Anh Hùng Thời Loạn 51


Chương 51: Anh là Vua Zombie

Trong vòng ba ngày hai người rời đi, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra ở vùng đất chết phía bắc Nam Thành?

Dù đã trải qua trăm ngàn cuộc chiến, từng một người một ngựa lao qua đội quân Zombie, lúc này hơi thở của Diệp Diễm cũng trở nên gấp gáp. Loài người không đáng sợ, Zombie cũng chẳng hề gì, nhưng điều đáng sợ chính là người không giống người, Zombie chẳng ra Zombie.

Sắc mặt trắng bệch, đôi mắt đờ đẫn như thể tượng gỗ, dường như bị một sức mạnh không tên nào đó điều khiển, lẳng lặng đứng sừng sững giữa vùng đất chết. Dưới ánh trắng, có thể thấy rõ lồng ngực của họ vẫn phập phồng, rõ ràng vẫn chưa chết.

Diệp Diễm ‘lách cách’ lên đạn, ánh mắt sắc bén liếc nhìn xung quanh rồi bỗng nhiên sững lại, gương mặt vốn kề sát nòng súng ngước lên.

“Trần Giai Tân! Chu Tấn!” Anh thấy bóng dáng quen thuộc cũng đứng sững sờ cứng ngắc ở phía sau như những kẻ khác.

Trình Thanh Lam cũng nhận thấy, nghển cổ nhìn ra xa. Chuyện xảy ra sau đó lại càng khó tin!

Tiếng bước chân đồng loạt vang lên, vẻ mặt của Trần Giai Tân và Chu Tấn vẫn không hề thay đổi, đi đều bước tới trước mặt Diệp Diễm rồi đứng nghiêm. Bàn tay đồng loạt giơ lên đuôi mày, chào Diệp Diễm theo nghi thức quân đội.

Sau đó, hai người cúi gằm mặt xuống, đứng sừng sững bất động như người đã chết. Mặc dù hai người vốn là cấp dưới của Diệp Diễm, nhưng dáng vẻ hệt tượng gỗ của hai người vô cùng quái dị.

Diệp Diễm gằn giọng nói: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Hai người vẫn không nhúc nhích, trầm lặng như đã chết.

“Nói!” Diệp Diễm tóm lấy cổ áo Trần Giai Tân…..Giọng nói hơi gấp rút. “Tại sao Zombie lại xuất hiện ở đây?”

Trần Giai Tân lắc đầu vô cùng cứng ngắc.

Diệp Diễm và Trình Thanh Lam đang ngồi trong xe liếc mắt nhìn nhau. Trình Thanh Lam gõ cửa sổ xe, Diệp Diễm mở cửa ra.

Trong bóng đêm mờ tối, khuôn mặt của binh lính trầm tĩnh khác thường. Bởi vì trầm tĩnh mà hình như khóe miệng mỗi người đều mang nụ cười thản nhiên. Nhìn kỹ lại, cũng chỉ là vẻ mặt nghiêm túc nhất của họ.

Trái tim Trình Thanh Lam đập thình thịch. À, không đúng, là chip ở vị trí trái tim đang đập thình thịch, cung cấp máu cho động mạch.

“Hồng Huân!” Trình Thanh Lam thấy thân hình béo mập đứng trong góc.

Hồng Huân cũng đứng sững sờ, không hề có phản ứng.

Tại sao Chu Tấn và Trần Giai Tân có phản ứng mà Hồng Huân thì không? Diệp Diễm lạnh lùng quát lên: “Hồng Huân!”

Tiếng bước chân nặng nề vang lên, Hồng Huân tiến lên theo cách y hệt như Trần Giai Tân và Chu Tấn, cứng ngắc bước đến trước mặc Diệp Diễm rồi đứng im, chào và lại im lặng.

Đây không phải là Hồng Huân! Hồng Huân chưa bao giờ đối đãi với cấp trên theo cách cứng nhắc như vậy. Cô sẽ cười ha ha, vô lại xông tới huých cho Trình Thanh Lam một phát, sau đó cười he he trêu ghẹo: “Diệp lão đại, cuối cùng cũng cứu được người phụ nữ của anh rồi!”

Mặt Diệp Diễm trầm như nước, hầu kết chuyển động. Trình Thanh Lam khẽ nói: “Anh ra lệnh thêm lần nữa đi, hình như họ chỉ nghe lời anh.”

