Anh Hùng Thời Loạn 16


Chương 16: Tình yêu của chiến sĩ

Màn sương đêm giăng kín, ánh trăng soi ảm đạm, căn nhà lớn tĩnh lặng, Diệp Diễm bước vào phòng của Trình Thanh Lam. Phát hiện cô đang chống cằm thơ thẩn nhìn ra ngoài cửa sổ. Nghe được tiếng Diệp Diễm bước vào, cô quay đầu, gương mặt thoáng vẻ mơ màng, sau đó lại được nụ cười thay thế.

Diệp Diễm đứng cách cô không đến hai mươi centimet, quen thuộc tìm lấy tay trái của cô, nắm trong tay.

“Ôi, không được nắm tay nha!” Trình Thanh Lam đùa: “Nam nữ thụ thụ bất thân!”

“Nam nữ… thụ thụ bất thân?” Diệp Diễm lặp lại câu ngạn ngữ xa lạ này, cũng từ chối cho ý kiến chỉ cúi đầu nhìn cô: “Chúng ta ra ngoài xem thử trang bị của em.”

Diệp Diễm dắt tay cô, một lần nữa đi đến gara ở quảng trường, nơi mà họ đã gặp nhau lần đầu tiên. Buổi tối ở nơi đây không một bóng người, chỉ có làn gió lành lạnh từ từ thổi qua, trên đất phản chiếu hai chiếc bóng một lớn một nhỏ.

Trình Thanh Lam nghe lời mở trang bị ra. Diệp Diễm bắt đầu xem xét từ đầu cô.

“Mũ hồng ngoại thông minh chống đầu đạn hạt nhân…” Tay anh mơn trớn thứ trong suốt đang bao bọc trước trán cô: “Quả thật là đồ tốt. Dùng thế nào?”

Trình Thanh Lam ngẫm nghĩ: “Ừm, nó có thể dùng để xác định mục tiêu.” Thấy anh vẫn chưa rõ lắm, cô nói tiếp: “Nó có thể tự động xác định mục tiêu, sau đó báo thông số căn bản của mục tiêu đó. Nếu lúc đó tôi nổ súng không chính xác, viên đạn vẫn có thể tự đuổi tới mục tiêu.”

Diệp Diễm gật đầu: “Sao nữa?”

“Sao nữa hả?” Trình Thanh Lam không rõ lắm.

“….Thảo nào Trần Giai Tân có thể dễ dàng khống chế em. Em có trang bị tốt và điều kiện thân thể cũng hơn người. Vậy mà sức chiến đấu lại không được khai phá.” Diệp Diễm cau mày nói.

“Cũng không phải!” Trình Thanh Lam phản bác: “Đinh Nhất đã dạy tôi nhắm bắn mục tiêu, tôi cũng bắn rất chuẩn. Hơn nữa bản thân tôi cũng không ngừng luyện tập và sử dụng bộ trang bị này!”

Diệp Diễm từ chối cho ý kiến, ngón tay lướt qua mũ bảo hiểm trên trán cô: “Mũ bảo hiểm có hệ thống truy đuổi độc lập. Em nhìn đi, dưới tay phải của em có một cái nút. Nếu em xác định mục tiêu xong, ấn xuống cái nút thứ nhất, như vậy mục tiêu sẽ bị em truy đuổi, dù cách em rất xa, em vẫn có thể tìm được nó.”

“Nút ở đâu?” Tay trái của Trình Thanh Lam lần mò dưới tay phải, quả nhiên chạm được một nút lồi ra. Cô kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Diệp Diễm – Sao anh lại quen thuộc loại vũ khí này đến thế?

“Trong ngôi nhà tại Nam Thành tôi từng ở có khá nhiều vũ khí.” Diệp Diễm nói thản nhiên: “Mặt khác, trong thời khắc mấu chốt, mũ bảo hiểm này cũng có thể cởi ra, trở thành một thiết bị nổ rất mạnh. Uy lực có thể sánh được với pháo nổ mang sóng cực ngắn loại nhỏ, đường kính sát thương lên đến một trăm mét. Chỉ có điều như vậy thì mũ bảo hiểm cũng sẽ bị hủy. Không phải cần thiết thì không nên làm vậy.”

