(Type) Hậu cung Chân Hoàn truyện – T1C1


Chương 1: Vân ý xuân sâu

Người dịch: Hồ Thanh Ái
https://thanhthoigian.wordpress.com

Ngày đầu tiên tôi vào cung, trời vô cùng quang đãng. Ngày Hai mươi tháng Tám âm lịch năm Càn Nguyên thứ mười hai là một ngày hoàng đạo. Đứng giữa sân Tử Áo thành mênh mông có thể nhìn thấy bầu trời trong veo, xanh ngắt tựa ngọc bích, không một gợn mây, thỉnh thoảng lại có chim nhạn kết bầy bay qua.

Hồng nhạn bay cao, nghe đâu là điềm lành.

Vô số xe ngựa chuyên dùng chở tú nữ xếp hàng chỉnh tề trước cửa Dục Tường, ai nấy đều im lặng. Tôi cùng các tú nữ đứng chung một chỗ, đông như trảy hội, nhìn ai cũng muôn hồng nghìn tía, mặt phấn mày ngài, mùi son phấn sực lên nức mũi. Rất ít người lên tiếng, chỉ tập trung để ý xiêm y, son phấn của mình có ổn không, hoặc tò mò đưa mắt, kín đáo quan sát các tú nữ đứng bên.

Tuyển tú là vận mệnh của mọi thiếu nữ nhà quan. Ba năm một lần, sau khi trải qua nhiều vòng thi tuyển sẽ chọn ra những cô gái tài sắc song toàn vào hoàng cung, bổ sung cho hậu cung.

Đợt tuyển tú này đối với tôi chẳng có gì quan trọng, tôi chỉ đi cho có mà thôi. Cha đã bảo, con gái nhà chúng ta quen được nuông chiều quá rồi, sao chịu được cảnh tù túng nơi cung đình kia chứ! Thôi thôi, cứ tìm cho nó một người chồng tốt là đủ rồi.

Mẹ thường bảo với dung mạo và gia thế như con gái ta, chưa tính đến nhân phẩm tài tình, thì chồng nó nhất định phải là người tốt nhất. Trước nay tôi cũng nghĩ như vậy, Chân Hoàn tôi nhất định phải được gả cho người đàn ông tốt nhất trên đời, cây liền cành, chim liền cánh, sống yên vui đến bách niên giai lão, thế là đủ hạnh phúc rồi. Tôi không thể hạ mình với lựa chọn thấp hơn được.

Hoàng đế tuy có cả thiên hạ nhưng chưa hẳn đã là người đàn ông tốt nhất như ý tôi. Vì chí ít, ông ta cũng không thể một lòng chung thủy với tôi.

Vì vậy, tôi chẳng thèm chăm chút đến y phục. Mặt chỉ thoa một lớp phấn mỏng, cung trang kiểu mới nhất, vải màu xanh nhạt thêu chim nhạn tung cánh, cắt may theo đúng quy củ, trên xiêm dưới váy, cả màu sắc lẫn kiểu cách đều rất bình thường, không nổi bật cũng không kém sắc. Trên đầu cài xiên một đóa phù dung trắng vừa hái rồi vấn thêm chiếc trâm bích ngọc thất bảo linh lung, bên dưới có đính tua rua làm từ tơ bạc xỏ những hạt châu li ti, khéo léo khoe thân phận cao sang, đủ để người ta thấy tôi không phải con gái nhà nghèo, dễ bị coi thường.

Tôi chẳng việc gì phải phí công sức, tôi đang đợi Hoàng thượng “gạt thẻ” bỏ chọn.

Nơi xem mặt tú nữ là điện Vân Ý, chính điện của cung Trường Xuân trong Tử Áo thành. Tú nữ chia làm tổ sáu người, được thái giám dẫn vào xem mặt, số còn lại đứng chờ nơi Đông và Tây Noãn các của Trường Xuân cung. Hình thức xem mặt rất đơn giản, chỉ cần dập đầu trước Hoàng thượng và Hoàng hậu rồi đứng dậy nghe lệnh, Hoàng thượng có thể hỏi vài ba câu hoặc có thể chẳng hỏi câu nào, nói lời tạ ơn là đủ. Sau đó, Hoàng thượng sẽ quyết định “gạt thẻ” hay “giữ lại”. “Gạt thẻ” nghĩa là bị loại, “giữ lại” là được chọn, người được chọn sẽ tạm thời về nhà, đợi ngày lành tháng tốt thì tiến cung làm phi tần.