“Tất cả đứng nghiêm!” Tiếng hô lành lạnh của Diệp Diễm vang đội khắp nơi đóng quân.

“Xoạt!”

“Xoạt”

“Xoạt”

Tiếng gót giầy vang lên đồng loạt. Lấy hai người làm trung tâm, từng đợt từng đợt lan dần ra ngoài, tiếng động vang dội như dòng thác lũ.

Trình Thanh Lam không thể tin nổi mà liếc nhìn Diệp Diễm. Diệp Diễm lạnh mặt, không nói một lời.

Đây không phải là một trung đội hoặc một đại đội hưởng ứng mệnh lệnh của Diệp Diễm.

Đây cũng không phải hai nghìn năm trăm quân lính hưởng ứng cấp trên của họ.

Đó là tiếng động đứng nghiêm đồng loạt của mấy vạn người, mặc dù đằng sau đội quân loài người, tiếng dậm châm đứng nghiêm của đám Zombie vô cùng hỗn loạn, nhưng vẫn đủ để vang trời thấu đất! Cả vùng đất đều chấn động, vùng núi phía bắc ở vùng đất Zombie xa xôi truyền tới tiếng động vang đội, còn mãnh liệt hơn sóng biển, còn khủng hoảng hơn tiếng pháo nổ.

Trình Thanh Lam càng không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Tại sao tất cả Zombie lại nghe lệnh Diệp Diễm. Tại sao tất cả Zombie lại nghe lệnh Diệp Diễm? Cô lập tức quát lên: “Tất cả! Nghỉ!”

Giọng nói trong trẻo vang dội khắp trời đêm, nhưng đáp lại cô chỉ có sự yên tĩnh.

“Tất cả nghỉ!” Diệp Diễm lại cất giọng vang dội.

“Xoạt!”

“Xoạt”

“Xoạt”

Tiếng bước chân lại vang lên đồng loạt, từ loài người đến Zombie, từ chỉnh tề đến nhộn nhạo, từ nhịp chân trong trẻo của hai nghìn năm trăm người lính cho đến tiếng động vang trời của bảy vạn Zombie!

Đám Zombie….. lại có thể….. hiểu mệnh lệnh của loài người! Hơn nữa, chỉ nghe mỗi hiệu lệnh của Diệp Diễm!

Trình Thanh Lam hít sâu một hơi trước cục diện không thể tưởng tượng này. Ngay cả người có thể bình tĩnh tung hoành giữa thiên quân vạn mã như Diệp Diễm, lúc này bàn tay cầm súng cũng khẽ run lên. Anh trầm lặng hẳn, bỗng cất tiếng: “Binh lính cấp thấp, mỗi người kiểm kê ba mươi Zombie, thành lập tiểu đội, phụ trách chỉ huy. Mười tiểu đội hợp thành một trung đội, do trung đội trưởng cũ chỉ huy; mười trung đội hợp thành một đại đội, do đội trưởng đội cảnh vệ chỉ huy. Trần Giai Tân, Chu Tấn, Hồng Huân kiểm kê tất cả vũ khí, lương thực, phân phối cho tất cả đại đội, trung đội, tiểu đội.”

“Vâng!” Hơn hai ngàn binh lính cùng lên tiếng, âm thanh cũng đủ làm con người đau màng nhĩ.

Diệp Diễm ngắm nhìn hàng Zombie xa tắp không nhìn thấy điểm tận cùng, lập tức lớn tiếng nói: “Binh sĩ của vùng đất chết, xin hãy lặp lại lời tôi!”

“Vâng!” Tiếng hô chỉnh tề rõ ràng.

“Những chiến sĩ đến từ vùng đất Zombie…… Tôi, Diệp Diễm, ra lệnh cho các người, mệnh lệnh của binh lính vùng đất chết cũng là mệnh lệnh của tôi, các người phải tuân theo!” Diệp Diễm lạnh lùng nói.

“Những chiến sĩ đến từ vùng đất Zombie…… Tôi, Diệp Diễm, ra lệnh cho các người, mệnh lệnh của binh lính vùng đất chết cũng là mệnh lệnh của tôi, các người phải tuân theo!” Âm thanh vang đội của binh lính nhưng thanh kiếm sắc xé rách bầu trời đêm.

“Vâng!” Tiếng hô vang lên như thủy triều liên miên không dứt, như sấm rền rung động bình nguyên.

