Kiêu Sủng – Phần viết thêm


Phần viết thêm: Nếu Tiểu Mạnh không mất trí nhớ

Chuyển ngữ: Dạ Tử Yên

Biên tập: Loyal Pang

Khi đó, Tiểu Mạnh tìm Tiểu Tô đã nhiều năm vẫn không thấy tông tích. Nên vẫn đóng giả làm Tiểu Thương lẳng lặng tới Hi Vọng Thành ——

Tại dinh thự của cục trưởng cục trị an Thương Trưng ở thành Hi Vọng.

Người đàn ông ngồi trên ghế salon, vẻ mặt lạnh băng. Đội trưởng đội hiến binh bước nhanh đến, trong mắt có sự vui mừng khôn xiết.

“Cục trưởng, theo bức ảnh ngài giao phó, chúng tôi đã tìm thấy phu nhân.” Ngừng một lúc rồi nói, “Nhưng mà tình trạng của phu nhân. . . . . . không tốt lắm.”

Trong lúc Tô Di bị đám xã hội đen quấy rối thì cô được đội hiến binh đưa đi.

Khi đó cô đang bưng món ăn lên cho khách trong nhà hàng bị mấy tên bẩn thỉu đó đòi hôn cô một cái mới chịu tính tiền, khiến cô vô cùng tức giận và xấu hổ.

Khi đội hiến binh áo đen tiến vào, thấy Tô Di cũng lộ vẻ ngờ vực. Sau đó họ đưa cô đi.

Chuyện này không chỉ làm cho cô bồn chồn lo lắng, mà cũng khiến nhóm xã hội đen đầu đường xó chợ phải kinh ngạc. Bọn chúng không biết tại sao nhân vật khủng như đội trưởng đội hiến binh lại đưa một cô gái nghèo khổ đi.

Khi Tô Di tỉnh dậy đã phát hiện mình đang nằm trên chiếc giường lớn trong căn phòng xa lạ.

Cô đã được thay quần áo. Bây giờ cô đang mặc bộ váy ngủ màu vàng nhạt, chất liệu rất đẹp. Cô hoang mang nhìn xung quanh, một giọng nói trầm ấm dường như vang lên ngay lập tức.

“Ngủ ngon không?” Vậy mà người đàn ông lại nằm cạnh cô. Nửa thân trên để trần, lộ ra lồng ngực rắn chắc cường tráng. Trên khuôn mặt sắc cạnh điển trai là đôi mắt đen ẩn chứa tình cảm phức tạp.

Như thể ngọn lửa màu đen đang bừng cháy.

Tô Di khẽ run.

Cô cảm thấy người đàn ông này rất nguy hiểm..

Nhưng. . . . . . tại sao?

“Bà xã, rốt cuộc anh cũng tìm thấy em rồi.” Người đàn ông thở dài một tiếng, giơ tay ôm lấy mặt cô, quen thuộc như thể đã ôm vô số lần.

Khuôn mặt cả kinh của Tô Di trắng bệch! Anh ta nói tiếng Trung! Anh ta còn gọi cô là bà xã? Anh ta không nhận lầm người đó chứ.

“Anh không nhận lầm người.” Bàn tay của người đàn ông lặng lẽ đặt lên hông cô. Anh hít sâu một hơi, như thể ngửi thấy mùi hương của cô, “Em là Tô Di, đến từ Địa Cầu. Anh là vị hôn phu của em —— Mạnh Hi Tông. Chúng ta đều đã đến tinh hệ xa lạ này. Em đã mất trí nhớ nhưng không sao cả, anh sẽ giúp em nhớ lại anh.”

“Anh có chứng cớ gì không?” Tô Di nhìn anh với vẻ cảnh giác, không thể ngờ lời anh ta nói lại chuẩn xác như vậy.

Mạnh Hi Tông ôm lấy cô với vẻ yêu thương nhưng kìm nén. Anh đặt cô lên đùi, thì thầm nói nhóm máu của cô, tình hình nhà cô, thậm chí bao gồm những thói quen sở thích của cô. . . . . . Chỉ nghe thấy Tô Di ràn rụa nước mắt, rốt cuộc thì cô cũng tin tưởng anh hoàn toàn.

“Tại sao lại thế này?” Tô Di nghẹn ngào, “Đã có chuyện gì xảy ra với Địa Cậu?”

“Anh cũng không biết.” Mạnh Hi Tông nhìn đôi môi đỏ mọng của cô rất lâu. Cuối cùng không kiềm chế được, cúi đầu xuống hôn cô thắm thiết, “Sau này tất cả cứ giao cho anh, bà xã à.”

Tô Di vẫn trốn tránh theo bản năng. Mặc dù anh ta nói là vị hôn phu của mình, nhưng cảm giác lúc này vẫn như thể hôn người lạ. Mạnh Hi Tông ghì đầu cô lại, không hề cho phép có tránh né. Anh vô cùng quen thuộc, hôn cho đến khi cô tức giận thở hổn hển mới buông ra.

Anh giơ tay lên cởi đồ của cô, muốn tiếp tục xâm nhập. Tô Di sợ hãi đến mức đẩy mạnh anh: “Anh đừng làm thế, cho dù anh là vị hôn phu của tôi. Nhưng bây giờ tôi chưa nhớ ra anh, cũng cần thời gian để thích nghi.”

Mạnh Hi Tông sửng sốt. Nhưng tên đã căng cung thì không thể không bắn. Anh nhìn nơi đang phồng lên giữa chân mình, lẳng lặng nói: “Trước kia em rất thích làm với anh.”

Lần này đến lượt Tô Di ngây người.

“. . . . . . Thật à?” Cô nhìn thân thể cường tráng của anh cũng hơi đỏ mặt.

