(Type) Hậu cung Chân Hoàn truyện – T1C5


Chương 5: Trăm kế tránh địch

Người dịch: Hồ Thanh Ái
https://thanhthoigian.wordpress.com

Lúc tôi về lại Oánh Tâm đường, màn đêm đã buông xuống. Đám Cận Tịch thấy tôi mãi không về thì sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng. Thấy tôi quay về, bọn họ thở phào, kể lại rằng Hoàng hậu truyền ý chỉ, từ đêm mai trở đi, cung tần vừa được tấn phong sẽ bắt đầu được thị tẩm, đặc biệt dặn dò tôi chuẩn bị cho tốt. Tôi nghe xong càng thêm phiền lòng, lo lắng, chẳng buồn ăn cơm tối, chỉ uống mấy ngụm canh rồi đi dạo ngoài sân trước Oánh Tâm đường để giải khuây.

Hoa quế Ngu Châu đang mùa nở rộ, dưới ánh trăng mờ ảo như vô số mảnh vàng vụn li ti, tỏa hương thơm ngát. Tôi chẳng còn lòng dạ nào để ngắm hoa, ngẩng đầu nhìn đền đài, mái ngói trập trùng như núi bên ngoài cửa cung, tâm trạng vô cùng nặng nề.

Thái độ của Hoa Phi với tôi và My Trang hết sức mơ hồ, tựa như có ý muốn lôi kéo chúng tôi, vừa như muốn dè chừng, giữ khoảng cách nhất định. Do vậy, nàng ta lúc ở điện Chiêu Dương thì lên giọng kẻ cả, trấn áp chúng tôi trước mặt mọi người nhưng trong Thượng Lâm uyển lại thẳng tay trừng trị Lương tài nhân cho tôi hả giận. Nhưng nàng ta hành xử cũng vô cùng giảo hoạt, rõ ràng Lương Tài nhân ra tay để dạy dỗ Lăng Dung nhưng Hoa Phi lại khăng khăng nói lý do trừng phạt Lương thị là vì ả ta đã đắc tội với tôi. Điều duy nhất có thể khẳng định là, tôi hiện giờ có không ít địch nhân. Từ thái độ của Lương Tài nhân, có thể thấy được sự ganh tỵ và bất mãn của mọi người dành cho tôi. Chỉ có điều, Lương thị kiêu ngạo nên mới trắng trợn mở miệng mắng chửi chẳng chút e dè, lại còn ra tay đánh người. Nhưng minh đao minh thương như thế ít nhất còn có thể binh tới tướng đỡ, nước tới đất ngăn, nếu lỡ ngày mai tôi là người đầu tiên được chọn thị tẩm, được Hoàng đế sủng ái, sau đó sẽ gặp phải vô số người lén lút ám toán, thế thì có đề phòng cách mấy cũng chẳng tránh được, chỉ sợ kết cục của tôi sẽ còn thê thảm hơn Lương thị nhiều!

Nghĩ đến đó, tôi rùng mình khiếp hãi. Hoa Phi tuy có thái độ không rõ ràng nhưng trước mắt chỉ là đứng ngoài xem kịch, chưa có hành động gì đối phó tôi. Nhưng nếu lỡ tôi được Hoàng thượng thương yêu, làm ảnh hưởng đến địa vị của nàng ta, chẳng phải tôi sẽ trở thành cái đinh trong mắt, gai trong thịt của nàng ta hay sao? Khi đó, nàng ta nhất định sẽ mau chóng trừ bỏ tôi để tránh họa về sau. Thế thì trong hậu cung, tôi trước sau đều thụ địch, tình hình thực không ổn. Cha mẹ muốn tôi phải tự bảo vệ thân mình, nếu tôi bị vu oan, cả nhà họ Chân cũng sẽ bị ảnh hưởng.

Tôi nhìn hoa quế vàng rực rụng lả tả dưới đất, trong lòng thầm tính toán kế sách thoát thân.

Gió đêm thổi qua, tôi cảm thấy có chút lạnh rồi lại chợt ấm hẳn lên, một chiếc áo choàng gấm được khoác lên người. Tôi quay lại thì thấy Hoán Bích đứng ở sau lưng, lo lắng khuyên: “Đêm về gió lớn, tiểu thư cẩn thận kẻo cảm lạnh đấy!”.

Tôi mệt mỏi mỉm cười. “Ta cảm thấy trong người có chút không khỏe, ngươi gọi Tiểu Doãn Tử đi mời thái y đến xem sao! Nhớ lấy, phải mời bằng được Ôn Thực Sơ – Ôn đại nhân”.