Loài người và Zombie lặng lẽ đứng bên hai người, bắt đầu chậm rãi tản đi, từ Trần Giai Tân tới binh lính cấp thấp, tập trung đâu ra đấy, thi hành mệnh lệnh vừa rồi của Diệp Diễm. Mà đám Zombie đông nghịt ở đằng xa không hề nhúc nhích, cho đến khi có binh lính hạ lệnh dẫn chúng đi.

Một lát sau có một trung đội trưởng tới xin chỉ thị: “Thưa sếp, có cần sắp xếp Zombie còn nhỏ vào quân đội không?”

Diệp Diễm lắc đầu: “Đưa toàn bộ Zombie dưới mười bốn tuổi vào một đại đội, phái tới nông trường làm việc.”

Còn có đại đội trưởng tới xin chỉ thị: “Thưa sếp, có mười Zombie mắc bệnh sắp chết.”

Diệp Diễm gật đầu: “Không cần phải để ý.” Thuốc men thiếu hụt, không thể nào chữa trị cho Zombie được.

Đêm nay, mọi người trong Nam Thành đều ngủ say. Nhưng họ không biết, vùng đất chết và vùng đất Zombie ở phía Bắc hàng rào điện phòng hộ đã không còn tách biệt nữa.

Mặt trời từ từ nhô ra từ phía chân trời. Đội quân gồm bảy vạn hai ngàn năm trăm người cùng Zombie bước đầu đã chỉnh đốn xong. Đón ánh nắng sớm ấm áp, bản vạn quân đứng sừng sững từ phía bắc vùng đất chết đến trung tâm vùng đất Zombie.

Hai mắt Diệp Diễm đỏ ngầu, ra lệnh cho bộ đội nghỉ ngơi tám giờ, giải tán tại chỗ.

Bận rộn cả đêm, cuối cùng Diệp Diễm cũng có cơ hội nắm tay Trình Thanh Lam. Hai người trở lại phòng ngủ trong bộ chỉ huy.

“Diệp Diễm, anh biết thần chú à?” Trình Thanh Lam mở lời đùa giỡn hiếm hoi.

Diệp Diễm cười khổ: “Không biết mấy ngày qua đã xảy ra chuyện gì. Tất cả như bị cải tạo.”

Trình Thanh Lam ngẫm nghĩ: “Nhưng em thấy tất cả quân khuyển vẫn bình thường. Hình như chỉ cải tạo loài người và Zombie.”

Ai có năng lực như vậy? Chỉ có hai người mà thôi.

Trình Thanh Lam và Diệp Diễm liếc mắt nhìn nhau.

Diệp Diễm nói: “Anh đã ra lệnh rồi. Nếu thấy Đinh Nhất hoặc ngươi xưng là Gebhuza thì bắt sống ngay lập tức.”

Trình Thanh Lam hơi chấn động. Gebhuza có thể bị cải tạo luôn không? Hay anh là người đứng sau vụ cải tạo hàng loạt này? Dù sao anh cũng là chuyên gia về kỹ thuật khống chế sóng điện não sinh vật, hơn nữa chắc rằng anh đã lấy trộm vật chất tinh nguyên. Nhưng anh không thể tự dưng cải tạo Zombie và loài người để tất cả nghe lệnh Diệp Diễm như vậy được! Nếu như là anh, anh sẽ bắt sống bọn họ từ khoảnh khắc đầu tiên hai người đặt chân tới vùng đất chết rồi!

Ngoài Gebhuza, thì chỉ có một khả năng.

Trình Thanh Lam nói: “Mặc dù họ nghe lời giống hệt tượng gỗ, nhưng em phát hiện họ vẫn còn trí lực. Ngay cả Zombie dường như cũng khôi phục trí lực căn bản, có thể hiểu mệnh lệnh của loài người.”

“Họ vốn là con người.” Diệp Diễm nói. Anh lại trầm lặng, cuối cùng nói, “Có lẽ bởi vì, trong anh có dòng máu của người họ Cố?” Cho nên, mới có thể khống chế Zombie?

Thật không thể tin nổi! Nhưng còn có lời giải thích nào khác sao? Tại sao lại người và Zombie bỗng bị thuần phục cải tạo, tại sao chỉ nghe lệnh của mỗi mình Diệp Diễm? Rốt cuộc mệnh lệnh và chương trình nào đã được đưa vào đầu hơn bảy vạn hai ngàn sinh vật? Nếu như đây là cạm bẫy thì cũng thật sự không cần thiết!

