Dục Vọng Kẻ Chinh Phục 90


90: Kế hoạch đã định.

Hứa Mộ Triều nhìn sắc trời màu đỏ rực trước mắt, trong lòng cảm thấy có phần nặng nề.

Đây chính là quê hương của Chiến thần Tháp Nại – Quang ảnh thú? Tuy cô chưa bao giờ đặt chân lên mảnh đấy này, luôn lưu lạc ngoài không gian loài người. Tuy hôm đó nó muốn ăn cô. Nhưng cũng nhờ nó ban tặng, cô mới có năng lực sống sót.

Sự thật rõ là khó lường.

Kleton đứng bên cạnh cô. Hôm qua, sau khi Kleton và Layla mở ra không gian. LayLa bị giữ lại không gian loài người làm con tin. Chỉ có Kleton dẫn bọn họ đi cứu quốc vương.

Thẩm Mặc Sơ cũng mặc một bộ quần áo màu đen, lẳng lặng đứng sau cô, nhìn bóng lưng thẳng tắp của cô, hai tay nắm chặt.

Anh nhớ tới những lời đối thoại đêm qua với Cố Triệt.

Thẩm Mặc Sơ gần như thức trắng đêm, nghe thấy tiếng động ngoài cửa, liền nhìn thấy vị khách không mời mà đến – Cố Triệt, nhưng cũng không cảm thấy bất ngờ.

“Hai người cùng đi.” Cố Triệt thản nhiên nói với anh.

Anh gật đầu: “Yên tâm, tôi sẽ bảo vệ cô ấy.”

Cố Triệt chậm rãi nói: “Không được để cô ấy bị thương.”

Thẩm Mặc Sơ cảm thấy chua xót – Cho dù là vua loài người, cũng vì người mình yêu mà nửa đêm đến nhờ cậy tình địch.

“Nếu cô ấy xảy ra chuyện, nhất định lúc đó tôi đã chết.” Thẩm Mặc Sơ trả lời như vậy. “Tôi hứa hẹn như vậy không phải vì anh.”

Bởi vì, tôi còn nợ cô ấy rất nhiều và còn yêu cô ấy vô vàn.

“Vua Zombie điện hạ.” Kleton kinh hô. “Ngài thật thâm tình với Chiến thần điện hạ.”

Hai người nghe vậy đều im lặng. Một lát sau, Thẩm Mặc Sơ nặng nề nở nụ cười, đưa tay túm cổ Kleton: “Cô ấy là em gái tôi. Còn nói bậy nữa, tôi sẽ giết mi.”

Kleton nhìn ánh mắt nghiêm túc của anh, không dám nói gì nữa mà chỉ dám lẩm bẩm: “Con người đúng là một vương tộc thần bí.”

Đường phố nơi này cũng giống với thế giới loài người. Điểm khác duy nhất là mỗi một nhà dân đều tinh xảo nhỏ xíu, rải rác quanh đường phố. Mang theo một phong cách riêng biệt, tự do không bị cản trở. Người Tháp Nại nhiệt tình yêu thích nghệ thuật. Cho nên nguyên nhân nơi càng nhiều dân cư, thì ở những con đường công cộng, cơ quan, quảng trường lại có tạo hình khác nhau. Có thứ trên mặt đất, có thứ lại trôi nổi trong không trung.

“Nơi này là hội thơ ca, nơi này là tòa nhà hội họa.” Trên đường đi tới Vương Cung, Kleton giới thiệu không ngừng. Bởi vì Thẩm Mặc Sơ không bay được, nên ba người cúi đầu di chuyển trong lòng đất. Cũng may màu đen là màu quần áo được nhiều người Tháp Nại ưa thích, nên cũng không làm cho người ta chú ý.

Đi được một đoạn, chợt nghe thấy một loạt tiếng kêu gào đinh tai nhức óc, vang vọng cả vùng đất. Hứa Mộ Triều và Thẩm Mặc Sơ nghe thấy đều biến sắc. Bởi vì bọn họ nghe được nội dung trong những tiếng kêu gào đó. “Báo thù! Báo thù!” Nghe âm thanh thì phải có tới mấy vạn người. Kleton liền níu một con thú khác, hỏi. “Ai đang kêu gào vậy?”

