Dục vọng của kẻ chinh phục – Chương 89


Chương 89: Không gian Sulfur

Sáng sớm, đại lục đã mất đi sự yên tĩnh vốn có. Quân đội trải qua cuộc chiến quy mô lớn chưa kịp nghỉ ngơi hồi phục, đã bắt đầu tiến hành điều động tập trung. Từng sĩ quan cơ sở nhận được tử lệnh của Nguyên soái, không tiếc bất kỳ giá nào hành quân cấp tốc, tập trung tại Bàng Sa.

 

Trên không, toàn bộ máy bay dân dụng, quân sự ở vùng lân cận đều bị trưng dụng, nhưng vẫn chưa đi. Trên mặt đất, những binh sĩ có sức chiến đấu mạnh mẽ, Zombie và Thú tộc, chạy đi điên cuồng bất kể sống chết.

 

Khi bọn họ tới gần Bàng Sa, từ xa đã nhìn thấy toàn bộ thành phố giống như bị chìm trong nước. Mực nước ở ngoại thành đã cao hơn một thước. Đến gần hơn một chút, bọn họ kinh ngạc nhìn thấy từ mặt đất tới bầu trời giống như miệng một vết thương màu đỏ sậm. Sóng nước đục ngầu như cự long, tự nhiên lao từ trên trời xuống, lan ra toàn bộ Bàng Sa.

 

 

Đó là một cơn hồng thủy đến từ không gian khác, xuất hiện từ trong không khí.

 

Cùng lúc đó, ở Đế đô, bộ phận tác chiến kiên quyết phản đối Cố nguyên soái đích thân tới hiện trường chỉ huy. Trong phạm vi năm mươi km xung quanh Bàng Sa, đoàn người bắt đầu sơ tán khẩn cấp. Quan Duy Lăng chủ động đòi tới Bàng Sa đôn đốc tác chiến trước.

 

Mấy trăm máy bay trinh sát cũng được huy động khẩn cấp, áp sát Bàng Sa, canh giữ bầu trời Bàng Sa, quan sát toàn bộ khu vực mặt đất, không được bỏ sót để báo cáo cho chỉ huy Quan Duy Lăng, và Cố nguyên soái ở hậu phương.

 

Cùng lúc đó, Khảm Đặc đã trở về phủ Nguyên soái. Chỉ là, ngay sau đó Tạ Mẫn Hoằng cũng trở về, tất cả đều mang theo vẻ mặt nghiêm trọng.

 

“Vua loài người!” Khảm Đặc khóc không ra nước mặt gục dưới chân Cố Triệt, “Quốc vương bị giam cầm rồi! Nhị hoàng tử đã chỉ huy đại quân, mở rộng vết nứt thời không, có thể đánh tới đây bất kỳ lúc nào.”

 

Cố triệt thản nhiên đưa mắt nhìn con thú nhỏ bị thương khắp người, trầm giọng gật đầu. “Đã biết.”

 

Khảm Đặc khóc sướt mướt quay lại báo cáo cho mọi người những việc hắn đã trải qua khi quay về.

 

Hắn vừa mới đáp máy bay trở lại vùng không gian Sulfur, đã lập tức nhận ra có chuyện không ổn. Trên đường có rất nhiều cuộc tuần hành, khi hắn vừa lại gần quan sát, liền thấy trên những băng rôn, khẩu hiệu kia ghi mấy chữ rõ ràng. “Nhị hoàng tử tất thắng”, “Tiếp nối mở rộng không gian hơn.”……..

 

Hắn hổn hển chạy về phía Vương cung, nhưng những thị vệ nằm vùng bên ngoài cung đã sớm bị bắt hết. Nó tiện tay dùng cuốn “danh khúc thưởng tích” lấy ra từ thư phòng của Cố nguyên soái hối lộ cho thị vệ, mới có thể lén lút đột nhập vào trong cung.