Hoàng thượng đã thành thân từ lâu, cũng có không ít cơ thiếp. Lần tuyển tú này chủ yếu là mở rộng quy mô tuyển chọn phi tần, bổ sung hậu cung, sinh con đẻ cái cho Hoàng thượng.

Tú nữ đứng chật kín cả gian phòng nhưng tôi chỉ quen Thẩm My Trang, con gái của Thẩm Tự Sơn, đô đốc Tế Châu. Phủ đệ nhà tôi nằm kề nhà ngoại của tỷ ấy trong kinh thành. Tôi và tỷ ấy lớn lên bên nhau từ nhỏ nên rất thân thiết. Tỷ ấy vừa nhìn thấy tôi từ xa đã mỉm cười, bước đến, cầm lấy tay tôi, vui mừng, ân cần hỏi han: “Hoàn muội, muội cũng đến đây là tỷ an tâm rồi. Lần trước nghe bà ngoại nói muội bị phong hàn, giờ đã khỏe hẳn chưa?”.

Tôi yểu điệu đứng dậy, đáp: “Chỉ còn ho khan vài ba tiếng thôi, muội khỏe hơn nhiều rồi, cảm ơn tỷ đã lo lắng cho muội! Đường sá xa xôi, chắc tỷ cũng vất vả nhiều!”.

Tỷ ấy gật đầu, chăm chú ngắm nhìn tôi hồi lâu rồi mỉm cười. “Tỷ đến kinh thành hai ngày trước, có thời gian nghỉ ngơi nên khỏe nhiều rồi. Hôm nay muội ăn vận mộc mạc thế này càng để lộ nhan sắc xuất chúng, không ai bì kịp”.

Tôi đỏ mặt, bối rối đáp: “Chẳng phải tỷ cũng là mỹ nhân hay sao? Tỷ nói vậy làm muội mắc cỡ quá!”.

Tỷ ấy mỉm cười không nói, những ngón tay thon dài lướt qua gò má tôi. Lúc này tôi mới ngắm kĩ, tỷ ấy mặc một chiếc áo màu hồng tía thêu hoa cúc nghìn cánh, chân váy kiểu Bách Điệp Như Ý màu xanh lơ, mái tóc đen nhánh búi ngược đỉnh đầu, đính thêm một dây kim phượng tết sợi vàng, trán dán một đóa hoa vàng, đôi hoa tai hồng ngọc lấp lánh tỏa sáng, thần sắc rất ung dung, trầm tĩnh.

Tôi mỉm cười, cất tiếng khen ngợi: “Mới mấy ngày không gặp mà tỷ càng lúc càng xinh! Hoàng thượng mà thấy nhất định sẽ không thể quên được”.

My Trang đưa tay lên môi, ra hiệu cho tôi im lặng, nhỏ giọng khuyên: “Cẩn trọng một chút! Lần tuyển tú này có rất nhiều người xuất sắc, nhan sắc của tỷ cũng chỉ ở mức trung bình thôi, chưa chắc đã trúng tuyển”.

Tôi biết mình lỡ lời nên không nói thêm nữa, chỉ thủ thỉ với tỷ ấy vài chuyện gia đình.

Chợt nghe đằng xa có tiếng chung trà rơi xuống đất đánh “choang” một tiếng. Tôi và My Trang cùng quay đầu nhìn về phía đó, chỉ thấy một tú nữ vận xiêm y bằng gấm màu lục sẫm, đầu cài đầy châu ngọc đang một tay vén váy, tay kia ra sức lôi kéo một tú nữ khác, miệng quát: “Ngươi mù hả? Dám hất cốc trà nóng giãy đó vào người ta! Muốn chết à? Ngươi là tú nữ nhà nào?”.

Nàng tú nữ bị nàng ta túm chặt kia ăn vận tầm thường, mặt thanh mày tú, yểu điệu, thướt tha. Lúc này, nàng ta co rúm người, không biết phải xử trí ra sao, đành cụp mắt, hạ giọng đáp: “Tôi là An Lăng Dung. Gia phụ… gia phụ… là… là…”.

