Này! Mau Buông Cô Ấy Ra 12


Chương 12

Editor: Trangsjk

Beta: Kentu

Diệp Sơ nói quả không sai.

Vệ Đông Hải biết được con trai lại đánh nhau, ông tức điên lên. Nhưng lần này ông không dùng đến chổi lông gà nữa mà đưa ra một quyết định khiến người khác phải kinh ngạc: Ông muốn cho thằng con trai đi học ở trường thiếu sinh quân.

Thực ra để đưa ra quyết định này ông cũng đã cân nhắc rất kĩ càng. Nhìn vào thành tích hiện tại của cậu con, muốn nó thi đỗ trường phổ thông thực đúng là nằm mơ giữa ban ngày! Cũng may dây thần kinh vận động của nó phát triển tốt, đã giành được không ít cúp vô địch của các đại hội thể dục thể theo. Hơn nữa mẹ thằng nhóc cũng đang dạy tại một trường phổ thông trọng điểm nên việc cho nó đi học chắc cũng không có vấn đề gì.

Nếu đã có thể học lên cấp ba, vậy sao một năm này không để cho thằng nhóc đi rèn luyện trong môi trường quân đội. Ở đó nó sẽ được rèn giũa nghiêm khắc, sau này khi lên phổ thông sẽ không còn vô tổ chức, vô kỉ luật như ở trung học nữa.

Ý kiến này của Vệ Đông Hải được bà xã Tần Dao hết sức ủng hộ. Con trai suốt ngày đánh nhau cũng không phải chuyện tốt, dù sao cũng chỉ đi rèn luyện có một năm. Lúc đó chắc tính cách của cậu con trai cũng sẽ thay đổi một chút, ít nhất thì khi trở về thằng nhóc có đánh nhau tiếp thì nó cũng không bị đánh đến sưng hết cả mặt mũi nữa!

Nói tóm lại, hai vợ chồng quyết định sẽ đưa con trai đi học ở trường thiếu sinh quân.

Chờ đến khi Vệ Bắc biết được kế hoạch kia thì lúc đó vừa kết thúc kì nghỉ hè năm thứ hai được mấy ngày. Cậu nhóc ở nhà được ăn sung mặc sướng lại còn làm “đại ca” trường học, sao cậu có để dễ dàng chịu nghe theo? Nhưng mà Vệ Đông Hải đã quyết tâm, không chịu thì đánh cho đến khi nào cậu con chịu đi thì thôi. Không còn cách nào khác, Vệ Bắc đành phải đầu hàng.

Nhưng còn có một người cậu không nỡ rời xa.

Trước hôm đi lên trường một ngày, tối hôm đó nhà Diệp Sơ đúng lúc không có ai, bỗng nhiên cô nghe thấy tiếng hòn đá đập vào cửa sổ nhà mình “cốp” một cái.

Lúc đó Diệp Sơ ở phòng ngoài, cô thò đầu ra xem có chuyện gì thì nhìn thấy Vệ Bắc đang đứng ở dưới, nhìn cô ngoắc ngoắc cái tay.

“Sao thế?” Diệp Sơ hỏi.

“ Xuống đây.” Vệ Bắc đáp.

“Xuống làm gì vậy?”

“Tôi bảo cậu xuống đây thì cứ xuống đi, cậu cứ hỏi nhiều như vậy làm gì hả? Không xuống thì tôi lên đấy!”

Diệp Sơ nhớ có lần mẹ cô nói bà không thích Vệ Bắc… Giờ cậu ta mà lên nhà cô, lúc quay về cha mẹ mà biết thể nào cũng sẽ không vui. Cho nên cô nhìn xuống rồi nói “đợi mình xuống”. Cô mặc bộ đồ ngủ mùa đông, rồi chạy bình bịch xuống dưới nhà.

Lúc xuống dưới, A Bảo còn đứng chắn ở cửa sủa “gâu gâu” với cô.

Diệp Sơ quát: “A Bảo, mau tránh ra đi.”

Con chó nhỏ kia lúc này mới cúi đầu xuống, hậm hực tránh sang một bên, nằm trong một góc rên rỉ.

