Tỷ muốn dặn trước một chuyện, đây chỉ là trò chơi thôi, không được coi là thật”.

Mọi người phá lên cười. “Ai coi là thật đâu nào? Chỉ là trò chơi tiêu khiển thôi mà, tỷ sốt ruột gì chứ?”.

Vẻ mặt My Trang ửng hồng. “Tỷ chỉ dặn dò vài câu lấy lệ thôi mà!”.

Trong số những người ngồi đây hôm nay, My Trang lớn tuổi nhất, kế đó là tôi, sau cùng là Lăng Dung và Thuần Nhi. My Trang lắc ống thẻ, lấy ra một thẻ hoa, nói: “Chẳng biết tỷ rút được thứ gì đây? Hy vọng đừng quá xui xẻo!”. Rút thẻ xong, tỷ ấy tự đọc rồi cười, nói: “Chỉ là trò đùa thôi!”, rồi thuận tay đưa cho chúng tôi cùng xem. Trên thẻ trúc vẽ một bó cúc màu vàng, bên dưới lại khắc thêm một hàng chữ nhỏ, là một câu thơ Đường: “Sắc bên rào ông Đào, hương trong nhà La Hàm”.

Lăng Dung cười, nói: “Tỷ vốn yêu hoa cúc, nơi ở lại có tên là Tôn Cúc đường, giờ đang được Hoàng thượng sủng ái, chẳng phải là: ‘Hương trong nhà La Hàm’ hay sao? Đúng là chẳng sai chút nào!”.

My Trang phì một tiếng, mắng: “Lăng Dung tiểu muội gần đây gan dạ thật đó, ta vừa mắng nó mấy câu, nó đã chuẩn bị sẵn một xe văn vẻ chờ đón ta”.

Thuần Thường tại bênh vực: “Huệ tỷ vốn hợp với hoa cúc nhất còn gì!”.

Lăng Dung che miệng cười: “Thấy chưa, muội nói có sai đâu. Chính Thuần muội cũng cảm thấy thế đấy nhé!”.

My Trang bèn nói lảng sang chuyện khác: “Coi như ta đã xong, đến phiên Hoàn muội đó”. Nói xong, tỷ ấy liền đẩy ống thẻ ra trước mặt tôi.

Tôi mỉm cười. “Đến lượt muội thì muội cứ rút thôi!”. Tôi chẳng thèm xem xét, thuận tay rút ra một thẻ, xem kĩ thì thấy bên trên vẽ một đóa hoa hạnh phớt đỏ, bên cạnh là bốn chữ Tiên phẩm Dao Trì, đồng thời khắc thêm một câu thơ Đường: “Thượng giới, bích đào sương móc gội. Bên trời, hồng hạnh sắc mây lồng”. Tôi vừa nhìn thấy hình vẽ hoa hạnh, vừa xúc động vừa hoài nghi, đến mặt cũng đỏ theo, tựa ráng mây chiều vậy.

Thuần Thường tại lấy làm lạ. “Hoàn tỷ đâu có uống rượu, sao lại say rồi?”.

Lăng Dung thò tay đoạt lấy tấm thẻ, cười nói: “Chúc mừng, chúc mừng! Hoa hạnh, hạnh phúc, ý chỉ có rể quý. Hoa hạnh chính là điềm sắp được sủng ái đây mà”.

My Trang nghiêng người qua xem, vui vẻ thốt lên: “Thật không? Hoa hạnh tượng trưng cho điềm lành, xem ra bệnh của muội cũng sắp khỏi hẳn rồi. Muội ốm bao lâu nay, giờ trời đã ấm lên, cũng đã đến lúc khỏe lại rồi”.

Thuần Thường tại cầm một miếng bánh hạt dẻ, tấm tắc khen: “Chẳng phải trên thẻ có nhắc đến ‘đào’ hay sao, tỷ có định làm bánh hoa đào để ăn không?”.

Lăng Dung cười đến đau cả bụng, ôm chặt Thuần Thường tại vào lòng. “Chỉ biết nghĩ đến mỗi chuyện ăn thôi, ‘đào’ ở đây là ý chỉ vận đào hoa của Hoàn tỷ sắp tới rồi đó!”.

Tôi giơ tay bịt miệng Lăng Dung. “Đừng nói những lời vớ vẩn ấy, lại dạy xấu cho Thuần Nhi nữa!”, rồi quay sang phân bua với My Trang: “Thẻ ấy không tính, ban nãy muội chỉ rút đại mà thôi, thử xem có thuận tay hay không ấy mà!”.