Tú nữ kia thấy vóc dáng nàng ấy có vẻ tầm thường, sớm đã không coi ra gì, hung hãn nói: “Chẳng lẽ chức quan của cha mình cũng không nói ra miệng được sao?”.

An Lăng Dung bị dồn vào đường cùng, mặt tái mét, giọng lí nhí như muỗi kêu: “Gia phụ là… An Bỉ Hòe, Huyện thừa huyện Tùng Dương”.

Tú nữ kia nghênh mặt vẻ khinh miệt, “hừ” một tiếng. “Đúng là xuất thân nghèo hèn, bần tiện! Bảo sao không có chút phép tắc!”.

Bên cạnh có người xen vào nhắc nhở An Lăng Dung: “Ngươi biết chưa, người ngươi vừa lỡ đắc tội chính là Hạ Nguyệt Tinh, con gái rượu của Tham quân ti sĩ Tân Phù đấy!”.

An Lăng Dung hoảng hốt, vội vàng khom người thi lễ, tạ tội với Hạ thị: “Lăng Dung lo lắng không biết lát nữa phải diện kiến thánh giá thế nào, trong lòng bất an nên lỡ tay hắt nước trà lên người Hạ tỷ. Lăng Dung xin tạ tội với tỷ, mong tỷ lượng thứ!”.

Vẻ mặt Hạ thị cau có, nàng ta chau mày, nói: “Ngươi mà cũng đòi gặp thánh giá à? Đúng là mơ tưởng hão huyền! Muốn ta bỏ qua chuyện này cũng được thôi, chỉ cần ngươi quỳ xuống, dập đầu xin lỗi ta”.

Sắc mặt của An Lăng Dung lập tức trắng bệch, khóe mắt ngấn lệ, dáng vẻ run rẩy, bất lực khiến người đứng ngoài phải sinh lòng thương cảm. Các tú nữ vây quanh không ai chịu đứng ra khuyên Hạ thị giúp nàng ta. Ai cũng có chung suy nghĩ đời nào Hoàng thượng lại tuyển con gái của một tay huyện thừa làm phi tần nhưng Hạ thị kia thì có vẻ chắc chắn trúng tuyển. Kẻ cao người thấp rành rành trước mắt, ai lại muốn vì con gái của một huyện thừa cỏn con mà đắc tội với con gái rượu của Tham quân ti sĩ kia chứ! Xem ra lần này, nhất định An thị phải chuốc nhục một phen rồi.

Tôi thấy chướng tai gai mắt với kiểu ỷ thế hiếp đáp người này, bất giác chau mày. My Trang thấy vậy, vội giữ chặt tay tôi, nhỏ giọng khuyên nhủ: “Ngàn vạn lần đừng chuốc rắc rối vào người!”.

Tôi đời nào chịu nghe, gạt tay tỷ ấy ra, rẽ đám đông bước lên, kéo An thị đến bên người rồi quay sang, dịu giọng nói với Hạ thị: “Chỉ là một bộ xiêm y thôi, Hạ tỷ đừng tức giận. Ta có đem theo vài bộ xiêm y, tỷ xuống chái sau thay nhé! Hôm nay là ngày đại tuyển, tỷ ổn ào như vậy, e rằng sẽ làm kinh động đến thánh giá, chỉ vì chuyện cỏn con này mà để Hoàng thượng nổi giận thì sao tỷ muội chúng ta gánh vác nổi đây? Mà kể cả hôm nay thánh giá không hay biết chuyện này đi chăng nữa thì sau này, ắt hẳn chuyện cũng truyền đến tai người khác, lúc đó, thanh danh hiền đức của tỷ sẽ bị ảnh hưởng. Vì một bộ xiêm y mà làm to chuyện chẳng phải mất nhiều hơn được hay sao? Mong tỷ hãy suy nghĩ kĩ!”.

Hạ thị ngẫm nghĩ giây lát, vẻ mặt vẫn khó đăm đăm nhưng không còn kích động như lúc trước nữa, chỉ “hừ” một tiếng rồi bỏ đi. Các tú nữ dần tản ra, tôi mỉm cười với An thị. “Chân Hoàn khua môi múa mép, An tỷ đừng chê cười! Hoàn muội thấy tỷ chỉ có một mình, hay tỷ sang làm bạn với muội và My Trang tỷ tỷ nhé? Chúng ta có thể chăm sóc cho nhau để không phải cảm thấy thấp thỏm, bất an nữa”.

