Kiêu Sủng – Ngoại Truyện 12


103. HÓA RA LÀ ANH

Đó là một ngày trời trong vắt, bầu trời xanh như nước biển, chỉ có điều là an tĩnh hơn biển rất nhiều.

Tô Di và Xoa Muội xuống xe. Tô Di dẫn theo con trai mới được một tuổi rưỡi, bước chân nó be bé, ba người hai lớn một nhỏ bước trên con đường đá sỏi đi thẳng lên núi.

Xoa Muội đội chiếc mũ rộng vành, tóc dài lượn sóng, mặc chiếc quần short màu hồng tôn lên đôi chân dài, xinh đẹp động lòng người. Tô Di cột mái tóc đen thành đuôi ngựa, đội chiếc nón lưỡi trai, gọn gàng linh hoạt, xinh đẹp ngây thơ.

Tô Di nghi ngờ nhìn ngôi biệt thự đang nằm sừng sững phía trước “Kỳ Lân chuyển qua đây từ bao giờ?”

Xoa Muội cười hì hì “Anh ấy nói ở đây phong cảnh tốt, tương lai sẽ sinh con ở đây.”

Tô Di vuốt ve bàn tay mềm mại non nớt của con trai, không tưởng tượng ra được con của Kỳ Lân và Xoa Muội sẽ như thế nào.

Con của người máy và con người.

Nhưng dường như Xoa Muội cũng chẳng màng đến, nên cô cũng không nên hỏi nhiều. Hôm nay cô và Xoa Muội dẫn con trai đi hội đạp thanh (1), mệt mỏi nên đến đây nghỉ ngơi. Chỉ có điều phong cảnh ở đây đúng là không tệ, Kỳ Lân rất biết hưởng thụ.

(1):Hội đạp thanh: Lễ hội trong tiết Thanh Minh, Việt Nam mình không có tổ chức lễ hội này. Các bạn có thể tham khảo tại đây http://yume.vn/news/du-lich/kinh-nghiem-lu-hanh/ngay-hoi-dap-thanh-nghi-thuc-dau-xuan-quan-trong.35A7C9D2.html

Ngôi biệt thự màu trắng nằm trong ánh sáng lưa thưa, mờ ảo lung linh khôn cùng.

Không khí trong núi yên tĩnh, thỉnh thoảng vang lên tiếng chim hót lảnh lót. Ba người đạp trên lá khô, vang lên tiếng giòn giã vui tai. Trong núi rừng xanh thẳm, các cô lại nghe thấy tiếng bước chân mơ hồ.

Có người ư?

Tô Di ôm con trai, đi thăm dò vòng qua biệt thự với Xoa Muội. Lại thấy Hình Kỳ Lân mặc quân phục màu bạc, đứng trước bãi cỏ của biệt thự, đang quay đầu nhìn qua. Bắt gặp các cô, gương mặt sâu xa giãn ra, hiện lên sự ấm áp.

“Sao các người lại đến đây?” Giọng nói của hắn rất bình tĩnh.

Ánh mắt Tô Di nhìn ra phía sau cách hắn 10km. Cuối mảnh sân, có một người máy kim loại, đưa lưng về phía các cô, đang bước đi trên con đường nhỏ trong rừng.

Tô Di nheo mắt tập trung.

Trong ánh trời chiều chạng vạng soi lên toàn thân người máy kia tỏa sáng lấp lánh. Kim loại sáng bóng như nước, nhưng lại không khiến đường viền của hắn ta mềm mại đi chút nào. Ngược tấm lưng cùng đôi chân dài thẳng tắp lại lộ ra sự cứng rắn lạnh lùng.

“Chờ một chút.”

Tô Di lên tiếng, ngay cả chính cô cũng cảm thấy kinh ngạc.

Xoa Muội ngu ngu ngơ ngơ. Còn vẻ mặt của Kỳ Lân giống như bị người ta đánh trúng một cú, hơi ngây ra khó hiểu.

Mà hình như người kia không hề nghe thấy, bước chân lại tăng nhanh, thoáng cái đã biến mất sau rừng cây.

“Mẹ, mẹ, đau!” Chân mày nho nhỏ của Mạnh Dao bỗng nhíu lại, tủi thân khóc lớn tiếng trong lòng Tô Di.