 

Nhưng mà quốc vương đã bị bí mật giam cầm. Nhị hoàng tử tuyên bố quốc vương đã chết. Người thừa kế vương vị chỉ còn lại một mình hắn. Mà hắn còn nói bản thân sẽ tìm trái tim Tháp Nại về, dùng ân uy thu được sự ủng hộ của các đại thần, bắt đầu tiến hành tổ chức quân đội.

 

Khảm Đặc rơi vào đường cùng, chỉ có thể nén đau bỏ lại những thứ yêu thích. Dùng môt trăm khí cụ truyền phát danh khúc Tạ Mẫn Hoằng cho nó, cố gắng hối lộ mấy sĩ quan canh giữ quốc vương, mới có thể gặp được ngài.

 

Nói tới đây, Khảm Đặc lấy ra một mảnh tinh thể mỏng bé cỡ ngón tay cái. “Đây là tin tức Ngô vương lệnh cho tôi chuyển lại.”

 

Màn ảnh 3D phóng lớn giữa không trung. Đó là một người đàn ông trung niên hơi béo. Mặc trường bào hoa lệ đầy những hoa văn phức tạp. Mái tóc dài màu đỏ, mơ hồ có thể nhận ra những đường nét trên gương mặt tuấn lãng, vẻ mặt hiền từ đang có phần khẩn trương.

 

“Vua loài người tôn kính! Tôi thay mặt cho đứa con xấu xa gửi tới loài người lời xin lỗi. Năm mươi năm trước khi tộc của tôi tới không gian Sulfur song song với Địa cầu, vẫn luôn sống yên ổn cùng với nhân loại…………”

Quốc vương thao thao bất tuyệt nói hồi lâu, mới bắt đầu nói bọn họ sinh tồn trong trong tình trạng tài nguyên ở hành tinh Tháp Nại cạn kiệt không dễ chút nào. Còn cả quá trình tới được không gian Sulfur, thậm chí còn bày tỏ lòng yêu thích nhiệt tình của bản thân với âm nhạc.

 

Nghe được khoảng năm phút, hai hàng mi Cố triệt bắt đầu nhăn lại nhìn Khảm Đặc. Cả người Khảm Đặc run rẩy, vội vàng đứng lên, nói oan ức. “Tôi biết quốc vương rất dài dòng……Thật có lỗi, thật có lỗi……” Hắn đưa ngón tay vuốt nhẹ vào lá tinh thể, hình chiếu quốc vương bắt đầu tăng tốc, cuối cùng cũng đi vào trọng tâm.

 

“Tiếu Khắc không hề mang trái tim hành tinh Tháp Nại đi. Dựa vào năng lực của nó, hoàn toàn không có cách nào phát huy năng lực của trái tim Tháp Nại. Đó là lý do vì sao trái tim Tháp Nại vẫn còn ở trong cung. Tiếu Khắc đã đem trái tim Tháp Nại để ở giữa khu vực có từ trường mạnh với ý định hủy diệt nó. Chỉ cần trái tim Tháp Nại còn trong tay tôi, bóc trần sự thật ta đang bị giam cầm, nói với con dân của tôi, loài người là một dân tộc yêu thương nhiệt huyết với nghệ thuật, nhất định bọn họ sẽ buông bỏ vũ khí. Nhưng nếu thật sự bùng phát chiến tranh, đó chính là đỉnh tai ương của nhân loại.”

 

Hình chiếu biến mất, mọi người lâm vào trầm mặc.

 

Chỉ có Khảm Đặc vẫn cung kính quỳ gối trước mặt Hứa Mộ Triều. “Chiến thần điện hạ, hiện giờ chỉ có người mới cứu được trái tim Tháp Nại.”

 

Hứa Mộ Triều ngồi yên bất động, “Dựa vào cái gì để tin mi?”

 

Khảm Đặc nóng nảy. “Chiến thần ơi! Tuy người Tháp Nại không thích chiến tranh, nhưng chúng tôi trước nay vẫn luôn trung thành với chủng tộc! Tôi tuyệt đối không bao giờ đem chuyện an nguy của quốc vương ra đùa giỡn. Năng lượng của tôi và Lôi Lạp có hạn, trong cơ thể người có năng lượng Chiến thần, chúng tôi chỉ có thể mang theo người thực hiện bước nhảy không gian. Nếu tới lúc này mà chiến thần điện hạ không ra tay, nhân loại sẽ đi tới bước đường diệt vong, không còn đường lui.”