Con thú thở dài: “Là đội quân của Nhị hoàng tử.” Cơ hồ trong nháy mắt, Hứa Mộ Triều có thể hiểu được ngôn ngữ Tháp Nại. Nhưng con thú kia bắt đầu ca hát, làn điệu vô cùng du dương. Nó dùng ca từ trình bày. “Vương đáng thương của chúng ta đã bị người bắt làm tù binh. Hoàng tử vĩ đại đã xông vào đầm rồng hang hổ. Trận chiến mở màn đã thất bại, nhưng không thể đánh bại quyết tâm của chúng ta. Ba ngày sau, đội quân vĩ đại sẽ tái xuất.”

Hát xong, lại nghe con thú nhỏ thở dài. “Vô số anh hùng Tháp Nại bị giết hại, có thật chiến tranh có thể tạo phúc cho Tháp Nại không? Hay vẫn là kiếp nạn của Tháp Nại?”

Tuy sắp tới đại chiến, nhìn con thú nhỏ lo lắng không yên, dân chúng Tháp Nại khác vốn luôn tin tưởng vào chiến thắng cũng thấy chùn bước. Hứa Mộ Triều cảm thấy có phần kiêu ngạo – là Cố Triệt phán đoán chuẩn xác ra tay tàn nhẫn, đánh cho nhưng người ngoài hành tinh nắm giữ vũ khí tiên tiến hơn nhiều phải khiếp sợ.

Cuối cùng đã tới trước cửa Vương Cung. Đây là một công trình kiến trúc màu cà phê, rộng lớn mạnh mẽ, sạch sẽ xinh đẹp. Trước cửa Vương cung là những thú bay Tháp Nại mang bội kiếm ở thắt lưng, đang mỉm cười bảo vệ nơi đây. Dựa vào thân thủ của hai người Hứa Thẩm, rất dễ dàng xông vào trong.

Nhưng ở Tháp Nại không nên dùng vũ lực. Khảm Đặc nhanh chóng lấy ra hai bức tranh họa Tiểu Phong hối lộ thị vệ canh giữ ngoài cửa, cho phép bọn họ vào tham quan Ngự hoa viên vương cung.

Nhưng vừa bước vào trong Vương cung, thị vệ Tháp Nại liền mất dấu ba người kia. Hắn tự vỗ vào đầu mình, quay lại đường cũ tìm kiếm.

Vào lúc mà Kleton đầy tự tin dẫn hai người tới cung điện giam giữ quốc vương, lại phát hiện không hề có thị vệ giữ cửa. Hứa Mộ Triều nghi ngờ, nói với Kleton: “Mi đừng giở trò bịp bợm.”

Kleton oan ức không thôi, cẩn thận dẫn hai người vào trong cung điện yên tĩnh, nhưng bên trong hoàn toàn không có người.

“Có mùi máu tươi.” Hứa Mộ Triều nói.

Thẩm Mặc Sơ gật đầu.

Tuy Kleton không nghe được, những vẫn cau mày. “Mùi máu tươi…….Quốc vương……”

Lúc này Hứa Mộ Triều kêu lên kinh ngạc. Sau đó cô xoay người đi sâu vào trong cung điện. Kleton vội vàng đuổi theo: “Điện hạ, đừng chạy loạn.” Thẩm Mặc Sơ cũng đuổi theo bám lấy vai cô. “Sao vậy?”

Hứa Mộ Triều không nói gì, chỉ đi tới một căn phòng sâu nhất cung điện. Nơi này nhìn qua trông rất bình thường, trang sức hoa lệ, yên tĩnh lạnh lùng. Hứa Mộ Triều chỉ xuống mặt đấy. “Trong này có thứ gì đó.”

Thẩm Mặc Sơ đưa mắt nhìn cô, gật đầu. Hai người đi lên phía trước, lặng lẽ nâng tấm đá lát sàn lên.

“Mật đạo?” Kleton sợ hãi.

Hứa Mộ Triều im lặng một chút rồi nói: “Em cảm nhận được năng lượng giống như ánh sáng màu lam.” Đó là năng lượng từ trái tim Minh Hoằng.

Có lẽ, Minh Hoằng đã chết.

Đi dọc trong mật đạo tối đen khoảng mười phút, ánh sáng bừng lên trước mắt.

Đây là một mật thất có không gian hình vuông. Bức tường đá nham thạch gồ ghề lởm chởm. Có hai khối khoáng thạch như tinh thể to lớn được khảm lên hai phía tường đối diện. Dù bên trong không có đèn, ánh sáng từ chúng tỏa ra đã đủ chiếu sáng cả căn mật thất.