“Sao vậy con cưng!” Tô Di cả kinh, cúi đầu nhìn xuống, vừa bực mình vừa buồn cười — Hóa ra lúc nãy Xoa Muội hái vài chiếc lá cho Mạnh Dao chơi. Kết quả là nhóc Mạnh Dao dùng chiếc lá mềm mại thật dài quấn lên ngón tay cái của mình. Nên giờ đây bị xiết đau đớn.

Xoa Muội nghe Mạnh Dao khóc, cũng gấp rút vội vã xông lên xem xét. Tô Di tháo chiếc lá ra ném xuống đất, lại bỗng cảm giác được hai tia mắt nóng bỏng.

Cô ngẩng đầu, nhìn thấy người máy kia đã đi nhưng quay lại, đứng trên còn đường mòn, xa xa nhìn lại đây.

Ánh mắt trầm tĩnh sắc bén.

Kỳ Lân thấy nhóc con nín khóc mỉm cười trong lòng Tô Di, nói cao giọng “Không có sao không có sao. Nhóc con nghịch quá. Tô Di, ôm nó vào nhà rửa tay đi.”

“Chú ôm con.” Mạnh Dao thấy Kỳ Lân ra vẻ rất thân thiết, vùng vẫy muốn nhào vào lòng hắn.

Tô Di trao đứa bé cho Kỳ Lân, quay đầu nhìn lại, chỉ còn thấy rừng cây xanh thẳm trước biệt thự.

Không còn thấy bóng dáng người máy kia đâu cả.

“Đó là ai? Người máy kia đó?” Tô Di hỏi.

Tại sao lại cho cô có cảm giác vô cùng kỳ quái?

“À, đó một hộ vệ của tôi.” Kỳ Lân nói vẻ dửng dưng “Sao vậy?”

“… Không có gì.”

Kỳ Lân trả nhóc con lại cho Tô Di, ôm Xoa Muội, ngón tay chỉ lên đầu mũi của cô ta “Sao đột nhiên tập kích? Không phải em ngại xa nên vẫn không chịu đến biệt thự này sao?”

Buổi tối về nhà, Tô Di cũng không nói với ông xã mình về sự hoài nghi vào ban ngày. Ngược lại, hôm nay Mạnh Hi Tông tựa như đặc biệt hăng hái, hạnh hạ đến nửa đêm mới chịu bỏ qua.

Sau khi ngủ, Tô Di mơ thấy một giấc mộng.

Giấc mộng kia rất đơn điệu, đơn điệu đến mức làm người ta đau khổ.

Cô nhìn thấy một đôi mắt đỏ ngầu, lẳng lặng nhìn mình. Cô không thấy rõ mặt của hắn, hắn cũng không nói câu nào. Cứ lặng yên nhìn cô như thế. Cô nhìn thấy được nỗi đau khổ mãnh liệt, thương xót nặng nề trong mắt hắn.

Cô không biết đó là ai, nhưng sau khi tỉnh giấc khuôn mặt cô nhạt nhòa nước mắt. Cô hiểu, nhất định có người này tồn tại. Nếu không cảm giác kia sẽ không quen thuộc đến thế.

Dường như Mạnh Hi Tông hoàn toàn không ngủ, gần như lập tức giơ ngón tay lên lau khô nước mắt trên gò má của cô.

“Thấy ác mộng à?” Cằm của anh chôn trên hõm vai cô, ôm cô thật chặt.

Tô Di không biết phải miêu tả giấc mộng này làm sao. Chỉ biết nằm trong lồng ngực ấm áp kiên cố của Mạnh Hi Tông, nhìn ánh trăng yên bình ngoài cửa sổ, chảy xuôi như dòng nước.

Bỗng nhiên cô nhớ đến nghi vấn đã chôn chặt trong đáy lòng rất lâu — Cô và Mạnh Hi Tông, tại sao lại đến thời đại này? Trong khoảng thời gian trống rỗng dài dẵng này, rốt cuộc ẩn chứa bí mật gì?

Thật ra thì đáp án cũng không khó đoán như vậy.

Nhưng Cố Vũ Khanh, Mạnh Hi Tông, Hình Kỳ Lân, tựa như ai cũng muốn tránh né vấn đề kia.

Qua vài hôm, Tô Di gọi điện thoại cho Xoa Muội.

“Em nói ở chổ Hình Kỳ Lân có máy nhận biết được loài người và người máy phải không?”