 

“Có đường khác —– đạt được thắng lợi.” Cố triệt thản nhiên nói.

 

“Làm sao có thể?” Khảm Đặc lẩm bẩm.

 

Đúng lúc này, cảnh vệ thông báo: “Hồng thủy Bàng Sa đã ngừng lại, trên bầu trời xuất hiện rất nhiều thú bay trên không, xông vào tấn công quân ta! Hai bên đã bắt đầu giao tranh.”

 

Vẻ mặt Cố triệt đầy kiên quyết: “Nói với Quan Duy Lăng —- nhất định phải đánh cho đám người đó quay về.”

 

Khảm Đặc: “Hu hu hu hu…..”

 

Bên ngoài ngàn dặm của thành phố Bàng Sa.

 

Quan Duy Lăng đứng trong khoang máy bay chiến đấu, kiên nghị giống như một pho tượng.

 

Nhìn đường ánh sáng màu đỏ giữa không trung, đột nhiên xuất hiện một loạt thú bay phủ kín trời đất. Anh vẫn điềm tĩnh như trước, hạ lệnh xuống mặt đất, song song với những binh sĩ trên không, đồng loạt dùng hỏa lực mạnh tấn công.

“Gần! Phải đủ gần!”

 

Dựa theo chỉ thị của Nguyên soái, ba vạn binh sĩ loài người, Zombie, Thú tộc gần như vây kín Bàng Sa không một kẽ hở. Mỗi một tấc vùng trời, chỗ nào cũng có máy bay chiến đấu không ngừng lượn vòng.

 

Mà sách lược này, rõ ràng đã thu được hiệu quả ấn tượng. Mấy ngàn pháo năng lượng, tên lửa, pháo trọng lực song song chuyển động về phía trước, tạo thành một mạng lưới hỏa lực kín kẽ không chút sơ hở.

 

Dễ nhận thấy số thú bay Tháp Nại xuất hiện dày đặc trong không trung đã bị đánh tới mê muội. Trong khoảnh khắc, mặt nước Bàng Sa không ngừng có thi thể trôi nổi, hơn nữa, số lượng còn không ngừng tăng lên.

 

Quan Duy Lăng đứng sau mấy tên sĩ quan, tất cả đều tập trung quan sát tình hình bên ngoài. So với cuộc hành quân điên cuồng cách một tiếng trước, nhìn chung tình hình đã tạm yên ổn.

 

Mà Quan Duy Lăng nhìn những thú bay có hình dạng gần giống với bán thú Hứa Mộ Triều đầy trời, trong đầu không tự chủ được nghĩ về cảnh chứng kiến sáng nay.

 

Trong căn phòng rải đầy ánh nắng mặt trời, cô duyên dáng đứng bên cạnh Nguyên soái. Vẻ mặt Nguyên soái nghiêm trang, một tay tự nhiên ôm ngang eo cô. Nhìn thoáng qua rất dịu dàng, rất hạnh phúc.

 

Nguyên soái, Mộ Triều, trận đầu tiên tôi sẽ đánh thật gọn gạng, sẽ không cho quân địch bất kỳ cơ hội nào.

 

Hai giờ chiều, tin chiến thắng truyền tới phủ Nguyên soái. Cho dù là Cố nguyên soái luôn nghiêm khắc cũng khẽ mỉm cười: “Tốt.”

 

Tất cả những thú bay Tháp Nại xông vào không gian nhân loại, phần lớn bị bắn chết, một số nhỏ bị thương bắt làm tù binh.

 

Năm giờ sau cuộc tấn công phủ kín trên không, thậm chí bên quân địch còn chưa kịp tung ra một quả đạn năng lượng nào, thì số thương tổn đã vượt lên hơn năm nghìn. Mọi thú bay đi qua kẽ hở không gian, không hề để sót một ai.