“A Đồng muốn làm gì?” Diệp Diễm cau mày. Zombie phục tùng là chuyện tốt, nhưng nếu ngay cả những binh sẽ trung thành với Đế Quốc cũng trở thành quái vật không có cảm xúc, vậy thì có khác gì Zombie chứ?

“Thật ra như vậy cũng tốt.” Trình Thanh Lam cân nhắc rồi nói. “Dù là âm mưu của ai, bây giờ trên tay anh đã có thêm bảy vạn binh lực. Toàn bộ binh lực mà loài người đại lục có cũng chưa tới hai mươi vạn phải không?”

Diệp Diễm gần đầu.

“Để chắc ăn, anh nên đưa ra một mệnh lệnh nữa. Ngoài mệnh lệnh của anh, họ không được nghe theo mệnh lệnh của bất kỳ ai.” Trình Thanh Lam nói.

Diệp Diễm bật cười, nhưng vẫn lập tức đưa ra mệnh lệnh này.

Họ không hề biết lúc này Cố Đồng – thống soái tối cao của Nam Thành đang gặp gỡ những chuyên gia ưu tú nhất về kỹ thuật điều khiển tự động, sinh học và người máy y tế của loài người. Thầm khen ngợi họ đã nghiên cứu phát triển kỹ thuật khống chế lỗi lạc. Cũng tuyên bố năm ngày sau, khi đã chuẩn bị các biện pháp phòng hộ khử độc xong xuôi thì sẽ đưa những chuyên gia này tới vùng đất Zombie, kiểm nghiệm thành quả thí nghiệm của họ.

Dạ tiệc tuyên dương, ca múa mừng cảnh thái bình, pháo hoa lộng lẫy phát sáng trên bầu trời dinh thự tướng quân. Tiếng động ồn ào náo nhiệt át mất tiếng Zombie ở vùng đất xa xôi. Cũng có cảnh vệ đưa tới tình báo của biên phòng, nói quan sát được động tĩnh ở Bắc Bộ. Cố Đồng và Thư Bình Nam nhìn nhau, khẽ mỉm cười nhưng không nói gì. Có lẽ thuốc đã có tác dụng?

Không tuyên bố với các nhà khoa học bí mật của quân đội rằng vật chất tinh nguyên phát năng lượng trong vùng đất chết. Thăm dò tới vị trí chính xác, ắt phải đoạt lại, đây là trách nhiệm cao cả của quân đội.

Giờ đây, tất cả mọi người ở khắp đại lục đầu không biết, đội quân hùng mạnh nhất, bao gồm loài người và Zombie, đã ra đời.  Về sau đội quân này đã thể hiện sự dũng mãnh của mình trong nhiều trận chiến, không ai có thể địch nổi. Hơn nữa trong trận quyết chiến giữa loài người và người máy, sức chống cự lại càng mãnh liệt, giành được chiến thắng mấu chốt thay đổi toàn bộ cục diện. Vô số Zombie đã bỏ mạng trong trận chiến, những cái tên đã từng mất đi của họ có thể ghi lên bia tưởng niệm liệt sĩ của loài người một lần nữa.

Lịch sử tràn đầy những điều tình cờ bất ngờ. Trong đêm đó, thành quả Cố Đồng đã dốc lòng nghiên cứu mấy năm, thuốc cải tạo dùng DNA của anh để truyền bá mật mã và tần số khống chế, vô cùng xui xẻo đã bị người anh song sinh có cùng DNA với anh trở lại vùng đất chết sớm hơn anh nửa bước cướp mất. (Chic: Chậc chậc ~~~~ Tội nghiệp anh~~~~ )

Nhưng bây giờ, Diệp Diễm và Trình Thanh Lam vẫn sống những ngày lo sợ. Họ cũng đoán được đại khái nguyên nhân biến đổi của quân đội Zombie và loài người, nhưng không thể khẳng định hoàn toàn. Diệp Diễm chỉ có thể gia tăng phòng ngự của khu vực, tăng cường huấn luyện bộ đội, đề phòng mối nguy hiểm ập tới, đề phòng sự phản kích của hoàng tộc Hackley đã đoạt được vật chất tinh nguyên không biết ẩn nấp ở nơi nào.