Trình Thanh Lam cố gắn ghi nhớ trong lòng.

Hai người nán lại ở quảng trường hơn hai giờ, mãi cho đến khi toàn bộ công năng trang bị của Trình Thanh Lam vốn chưa khai phá hết, được đem ra nói đến mấy lần mới thôi. Trình Thanh Lam cảm thấy thật kích động, toàn bộ vũ khí trang bị trên người còn mạnh hơn nhiều so với hiểu biết của cô trước đây, khiến huyết mạch trong cô sôi trào….

“Cảm ơn anh, Diệp Diễm!” Trở lại phòng, Trình Thanh Lam nói với bóng hình cao lớn đang đứng ở cửa đối diện.

Diệp Diễm cười cười. Dưới ánh trăng, gương mặt anh bóng loáng sáng sủa, anh tuấn đến mức khiến người ta khó thở.

Trình Thanh Lam khẽ cắn môi: “Còn nữa, bắt đầu từ ngày mai, anh ăn cái gì, tôi ăn cái đó. Không cần phải làm riêng đâu.”

Diệp Diễm nhìn cô chăm chú rồi chậm rãi nói: “Được, bắt đầu từ mai, tôi ăn gì, em ăn đó.”

Cùng một câu nói, nhưng khi bị anh lặp lại từng câu từng chữ lại mang ý nghĩa thật khác.

“Ừ! Tôi đi ngủ, ngủ ngon!” Trình Thanh Lam cười cười với anh, lui người về phía sau …

Tay lại đột nhiên bị anh nắm lấy. Dường như anh rất thích tay cô và thích nhất là nắm trong tay, nắm thật mạnh mẽ: “Ngủ ngon!” Tay anh đột nhiên giật mạnh, dễ dàng kéo cô vào lòng, tay kia thì ôm lấy eo cô. Vậy mà tay anh cũng run run. Cô chỉ cảm thấy hết hồn, trước mắt tối lại, khuôn mặt tuấn tú của anh đã che xuống.

Anh nhẹ nhàng chạm một cái lên môi cô. Thân mình cô không thể khống chế mà run lên. Vì thế anh liền giống như bị kích thích, cánh tay càng ôm chặt thân hình nhỏ nhắn của cô hơn. Đôi môi nam tính ngấu nghiến hôn cô, ngậm cắn môi cô, thăm dò vào miệng cô, tìm kiếm xung quanh!

Dưới ánh trăng soi rọi yếu ớt, Trình Thanh Lam cảm thấy trời đất quay cuồng. Nụ hôn của anh sao lại mạnh mẽ đến vậy? Khiến cho cô, từ miệng đến lồng ngực, đến cả tứ chi đều như bị điện giật. Lại còn có một chút ấm áp ngọt ngào theo dòng điện kia đi thẳng vào lồng ngực của cô.

“Diệp Diễm…!” Cô nhịn không được khẽ gọi tên anh, hai tay nắm chặt lấy ngực áo sơ mi của anh, nói lời trái với lòng mình: “Buông tay…!”

“Ừ…!” Diệp Diễm đột ngột buông cô ta, khiến hơi ấm vây quanh cô chợt biến mất.

“Nếu còn tiếp tục, tôi sợ sẽ không thể cam đoan mình có biến thân hay không!” Diệp Diễm cúi đầu nhìn cô chằm chằm: “Trình Thanh Lam, sau khi trở về từ phương Bắc, em làm người phụ nữ của tôi nhé!”

“Hả?” Trình Thanh Lam mở to mắt, chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng.

Ánh mắt sáng quắc của Diệp Diễm khiến vầng trăng sáng trở nên ảm đạm: “Làm người phụ nữ của tôi!”