Mạnh Hi Tông kéo tay cô, đặt lên người mình.

“Vậy ít nhất cũng phải thế này.”

“. . . . . .” Mặt Tô Di đỏ bừng.

Bàn tay nhỏ bé ấm áp hơi cứng ngắc, nhưng Mạnh Hi Tông lại hít sâu một hơi hài lòng. Ôm cô vào lòng khẽ thì thầm: “Anh cho rằng không tìm thấy em nữa. Anh tưởng em đã chết. . . . . .”

Lời nói thản nhiên nhưng cực kỳ xúc động. Lòng Tô Di hơi nhói đau. Vậy mà mặt cô đã đẫm nước mắt.

Là người yêu thật sao, cho nên từng câu nói của anh đều khiến cô rơi nước mắt.

“Nói cho anh nghe, những năm nay em đi những đâu?” Mạnh Hi Tông hỏi.

“Em vừa mới tỉnh lại được ba tháng.” Tô Di lẳng lặng nói, “Vẫn sống ở khu Lam Giáo.”

Mặc dù cô vẫn cảm thấy còn rất xa lạ. Nhưng dưới những đụng chạm dịu dàng, lồng ngực kiên cố của anh, cô không thể không nhắc tới cuộc sống ba tháng có thể nói là buồn tủi của mình. Nghe thấy cô nói tới bị xã hội đen đe dọa, Mạnh Hi Tông cười lạnh.

Hai người nói rất nhiều chuyện, cho đến khi Tô Di nghiêng đầu ngủ thiếp đi trong lòng anh. Mạnh Hi Tông cảm thấy cực kỳ đau lòng vuốt ve khuôn mặt láng mịn của cô.

Thì ra ba tháng này, người con gái mà anh đã từng nâng trong lòng bàn tay; Người con gái ngang ngược hung hăng đáng yêu mà anh yêu thương, lại như thiên sứ gẫy cánh, phải sống hèn mọn cùng cực trong khu phố mà anh không để mắt tới ở thành Hi Vọng.

Anh hít sâu một hơi.

May thay, cuối cùng anh cũng tìm thấy cô rồi.

Anh không biết phải bù đắp cho cô thế nào mới đủ. Anh chỉ biết, từng ngày sau này, anh đều làm cho cô vui, để cô trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất trên đời, yêu cả một đời, cưng chiều cô cả đời.

———–

Dạ Tử Yên (Chjcbjbj): Dạ vâng, nếu như Tiểu Mạnh không mất trí nhớ thì Kiêu Sủng của chúng ta có thể kết thúc vỏn vẹn trong 1400 chữ. . . . . .

Loyal Pang: Lúc ấy thì còn ko đc kêu là Đoản văn nữa cơ =))

Advertisements

29 thoughts on “Kiêu Sủng – Phần viết thêm

  1. Nếu Mạnh Hi Tông không mất trí nhớ thì đơn giản là quá trình “thịt” của 2 anh chị bắt đầu sớm hơn 1 tí, và kéo dài hơn 1 tí nữa thôi :”>

      1. e cũng đồng suy nghĩ với chị =)) Hình tượng của Tông từ quá khứ cho tới hiện tại đều gắn với 2 chữ BT mà

  2. hahahahahahaaaaaaaaaaa, đọc xong cười chết em mất. nhất là 2 câu của chịjbjbj và Loyal. haha. May mà hắn mất trí nhớ!

  3. đọc xong và cảm nhận lờ bình của ss em cười sặc sụa.Kết nhất câu: Lúc ấy thì còn ko đc kêu là Đoản văn
    nữa cơ =))
    và lời bình ” kết thúc vỏn vẹn trong 1400 chữ. . . . . .”
    haha chết cười quá!
    Cuối cùng thank ss nhiều nhiều.

    1. hihi, mới đầu c ko định dịch cái khoản này ra. Nhưng thấy có mấy bạn hỏi nên đành dịch ra cho vui

  4. Lúc chưa đọc lời bình của ss mà chỉ đọc phần đọc thêm làm em giật mình nghĩ trong KS đâu có đoạn nào 2 a c thân mật sớm thế này đâu. Đọc xong mới hiểu 😀 công nhận là may a Mạnh Hi Tông mất trí nhớ chứ ko thì cũng ko có KS hay như vậy 🙂

  5. là người like thứ 50 trên FB, em thấy phần này tuy ngắn những cũng nên dịch ra cho vui :-”

    em thấy ĐM hay viết những nhận xét thú vị về truyện của chính mình và những câu truyện nhỏ rất hài về truyện~

    cảm ơn 2 ss đã chuyển ngữ :*

  6. Địa Cậu –> Địa Cầu
    Vậy ít nhất của phải thế này–> cũng phải thế này
    Cái đoản ngắn ngắn ngắn này cộng hai lời bình loạn và comment của các bạn cũng biến thái như ĐM vậy. Nếu ĐM mà chưa cho MHT mất trí nhớ thì sau đókiểu gì bà cũng cho mất típ thui

  7. Sao phần viết thêm mà a cũng BT thế nhỉ :x. Cơ mà e thích, a càng BT càng hay :”>

  8. Đọc cái phần viết thêm (ko được coi là đoản văn) này cũng vui thật. Chủ yếu là nhờ lời bình của mọi người đó.
    Mình đang đọc truyện bằng ebook. Rất hay.

  9. hok bik phần “nếu Tiểu Tô ko mất trí nhớ” hok? Liệu có phải là Tiểu Tô sẽ theo đuổi Tiểu Mạnh lần nữa?

  10. Luc trc mht va td da lam chuyen do roi.vay sao khj gap laj anh chj lan dau tjen lam tren may bay ma to di van con mang trjh ah???

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s