An Lăng Dung có vẻ rất cảm kích, yểu điệu cúi đầu tạ ơn: “Đa tạ tỷ đã mở lời giúp đỡ! Tuy Lăng Dung xuất thân nghèo hèn nhưng nguyện cả đời không bao giờ quên ơn này của tỷ!”.

Tôi mỉm cười. “Thuận dịp mà thôi, mọi người đều là tỷ muội chờ tuyển tú, việc gì phải tính toán như vậy!”.

Nàng ta hơi ngần ngừ. “Chỉ có điều, tỷ vì muội mà đắc tội với kẻ khác, chẳng phải tự chuốc lấy phiền não vào người sao?”.

My Trang rảo bước tiến lên, trách tôi: “Đây là cấm địa hoàng cung, muội cứ ngang ngược như vậy, tỷ lo lắng lắm!”. Rồi mỉm cười nói với An thị: “Muội nhìn bộ dạng liều lĩnh của Hoàn muội kìa, có giống người muốn trúng tuyển không? Không biết sợ đắc tội với người khác là gì nữa!”.

Tôi liếc mắt quan sát cách ăn vận của An thị, xiêm y tinh tươm, thơm mùi vải mới nhưng chất liệu lại hết sức bình thường, chắc hẳn được mua từ một cửa tiệm bình thường, không có gì đặc biệt. Trang sức chẳng có gì ngoài hai cây trâm bạc trơn không đính châu báu cài ngay ngắn trên tóc và chiếc vòng vàng loại thường đeo trên tay. Giữa đám tú nữ ăn diện lộng lẫy, cao sang, nàng ta có vẻ quá đỗi mộc mạc. Tôi khẽ cau mày, thấy cây hải đường rộ hoa bên góc tường bèn thuận tay cầm chiếc kéo trên bàn, cắt lấy ba bông rồi cài lên tóc mai cho Lăng Dung, nàng ta lập tức kiều diễm thêm mấy phần. Tôi còn tháo đôi hoa tai ngọc bích xuống đeo cho nàng ta, nói: “Người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân. Thấy tỷ ăn vận bình thường nên bọn người kia mới trông mặt mà bắt hình dong, coi thường tỷ. Đôi hoa tai này coi như lễ vật gặp mặt của muội hôm nay, hy vọng nó có thể giúp tỷ trúng tuyển”.

An thị cảm động đến rơi nước mắt. “Muội khiến tỷ phải tốn kém rồi, muội xuất thân nghèo hèn, hẳn sẽ bị “gạt thẻ” thôi, không chừng còn làm phụ lòng mong đợi của tỷ”.

My Trang an ủi nàng ta: “Trước giờ anh hùng không hỏi xuất thân. Muội xinh đẹp như hoa, việc gì phải quá tự ti như thế!”.

Đang nói chuyện thì có thái giám đến truyền An Lăng Dung và vài tú nữ khác vào điện. Tôi mỉm cười, khích lệ nàng ta rồi nắm tay My Trang, quay về chỗ cũ tiếp tục chờ đợi.

Vừa mới ngồi xuống, một tiểu cung nữ đã đến dâng trà. Tôi và My Trang đều lấy một đĩnh bạc vụn từ hà bao ra thưởng cho nó, cung nữ đó hớn ha hớn hở tạ ơn rồi lui xuống. My Trang thấy cung nữ lui xuống rồi mới thốt lên, vẻ lo lắng: “Ban nãy, muội nhanh mồm nhanh miệng quá, không sợ đắc tội với cung tần mới hay sao?”.

Tôi bưng chung trà, chậm rãi thổi tan hơi nóng trên miệng chung, thấy mọi người xung quanh không ai để ý mới ung dung đáp lời My Trang: “Chẳng lẽ muội lại không hiểu tỷ quan tâm muội thế nào. Nhưng tỷ nghĩ kĩ lại xem, Hoàng thượng tuyển tú, gia thế đương nhiên rất quan trọng nhưng công, dung, ngôn, hạnh vẫn đứng hàng đầu. Hạ Nguyệt Tinh tuy xuất thân vương giả nhưng với đức hạnh của nàng ta, chắc chắn không lọt được vào mắt xanh của Hoàng thượng. Dẫu ả ta có vào được cung thì e là cũng sẽ chết già thôi, sao phải sợ đắc tội kia chứ?”.