“Nhất định đây chính là nơi Nhị hoàng tử chế tạo từ trường.” Kleton nhìn khối khoáng thạch, thở dài.

Chính giữa mật thất là một khối tinh thể tám mặt to bằng nắm tay, trôi nổi trong không trung mà không cần bất kỳ thứ gì đỡ lấy. Ánh sáng của nó không hề lộng lẫy, thậm chí còn ảm đạm hơn cả hai khối tinh thể dùng để chế tạo từ trường kia. Nhưng nếu quan sát kỹ, có thể nhận ra phía ngoài bề mặt tinh thể trong suốt có những vằn nước màu lam sẫm chuyển động.

“Trái tim Tháp Nại!” Kleton cảm thán nói, rồi vội vàng quỳ xuống.

“Không, trái tim Minh Hoằng.” Một giọng nói trống rỗng vang lên trong đầu Hứa Mộ Triều. Ngay cả Thẩm Mặc Sơ cũng ngẩn người, chỉ có Kleton là không thể phát hiện ra.

“Là ta, trái tim Minh Hoằng, lợi dụng sản sinh sóng điện từ của tinh thể nói chuyện với hai người.” Giọng nói trầm thấp kia lại vang lên. Hứa Mộ Triều cẩn thận phân biệt, rất giống giọng nói của Minh Hoằng.

“Trái tim Minh Hoằng?” Cô khẽ thở dài.

“Ừm!” Giọng nói kia tiếp tục vang lên trong đầu, còn mang theo cả ý cười.

“Minh Hoằng đâu?” Hứa Mộ Triều chấn động.

“Hắn bị Tiếu Khắc sát hại rồi.” Trái tim Minh Hoằng bình tĩnh nói, “Hắn chết rất thanh thản, bởi vì hắn yêu cô.”

Hứa Mộ Triều không lên tiếng.

“Chiến thần điện hạ, người đang nói chuyện với ai vậy?” Kleton kinh ngạc.

Hứa Mộ Triều đáp: “Trái tim của Minh Hoằng.”

Thẩm Mặc Sơ nói: “Chúng tôi tới cứu quốc vương.”

Một tiếng thở dài vang lên trong đầu. “Quốc vương đã bị sát hại.”

Hứa Mộ Triều và Thẩm Mặc Sơ cùng chấn động. Lại nghe thấy giọng nói kia tiếp tục. “Tối hôm qua, Tiếu Khắc tới tìm quốc vương, mong quốc vương tiếp tục tuyên bố lệnh động viên. Nhưng bị quốc vương từ chối. Sau đó……Quốc vương bất hạnh gặp nạn. Tiếu Khắc tuyên bố với bên ngoài, Quốc vương đã bị loài người ám sát.”

Nếu quốc vương đã chết, vậy cách cứu quốc vương để ngăn chặn Tiếu Khắc đã đi vào ngõ cụt.

Làm sao bây giờ?

“Tôi đi giết Tiếu Khắc.” Đột nhiên Thẩm Mặc Sơ nói.

“Quân lệnh đã ban bố.” Trái tim Minh Hoằng nói, “Tuy người Tháp Nại không muốn chiến tranh, nhưng đều là những người trung thành với Tháp Nại. Cho dù anh giết Tiếu Khắc. Ba ngày nữa, đại quân vẫn sẽ xuất phát. Hơn nữa, Tiếu Khắc rất cẩn thận, hắn có rất nhiều thế thân. Dù là vua Zombie, muốn giết hắn cũng không phải là chuyện dễ dàng.”

“Trái tim Minh Hoằng, còn cách nào khác không?” Hứa Mộ Triều hỏi.

Trái tim Minh Hoằng trầm mặc trong chốc lát, bỗng nhiên nói: “Thật ra Mộc hoàng tử…….Minh Hoằng điện hạ, chính là một người máy đáng thương.”

“Ừ, tôi biết.” Tôi đã biết từ lâu.

“Tôi không có cách nào.” Nó nói. Dòng nước màu lam đạm vẫn chảy dưới tinh thể, giống như muốn hòa với giọng nói đầy bất đắc dĩ của nó. “Hứa Mộ Triều, năng lượng của tôi có thể cho cô sử dụng, có thể bảo vệ cô. Nhưng cho dù là tôi cũng không có cách nào bảo vệ toàn bộ loài người. Trận chiến này không thể tránh được.”