Hoán Bích hốt hoảng gọi Lưu Chu, đỡ tôi vào phòng rồi lệnh cho Tiểu Doãn Tử đi mời Ôn Thực Sơ đến ngay.

Chẳng mấy chốc, Ôn Thực Sơ đã đến. Tôi chỉ để Lưu Chu, Hoán Bích hầu hạ bên người, còn tất cả những người khác đều phải chờ ở bên ngoài. Ôn Thực Sơ bắt mạch xong, lại quan sát sắc mặt tôi một hồi, ánh mắt lộ vẻ nghi ngờ, hỏi: “Không biết vì sao mà tiểu chủ lại sinh bệnh?”.

Tôi thản nhiên đáp: “Ta vừa bị khiếp sợ một phen, buổi tối lại hơi cảm lạnh”.

Tôi nhìn sang hắn, hắn lập tức cụp mi mắt, không dám nhìn tôi. Tôi bèn chậm rãi nói tiếp: “Ngày đó trong Khoái Tuyết hiên, đại nhân từng nói sẽ đối xử tốt với Chân Hoàn cả đời cả kiếp, không biết hôm nay câu nói đó còn có giá trị nữa hay không?”.

Cơ mặt Ôn Thực Sơ co giật, hiển nhiên hắn không ngờ tôi lại hỏi câu này, lập tức quỳ xuống, thưa: “Lời này của tiểu chủ vi thần không dám nhận! Nhưng tiểu chủ biết rõ thần trước giờ luôn giữ lời hứa, huống gì…”. Giọng hắn chùng xuống nhưng vẫn kiên định, thành khẩn vô cùng: “Mặc cho tiểu chủ thân ở chốn nào, tình cảm của thần đối với tiểu chủ cũng không bao giờ thay đổi”.

Tôi lập tức cảm thấy nhẹ nhõm cả người, Ôn Thực Sơ quả thật là một kẻ chung tình, tôi thực sự không nhìn nhầm người. Tôi vẫy tay ra hiệu cho hắn lại gần. “Trong cung không có chỗ cho cái gọi là tình cảm, ngươi trung thành với ta, chịu giữ lời hứa vậy là đủ rồi”. Giọng tôi càng dịu dàng hơn. “Hiện giờ ta có việc cần nhờ, không biết Ôn đại nhân có chịu giúp đỡ hay không?”.

Hắn đáp: “Tiểu chủ cứ việc dặn dò!”.

Mặt tôi không chút biểu cảm, chăm chăm nhìn vào ánh nến bập bùng sáng tối, hạ giọng: “Ta không muốn thị tẩm”.

Hắn giật mình kinh hãi nhưng trong chớp mắt sắc mặt đã trở lại bình thường, lên tiếng dặn dò: “Tiểu chủ cứ an tâm nghỉ ngơi, thần viết xong đơn thuốc sẽ dặn Ngự dược phòng dâng thuốc tận nơi”.

Tôi ra lệnh cho Lưu Chu: “Tiễn đại nhân quay về!”, lại dặn Hoán Bích lấy một đĩnh vàng đưa cho Ôn Thực Sơ, hắn vừa định từ chối, tôi đã nhỏ giọng khuyên: “Đó là chút lòng thành của ta, huống gì tay không ra ngoài cũng chẳng tiện chút nào!”. Hắn nghe vậy mới chịu nhận lấy.

Hoán Bích hầu hạ tôi nằm xuống nghỉ ngơi. Thuốc do Ôn Thực Sơ kê nhanh chóng được đưa tới, Tiểu Ấn Tử sắc ngay một tễ cho tôi uống, uống xong ngủ một giấc. Ngày hôm sau thức dậy, bệnh của tôi càng trầm trọng. Ôn Thực Sơ bẩm lên trên rằng: Hoàn Quý nhân đau tim vì kinh hãi, lại gặp gió lạnh nên phát bệnh theo mùa, cần phải nghỉ ngơi. Hoàng hậu liền phái Lưu an nhân hầu cận đến thăm tôi một phen, luôn miệng tiếc nuối tôi bệnh không đúng lúc chút nào. Tôi cố gắng đứng dậy tạ ơn nhưng lực bất tòng tâm, Lưu an nhân bèn vội vã quay về bẩm báo.