My Trang gật gù tán thành, tủm tỉm cười. “Muội nói có lý đấy, chẳng trách từ nhỏ muội đã được cha muội coi trọng, còn khen muội là ‘nữ Gia Cát’. Quả thực, An thị cũng rất đáng thương”.

Tôi mỉm cười. “Đó chỉ là một lẽ. Với nhan sắc và gia thế của tỷ thì nhập cung là chuyện đương nhiên. An thị tuy xuất thân không cao nhưng tiến thoái có lễ, bề ngoài yểu điệu có nét quyến rũ riêng, khả năng trúng tuyển còn cao hơn cả Hạ thị. Muội vốn không có ý tiến cung, nếu An thị trúng tuyển, tỷ ở trong cung cũng có người bầu bạn. Đương nhiên lần này có rất nhiều mỹ nhân, An thị có thể trúng tuyển được hay không cũng khó mà nói chắc, đây chẳng qua chỉ là ý kiến của Hoàn muội mà thôi!”.

Sắc mặt My Trang biến đổi, nắm chặt lấy tay tôi, than thở: “Hoàn muội, cảm ơn muội đã phí tâm vì tỷ! Chỉ có điều, muội xinh đẹp như vậy, lại không có ý tiến cung, nếu lấy phải một người có gia cảnh tầm thường thì đúng là minh châu lấm bùn rồi!”.

Tôi không nói gì, chỉ cười nhạt một tiếng. “Mỗi người một chí. Huống hồ Hoàn muội ngu dốt, không quen cuộc sống chốn cung đình, chỉ hy vọng tỷ có thể thẳng bước đường mây”.

Lần này có rất nhiều tú nữ đến dự tuyển, đợi đến lượt tôi và My Trang vào điện diện thánh thì đã là hoàng hôn, trăng treo nhành liễu. Quá nửa số tú nữ đã sớm trở về chỉ còn lại lác đác mười mấy người nôn nóng chờ đợi trong Noãn các. Trong điện đã thắp đèn, từ ngự tọa đến cổng đại điện bày hai hàng đuốc Hà Dương, phải đến mấy trăm ngọn, ngọn nào cũng to bằng cườm tay, thân đuốc trộn thêm vụn trầm hương, ánh đuốc sáng ngời, tỏa mùi hương đậm mà thanh.

Tôi, My Trang và bốn tú nữ khác chỉnh trang y phục, nghiêm túc bước vào, nghe theo khẩu lệnh của nội giám dẫn đường, quỳ xuống hành lễ, sau đó đứng dậy, cúi đầu đứng sang một bên, chờ đến lượt nội giám Ti lễ gọi tên rồi từng người bước ra tham kiến thánh giá. Giọng một nội giám già nua nghèn nghẹn gọi tên từng người:

“Nghiệp Phương Xuân, con gái của Diêm đạo Giang Tô – Nghiệp Giản, mười tám tuổi”.

“Tôn Diệu Thanh, em gái của Chức tạo Tô châu – Tôn Trường Hiệp, mười bảy tuổi.

“Phó Tiểu Đường, con gái của Tri phủ Tuyên thành Phó Thư Bình, mười ba tuổi”.

Tôi cúi gằm, nhìn chằm chằm xuống chân, sàn điện lát gạch đá xanh ba thước, vuông vắn, xếp san sát không chút kẽ hở, chính giữa sáng bóng như gương, bốn cạnh khắc hoa văn tứ hỷ như ý. Tôi chăm chú lắng nghe tiếng các tú nữ được xướng tên trước mình quỳ bái đúng phép tắc, chéo áo, vạt váy cùng châu báu trên đầu khẽ va vào nhau kêu leng keng. Tôi tò mò liếc sang bên cạnh, thấy mấy tú nữ căng thẳng đến mức hai tay run lẩy bẩy, trong lòng bất giác cười thầm.