Lần thứ hai trở lại không gian loài người, nhìn vẻ mặt chờ mong của đám Tạ Mẫn Hoằng, Hứa Mộ Triều chỉ có thể lắc đầu. Đành cam chịu nhìn sự thất vọng lướt qua gương mặt bọn họ.

Quốc vương Tháp Nại đã chết, ba ngày sau Đại chiến lại trở thành Tiếu Khắc đăng cơ. Tuy đã biết bọn họ sẽ xuất hiện qua kẽ hở không gian như cũ, còn dùng năng lượng mở đường. Nhưng con người không có cách nào tập kích bất ngờ như trước, họ sắp lâm vào thế bị động.

Bọn người Hứa Mộ Triều nhảy ra khỏi khe hở nhỏ, cách khe nứt không gian lớn của người Tháp Nại chừng hai mươi kilomet. Tại cánh đồng của một trấn nhỏ phía Tây Bàng Sa. Lúc này, người dân ở trấn ở đã sơ tán, khi khe hở biến mất hẳn, chỉ còn lại màu trời xanh, làm nổi bật ruộng nương xanh biếc.

Bọn họ không có cách nào, chỉ có thể trở lại Đế đô bàn bạc.

Trước mắt mọi người lại bước vào phòng nghị sự phủ Nguyên soái lần nữa. Khi nguyên soái biết tin Quốc vương đã chết, vẻ mặt anh lại rất bình tĩnh. Ánh mắt anh thản nhiên nhìn lướt qua mọi người, dừng ở Hứa Mộ Triều trong giây lát, cuối cùng thì đặt trên người Thẩm Mặc Sơ.

“Thẩm tư lệnh, tôi có việc muốn bàn bạc với anh.”

Mọi người ngồi xuống, trợ lý mang trà bánh lên. Đưa ra các ý tưởng đối phó với người Tháp Nại, nhưng không có cách hiệu quả. Còn Hứa Mộ Triều nhìn về phía cửa phòng đóng kín, cảm thấy nghi ngờ.

Rốt cuộc hai bọn họ đang thảo luận chuyện gì?

Một giờ sau, cửa phòng mở ra, vua Zombie cao lớn anh tuấn và Nguyên soái tuấn tú trầm tĩnh, lần lượt bước ra.

“Các vị.” Cố Triệt lẳng lặng nói. “Tôi và Thẩm tư lệnh đã bàn định kế hoạch tác chiến.”

Mọi người biến sắc, đồng loạt nhìn Cố Triệt.

“Lần trước là tốc chiến tốc thắng.” Cố Triệt nói: “Còn lần này, chúng ta ôm cây đợi thỏ.”

Thẩm Mặc Sơ gật đầu, nhìn về phía Hứa Mộ Triều: “Em gái, lúc này, cần nhờ tới em và trái tim của Minh Hoằng.”

Cố Triệt nói qua những nét chính trong kế hoạch, Thẩm Mặc Sơ bổ sung. Vừa nghe mọi người vừa cảm thấy không thể tượng tượng nổi. Nhưng lại cũng không thể thừa nhận cách này rất hay. Chỉ cần người Tháp Nại mắc mưu, có thể không tốn một người nào cũng bắt được hết người Tháp Nại làm tù binh.

Hai ngày sau, đêm trước cuộc đại chiến.

Thẩm Mặc Sơ ngồi uống rượu một mình trong phòng, chờ Hứa Mộ Triều tới.

“Cho em một ly.” Hứa Mộ Triều ngồi xuống vị trí đối diện, “Chờ sau khi chiến tranh kết thúc, em sẽ cùng anh uống rượu ăn mừng.”

Thẩm Mặc Sơ cười nặng nề, rót cho cô một ly rượu. “Cố Triệt ngủ rồi sao?”

“Chưa.” Hứa Mộ Triều cười cười. “Đang đọc sách, Em đã nói với anh ấy em tới chỗ anh.”

Thẩm Mặc Sơ nhìn cô, dịu dàng an tĩnh.

“Lần trước, trước lúc chúng ta đi tới không gian Ni-tơ.” Thẩm Mặc Sơ nói. “Cố Triệt đã tới tìm anh.”

Hứa Mộ Triều đặt chén rượu xuống: “Đánh nhau?”