Vệ Bắc đang đứng ở bên dưới, nhàm chán đá mấy viên sỏi. Bỗng nghe thấy tiếng bước chân, cậu ngẩng đầu lên thì nhìn thấy một cô bé mặc đồ ngủ đang chạy tới. Trên quần áo của cô có in hình con gấu to đùng, dưới chân là một đôi dép bông có đính hai con thỏ ở trên, cậu hừ một tiếng: “Đồ trẻ con.”

Diệp Sơ không nghe thấy lời cậu ta vừa nói, cô đến gần hỏi: “Có chuyện gì sao?”

“Không có gì.” Vệ Bắc đút tay vào túi quần, thân người giống như cây sào trúc rung rung, cậu lại tiếp tục đá mấy viên sỏi dưới chân. Chỉ một lúc sau, dưới tán cây đã xuất hiện một cái hố nhỏ

“Không có chuyện gì thì mình lên nhà đây.” Diệp Sơ nói luôn

“Này! Cậu đừng về!” Trước tình hình cấp bách, Vệ Bắc liền kéo cô lại.

“Rốt cuộc là cậu có chuyện gì hả?” Diệp Sơ nhìn cậu một cách kì quái.

“Chuyện đó….” Tay của cậu đang lôi kéo cánh tay của cô, làn da vô cùng mịn màng, mỗi khi gió thổi qua, trên người cô còn toả ra mùi hương sữa tắm thơm mát. Vệ Bắc đỏ mặt, thế là lại không nói được nữa rồi!

Trên cây ve kêu râm ran, hai người đứng dưới cứ yên lặng nhìn nhau. Không biết đã trải qua bao lâu, Vệ Bắc rốt cuộc cũng phá vỡ sự im lặng: “Thật ra thì ngày mai tôi phải đi lên trường học….”

Diệp Sơ gật đầu một cái: “Tớ biết rồi, mai là khai giảng.”

“Không phải là trường học kia đâu.” Vệ Bắc giải thích: “Cha đưa tôi đi học ở trường thiếu sinh quân.”

Trường thiếu sinh quân sao? Diệp Sơ không biết đến cái trường này, nên cô gật đầu rồi nói: “Ừ.”

Thấy cô phản ứng như thế, Vệ Bắc vô cùng buồn bực: “Ừ cái gì mà ừ, tôi phải đi rồi, học kì sau sẽ không được học cùng lớp với cậu nữa.”

Diệp Sơ lại “Ừ” một tiếng.

Cái gì thế này, Vệ Bắc hoàn toàn nổi giận: “Diệp Siêu Nặng, cậu không có gì nói với tôi sao?”

“Mình…..” Diệp Sơ nghiêng đầu, cô suy nghĩ thật lâu, cuối cùng dưới ánh mắt chờ mong của Vệ Bắc, cô nói một câu khiến cậu hộc máu: “Đi học ở trường mới cậu nhớ phải nộp đầy đủ bài tập đấy.”

“Diệp Siêu Nặng, cậu đi giảm cân đi!” Vệ Bắc lại vò rối đầu tóc của cô, cậu ta còn bẹo má cô thật mạnh, rồi hằm hằm bỏ đi.

Để lại Diệp Sơ ở đó, chỗ má bị bẹo đỏ hồng lên, trong lòng cảm thấy vô cùng tủi thân, cô nói sai gì nhỉ, thật sự là phải nộp bài tập đầy đủ còn gì, nếu không sẽ bị thầy giáo phê bình đó….

Ngày hôm sau Vệ Bắc đã đi rồi.

Diệp Sơ đi học, quả nhiên không hề thấy Vệ Bắc. Chẳng còn cái người không chịu nộp bài tập để làm khó cô, không còn ai đuổi theo léo nhéo gọi cô là “Diệp Siêu Nặng”, cũng không còn cậu nhóc cùng cô đi về nhà, vò rối tóc của cô, rồi bắt cô giảm cân nữa rồi.

Diệp Sơ khi mười lăm tuổi, bỗng nhiên cô đã cảm nhận được nỗi cô đơn.