Hoàng hậu lệnh cho Ôn Thực Sơ tập trung chữa bệnh cho tôi, đồng thời cho Thuần Thường tại và Sử Mỹ nhân chuyển ra khỏi Đường Lê cung để tôi có thể yên tâm dưỡng bệnh. Tôi sai Cận Tịch đích thân đến cung Phượng Nghi tạ ơn, rồi bắt đầu cuộc sống một mình ở Đường Lê cung.

Tin tôi mắc bệnh vừa truyền ra, người trong cung ai ai cũng cười chê, cho rằng tôi tuy đẹp như hoa nhưng lại nhát như thỏ đế, nhìn được chứ chẳng dùng được. Qua đó, mọi người càng thêm phần dè chừng, sợ hãi Hoa Phi.

Mấy ngày đầu còn khá ổn, phi tần, tiểu chủ dưới cấp Hoa Phi đều đích thân đến hỏi han, Hoa Phi cũng sai cung nhân đến thăm bệnh, khá là náo nhiệt. Một tháng sau đó, bệnh của tôi vẫn chưa có dấu hiệu thuyên giảm, vẫn tiếp tục nằm liệt giường, tần phi trong cung trước giờ ai cũng khen y thuật của Ôn Thực Sơ cao minh, hắn cũng ân cần trị liệu nhưng bệnh của tôi lúc tốt lúc xấu, tái đi tái lại. Ôn Thực Sơ đành bẩm báo lên trên rằng cơ thể tôi yếu ớt, không dám dùng thuốc mạnh, phải từ từ điều dưỡng. Điều dưỡng thế này thì hoàn toàn không có kỳ hạn. Tin tức vừa truyền ra, người đến thăm thưa dần, cuối cùng ngoài Thuần Thường tại thỉnh thoảng ghé qua thì chỉ còn My Trang, Lăng Dung và Ôn Thực Sơ là thường hay đến an ủi tôi. Ai cũng biết một tần phi bệnh mãi không dứt, dẫu nhan sắc như tiên trên trời cũng chẳng có cách nào được gặp mặt Hoàng thượng, nói gì đến thị tẩm, sủng ái! Cũng may tôi sớm đã lường trước kết quả này, tuy không khỏi than thở người trong cung chỉ biết nịnh hót, bợ đỡ nhưng cũng vui vẻ vì được thanh nhàn, ngày ngày bình yên trong cung đọc sách thêu hoa, từ từ “dưỡng bệnh”.

Tôi tuy cô độc trong Đường Lê cung nhưng vẫn nắm rõ mọi chuyện bên ngoài, nhờ có My Trang và Lăng Dung truyền tin cho biết. Chỉ có điều, bọn họ sợ ảnh hưởng đến việc dưỡng bệnh của tôi nên chỉ nói vài ba câu lấy lệ. Nhưng chỉ bằng vài câu ngắn ngủi đó tôi cũng hiểu hết được tình hình. Sau chuyện của Lương Tài nhân và chuyện tôi sợ hãi phát bệnh, sự kiêu ngạo của Hoa Phi lên đến đỉnh điểm như mặt trời giữa trưa. Trong số cung tần mới được tấn phong thì My Trang được sủng ái nhất, sau khi thị tẩm nửa tháng thì được thăng lên chức tần, ban hiệu “Huệ”. Sau đó mới tới Lương viện Lưu Lệnh Nhàn và Điềm Quý nhân Đỗ Bội Quân, nhưng vẫn chưa đâu vào đâu. Trong số các phi tần lâu năm, Hân Quý tần, Lệ Quý tần và Tần Phương nghi vẫn còn được sủng ái. Mỹ Trang mới nhập cũng được một tháng, vẫn chưa đủ sức cạnh tranh ngang hàng với Hoa Phi, do đó chuyện gì cũng phải nhẫn nhịn, nhờ thế mà bình yên vô sự. Chỉ có điều, chuyện ghen ghét, tranh giành giữa các phi tần không bao giờ dứt, mọi người trong lúc kèn cựa nhau, dần quên mất một Quý nhân bệnh tật như tôi.

Thời gian thanh nhàn trôi qua được hơn một tháng thì tôi bắt đầu cảm thấy có chút thay đổi. Khang Lộc Hải và đồ đệ của hắn là Tiểu Ấn Tử càng ngày càng không chịu an phận, dần không coi tôi ra gì. Tôi lệnh cho bọn họ làm việc gì, bọn họ cũng chỉ vâng vâng dạ dạ cho có chứ chẳng chịu động chân động tay. Tất cả công việc hằng ngày đều rơi vào tay tiểu nội giám Tiểu Doãn Tử và một nội giám làm việc nặng khác. Khang Lộc Hải và Tiểu Ấn Tử dẫn đầu, sau đó là vài ba cung nữ cũng bắt chước nổi loạn theo, ỷ tôi đang bệnh không có sức coi chừng thì gây chuyện, bắt đầu lên mặt cãi lại Lưu Chu và Hoán Bích.