“Thế nhưng…. thế nhưng….” Trình Thanh Lam nghe thấy giọng nói của mình cũng trở nên run run, tự nhiên bị nói lắp: “Chúng ta mới quen biết nhau hai ngày. Vậy quá nhanh rồi…. Tôi không thể quyết định qua loa như vậy…. Chúng ta còn chưa hiểu biết đầy đủ về nhau. Tôi cũng chưa hiểu rõ anh!”

Cô không ghét anh, thậm chí còn hơi thích anh, điều này hoàn toàn khác với những người khác. Khi ở bên cạnh anh, cô sẽ không hoảng hốt, sẽ không hoài nghi. Anh khiến cô cảm nhận được sự vui vẻ bình yên. Mỗi lần nghĩ đến “Bán thú”, cô còn nghe thấy trong lòng đang có tiếng cười khẽ, mặc dù anh là người thống trị hà khắc vô tình nơi vùng đất chết trong truyền thuyết.

Diệp Diễm tiến lên một bước, bao phủ cả người cô trong bóng dáng của anh: “Chưa hiểu rõ tôi ư? Tôi sinh ra từ một vọng tộc ở Nam Thành. Mười lăm tuổi bị đuổi khỏi gia tộc, trên gia phả không có ghi tên tôi. Tôi luôn ở vùng đất chết, thuộc hạ có sáu ngàn người. Tôi từng là một trong ba người có sức chiến đấu mạnh nhất của quân đội chính phủ. Tôi có gien thú, thể năng mạnh hơn người bình thường gấp mấy lần. Trừ em ra tôi không thích nói nhiều với bất cứ ai. Tôi thích vũ khí, chiến đấu, chạy bộ, luyện binh, du hành vũ trụ, còn có…. em.”

Anh nhìn cô: “Đây là toàn bộ về tôi!” Ánh mắt anh nóng bỏng tha thiết. Có lẽ anh chưa bao giờ nói một hơi hết tất cả những gì trong lòng như thế. Anh vẫn lạnh lùng nhưng trong giọng nói lại có vẻ căng thẳng.

“Vì sao?” Cô nhích xuống một bước nhỏ: “Vì sao thích tôi?”

“Không vì cái gì cả!”

“Vậy anh thích gì ở tôi?” Trình Thanh Lam lắc đầu, “Tôi tự biết mình không phải dạng nghiêng thành đổ nước.”

Diệp Diễm im lặng một chút: “Thân thể của em, nụ cười rạng rỡ của em, lòng dũng cảm của em!” Anh ngừng một chút: “…Còn có sự yếu đuối của em.”

Thân thể được xếp hạng đầu tiên, thật đúng là…… Thế nhưng trong lòng cô lại không hề có sự chán ghét nào.

“Thế nhưng vẫn quá nhanh…. Anh không thể không cho tôi thời gian suy nghĩ…!” Trình Thanh Lam không biết nói gì cho phải. Lời nói của anh khiến cô xúc động, khiến cô không nói nổi một lời cự tuyệt. Thế nhưng cô luôn cho rằng, tình cảm là phải từ từ bồi đắp, không thể nhanh như chớp thế này….

“Tình yêu của chiến sĩ không nói lần thứ hai.” Diệp Diễm cắt ngang lời cô: “Được, tôi cho em thời gian suy nghĩ. Sau khi từ phương Bắc trở về, tôi hy vọng em sẽ trở thành người phụ nữ của tôi. Hoặc là, tôi sẽ để em an toàn rời khỏi đây. Tôi lấy tính mạng của mình thề, tuyệt đối sẽ không dây dưa với em.”