Tôi không kìm được lén quan sát Hoàng đế và Hoàng hậu đang ngồi trên bảo tọa. Điện Vân Ý rộng rãi, thoáng đãng, tường nóc, xà ngang và cột nhà đều khắc đủ kiểu hoa văn mây bay sặc sỡ, tươi đẹp chứ không phải hoa văn long phụng thường thấy trong cung. Người đang ngồi trên bảo tọa vàng ròng chạm trổ cửu long, kim bào rực rỡ chính là quân chủ đời thứ tư của triều Đại Chu, Huyền Lăng. Trên đầu ông ta đội mão thông thiên, mười hai chuỗi hạt bạch ngọc rủ xuống trước mặt, che khuất khuôn mặt rồng, không thể nhìn rõ đường nét và vẻ mặt của ông ta. Lúc này, ông ta hơi ngả người qua một bên, thoáng lộ vẻ mệt mỏi, chắc ngắm tú nữ cả ngày nên hoa mắt mất rồi, nghe họ thỉnh an cũng chỉ gật đầu lấy lệ rồi không thèm hỏi một lời, vung tay cho họ lui xuống. Thương thay cho các tú nữ, hồi hộp cả ngày trời, không dám cả ăn trưa để giữ gìn hoa dung nguyệt mạo, thấp thỏm chờ đến lượt dự tuyển, thế mà lại bị “gạt thẻ” một cách dễ dàng như vậy. Hoàng hậu ngồi phía bên phải bảo tọa của Hoàng đế mão châu áo phượng, tướng mạo trang nghiêm. Nhan sắc của bà ta đoan trang, mỹ lệ, khuôn mày, ánh mắt hiền hòa, tuy mệt mỏi sau một ngày vất vả nhưng vẫn kiên nhẫn ngồi thẳng, khí thế không chút suy chuyển.

“Thẩm My Trang, con gái của Đô đốc Tế châu Thẩm Tự Sơn, mười sáu tuổi”.

My Trang bước ra khỏi hàng, dáng vẻ uyển chuyển, cúi đầu nhún mình chào, giọng trong như oanh hót: “Thần nữ Thẩm My Trang tham kiến Hoàng thượng, Hoàng hậu! Nguyện Hoàng thượng vạn tuế, vạn phúc, Hoàng hậu thiên tuế cát tường!”.

Hoàng đế ngồi thẳng người, giọng nói có chút hứng thú: “Từng đọc qua sách gì rồi?”. Sảnh điện mênh mông, giọng nói của Hoàng đế hòa lẫn trong tiếng vọng mơ hồ, trống trải, từ xa nghe loáng thoáng như có như không, ong ong như trong ảo cảnh.

My Trang vẫn tao nhã, lễ độ đáp: “Thần nữ ngu dốt, rất ít đọc sách, mới chỉ xem qua Nữ tắc và Nữ huấn, biết sơ vài ba chữ”.

Hoàng đế “ừ” một tiếng. “Hai quyển ấy dạy đạo hiền đức cho nữ giới, không tồi!”.

Hoàng hậu cũng hiền hòa phụ họa: “Nữ tử thường hay coi may vá, thêu thùa làm trọng, ngươi biết được vài ba chữ đã là quá tốt rồi!”.

My Trang nghe thấy vậy thì không dám tỏ rõ vẻ vui mừng, chỉ tủm tỉm cười, đáp: “Đa tạ Hoàng thượng, Hoàng hậu đã tán thưởng!”.

Giọng Hoàng hậu ẩn nét cười, ra lệnh cho nội giám Ti lễ: “Còn không mau ghi tên tuổi để giữ lại!”.

My Trang lui xuống, xoay người đứng cạnh tôi, thở phào một hơi rồi nhìn tôi mỉm cười. My Trang nền nã, khéo léo, dung mạo lại xuất chúng, tỷ ấy trúng tuyển là chuyện đương nhiên, tôi chưa hề lo lắng về chuyện đó.

Đang mải nghĩ thì nội giám Ti lễ gọi đến tên tôi:

“Chân Hoàn, con gái Thị lang Lại bộ Chân Viên Đạo, mười lăm tuổi”.

Tôi bước lên hai bước, yểu điệu vái chào, cúi đầu xưng: “Thần nữ Chân Hoàn tham kiến Hoàng thượng, Hoàng hậu! Nguyện Hoàng thượng vạn tuế vạn phúc, Hoàng hậu thiên tuế cát tường!”.

Hoàng thượng “à” khẽ một tiếng, hỏi: “Chân Hoàn? Là chữ ‘hoàn’ nào?”.