Sáng nọ, tôi đang ngồi bên cửa sổ trong buồng sưởi phía tây uống chè lạc Cận Tịch vừa nấu thì Khang Lộc Hải và Tiểu Ấn Tử vào thỉnh an rồi quỳ phịch trước sạp, khóc lóc than vãn: “Từ nay về sau, nô tài sẽ không thể hầu hạ tiểu chủ được nữa!”.

Tôi kinh hãi, vội lệnh cho bọn họ đứng dậy. Khang Lộc Hải và Tiểu Ấn Tử đứng trước mặt tôi, nức nở kể rằng Lệ Quý tần đòi đích danh bọn họ sang hầu hạ. Tôi quét mắt nhìn qua, bọn họ lập tức cúi gằm, lấy tay áo chấm khóe mắt. Tôi vừa nhìn đã thấy nơi cánh tay áo của bọn họ chẳng có dấu lệ nào, biết bọn họ giả vờ nhưng cũng chẳng thèm vạch trần làm gì, chỉ lạnh nhạt nói: “Biết rồi! Ở đó cũng tốt, phúc đức cho các ngươi, lo đi dọn dẹp đồ đạc, sau buổi trưa thì chuyển sang bên đó đi! Nhớ tận tâm hầu hạ Lệ chủ tử!”. Trong lòng tôi chỉ có cảm giác chán ghét, nói xong chẳng thèm nhìn mặt bọn họ nữa mà tiếp tục nhấm nháp món chè lạc. Uống hết bát chè, tôi ngẫm nghĩ một hồi rồi gọi tất cả đám hạ nhân vào. Bọn họ quỳ chật kín cả phòng.

Tôi ôn hòa lên tiếng: “Ta bệnh cũng đã hơn hai tháng nay rồi. Mấy ngày nay tinh thần vẫn chưa tỉnh táo, e là căn bệnh này vẫn còn dây dưa lâu dài. Nô tài trong cung của ta nhiều như vậy, ta thực sự cũng không cần tất cả các ngươi hầu hạ. Nói thẳng ra, nhiều người đi qua đi lại trước mặt, ta cũng thấy phiền. Do vậy, hôm nay ta gọi các ngươi vào đây là muốn hỏi các ngươi một câu: Ta định sắp xếp cho vài ba nô tài ra ngoài hầu hạ các phi tần khác, khỏi phải ngồi không ở chỗ của ta. Trong các ngươi, ai muốn chuyển đi thì cứ đến chỗ ta lĩnh một đĩnh bạc, sau đó muốn đi đâu thì đi!”.

Vẻ mặt của một vài tiểu cung nữ ra chiều háo hức nhưng chẳng ai dám cử động, chỉ đưa mắt nhìn nhau.

Tôi lại khuyên thêm: “Hôm nay Lệ Quý tần đã chỉ đích danh Khang công công và Ấn công công sang hầu hạ, bọn họ thu dọn đồ đạc xong sẽ đi ngay. Các ngươi còn không chúc mừng bọn họ đi!”.

Mọi người yếu ớt nói vài ba câu chúc mừng, Lưu Chu không kìm được, nghiến răng mỉa mai: “Khang công công, tiểu chủ ngày thường đối xử với ngươi không tệ, có ban thưởng thì ngươi luôn là người được lĩnh phần nhiều. Vì sao hôm nay bíu được cành cao rồi thì nói đi là đi ngay vậy?”.

Tiểu Ấn Tử thấy cô nàng khí thế, hung hãn, bất giác lùi lại hai bước nhưng Khang Lộc Hải vẫn bình tĩnh, cất tiếng giải thích: ”Lưu Chu cô nương trách nhầm rồi, nô tài chẳng qua là không có quyền tự chủ. Nô tài một lòng muốn hầu hạ Hoàn Quý nhân, ai ngờ Lệ chủ tử chỉ đích danh đòi nô tài, nô tài cũng chẳng còn cách nào khác”.