Nhìn bóng lưng của anh dứt khoát rời đi, Trình Thanh Lam mới quay về nằm lại trên giường. Cô chỉ cảm thấy lòng loạn như ma – Anh ép cô! Mới biết nhau đến ngày thứ hai, anh đã ép cô, hoặc là làm người phụ nữ của anh, hoặc là cắt đứt mọi quan hệ! Người đàn ông này sao lại vậy? Mỗi người thanh niên đẹp trai tài giỏi Trình Thanh Lam từng gặp đều rất rõ đạo lý theo đuổi phụ nữ phải thật chậm rãi! Làm gì có người nào mới biết nhau hai ngày đã nói thẳng thắn, hoặc là ở cùng nhau, hoặc không bao giờ gặp lại nữa!

Tên bán thú chết tiệt… Cô mắng trong lòng.

Thật ra anh là một người đàn ông kiêu ngạo. Cho nên, hoặc là yêu, hoặc là trở thành người lạ. Anh không thể chịu được sự cự tuyệt. Thế nhưng, ai lại nhẫn tâm cự tuyệt anh đây? Trình Thanh Lam, mày phải làm sao bây giờ?

Khi còn chưa hiểu rõ lai lịch của bản thân cô, vậy mà anh lại nói, mọi nguyện vọng của em, tôi sẽ cố gắng giúp em thực hiện. Mới biết nhau hai ngày, anh lại nói, có một số việc, không liên quan đến thời gian là ngắn hay dài.

Bán thú, bán thú đáng giận. Trong đầu cô đột nhiên hiện lên nụ cười của Đinh Nhất. Cô sợ hãi. Hình như Đinh Nhất cũng không thích Diệp Diễm. Nếu Đinh Nhất biết việc này, liệu có tức giận không?

Trình Thanh Lam, không thể ngờ trong tình yêu mày lại là người như thế! Đinh Nhất vừa trân trọng vừa thân mật, mày còn từ chối chưa xong. Lúc còn sống những ngày trai đơn gái chiếc, mày còn đê tiện ỷ vào anh ta, nhưng lại không thật sự tin tưởng anh ta. Vì sao mới đến nơi của Diệp Diễm có hai ngày, còn ít hơn thời gian mày và Đinh Nhất ở cùng nhau, sao mày lại ngay lập tức tin tưởng từng câu nói của Diệp Diễm? Tin rằng Diệp Diễm sẽ giúp mày, thực hiện nguyện vọng của mày?

Trong đầu cô đột nhiên hiện lên hình ảnh ngày hôm qua. Bán thú cao lớn đứng trước cửa kho hàng, giữa đôi mắt thú đen sâu thẳm, sau khi kinh diễm qua đi, chỉ còn lại sự thất thần. Vì thế mà người thống trị hà khắc vô tình nơi vùng đất chết kia, người đàn ông trầm lặng cô độc kia lại cứ ngơ ngẩn nhìn cô như thế, không thể kiểm soát biến thân thành bán thú.

Cô bỗng nhiên hơi muốn khóc.

Vì thế trằn trọc không yên đến nửa đêm.

===================

Sáng sớm ngày hôm sau, Trình Thanh Lam dậy thật sớm. Quả nhiên nhìn thấy Diệp Diễm đang ở trước viện, tập lực cánh tay bằng cách khiêng một tảng đá to. Trình Thanh Lam cười cười, nằm sấp xuống tập hít đất. Lực cánh tay của cô quả thật mạnh hơn rất nhiều so với trước kia. Trước là vì đã gặp được Đinh Nhất, sau này lại gặp Diệp Diễm – một người có sức chiến đấu rất mạnh, nên cũng không phát hiện. Nay làm một hơi được năm mươi cái hít đất mới vui mừng đứng lên.

Lại phát hiện Diệp Diễm sớm đã đứng cạnh khoanh tay nhìn cô. Cô nhìn lồng ngực rộng lớn và cánh tay tráng kiện của anh, thắt lưng lại dẻo dai mạnh mẽ, Trình Thanh Lam ngượng ngùng dời ánh mắt: “Sao nào, tôi rất lợi hại đúng không?”