 

Cuối cùng, không còn thú bay xuất hiện từ khe hở không gian nữa, có lẽ chúng đã biết sợ, không hề ló đầu ra. Dù sao, bọn họ cũng không thể ngờ trong thời gian ngắn vô cùng, khi vừa mới hoàn thành bước nhảy không gian, loài người đã chuẩn bị xong thiên la địa võng.

 

 

Lần đánh trả chính thức đầu tiên của loài người đã toàn thắng người ngoài hành tinh.

 

Đến lúc này, Khảm Đặc và Lôi Lạp đều im bặt không nói. Chỉ là ánh mắt nhìn Cố triệt và Thẩm Mặc Sơ, càng tràn đầy vẻ sùng bái.

 

Tạ Mẫn Hoằng cười nói: “Tiếu Khắc? Nghe qua tên này còn đánh không lại một tư lệnh dưới trướng Liên nguyên soái, mà còn dám đối địch với nhiều chủng tộc như vậy? Có vũ khí năng lượng thì sao?”

 

Chúng tướng bật cười. Thẩm Mặc Sơ lại đột nhiên hỏi Khảm Đặc, Lôi Lạp: “Lần sau bọn họ tấn công, liệu có đi qua khe hở này nữa không?”

 

Khảm Đặc và Lôi Lạp đưa mắt nhìn nhau, gật đầu, Khảm Đặc nói: “Bình thường, vết nứt thời không rất nhỏ. Mỗi lần chỉ có thể cho một người Tháp Nại đi qua. Còn lại nhất định phải dựa vào sự trợ giúp từ năng lượng tinh thể. Tinh thể vô cùng khan hiếm, là vật cấm sở hữu trong Bước nhảy không gian. Chắc chắn nhị hoàng tử đã sử dụng tinh thể. Tiếp theo, chắc chắn sẽ tập kích bất ngờ từ một nơi nào đó.”

 

Thẩm Mặc Sơ nhìn về phía Cố Triệt: “Nên hạ lệnh lui binh rồi.”

 

Cố Triệt gật đầu, nói với Tạ Mẫn Hoằng: “Báo cho Quan Duy Lăng, để những máy bay trinh sát không người lái ở lại, những người khác lập tức lui về.”

 

Hứa Mộ Triều hỏi: “Nếu bọn họ tiếp tục tấn công thì sao?”

 

Cố Triệt lắc đầu: “Phương pháp hôm nay chỉ có thể dùng một lần. Lần này đội ngũ bọn họ rơi vào thế trận hỗn chiến, không thể sử dụng đạn năng lượng. Kế tiếp, nhất định trước khi Tiếu Khắc xuất hiện, sẽ dùng năng lượng đang hoạt động mở đường. Người của chúng ta chỉ có thể rút lui, nếu không chẳng khác gì tự tìm cái chết.”

 

“Vậy phải làm sao bây giờ?” Chúng tướng nhao nhao hỏi.

 

“Vẫn còn một cách đối phó khác.” Thẩm Mặc Sơ nói. “Lấy công làm thủ, đánh áp sát là nguyên tắc không thể thay đổi.”

 

“Đúng.” Cố Triệt nhìn Thẩm Mặc Sơ. “Thẩm tư lệnh, chúng ta nên nghiên cứu kỹ lưỡng.”

 

“Được.”

 

“Còn có cách.” Hứa Mộ Triều đột ngột nói.

 

Không đợi cô mở miệng, Cố Triệt và Thẩm Mặc Sơ cùng đồng thanh: “Không được.”

 

Nhưng Hứa Mộ Triều vẫn tiếp tục nói. “Trước cuộc tấn công lần thứ hai, em sẽ cứu quốc vương, như vậy chiến tranh sẽ không xảy ra.”

 

Khảm Đặc và Lôi Lạp cùng nhảy dựng lên, lao về phía Hứa Mộ Triều, nhưng chưa kịp tới gần cô thì đã bị ai đó đá văng ra ngoài.