Lưu Chu cười lạnh một tiếng. “Hay cho câu không có quyền tự chủ, ta lại không biết trên đời này lại có đạo lý trâu không muốn uống nước mà người ta cứ nhấn đầu ép nó uống! Nếu ngươi đã một lòng muốn hầu hạ Quý nhân thì đây chính là cơ hội để ngươi thể hiện lòng trung thành. Ngươi đi từ chối Lệ chủ tử, nói với người rằng ngươi là người hầu trung thành, không theo hai chủ. Lệ chủ tử tất nhiên sẽ không trách gì ngươi, thậm chí còn khen ngợi lòng trung thành của ngươi nữa!”. Vẻ mặt Khang Lộc Hải và Tiểu Ấn Tử hết đỏ lại trắng, vô cùng xấu hổ khi bị Lưu Chu vạch mặt.

Tôi giả vờ nổi giận, mắng: “Lưu Chu, ta đương nhiên hiểu rõ ‘lòng trung thành’ của Khang công công, đưa bạc cho hắn ta đi!”.

Hoán Bích chậm rãi bước lên, đặt bạc vào tay Khang Lộc Hải, tủm tỉm cười. “Khang công công nhớ cầm cho chắc nhé! Đĩnh bạc này là do Hoàn Quý nhân mà ngươi luôn ghi nhớ trong tim ban cho đấy, nhớ cất cho kĩ, đừng để lẫn với những vật ban thưởng của Lệ Quý nhân sau này, để bày tỏ lòng trung thành ‘ở doanh Tào nhưng lòng vẫn ở Hán’ nhé!”. Lại đưa bạc cho Tiểu Ấn Tử. “Ấn công công, ngươi cũng giữ cho kĩ đi, về sau học theo lòng trung thành của sư phụ nhà ngươi, đường tương lai sẽ rộng mở”.

Khang Lộc Hải vừa giận vừa hổ thẹn ra mặt nhưng cuối cùng cũng không dám phát cáu trước mặt tôi, chắp tay làm lễ rồi kéo Tiểu Ấn Tử cun cút ra khỏi Đường Lê cung.

Tôi quay đầu nhìn đám người còn lại, cất giọng lạnh như băng: “Hôm nay ai muốn đi thì đi luôn một lượt, ta sẽ cấp thêm bạc cho các ngươi. Nếu sau này không chịu được khổ mà đòi đi thì chỉ có nước bị kéo ra Thận hình ty phạt làm khổ dịch, các ngươi suy nghĩ cho kĩ đi!”.

Ánh nắng dần chếch sang phía đông, lưu lại vệt sáng trắng như tuyết trên mặt đất, phòng phía tây im phăng phắc như mặt nước ao tù. Cuối cùng cũng có một cung nữ khẽ khàng cất tiếng van xin: “Nô tỳ ngu độn, chỉ sợ không hầu hạ tiểu chủ được tốt!”

Tôi không thèm nhìn mặt ả, chỉ đưa mắt ra hiệu cho Hoán Bích. Nàng ta quăng đĩnh bạc xuống đất, “choang” một tiếng, đĩnh bạc lăn ra đằng xa. Cuối cùng ả cũng rón rén bò tới nhặt lên, rồi có thêm hai người nữa nhận lấy bạc xin ra ngoài.

Sự im lặng kéo dài hồi lâu, tôi quay người nhìn, trên mặt đất chỉ còn lại Cận Tịch, Phẩm Nhi, Bội Nhi, Tinh Thành cùng nội giám Tiểu Doãn Tử và Tiểu Liên Tử. Tôi quét mắt nhìn kĩ từng người, thấy bọn họ cung kính quỳ dưới đất, đến thở mạnh cũng không dám, bèn trầm giọng hỏi: “Các ngươi còn có ai muốn chuyển đi nữa không?”

Cận Tịch quỳ thẳng người, nói một câu ngắn gọn: “Nô tỳ thề chết trung thành với Hoàn Quý nhân!”.

Phẩm Nhi, Bội Nhi và Tinh Thành cũng đồng thanh hô lớn: “Bọn nô tỳ thề chết trung thành với tiểu chủ, thề sẽ không làm chuyện trái đạo lý làm người!”.

Tiểu Doãn Tử quỳ gối đi đến trước mặt tôi, kéo vạt áo của tôi, nức nở khóc. “Nô tài nhận đại ơn của Quý nhân, quyết không bao giờ phản bội Quý nhân!”.

Tôi gật đầu. “Ngươi biết chuyện rồi sao?”.