“Đúng vậy đó” Giọng nói của Xoa Muội lúc nào cũng vui vẻ “Kỳ Lân sợ em gặp nguy hiểm, nên cho em cái máy đó. Máy nhận biết là Cố Vũ Khanh cho anh ấy.”

Cố Vũ Khanh?

Hôm đó, chính hắn khẳng định Tô Di không phải người máy, cho nên mới không giết cô.

Nhưng nếu như không phải người máy, sao cô lại sống nhiều năm như vậy? Chẳng lẽ thật sự xuyên không sao?

Qua vài ngày sau, chiếc máy nhận biết đeo tay lớn nhỏ đưa đến tay của Tô Di.

Đêm đó, Tô Di tựa vào lòng Mạnh Hi Tông, lấy chiếc máy nhận biết ra.

“Anh nói chúng ta có phải là người máy hay không? Cái máy nhận biết này có nhận ra không?” Cô mở máy, song trên màn hình chỉ có một màu đen ảm đạm, tỏ vẻ mấy thước xung quanh cũng không hề có người máy.

Mạnh Hi Tông nhìn cô, ánh mắt tò mò thành khẩn “Có quan trọng không?”

“Cũng không quan trọng” Tô Di nói khẽ “Nhưng không biết được nguyên nhân chúng ta xuất hiện ở thời đại này, luôn khiến em hơi không cam lòng.”

“Có lẽ trước đây chúng ta là tình nhân” Bờ môi đầy đặn của Mạnh Hi Tông lưu luyến trên gương mặt mềm mại của cô “Chúng ta đến đây chỉ vì gặp lại nhau.”

“Gì chứ?” Tô Di làm sao tin như vậy “Năm đó anh nhặt được em đã đối xử với em thế nào? Nếu không phải em không thèm đếm xỉa, bây giờ chắc là một tiêu bản của Xoa Muội rồi”

Qua vài hôm, Tô Di kiểm chứng không có kết quả, cũng không có cơ hội nhìn thấy người máy kỳ lạ kia nữa, nên cũng quăng chuyện này qua một bên.

Hôm đó, Kỳ Lân đến phòng làm việc của Mạnh Hi Tông. Mạnh Hi Tông ném máy nhận biết cho hắn “Sau này đừng để phụ nữ của cậu nói lảm nhảm về những thứ này nữa.”

Kỳ Lân cười nói “Thật ra như vậy tốt hơn, sau khi chị dâu nghiệm chứng, sẽ không hoài nghi nữa.”

Mạnh Hi Tông yên lặng.

Không phải anh không nghĩ đến chuyện nói tất cả với Tô Di. Song, nhớ lại thái độ cương quyết dứt khoát của Tô Di tỷ năm về trước, anh lại không dám mở miệng. Tô Di bây giờ, mặc dù bình thản trầm tĩnh rất nhiều. Nhưng nếu như muốn giải thích thân phận người máy của anh, tất phải giải thích năm đó anh bị xóa đi trí nhớ, và cái chết của sư trưởng và chiến hữu cô trân trọng nhất.

Đối mặt với sự trung thành của cô, liệu cô có yêu anh như trước nữa hay không?

Anh phát hiện mình thật sự không dám chắc chắn.

Cho nên, kể từ khi cô trở lại bên cạnh anh, anh khôi phục thân phận người máy, anh đã sớm sắp xếp mạng lưới dày đặc, cô là trung tâm trong mạng lưới ấy. Điện thoại, computer, internet, cho đến chuyên cơ Báo Săn của cô… tất cả đều được cài chip, kết nối với thân thể người máy của anh. Bất kỳ hành động nào của cô cũng sẽ truyền đến trường năng lượng của anh.

Khi cô gọi điện thoại hỏi thăm Xoa Muội, anh đã kêu Kỳ Lân đổi máy nhận biết người máy.

Tuy là hành động hơi vô sỉ, nhưng anh đã lừa cô quá nhiều lần, cho đến hôm nay, đã không còn đường lui nữa.

Song, ngày để cho cô biết sự thật, thật sự còn quá sớm đối với anh.

Có lẽ nhiều năm chinh chiến bị thương, thân thể của cô đã suy nhược sớm hơn dự đoán của anh. Thoáng chốc đã hai mươi năm, bọn họ đã trở thành đôi vợ chồng già chân chính. Cô đã dần dần già yếu.