Diệp Diễm nhịn không được lắc đầu, trực tiếp đả kích lòng tự trọng yếu ớt của cô. Cô khẽ cắn môi, hướng về phía khối đá lớn Diệp Diễm đang đặt trên đất. Cô nghiêng đầu phát hiện đôi mắt thật sâu của Diệp Diễm đang nhìn cô. Cô vươn hai tay, nỗ lực ôm lấy nó….

Tảng đá lớn vừa gian nan nhúc nhích được chút ít: “A…!” Cô hô to một tiếng. Thế mà khối đá lớn đã được nâng lên từ mặt đất, điều này khiến Diệp Diễm nhíu mày. Tuy nhiên, dù tố chất cơ thể cô rất mạnh, nhưng do phương thức nóng vội hỏng việc. Nên khiến Trình Thanh Lam cảm thấy thắt lưng và bụng vô cùng đau đớn. Khối đá lớn mới cách mặt đất chưa tới một mét, thân mình Trình Thanh Lam đã bị xiêu vẹo. Cô hét lớn buông tảng đá ra. Trơ mắt nhìn khối đá sắp rơi xuống chân……

Dĩ nhiên là không đè trúng vì Diệp Diễm đã kéo cô vào lòng ngay lập tức. Anh nhấc chân dài đạp văng tảng đá lớn mới rơi xuống, hơi thở phả bên tai cô: “Không sao…!”

Vệ binh nơi hành lang gần bên sân nghe động tĩnh lập tức nhô đầu ra, thấy Diệp lão đại đang ôm người phụ nữ trong lòng, tỏ vẻ vô cùng thân thiết. Ánh mắt lạnh lùng đồng thời liếc qua khiến người vệ binh lập tức đứng nghiêm không lên tiếng, rút lui trong yên lặng.

Diệp Diễm buông cô ra: “Đi ăn cơm đi!” Anh đi được hai bước, lại thấy cô vẫn còn đứng ngây tại chỗ, mặt đỏ tai hồng. Diệp Diễm yên lặng một chút rồi nói: “Yên tâm, trước khi có được câu trả lời thuyết phục của em, tôi sẽ không gặp em!”

Nhìn từng bước kiên định của anh khi xoay người bỏ đi, Trình Thanh Lam không biết nói gì cho phải. Cô không có ý kia, cô chỉ…. hưởng thụ cảm giác được anh bảo vệ theo bản năng, nhất thời chưa kịp phản ứng.

Được rồi, Trình Thanh Lam âm thầm suy tính. Cô dùng tay vỗ vỗ gò má mình. Trải qua sự suy xét tối qua, cô đã nghĩ ra cách giải quyết. Đó là: Thuận theo tự nhiên. Vẫn còn vấn đề về hung thủ phương Bắc phải xử lí, còn không biết sẽ có bao nhiêu gian nan hiểm trở. Trước hết cô chẳng cần suy tính gì cả, thừa dịp này nghiêm túc tìm hiểu anh, đồng thời cố gắng tăng sức chiến đấu của mình.

Thật sự cần chọn một ngày nói chuyện!

One thought on “Anh Hùng Thời Loạn 16

  1. Sao mà sửa lỗi chính tả rùi mà vẫn còn nguyên vậy trùi. Dòng thì bị xích sát lại nữa!
    Nghe lời lão Đại nói kìa, chém đinh chặt sắt, chỉ có một hoặc hai. Không cho cô do dự. Đúng là không thể đùa với tình yêu chiến sĩ được!
    Mà cứ nhất quyết như vậy lại làm long co rối loan lên. Lại còn so sánh với Đinh Nhất để tự cảnh tỉnh mình. Sau này, chắc cô cũng chỉ có thể nói với Đinh Nhất
    “Đây là người mà tôi đã gặp được
    Tình yêu đích thực của đời mình
    Người ấy và tôi như đã từng thề ước
    Từ ngàn thế kỷ trước ấy kia…! “

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s