Tiểu Doãn Tử dập đầu, thưa: “Tháng trước, ca ca của nô tài mắc bệnh nằm ở Ngự Trù phòng suốt mấy ngày trời, không ai thèm để ý tới, tiểu chủ tuy đang bệnh nhưng vẫn rủ lòng thương, còn đặc biệt mời Ôn đại nhân đến chữa bệnh cho huynh ấy. Nô tài nhận đại ơn đại đức của tiểu chủ, đời này kiếp này không biết lấy gì báo đáp, chỉ biết dốc lòng dốc sức hầu hạ tiểu chủ. Chết rồi biến thành vi đà cũng phải đỡ cho tiểu chủ thành Phật”.

Tôi phá lên cười thành tiếng. “Đúng là mồm khỉ trơn như mỡ!”.

Tiểu Doãn Tử đập đầu, nói: “Đó đều là những lời thật lòng của nô tài, tuyệt không dám lừa gạt tiểu chủ!”.

Tôi lệnh cho hắn đứng dậy: “Còn dập nữa thì nứt đầu ra mất, không chừng lại phải nhờ Ôn đại nhân đến khám thêm một lượt”.

Mọi người nghe vậy thì phá lên cười.

Tôi lại hỏi Tiểu Liên Tử: “Còn ngươi thì sao?”.

Tiểu Liên Tử nghiêm mặt, đáp: “Tiểu chủ đối xử tốt với bọn nô tài, nô tài thấy hết, ghi nhớ hết, nô tài không phải kẻ không có lương tâm!”.

Lòng tôi chợt cảm thấy ấm áp, người trong cung không phải ai cũng bạc tình bạc nghĩa! Tôi ngẫm nghĩ một hồi rồi lên tiếng dặn dò: “Bây giờ đêm đã trở lạnh rồi, Tiểu Doãn Tử và Tiểu Liên Tử canh đêm ngoài hành lang suốt cũng không ổn, mau cấp cho bọn họ một chiếc chăn ấm, để bọn họ canh đêm nơi điện phụ, không cần chầu chực ngoài hành lang nữa”. Hai người vội vã tạ ơn. Tôi đứng thẳng dậy, đỡ từng người một đứng lên, dịu giọng an ủi: “Các ngươi theo hầu ta, chưa được một ngày nào hưởng phúc. Ta chỉ là một Quý nhân bệnh tật thất thế, các ngươi đối xử với ta thế này, ta cũng chẳng có cách nào hậu đãi các ngươi. Chỉ có điều, ta còn ở đây một ngày thì sẽ không để các ngươi chịu thiệt”. Mọi người đồng thanh tạ ân. Tôi quay sang nói với Lưu Chu, Hoán Bích: “Các ngươi mau đi chuẩn bị một bàn rượu thịt ngon lành, đêm nay người trong Đường Lê cung không phân biệt trên dưới, cùng ngồi ăn chung bữa cơm!”. Vừa nói dứt lời, đã thấy ai nấy dòng lệ lưng tròng, tôi không khỏi cảm thấy lòng rung động.

Đường Lê cung vốn nằm ở nơi vắng vẻ, khí trời mỗi ngày một lạnh giá nên Thuần Thường tại, My Trang và Lăng Dung rất hiếm khi đến chơi vào ban đêm. Màn đêm buông xuống, đóng cửa cung rồi thì chẳng ai tới hỏi han.

Tối đó, ăn xong cơm, ai nấy đều no say. Trong cung, đây có lẽ là lần đầu tiên trong sử sách có chuyện chủ tớ không phân biệt mà say sưa cùng nhau. Bệnh tôi cứ tái đi tái lại, đám Cận Tịch cũng không dám cho tôi uống nhiều nhưng tôi nằng nặc đòi uống cho thỏa thích, vừa uống được mấy chung đã mơ hồ nằm lăn ra ngủ.

Hôm sau tỉnh lại, mặt trời đã lên cao ba con sào, đầu tôi vẫn hơi choáng váng. Cận Tịch bèn cắt hai mảnh thuốc màu đỏ, hình tròn dán vào hai bên huyệt thái dương cho tôi, rồi lấy muối tinh để tôi chà răng, dâng trà cho tôi súc miệng. Tôi nghe thấy tiếng gió ù ù ngoài cửa sổ bèn nằm phịch xuống giường, lười biếng chẳng buồn ngồi dậy.

Từ xa đã nghe thấy có tiếng người cười cợt. “Lạnh đến đóng băng mất! Quý nhân ngủ ngon quá nhỉ!”. Cận Tịch ôm gối đến để tôi tựa, thấy Tinh Thanh dẫn hai người mặc áo lông chim màu đỏ tiến vào, chính là My Trang và Lăng Dung. Mỹ Trắng bước lên, đưa tay xoa mặt tôi. “Đã cảm thấy đỡ hơn chút nào chưa?”.