Bọn nhỏ đều đã lớn, anh dẫn cô đến một hành tinh độc lập khác. Ở đây, dân cư và đồn trú thưa thớt, chỉ biết bọn họ là nhà quyền quý, nhưng không biết lai lịch là ai.

Ngày cuối cùng trong sinh mệnh của cô, thậm chí anh cũng không báo cho hai đứa con đến. Đó là một ngày trời đầy mây, anh ôm cô ngồi trên ban công. Gió nhẹ nhàng thổi qua mười ngón tay đan nhau của hai người.

Đối với Mạnh Hi Tông mà nói, thời khắc đôi mắt cô khép lại, thần kinh anh đau đớn khôn cùng. Anh càng cảm giác được mình đã quyết định chính xác, anh vui sướng vì thân phận người máy của bản thân.

Còn đối với Tô Di, chỉ là cảm giác ngủ một giấc ngắn. Khi tỉnh lại, vẫn còn nằm trong ngực anh.

Mây đen đã tan, ánh mặt trời chiếu qua tầng mây dầy, mưa lất phất tan đi trong ánh mặt trời đỏ rực.

Tô Di đứng lên. Sau giây phút yên lặng ngắn ngủi, cô nhanh chóng phát hiện ra mình không đúng.

Thân thể của cô tràn đầy sức mạnh, mắt của cô vô cùng sáng ngời. Cô giơ tay lên, thấy một đôi tay chỉ thuộc về Tô Di tuổi hai mươi, thon dài trắng nõn.

Đầu óc cô hơi không thích ứng. Mặc dù sớm đã dự trù được kết quả này. Song khi thành sự thật, không ngờ nó lại yên lặng, yên lặng đến quái dị vô cùng.

Cô quay đầu lại, nhìn thấy Mạnh Hi Tông vẫn ngồi đó.

Anh dựa vào ghế dài, đôi mắt đen sâu thẳm yên ả như suốt mấy ngàn năm, vẫn nhìn cô, không hề nói gì.

Đúng rồi, hai mươi năm vợ chồng, sao cô không phát hiện? Cô già đi từng ngày từng ngày, nhưng dáng vẻ anh vẫn như dừng lại ở lứa tuổi ba mươi. Năm tháng không hề để lại dấu vết gì ở anh.

Cho nên, đầu tiên chính là anh, sau đó mới là cô ư?

“Anh không nên làm như vậy.” Cô khẽ nói “Chúng ta đã mất đi thân phận, mất đi con mình.”

“Điều duy nhất anh không thể mất, chính là em” Giọng nói của anh rất bình tĩnh.

“Em cũng vậy, không nỡ xa lìa anh” Nước mắt cô chảy xuống “Mới vừa rồi, không phải là em không có ý thức… Nhưng khi nghĩ đến anh, em thật sự không cam tâm chết đi.”

Anh đứng lên trong thoáng chốc, ôm chặt cô vào lòng.

“Hãy đồng ý với em.” Giọng nói cô thổn thức “Nếu như một ngày em không muốn sống, hãy để cho em chết.”

“Được.” Anh ôm siết lấy cô “Anh sẽ cùng chết với em.”

Cô cho rằng: Nhiều năm trước Mạnh Hi Tông đã cải tạo bản thân, giờ đây anh cải tạo cho cô.

Xoa Muội nghe tin đến thăm cô. Hóa ra cô ta đã cải tạo từ lâu. Hai người trò chuyện về thân phận bây giờ, vừa thổn thức vừa vui mừng.

“Chị có sử dụng trường năng lượng chưa?” Xoa Muội cười nói “Em cho chị biết, Kỳ Lân dạy em cách sử dụng trường năng lượng, có thể tiến vào trường năng lượng của người máy, thấy được tất cả về anh ấy. Dĩ nhiên, điều kiện tiên quyết là chị phải mạnh.”

“Em sử dụng rồi à?” Tô Di hỏi.

Xoa Muội đỏ mặt lên “Có đôi khi trong lúc làm tình… giao hòa từ trong ra ngoài… tương đối kích thích.”

Tô Di bật cười.

Có lẽ đây là cách để người máy giao hòa linh hồn và thể xác. Hai trường năng lượng hợp làm một.

Dựa theo phương pháp của cô giáo Xoa Muội dạy, Tô Di quyết định tạo một niềm vui lớn cho Mạnh Hi Tông. Sau khi cô sống lại, đây là lần thân mật đầu tiên của hai người.