Tôi cúi đầu, buột miệng đáp: “Thái Thân có viết bài từ, trong đó có câu: ‘Hoàn hoàn nhất niễu Sở cung yêu(*)‘, đó chính là khuê danh của thần nữ”. Lời vừa thốt ra khỏi miệng, tôi đã hối hận ngay. Thế là hỏng bét, chỉ vì nhanh mồm nhanh miệng khoe tài mà tôi đã đọc ra một câu thơ trong sách, chỉ e đã khiến Hoàng đế để ý tới mình. Hối hận quá, hối hận quá!

(*) Chỉ người con gái lưng ong uyển chuyển, mềm mại.

Quả nhiên Hoàng đế vỗ tay, cười, nói: “Rất tinh thông thi thơ, Chân Viễn Đạo thật biết dạy con gái, chỉ không biết ngươi có xứng với cái tên đó không. Ngẩng lên xem nào!”.

Tôi biết không thể tránh được, hối hận đã khoe khoang tài năng, đành ngẩng lên, hy vọng Hoàng đế đã nhìn ngắm quá nhiều mỹ nhân, sẽ không cảm thấy hứng thú với cách ăn mặc, trang điểm cứng nhắc của tôi.

Hoàng hậu ra lệnh: “Bước lên phía trước!”. Bà ta vừa nói vừa liếc mắt ra hiệu, nội giám đứng bên lập tức hiểu ý, cầm một chung trà hắt xuống trước mặt tôi. Tôi không hiểu lý do tại sao, đành vờ như không nhìn thấy, giẫm lên vũng nước, tiến thêm hai bước.

Hoàng hậu mỉm cười, khen: “Đoan trang lắm!”.

Hoàng đế giơ tay, khẽ vén mười hai chuỗi hạt bạch ngọc trước mặt, ngẩn người giây lát rồi khen: “Mềm mại uyển chuyển, quyến rũ mảnh mai. Ngươi quả là xứng với cái tên này thật!”.

Hoàng hậu cũng nói: “Trang điểm cũng hết sức thanh tân, so với Thẩm thị ban nãy hệt như đào hồng liễu lục, tôn lên nét đẹp của nhau”.

Tôi cúi đầu thật thấp, mặt nóng bừng, chắc đã đỏ ửng tựa ráng chiều rồi, đành im lặng không nói thêm tiếng nào. Cảm thấy ánh nến trước mặt lờ mờ, đong đưa tựa vàng chảy, hương thơm ngây ngất phảng phất mãi nơi chóp mũi.

Hoàng đế vui vẻ gật đầu, ra lệnh cho nội giám Ti lễ: “Ghi lại tên của nàng ta, giữ lại”.

Hoàng hậu quay sang, cười nói với Hoàng đế: “Hôm nay tuyển được mấy cung tần đều tuyệt sắc cả, có người tinh thông thi thơ, có kẻ hiền đức dịu dàng, đúng là giúp cho hậu cung thêm hòa thuận, vui vẻ”.

Hoàng đế tủm tỉm cười, không đáp.

Trái tim tôi chợt trĩu nặng, người đàn ông ngồi ngay ngắn tít trên cao kia sẽ là người chồng để tôi nương tựa suốt cuộc đời này hay sao?! Tôi khom người thi lễ, lẳng lặng trở về hàng. Thấy My Trang mỉm cười rạng rỡ chúc mừng, tôi chỉ biết mỉm cười đáp lại. Trong lòng tôi rối loạn, không biết phải đối diện với kết quả bất ngờ này như thế nào. Đợi đến khi nhóm tú nữ chúng tôi kiến giá xong, theo lời chỉ dẫn của nội giám dẫn đường, dẫu có trúng tuyển hay không thì đều phải đồng loạt dập đầu tạ ơn, sau đó nối đuôi nhau đi ra ngoài.

Vừa ra khỏi điện Vân Ý, bỗng nghe sau lưng đánh “rầm” một tiếng, quay người lại nhìn, thì ra là tú nữ Nghiệp Phương Xuân, con gái của Diêm đạo Giang Tô. Sắc mặt nàng ta tái nhợt, trán đẫm mồ hôi, ngất xỉu. Chắc không được “giữ lại” nên nàng ta thương tâm quá độ, khí uất dâng trào.

Tôi thở dài một hơi, thốt lên: “Muốn được giữ lại thì lại không thể ở, không muốn ở lại thì cứ phải ở!”.