Tôi tủm tỉm cười, đáp: “Chưa có gì thay đổi cả”.

Lăng Dung vừa cởi áo khoác vừa nói: “Tỷ dán thuốc cao, sắc mặt trông hồng hào hẳn lên”.

My Trang phá lên cười. “Cái gì chứ? Ỷ không có ai quản, càng lúc càng giống một bà điên ấy! Muội đừng có khen nó, nếu không nó lại càng thêm phần đắc ý!”.

Tôi nhìn cách ăn mặc của My Trang, cười trêu: “Đây là lụa và trang sức mà Hoàng thượng vừa thưởng cho tỷ chứ gì?”. Mặt My Trang hơi ửng hồng, chỉ cười cho qua chuyện. Tôi tủm tỉm cười, đưa mắt ngắm nghía đôi thoa hình dơi bằng ngọc xanh trong suốt, khen: “Đôi thoa này có vẻ rất thanh nhã, chất ngọc cũng tốt nữa!”.

Lăng Dung cười, góp chuyện: “Đúng là anh hùng có kiến giải giống nhau, khi nãy muội cũng vừa khen đúng như thế. Bây giờ My tỷ được Hoàng thượng sủng ái lắm đấy!”.

Mặt My Trang càng đỏ thêm, tỷ ấy nói lảng sang chuyện khác: “Tỷ đem qua cho muội mấy giỏ than thượng hạng, cung thất của muội ở nơi hẻo lánh, lại nhiều cây to, sợ mấy hôm nữa sẽ càng lạnh thêm, không tốt cho bệnh tình của muội”.

Tôi cười cười. “Muội nào có ẻo lả đến mức ấy! Phần thân của muội đã được người đưa tới rồi”.

Lăng Dung khuyên: “Chắc là thứ để ngoài hành lang chứ gì! Đó là than đen, nhiều tro lắm, không thể dùng trong phòng được. My tỷ phải đi bẩm báo Hoàng hậu nương nương một tiếng mới được, đám nô tài ấy sao lại dám coi thường Hoàn tỷ như thế chứ!”.

Tôi vội cản lại: “Nô tài nào mà chẳng như thế! Nhưng cũng nhờ tỷ được sủng ái, bọn chúng cũng chẳng dám hoàn toàn coi thường muội, cái gì phần muội là của muội, không thiếu một li. Hơn nữa, thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, chẳng phải các tỷ muội đã tặng thêm cho muội rồi sao? Tặng than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, tình cảm ấy trân quý biết bao, còn khiến muội vui hơn cả trăm giỏ than thượng hạng nữa ấy chứ!”.

My Trang lấy làm lạ, hỏi: “Khi nãy vào đây, sao tỷ thấy cung của muội vắng vẻ đến vậy? Đến thần cũng do Tiểu Doãn Tử ra mặt nhận, Khẳng Lộc Hải và Tiểu Ấn Tử đâu?”.

Lăng Dung góp thêm: “Còn Hoàn Nhi chuyên việc dâng trà nước và hai a đầu quét dọn nữa?”.

Tôi thản nhiên mỉm cười. “Khang Lộc Hải và Tiểu Ấn Tử bị Lệ Quý tần chỉ đích danh gọi qua hầu hạ, lúc bị gọi đi thì bọn chúng mới báo với muội. Còn mấy đứa kia thì bị muội đẩy đi chỗ khác rồi!”.

My Trang hết sức kinh ngạc, hỏi lại: “Khang Lộc Hải và Tiểu Ấn Tử đều là người dưới quyền muội, Lệ Quý tần sao không nói với muội một tiếng đã đòi lấy bọn chúng đi? Thế mà hai tên súc sinh Khang Lộc Hải và Tiểu Ấn Tử cũng chịu đi theo ư?”, lại hỏi thêm: “Sao muội lại đẩy mấy đứa a đầu kia đi?”.

“Lòng bọn chúng sớm đã không còn ở đây nữa, nôn nóng muốn tung cánh bay cao, chỉ sợ bị muội giữ lại. Loại người như vậy, nếu giữ bên người sớm muộn gì cũng gây họa, không bằng tống cổ chúng đi từ sớm”.

My Trang trầm tư. “Ý của muội là…”.