Đêm đó, bộ đội sau khi nghỉ ngơi dưỡng sức bắt đầu tập luyện; nông trường và mỏ quặng cũng bắt đầu khôi phục sản xuất. Trận chiến dai dẳng mấy tháng giữa vùng đất chết và vùng đất Zombie cuối cùng cũng bình lặng tiêu tan.

Sau mấy ngày sóng gió, cuối cùng Trình Thanh Lam và Diệp Diễm có thể yên bình ôm nhau.

“Mấy ngày nay cứ như nằm mơ vậy.” Trình Thanh Lam nói. Mà cô còn muốn nói với anh rằng, nếu không có anh, bây giờ cô biết phải làm sao?

Không, cô sẽ không tự sát. Mạng sống đáng giá hơn hết thảy. Đành phải sống những ngày hoang mang, làm một người máy chiến đấu không rõ lai lịch, cứ sống trong hoang mang như vậy.

“Là lỗi của anh.” Diệp Diễm vươn bàn tay thon dài của anh ra vuốt ve mặt cô.

Lần nào anh cũng tự trách. Nhưng sao có thể trách anh đây?

Trình Thanh Lam lắc đầu: “Có một số việc không thể tránh khỏi.” Như việc cô đột nhiên đi tới niên đại xa lạ này, cũng như Đinh Nhất là người đầu tiên cứu cô, nhưng cũng gần như phá hủy cô.

“Ngày mai sẽ gọi quân y tới đây.” Diệp Diễm bình tĩnh nói.

Trình Thanh Lam không trả lời ngay, cô nhìn đội quân đông nghịt không thấy điểm tận cùng được ánh mặt trời óng ánh bao phủ. Đúng là đội quân hùng hậu, cô nghĩ. Trong đầu bỗng nhiên xẹt qua dáng vẻ của những Zombie nhỏ tuổi.

Nhỏ có bảy tám tuổi, lớn có mười ba mười bốn tuổi. Mái đầu rối bù cáu bẩn, vô cùng hôi thối; quần áo trên người cũng không thể gọi là quần áo nữa, thậm chí chỉ còn lại một miếng vải rách, những chỗ xấu hổ cũng không thể che kín.

Gương mặt của chúng cũng bẩn thỉu, chi chít vết máu đen đã khô lại. Đôi môi tái nhợt, hai chiếc răng nanh vươn ra. Đôi mắt không còn vẻ khát máu cuồng bạo của Zombie trước kia nữa, mà chỉ còn vẻ mơ hồ trong suốt.

Những người bất hạnh nhất có lẽ là những đứa bé này? Dù không chết nhưng lại trầm luân thành Zombie. Cuộc sống trong quân đội của Diệp Diễm có lẽ là những ngày tươi đẹp nhất của chúng. Mặc dù không được cung ứng lương thực đầy đủ đúng hạn, nhưng đêm nay binh lính sẽ cho chúng tắm, mấy ngày nữa sẽ gấp rút may quần áo ưu tiên những đứa trẻ này…….

Tay Trình Thanh Lam chậm rãi xoa bụng, khẽ khàng nói: “Vâng, em nghe lời anh.”

Advertisements

9 thoughts on “Anh Hùng Thời Loạn 51

  1. Oi troi.vay ttl se sjh con cho dn thjet ha chj.chu ko phaj khj a dd chet dj chj ttl moj den vs dn roi co con hak chj.hjxhjx

  2. A.e ns that e ko thjx dn cho lam chj ak.ns ju ttl nhug laj cuong doat chj ay.e ko co thjen cam cho lam ak.xjn ba kon dug nem da e nha.hjhj

    1. Ừa ~~~~ Nói chung việc Đinh Nhất làm rất nhẫn tâm >”< Nhưng chắc hẳn anh cảm thấy bất công khi chị Lam bị cướp đi thôi :)))))) Thật ra mình cũng thích Diệp Diễm hơn :))))

  3. tất cả mọi người ở khắp đại lục đầu không biết,–> đều
    Diệp Diễm bỗng dưng trở thành kẻ hớt tay trên của Cố Đồng rùi. Người có “số đỏ” nó cứ thế đấy!

  4. Truyện càng ngày càng hay. ĐM đúng là bà mẹ chồng quái chiêu mà hành con dâu khiếp quá, nhưng cũng khiến hai giai của mẹ ĐM khổ không kém ạ

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s