 

Tuy ngã xuống đất, nhưng vẫn không thể làm bọn chúng thôi kích động. “Chiến thần điện hạ! Chiến thần điện hạ! Cuối cùng người cũng chịu ra tay rồi sao?”

 

Hứa Mộ Triều nhìn hai con thú nhỏ. Tuy ban đầu cô còn nghi ngờ bọn chúng có âm mưu gì khác. Nhưng xem xét tình hình lại thấy lời của bọn chúng có thể tin được. Đặc biệt khi bọn chúng miêu tả về Mộc hoàng tử. Rốt cuộc cô đã hiểu rõ nguồn gốc Minh Hoằng. Có lẽ do ảnh hưởng của dòng máu Chiến thần trong cơ thể, trực giác mách bảo cô, lời của bọn chúng là thật.

 

“Anh không cho em đi.” Cố Triệt kiên quyết nói.

 

Đột nhiên Thẩm Mặc Sơ nói. “Để anh đi.”

 

Mọi người cùng nhìn về phía Thẩm Mặc Sơ. Anh lại nhìn Hứa Mộ Triều, chậm rãi nói: “Trong cơ thể anh có máu của em. Nói cách khác, anh cũng có gien Chiến thần.”

 

Khảm Đặc và Lôi Lạp vỗ tay: “Chiến thần điện hạ và vua Zombie có thể cùng đi với nhau! Nếu tất cả mọi người đều có máu của Chiến thần, năng lượng của chúng tôi có thể đáp ứng mang hai người qua bước nhảy không gian.”

 

Đêm hôm đó.

 

Cố Triệt ôm Hứa Mộ Triều vào lòng, nhìn nhau không nói gì. Chỉ là anh không ngừng hôn cô, một lần rồi lại một lần.

 

“Anh Triệt, anh cũng biết, đây là cách giảm thiếu tối đa tỉ lệ thương vong.” Cô dịu dàng nói, “Hơn nữa, trực giác mách bảo em rằng, những lời bọn chúng nói đều là sự thật.”

 

Nguyên soái trước nay luôn dứt khoát kiên định lại không phản bác được, chỉ biết ôm chặt lấy cô, ánh mắt trở nên thâm trầm.

 

Lúc hừng đông, cô nằm trong vòng tay anh, dịu dàng hôn lên gương mặt anh: “Anh yên tâm, em sẽ không xảy ra chuyện gì.”

 

Cố triệt trầm mặc một lát, nói: “Cho phép Thẩm Mặc Sơ đi cùng em.”

 

“Anh…………ghen sao?”

 

“Anh là đàn ông, nhưng lại để cho người phụ nữ của mình đi cứu vãn tình thế,” Anh lẳng lặng nói, “Lần trước, khi cứu em trở về, anh đã nghĩ sau này sẽ không cho em đi mạo hiểm nữa. Em nên giống như mẹ anh, luôn đứng phía sau người đàn ông của mình, không cần phải suy nghĩ gì hết.”

 

“Không.” Cô ôm cổ anh, “Em muốn đứng cùng một chỗ với anh.”

 

Anh yên tĩnh, rồi lặng lẽ nói. “Bây giờ em đang đứng trước anh.”

 

“Ừm,không phải anh vẫn luôn muốn nhìn em từ phía sau sao?”

 

Vị nguyên soái vốn luôn trầm mặc, cũng trở nên nói nhiều, dịu dàng căn dặn. “Nếu có gì bất thường phải lập tức quay về. Em hãy tin anh, dù không cứu được quốc vương của Tháp Nại ra ngoài, anh vẫn sẽ chiến thắng.”

 

 

Advertisements

33 thoughts on “Dục vọng của kẻ chinh phục – Chương 89

  1. Một chiến dịch mới lạibăt đầu. Hy vọng ngày cang nhìu người điên cuồng nhảy hố, đặt gạch xây nên một tòa Thành Thời gian that vững chắc. Vỗ tay….

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s