Tôi nghiêm nghị giải thích: “Nô tài cần được việc chứ không cần nhiều. Nếu bọn chúng đã không có ý lưu lại chỗ muội thì chẳng bằng để bọn chúng đi. Một là có thể biết được và giữ lại nô tài thực sự trung thành, tốt với mình, hai là nơi này đông người nhiều miệng, các tỷ muội thường ghé qua chơi, đám nô tài sinh lòng phản trắc ấy nếu bị người khác mua chuộc, rồi lợi dụng chúng để đối phó với chúng ta thì muốn phòng cách mấy cũng khó mà tránh được”.

My Trang gật gù đồng ý. “Khá khen cho muội tinh ý! Tỷ chưa hề để ý đến chuyện này, xem ra quay về cũng phải chú tâm dè chừng đám nô tài của mình, Lăng Dung cũng phải cẩn thận đấy!”.

Lăng Dung hạ giọng vâng dạ rồi chăm chú nhìn tôi, thở dài than thở: “Tỷ đang bệnh mà còn lao tâm khổ tứ thế này hèn gì bệnh mãi không dứt, chẳng biết có phải do nhọc lòng quá không?”.

My Trang cũng lo lắng ra mặt. “Theo lý mà nói, y thuật của Ôn thái y rất giỏi, tại sao bệnh của muội cứ không khỏi hẳn thế?”.

Tôi an ủi tỷ ấy: “Bệnh đến như núi đổ, bệnh khỏi như kéo tơ. Dạo này tiết trời lạnh giá nên càng khó mà khỏe lên được. Nhưng muội cũng thấy khá hơn nhiều so với mấy ngày trước rồi.” Tôi lại hỏi thêm: “Hoa Phi có hành động gì với các tỷ muội không?”.

My Trang liếc nhìn Lăng Dung rồi đáp: “Vẫn như cũ thôi, ngoài mặt còn khách khí lắm”.

Tôi khẽ khàng khuyên: “Muội biết tỷ là người hiền hòa, cẩn thận, Lăng Dung lại e dè, nhút nhát, nhưng khi không nhịn được thì cũng phải làm cho ra lẽ, đừng mãi nhẫn nhục khiến nàng ta thêm phần kiêu ngạo”.

My Trang hiểu ý tôi, gật đầu rồi hỏi lại: “Lần trước tỷ gửi nhân sâm cho muội, ăn có được không?”.

Tôi cười, đáp: “Cảm ơn tỷ đã quan tâm, tốt lắm!”.

Khi thấy trời dần về khuya, My Trang mỉm cười, đứng dậy cáo từ: “Nói chuyện cả nửa ngày trời rồi, chắc muội cũng đã mệt. Không phiền muội nghỉ ngơi nữa, bọn tỷ đi trước đây!”.

Tôi mỉm cười gọi Lưu Chu tiễn họ ra ngoài. Hoán Bích bưng thuốc vào, hơi chần chừ hỏi lại tôi: “Tiểu thư, vẫn còn uống thuốc này sao?”.

Tôi đáp: “Uống chứ! Vì sao lại không uống?”.

Mặt nàng ta lộ vẻ lo lắng. “Người đang khỏe mạnh uống loại thuốc này có ảnh hưởng gì đến thân thể hay không?”.

Tôi tủm tỉm cười. “Không sao đâu! Thuốc của hắn sau khi uống vào chỉ khiến mặt ta có vẻ yếu ớt, thân thể hay mỏi mệt vậy thôi. Huống gì thỉnh thoảng ta mới uống một thang, không ảnh hưởng gì đâu!”. Tôi nhìn nàng ta, hỏi: “Ngoài ngươi và Lưu Chu ra, không có ai khác phát hiện chuyện này chứ?”.

Hoán Bích gật đầu khẳng định. “Thuốc do Ôn đại nhân kê đơn rất cao minh, không ai phát hiện ra điều gì lạ. Chỉ có điều vì sao tiểu thư lại phải khổ sở gạt cả Huệ Tần tiểu chủ và An Tuyển thị vậy?”.

Tôi hạ giọng giải thích: “Chính vì họ và ta tình như tỷ muội ruột thịt nên ta mới không cho họ biết. Bất cứ chuyện gì cũng khó tránh khỏi rủi ro, một khi bị vạch trần tốt nhất là đừng nên làm liên lụy đến họ. Hơn nữa, càng nhiều người biết chuyện thì càng dễ để lộ tin tức, với mọi người, đây chẳng phải chuyện tốt đẹp gì!”.

Thuốc trong chén có màu đen sậm, mùi vừa ngọt vừa chua. Tôi ngẩng đầu, một hơi uống cạn.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s