Thẩm Mặc Sơ cười. “Anh và anh ta đâu còn là mấy đứa trẻ trâu.” Lại tiếp tục nói. “Anh ta nhờ anh bảo vệ em.”

Hứa Mộ Triều đã mềm lòng, nhưng ngoài giọng vẫn thoải mái nói. “Không gian Ni-tơ là địa bàn của em, sao không để cho em bảo vệ anh?”

Thẩm Mặc Sơ lắc đầu: “Em gái, anh luôn hi vọng em được hạnh phúc hơn bất cứ ai.”

“Ừm,” Hứa Mộ Triều nói, “Anh hai, chiến tranh kết thúc, em tin tộc Zombie sẽ chào đón một cục diện mới.”

Thẩm Mặc Sơ gật đầu. “Quyết chiến ngày mai, không được cho Cố Triệt đi.”

“Sao đột nhiên…..” Hứa Mộ Triều sửng sốt. Từ sau khi đưa ra kế hoạch tác chiến, Cố triệt luôn tới hiện trường chỉ huy, Thẩm Mặc Sơ đứng bên trợ giúp.

“Tuy kế hoạch ngày mai rất phức tạp, nhưng tốt xuất gì vua Zombie cũng từng tự thân trải qua hàng trăm cuộc chiến, đảm nhiện vị trí chỉ huy không thành vấn đề.” Thẩm Mặc Sơ nói. “Không nên cho Cố Triệt mạo hiểm.”

“Anh……”Hứa Mộ Triều ngẩn người.

Thẩm Mặc Sơ lắc đầu. “Vốn là anh và anh ta đồng chỉ huy, không có gì khác biệt. Trận chiến ngày mai chúng ta chỉ có năm phần thắng. Nếu không phải vì lo lắng chuyện em cũng tham gia trận chiến. Cố triệt cũng không cần tới hiện trường chỉ huy, mãnh tướng dưới tay anh ta nhiều như mây.”

“Anh hai………..Chẳng lẽ anh muốn Mộ Triều vì người mình yêu mà đồng ý cho anh đi mạo hiểm? Để em đi. Em là Chiến thần Tháp Nại. Em đi chỉ huy!”

Anh thở dài: “Mộ Triều, anh làm như vậy không phải chỉ vì em, mà là vì toàn bộ đại lục.” Anh lẳng lặng nhìn cô. “Em đã chọn được một người đàn ông tốt. Người đàn ông này có thể vì em mà bỏ qua thể diện của mình tới tìm anh. Anh ta cũng vì nền hòa bình của đại lục, hợp tác với anh không chút băn khoăn, anh ta xứng đáng làm vua, là hi vọng cho tất cả các chủng tộc cùng nhau chấn hưng thịnh vượng.”

Hứa Mộ Triều không nói nên lời.

Thẩm Mặc Sơ nâng ly rượu lên uống một hơi cạn sạch, kiên quyết nói: “Anh đã bàn với bọn Tạ Mẫn Hoằng, trận quyết chiến ngày mai, Cố Triệt sẽ ngủ tới chiều tối mới dậy. Còn chúng ta, sẽ cho anh ta nhìn thấy một kết quả thắng lợi.”

13 thoughts on “Dục Vọng Kẻ Chinh Phục 90

  1. ủa, như vậy là hoàn chính văn hả sis? mí chương sau đều là ngoại truyện à?? hay chưa hoàn?
    ths sis nhìu!!!! :* :*

  2. sao thấy tội a TMS quá! a này là nhân vật thảm nhất truyện. Minh Hằng chết rùi ko còn đau lòng còn a phải sống trong cô đơn. hic

      1. hehe, ngay cả mấy bé viết PR truyện còn rêu rao khắp nơi là em nặng tình với Mặc Sơ cơ đấy

      1. Sao lại ko? Cái gì đầu tiên của cô cũng thuộc về anh hết! Kể cả rung động, đau lòng, tại anh phá hết thảy thôi, ko đổ cho hoàn cảnh dc, bởi lẽ cái vụ vòng cổ có máu của TMS ko đơn giản chỉ là để zombie ko tấn công cô, dễ tìm dc cô, tg có nhắc rồi, ta nghĩ nó là bước sau của TMS thôi =-=

  3. nhung em thay tg cua cho anh TMS mot dem phong luu vo iHMT cung coi nhu co luong tam mot chut de anh ay hy sinh qua nhieu ma khong duoc gi den luc do em khogn choi voi DM nua dau

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s