Nhưng cô đơn là cô đơn, còn học thì vẫn phải học. Kì thi trung học cũng sắp đến gần. Dù thành tích học tập của Diệp Sơ rất tốt nhưng mẹ của cô vẫn lo cô thi không đỗ. Vì thế, để con gái có thể tập trung tinh thần chuẩn bị cho kì thi lên trung học phổ thông, thậm chí Lưu Mỹ Lệ còn bớt chút thời gian làm việc ở cửa hiệu “thợ may Mỹ Lệ” để về nhà làm đủ các món ăn dinh dưỡng cho con gái.

Vì hành động sai lầm này mà trong khi các bạn học vì kì thi mà gầy gò xanh xao, Diệp Sơ thì lại vẫn giữ vững danh hiệu “Siêu Nặng” cho đến khi kì thi kết thúc.

Vài tuần sau đã có kết quả thi, không nằm ngoài dự đoán, thành tích của Diệp Sơ vô cùng xuất sắc.

Sau vài ngày, giấy báo trúng tuyển cũng đã gửi về nhà. Dù môn thể dục Diệp Sơ không được tốt cho lắm, nhưng số điểm các môn khác lại rất cao. Cô đã đỗ vào trường trung học phổ thông trọng điểm duy nhất trong trấn.

Nhận được giấy báo kia, Lưu Mỹ Lệ xúc động rơi nước mắt. Cho con gái đi học thật là đúng đắn, thật may mà năm đó bà nghe lời cha nó… dẹp cái chảo kia sang một bên.

Lưu Mỹ Lệ rất phấn khích, còn Diệp Sơ lại vô cùng bình tĩnh. Suốt thời gian nghỉ hè, cô chỉ ở trong nhà chơi với A Bảo.

Nói đến A Bảo thì cũng nên nhắc đến cha nó một chút. Lần đầu tiên “đại ca” Thẩm Nam Thành gặp Diệp Sơ, cậu nhóc liền đỏ mặt xẩu hổ. Năm đó vì cả nhà vội vã ra nước ngoài, cậu buộc nơ bướm lên cổ A Bảo rồi đưa sang nhà Diệp Sơ. Tính đến hôm nay cũng đã gần 10 năm rồi.

Mười năm qua, Diệp Sơ từ một cô bé mập trở thành một cô gái học giỏi ngoan ngoãn, nhưng A Bảo lại mất đi vẻ hào hoa phong nhã. Cho đến hôm nay thì nó chỉ còn biết quanh quẩn trong nhà, không có việc gì thì rên rỉ vài tiếng.

Cứ nghĩ nó cứ mãi như thế theo thời gian, cũng không cần phải đẹp mắt làm gì, nhưng đến khi Diệp Sơ nhận được giấy báo điểm thì A Bảo liền bị bệnh, nó nằm run rẩy trên mặt đất.

Tính tình Diệp Sơ vốn luôn thờ ơ, nhưng đối với chú chó này thì lại rất tình cảm. A Bảo vừa mới bị bệnh, cô là người lo lắng nhất. Cô ôm A Bảo đi đến bác sĩ thú y, còn tìm hiểu thêm rất nhiều thứ về động vật qua sách báo, rồi từ đó cô học làm mấy món ăn dinh dưỡng cho A Bảo. Nếu cậu nhóc hư hỏng nhà họ Vệ đang chịu khổ ở trường thiếu sinh quân biết được, Diệp Sơ đối với con chó này còn tốt hơn cả đối với cậu chắc sẽ đập đầu vào đậu hũ mà tự tử mất.

Được Diệp Sơ chăm sóc cẩn thận, bệnh tình của A Bảo cuối cùng cũng đỡ hơn, không những thế mà tinh thần cũng phấn chấn hơn nhiều. Trong nhà lại nghe thấy tiếng chó sủa rồi. Cả nhà ai cũng rất vui mừng.

Hai tháng nghỉ hè ngắn ngủi cứ thế trôi qua. Đã đến lúc phải đi học rồi.

Trường cấp ba A của Diệp Sơ chính là một trong những trường phổ thông tốt nhất của thị trấn, nhà trường vì muốn  duy trì con số này nên đã đặc biệt chọn ra một số học sinh mới vào trường có kết quả thi cao, xếp bọn họ vào chung một lớp.