Sau đó, Nghiệp Phương Xuân được nội giám, cung nữ hầu hạ trước cổng điện đỡ ra ngoài.

My Trang đỡ lấy đóa phù dung suýt rơi khỏi tóc tôi, nhẹ giọng khuyên: “Muội than thở như vậy làm gì, được vào cung là phúc lớn đấy, biết bao người ao ước mà chẳng được. Huống chi hai tỷ muội ta cùng lúc tiến cung, có thể giúp đỡ nhau nhiều hơn. Nội giám đã đi tuyên chỉ, Chân bá bá chắc hẳn vui mừng lắm!”.

Những ngón tay tôi bíu chặt lấy dây hoa mai thắt chồng rủ xuống váy, im lặng không nói tiếng nào. Một hồi lâu sau, tôi mới khẽ đáp: “My tỷ, muội thực lòng không cố ý như vậy đâu!”.

Trang My kéo tay áo tôi, dịu dàng an ủi: “Tỷ hiểu mà! Tỷ đã nói ngay từ đầu, với tài sắc của muội, muội có cố gắng mấy cũng không thể tránh được”. Tỷ ấy ngừng giây lát, thu lại nét cười rồi nghiêm túc nói thêm: “Huống chi với tư chất của tỷ muội chúng ta, lẽ nào lại chịu nương nhờ loại người tầm thường ấy?”.

My Trang còn muốn tiếp tục khuyên nhủ tôi thì một cung nữ cầm đèn gió, tiến đến dẫn chúng tôi ra khỏi cung. Ả cung nữ này mặt mày tươi rói, nhún mình thi lễ với chúng tôi: “Cung hỷ hai vị tiểu chủ đã trúng tuyển cung tần!”. Tôi và My Trang e dè mỉm cười đáp lại, lấy bạc thưởng cho nàng ta, nắm tay nhau, chầm chậm bước ra khỏi cổng Dục Tường.

Bên ngoài cổng Dục Tường chỉ còn chơ vơ vài chiếc xe ngựa đứng đợi, chiếc đèn lưu ly treo trước xe ngựa đang lắc lư trong gió. Đợi trên xe ngựa là hai hầu gái thân cận của tôi, Lưu Chu và Hoán Bích. Hai muội ấy thấy chúng tôi ra đến nơi, liền vội vã cầm áo choàng, nhảy xuống xe ngựa, chạy tới nghênh đón. Hoán Bích đỡ lấy cánh tay tôi, dịu giọng an ủi: “Chắc tiểu thư mệt mỏi lắm rồi!”. Lưu Chu cẩn thận khoác chiếc áo choàng gấm lên người tôi.

My Trang được tỳ nữ Thải Nguyệt đỡ lên xe. Tỷ ấy cho xe chạy đến cạnh xe tôi, vén rèm, ân cần dặn dò: “Cô cô dạy lễ nghi mấy hôm nữa sẽ đến phủ chúng ta hướng dẫn lễ nghi trong cung. Trước khi nhận được thánh chỉ chính thức tuyên chúng ta vào cung, tỷ muội ta tạm thời không có dịp gặp gỡ, muội nhớ giữ gìn sức khỏe đấy nhé!”.

Tôi gật đầu vâng dạ, Lưu Chu và Hoán Bích cùng đỡ tôi lên xe. Bên dưới, các cung nữ cũng cung kính cúi đầu đứng hầu, trang nghiêm hô to: “Kính tiễn hai vị tiểu chủ”.

Tôi vén rèm, quay đầu nhìn lần nữa, bầu trời chiều như chia làm hai nửa, một nửa như bị nhuốm mực tàu, tỏa ánh huyền âm u, nửa còn lại tràn ngập ánh chiều tà huyền ảo như vàng ròng, chẳng khác nào tấm gấm thêu hoa bảy màu. Dưới ráng mây rực rỡ, mơ màng ấy, Tử Áo thành rực rỡ chói lọi, lầu các thâm nghiêm lộ ra khí thế không sao diễn tả được, để lại trong tôi một ấn tượng vô cùng sâu sắc.

2 thoughts on “(Type) Hậu cung Chân Hoàn truyện – T1C1

  1. Hihi doan dau co ve hap dan. Minh ket chi nu 9 roi. Tram tinh va thong minh. Chi ko biet anh vua nhu the nao 🙂

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s