“Chưa thấy ả nào mặt dày như muội!”. My Trang cười. “Ai bảo muội là nhà cái làm gì, cho phép muội rút thêm một thẻ nữa, nhưng lần này rút xong không được ăn vạ nữa đâu nhé!”.

Tôi cảm ơn tỷ ấy, giơ cao ống thẻ, khẽ lắc hồi lâu rồi mới chọn. “Lần này nhất định phải là thẻ tốt!”. Ngẩng đầu nhìn thật kĩ, đó là thẻ hoa hải đường, vẫn ghi bốn chữ: “Hải đường giải ngữ”, rồi bên dưới thêm câu thơ ngắn: “Phe phẩy màu xuân ngọn gió đông”. Tôi mím miệng cười, khen: “Cũng không tồi. Muội ở Đường Lê cung, sáng sớm nay, hai gốc tây phủ hải đường trước sảnh vừa mới trổ nụ”.

My Trang đọc một lát rồi cười, nói: “Quả thật nói rất hay, hải đường còn được gọi là ‘giải ngữ hoa’, chẳng phải muội là một đóa hoa giải ngữ mê người hay sao?”.

Lăng Dung đưa rượu đến bên môi tôi. “Nào, nào, uống cạn chung rượu này để chúc mừng đi!”.

Tôi nâng chén, ngửa đầu uống cạn, nhất thời nổi hứng gọi Lưu Chu, Hoán Bích cùng vào, cười, nói: “Hai câu kế của Đông Pha là: ‘Canh khuya những sợ rồi hoa ngủ. Khêu ngọn đèn cao ngắm vẻ hồng’. Các ngươi đi lấy hai chiếc đèn lồng đỏ lại đây, lấy loại lớn ấy, giúp ta soi sáng gốc hải đường trước sảnh, đừng để nó ngủ mất”.

Hai người đồng thanh vâng dạ rồi chạy ra ngoài.

My Trang áp tay vào má tôi, mắng: “Con nha đầu này hôm nay phát điên rồi!”, rồi quay sang nói với Lăng Dung: “Muội cũng rút chơi một thẻ đi!”.

Lăng Dung “vâng” một tiếng rồi rút một thẻ ra xem, vừa xem qua, tay đã buông lỏng rồi quăng tấm thẻ xuống đất, mặt đỏ bừng như say rượu, mắng: “Trò này chẳng hay chút nào, lẽ ra không nên chơi mới phải. Toàn là điều nhảm nhí!”.

Mọi người không hiểu lý do vì sao, Thuần Nhi vội nhặt thẻ lên, thì ra đó là thẻ một gốc trúc đào, bên dưới ghi chú một câu: “Mảnh mai mềm mại, nhu tình thiết tha, mấy tầng bóng áo lơ thơ, gió thơm tắm gội”.

My Trang dùng khăn tay che miệng, cười trêu: “Cái khác thì không rõ, nhưng ta hiểu được câu ‘nhu tình thiết tha’, chỉ là không biết ‘nhu tình thiết tha’ của Lăng Dung muội muội đang muốn nhắn gửi cho ai đây?”.

Tôi chợt nhớ tới đêm trước ngày tiến cung, tiếng khóc nghẹn ngào của Lăng Dung phảng phất vang lên bên tai, trong lòng lạnh lẽo nhưng mặt vẫn tươi cười, vờ như vô ý nói với My Trang: “Nhu tình thì đương nhiên là nhu tình với Hoàng thượng rồi, chẳng lẽ còn có ai khác sao? Chúng ta đã là cung tần của thiên tử, chắc chắn trong lòng ngoài Hoàng thượng ra thì chẳng còn người đàn ông nào khác nữa”.

Tôi tuy nói với My Trang nhưng khóe mắt lúc nào cũng theo dõi phản ứng của Lăng Dung. Nàng ta nghe xong câu nói của tôi, chỉ thất thần ngẩn ra trong một thoáng. Nàng ta quét mắt nhìn vội sang tôi rồi nhanh chóng cười tươi như hoa. “Lăng Dung tuổi còn nhỏ, sao hiểu được chữ ‘nhu tình’ mà các tỷ nói kia chứ!”. Tôi tủm tỉm cười, không bình phẩm gì thêm, tôi đã nói thẳng đến mức đó, chắc hẳn Lăng Dung cũng đã hiểu ý rồi.