Ở trung học Diệp Sơ đạt thành tích xuất sắc như thế, được phân vào lớp này là chuyện đương nhiên. Không chỉ thế, từ trong bốn mươi học sinh ưu tú, cô giáo lại chọn cô làm lớp trưởng. Có thể nói, cô vừa vào học đã trở thành đối tượng được ưu ái quan tâm trong mắt các thầy cô giáo rồi.

Nhưng đối với việc này Diệp Sơ không sao vui nổi.

Phải biết rằng cô ngại nhất là làm lớp trưởng, không phải vì thầy cô giáo giao cho cô những công việc khó khăn mà là cô không thể nhớ hết tên của bốn mươi bạn học trong lớp, việc này cũng đủ khiến cho cô hao tổn biết bao nhiêu sức lực rồi.

Vậy mà, vừa mới khai giảng, giáo viên lại nhờ cô điểm danh bạn học.

Diệp Sơ nhìn vào hai tờ danh sách kia khiến đầu cô căng ra, đúng lúc này bỗng nhiên có người ở sau vỗ vai cô, nói: “Lớp trưởng, để tớ giúp cậu nhé.”

Diệp Sơ ngẩng đầu lên thì nhìn thấy một bạn nam cao gầy, mặc áo sơ mi trắng tinh, đeo kính màu đen. Bộ dáng cậu ta nhìn không quen.

Thế nên cô gật đầu: “Cám ơn cậu nhé.”

Đối phương ngại ngùng cười một tiếng, cậu ta ngồi xuống bên cạnh cô, cúi đầu ghi tên. Vừa ghi tên, cậu ta vừa ngẩng đầu lên nhìn Diệp Sơ, hình như muốn nói cái gì đó rồi lại thôi.

Cúi xuống ngẩng lên không biết bao nhiêu lần, cuối cùng bạn nam kia cũng không nhịn được hỏi: “Lớp trưởng, cậu…. còn nhớ mình không?”

Diệp Sơ đang nghiên cứu nội quy học sinh, cô ngẩng lên nhìn cậu ta một lúc rồi nghiêm túc lắc đầu.

Bạn nam kia hơi lúng túng, khuôn mặt đỏ hồng, khẽ nói: “Cậu quên rồi sao? Trước kia chúng ta cùng học tiểu học đó….”

Diệp Sơ tiếp tục lắc đầu: “Mình quên mất rồi.”

Bạn nam đáng thương kia vừa xấu hổ vừa nói: “Lớp trưởng, mình là Triệu Anh Tuấn!”

“À!” Diệp Sơ giả bộ hiểu ra vấn đề, chớp mắt hai cái.

Lúc này chân mày của Triệu Anh Tuấn mới giãn ra, cậu hé môi cười thẹn thùng. Trên khuôn mặt hiện hai má lúm đồng tiền mờ mờ.

“Nhưng, sao cậu lại đeo kính rồi?” Diệp Sơ đột nhiên hỏi.

Hai má lúm đồng tiền liền cứng đờ trên mặt, một lúc lâu sau Triệu Anh Tuấn mới khổ sở trả lời: “Lớp trưởng, trước kia mình đã đeo kính rồi mà…”

“Vậy, cậu ngồi phía trước mình đúng không?”

“Không, mình ngồi phía sau cơ……”

Diệp Sơ yên lặng, cô nghiêm túc suy nghĩ xem mình có nên tiếp tục đoán nữa không. Nhìn dáng vẻ cậu bạn kia thật giống như sắp khóc đến nơi rồi ấy. Đang lúc cô cảm thấy khó xử, ở phòng học bên cạnh bỗng nhiên trở nên ồn ào.

Có người kêu to: “Mau mau mau, đánh nhau kìa!” Sau đó một nhóm người chạy vội ra ngoài.

Diệp Sơ nghĩ, nếu cứ ngồi ở đây, cô cũng đoán không ra. Cho nên cô đứng dậy, nói: “Mình đi xem một chút” Sau đó cô bỏ lại Triệu Anh Tuấn đang đau lòng, thành công chạy ra ngoài.

3 thoughts on “Này! Mau Buông Cô Ấy Ra 12

  1. Tks ss, mí bạn nhỏ trog này đáng yêu khiếp, lm nhớ lạj một thời oanh oanh liệt liệt của mình hí hí

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s