Mạnh Hi Tông vô cùng chú tâm. Thân thể của cô đã được cải tạo, nên tựa như anh cũng buông lỏng rất nhiều. Thế Tô Di mới biết, Mạnh Hi Tông từng bị đè nén biết bao nhiêu. Cho đến hôm nay cô có thể thừa nhận, anh mới không hề kiêng kỵ buông thả trên người cô.

Khi tình dục lên đến đỉnh điểm, Tô Di âm thầm sử dụng trường năng lượng, giống như điều khiển một con rắn, lặng lẽ tiến vào anh. Anh ngẩng gương mặt đang nhễ nhại mồ hôi, khẽ mỉm cười. Anh nhạy bén nhận được tiểu xảo của cô, phóng túng để năng lượng của mình cuốn vào của cô.

Thân thế quấn quít, năng lượng hòa quyện, khiến cho hai người đạt đến mức hòa hợp mãnh liệt chưa từng có. Vào lúc lên đỉnh, Tô Di âm thầm mạnh hơn, năng lượng trường trong cơ thể không tính là đặc biệt mạnh mẽ, chỉ giống như thủy triều xâm nhập vào Mạnh Hi Tông —

Sau cảm giác bất ngờ nổ tung, đột nhiên Mạnh Hi Tông mở hai mắt ra, gần như mạnh mẽ ép trường năng lượng của Tô Di ngược ra ngoài.

Song, đã trễ.

Tô Di giống như bị một sức mạnh vô hình đẩy ra, thế nhưng cô lại né ra phía sau, lưng vào eo chạm vào tường.

Cô ngẩng đầu nhìn Mạnh Hi Tông.

Sau phút mê mang ngắn ngủi, gương mặt cô đau đớn.

Mạnh Hi Tông gần như nhào về phía trước, ôm chặt cô vào lòng “Bà xã, em…”

Tô Di ngơ ngác nhìn anh.

“Những thứ kia đều là thật ư?”

Nhưng trí nhớ chôn sâu trong trường năng lượng của anh, những hình ảnh em vô ý dò thám biết được. Tô Di ương ngạnh kiêu ngạo kia, Tô Di đau khổ khôn cùng kia.

Còn có một số thi thể tương tự như lần người máy tấn công trước đây.

Mạnh Hi Tông im lặng, hai tay siết chặt.

Toàn thân Tô Di sửng sờ, sau đó mạnh mẽ vùng vẫy muốn thoát ra. Anh ôm càng chặt hơn. Tô Di cáu lên, quát to trong lòng anh “Buông tay”

Đổi lấy chỉ là vòng tay anh càng siết chặt hơn nữa.

“Anh để cho em yên tĩnh một chút” Tô Di nhắm mắt lại, hít sâu một hơi “…. Hay em nên gọi anh là… Hình Diệu?”

Mạnh Hi Tông tái mặt.

14 thoughts on “Kiêu Sủng – Ngoại Truyện 12

  1. hay quá điiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii…………
    đồng hành cùng bộ này lâu lắm rồi thế mà sắp đến hồi kết
    hụt hẫng ghê!! TT.TT k muốn xa Mạnh-Tô tý nào

  2. hết ngoại truyện về hình nghị rùi hả ss? thk ss nhìu. tò mò chương sau wa! sắp hoàn rùi! thấy bùn wa! hichic! ss có tính đào thêm hố nào về thể loại viễn tưởng nữa ko ạ? cho e nhảy hố cái! iu các ss nhìu nhìu

  3. phóng túng để năng lượng của mình cuốn vào của cô –>.năng lượng của cô cuốn vào mình
    Tô Di âm thầm mạnh hơn,năng lượng trường trong cơ thể không tính là đặc biệt mạnh mẽ, chỉ giống như thủy triều xâm nhập vào Mạnh Hi Tông –> trường năng lượng TD trở nên mạnh hơn, giống như thủy triều xâm nhập vào Mạnh Hi Tông
    Sau phút mê mang ngắn ngủi, –>mê man ngắn ngủi

  4. Ui, ta để chế độ lưu pass, k biết đt hâm đơ như nào mấy chương trước vẫn vào bt, sang chương này phải nhập lại pass mới vào được TT.TT , hại ta tưởng nhà mới đổi pass

  5. ôi hay waaaaa!!!!!!!!!!
    Chương này mình đã chờ đợi thật là lâu. tác giả đúng là ko phụ lòng mong đợi của mình!!!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s