My Trang lên tiếng: “Lăng Dung làm rơi thẻ hoa, phải chịu phạt mới được. Hay là phạt muội ấy uống ba chén rượu nhé!”.

Lăng Dung vội vã cầu xin: “Tửu lượng của Lăng Dung muội rất kém, một chén đã đủ để bụng đau, đầu choáng rồi, sao uống nổi ba chén chứ! Không được, không được đâu!”.

Tôi thấy ánh sáng của ngọn nến đỏ bắt đầu mờ đi, bèn rút một cây trâm bạc trên đầu xuống, khêu khêu tim nến, ai ngờ tim nến đột nhiên nổ “tách” một tiếng, ánh nến vụt sáng, kết thành hoa đèn thật lớn. My Trang thấy vậy liền nói: “Hôm nay là ngày gì vậy, bao nhiêu điềm tốt đều xuất hiện trong cung của muội?”.

Lăng Dung nghe vậy càng hớn hở. “Xem ra tỷ sắp khỏi hẳn bệnh rồi đấy! Hay là thế này, để muội hát một bài chúc mừng tỷ nhé!”.

“Trò này nghe có vẻ mới lạ, thanh nhã đây, ta chưa từng nghe Dung muội hát lần nào. Vậy phiền muội hát một bài cho bọn ta nghe vậy!”.

Lăng Dung vuốt vạt áo cho ngay ngắn rồi khẽ hát bài Chuyện tốt đến gần.

Hoa lay núi xuân, lục vờn xanh quấn. Mưa dâng nước hồ buổi sớm, chân trời sáng trong xanh.

Rời chèo áp sóng sâu, ca vang sạch bụi trần. Ngắm mây trời đậm nhạt, xem sắc thực núi hồ.

Mọi người ai nấy đều im lặng. Lăng Dung hát xong, Thuần Nhi ngơ ngẩn thốt lên: “An tỷ, tỷ hát hay thật đấy, muội nghe say mê đến mức món mứt hạnh đào ngon lành nhất cũng chẳng buồn ăn”.

Tôi mừng rỡ khen ngợi: “Lăng Dung giỏi thật! Quả nhiên là muội giấu tài, tỷ không ngờ muội lại hát hay đến vậy! Đúng là: ‘Khúc này thượng giới có thôi, trần gian thử hỏi mấy hồi được nghe’”.

My Trang nghe mà mê mẩn, hỏi: “Nếu được nghe muội hát từ trước thì Diệu Âm nương tử nào có đáng gì? Hai chữ ‘Diệu Âm’ ngoài muội ra thì không ai xứng đáng cả!”.

Lăng Dung đỏ mặt, khiêm tốn chối từ: “Chút tài mọn thôi mà, mọi người đừng trêu muội nữa!”.

“Trêu đâu mà trêu, nghe bài hát này, ba tháng tới tỷ cũng không cần biết đến mùi thịt ấy chứ!”.

Nói đùa một hồi, chúng tôi lại giục Thuần Thường tại rút thẻ hoa. Nàng ta rút xong liền đưa cho tôi xem. “Hoàn tỷ xem giúp muội với, muội xem không hiểu”. Tôi nhìn qua thì thấy trên thẻ vẽ một đóa hoa nhài bé xíu, bên cạnh có chú: “Tuy không nhan sắc cho người mến, may có hương thơm át chín thu”, thêm một dòng chữ nhỏ: “Tiết Thiên công, Chức Nữ cài hoa”.

Tôi chợt ớn lạnh, cảm thấy đây là điềm không lành, lập tức mỉm cười, nói với nàng ta: “Lời này tốt lắm!”. Lại khuyên thêm: “Muội thích ăn món gì thì cứ lấy, bếp riêng của tỷ vẫn còn dư một ít, muội cứ đi chọn thứ muội thích ăn, tỷ sẽ bảo cung nữ gói lại cho muội đem về”.

Nàng ta nghe tôi nói vậy thì vui vẻ chạy xuống bếp.

My Trang lo lắng hỏi: “Sao vậy? Rút phải thẻ không tốt à?”.

Tôi cười cười. “Không có gì đâu, chỉ là không bằng thẻ của hai chúng ta thôi”. Nghĩ một lúc rồi nói thêm: “Hoa thì tốt đấy, chỉ là có một câu nghe gai cả người”.

Lăng Dung hỏi: “Sao lại thế?”.

“Tiết Thiên công, Chức Nữ cài hoa. Nghe đồn nữ nhân thời Đông Tấn cài hoa vào tiết Thiên công là để… đeo tang cho Chức Nữ”.

Mặt Lăng Dung hơi biến sắc, My Trang cười gượng. “Chỉ là trò đùa chốn khuê phòng thôi, đừng tin đó là thật!”.

Đang nói chuyện thì a đầu của My Trang là Thải Nguyệt tiến vào, thưa: “Bẩm tiểu chủ, Hoàng thượng hôm nay nghỉ lại ở Hồng Nghê các”.

My Trang thản nhiên nói: “Biết rồi. Ngươi lui xuống trước đi!”.

Thấy nàng ta lui ra, tỷ ấy mới chậm rãi thốt lên: “Dư Nương tử này giỏi thật, chẳng mấy chốc mà đã gượng dậy được”.

Lăng Dung lấy làm lạ: “Chẳng phải vừa bị phạt đóng cửa hối lỗi hay sao?”.

My Trang đưa tay nhón lấy một hạt lạc, không ăn mà chỉ vân vê trên ngón tay, lớp vỏ đỏ bên ngoài hạt lạc nhẹ nhàng rơi qua kẽ ngón tay thon thả, trắng muốt của tỷ ấy, đọng lại một mảng vụn đỏ trên mặt bàn. My Trang vỗ tay khen: “Thế mới chứng tỏ được bản lĩnh của người ta chứ! Hôm nay đã là đêm thứ ba rồi, vừa được thả ra mấy ngày đã thừa sủng đến ba lần…”. My Trang khẽ nghiến răng rồi không nói tiếp nữa.

“Sao lại gượng dậy được nhanh như thế nhỉ?”. Tôi lên tiếng hỏi.

“Nghe nói nàng ta quỳ bên ngoài Nghi Nguyên điện của Hoàng thượng, cất giọng hát suốt một đêm, cổ họng khàn cả đi mới khiến Hoàng thượng sinh lòng thương tiếc”.

Lăng Dung lộ vẻ lo âu, ngón tay siết chặt lấy tấm khăn, lên tiếng: “Ả ta trước giờ bất hòa với Huệ tỷ. Tuy địa vị thấp nhưng lại nghênh ngang, càn quấy quá thể. Theo tình hình trước mắt, e là Hoàng thượng lại muốn thăng chức cho ả ta rồi”. Nàng vừa nói vừa lén quan sát vẻ mặt của My Trang.

Tôi đứng thẳng dậy, phủi vụn vỏ lạc vương trên vạt áo của My Trang, khuyên: “Đến tỷ cũng phải dè chừng ả ta, người khác e là còn hơn thế. Nếu ả ta không chịu sửa tính kiêu ngạo của mình, chỉ e là chưa cần tới phiên tỷ bận tâm, người khác đã không nhịn được phải ra tay rồi”.

My Trang hiểu ngay ý tôi muốn nói. “Chưa đến mức vạn bất đắc dĩ thì tỷ sẽ không dễ dàng ra tay đâu!”.

Tôi cười tươi như hoa. “Thứ đồ hèn hạ ấy đâu đáng để chúng ta hao tốn tinh thần”.

Mọi người lại im lặng, ngồi nghiêm chỉnh lắng nghe tiếng đồng hồ nước tích ta tích tắc. Hồi lâu My Trang mới vui vẻ mỉm cười. “Muộn rồi, bọn tỷ cáo từ trước đây!”.

Tôi tiễn họ ra cửa cung rồi mới vào nhà trong nghỉ ngơi. Trong giấc mộng nửa đêm, tôi loáng thoáng nghe thấy tiếng trống canh vang lên hết hồi này đến hồi khác, cảm thấy có bóng dáng một nụ cười sáng ngời như ánh mặt trời, xuyên qua tầng tầng hoa hạnh, rạng rỡ hiện ra trước mặt tôi.

Advertisements

One thought on “(Type) Hậu cung Chân Hoàn truyện – T1C9

  1. Gặp nhau một lần mà thành duyên nợ. Thiếp mến chàng, chàng mến thiếp. Kẻ cố ý chờ để gặp, người thì xuất hiện trong mộng. Chỉ sợ là éo le, trái ngang.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s