Kiêu Sủng – Ngoại truyện 8


cropped-36.jpg

Ngoại truyện 8 – TRĂM NGHÌN NĂM QUA

Khi Hình Nghị nằm trong khoang năng lượng, chẳng hề cảm thấy cực hình mà hắn sắp phải đối mặt có bất cứ ảnh hưởng gì đến mình.

Hắn liếc nhìn con người mà hắn mô phỏng theo lần cuối cùng.

Tầm vóc Lâm Tề cao và cường tráng, mặt mày oai hùng mạnh mẽ. Nhưng trải qua hình phạt đêm qua,  thân thể này chỉ còn là bộ xác máu me be bét.

Những hình phạt hắn đã từng áp dụng lên người Mạnh Hi Tông, hôm nay hắn đã được nhận lại toàn bộ.

Đương nhiên, những thứ đó còn chưa đủ.

Sau khi trải qua phóng xạ năng lượng cao, tất cả những ký ức từ cuộc máy móc tấn công đều biến mất. Người đàn ông hắn mô phỏng theo, chẳng còn dấu vết của sự tồn tại trong cuộc đời này.

Đây là điều Mạnh Hi Tông muốn ư? Hắn cười nhạt trong lòng.

Có lẽ nhận thấy được vẻ hờ hững của hắn, Mạnh Hi Tông đứng ngoài khoang năng lượng nhìn hắn với vẻ mặt lạnh băng.

“Anh không giết chết thân thể của tôi, cũng coi như để lại cho tôi đường sống. Hiện giờ anh còn lời gì muốn nói không?” Giọng điệu của anh không hề mang vẻ thương hại.

Hình Nghị cười yếu ớt nhưng càn rỡ.

Hắn không còn gì để nói. Thắng làm vua thua làm giặc.

Hai người đều biết, sau khi sống lại, họ không còn là kẻ địch nữa mà là quan hệ cấp trên cấp dưới. Tất cả ân oán đều biến mất theo ký ức, theo cái chết của Lâm Tề.

Đây chỉ là quá trình công bằng, dính líu đến mối thù riêng, không liên can gì tới trung thành.

Năng lượng vô hình khởi động chậm rãi, nhiệt độ cao không nhìn thấy được bắt đầu cháy trong khoang.

Bởi vì năng lượng của bản thân bị áp chế, Hình Nghị không thể không cảm thấy sự đau đớn thiêu đốt từng chút một. Hắn ngửi thấy mùi cháy khét buồn nôn, thấy cơ thể tàn tạ dần dần trở thành bột phấn màu đen. . .

Hắn cắn răng chịu đựng, có phần phẫn nộ nhìn Mạnh Hi Tông vẫn bình tĩnh nhìn chằm chằm vào mình từ bên ngoài khoang, không muốn phát ra một tiếng kêu đau đớn trước mặt anh. Nhưng cơ thể thật sự quá đau đớn, tựa như có người dùng thanh đao đỏ rực chém lên xương thịt khắp thân thể từng chút một.

Hắn cảm thấy đại não bắt đầu mơ hồ, tầm mắt cũng mờ dần. Một luồng nhiệt dần dần chảy từ nhãn cầu xuống, tựa như ngọn lửa làm bỏng mắt hắn.

Lúc này, hắn chợt cảm thấy cơn đau thấu đến tận xương, không hề giống với cơn đau tột cùng lúc trước.

Đó là đại não của hắn đang bị phân hủy.

Rõ ràng có một lực lượng mãnh mẽ len lỏi vào trong trường năng lượng bị áp chế của hắn.

Hắn biết, đó là tầng năng lượng dùng để xóa đi ký ức của hắn.

Khi tầng năng lượng tìm đến năng lượng nguyên bản lưu giữ ký ức của người máy, và bắt đầu xóa bỏ triệt để — — Cơn đau trở nên tê dại, chút ý thức vẫn còn tồn tại của hắn, bình ổn trở lại một cách khác thường.

Trong giây lát trước khi mất đi ký ức, những việc đã trải qua lại bùng lên, ánh sáng chói lòa trong trường năng lượng của hắn một lần nữa.

Hắn phảng phất nhìn thấy ngày máy móc tấn công, hắn ngồi trong phòng chỉ huy chán đến chết, đợi chờ tướng lĩnh cao cấp của loài người đầu hàng.

Khi đó hắn đang nghĩ gì nhỉ? Ồ, lại là một tinh hệ với tài nguyên cực kỳ phong phú, có lẽ thật sự có thực lực để đánh một trận với loài người hư thể rồi.

Hắn còn cảm thấy áp lực —— Nếu như không phải do hàng rào của kỹ thuật nhảy, hắn suýt nữa còn tưởng sẽ bị thất bại bởi vì loài người nơi đây. Khi đó hắn đặc biệt chú ý đến tên của sĩ quan chỉ huy loài người, Mạnh Hi Tông? Đương nhiên hắn biết, không thể giữ lại người này được.

Rồi sau đó, là lần tỉnh lại sau khi hắn mô phỏng Lâm Tề. Hắn đương nhiên không phải vì thể nghiệm cảm giác của loài người. Nhưng hắn biết rõ tâm lý trốn tránh của loài người — — Với thân thể của loài người, có thể giúp hắn thống trị tinh hệ này dễ dàng hơn.

Hắn còn nhớ rõ căn phòng ngột ngạt, cảm giác choáng váng mờ mịt.

Lại thấy một cô gái.

Cô ấy là màu sáng duy nhất trong căn phòng mờ tối. Mà thứ sáng sủa nhất là mắt của cô.

Rốt cuộc vì sao lại bị một phụ nữ mang thai yếu ớt gây thương tích, lúc này hắn nhớ lại còn thấy khó tin, nhưng lại cam tâm tình nguyện.

Điều hắn nhớ rõ nhất, không phải là nhát dao khiến hắn đau đến chết lặng của cô; Không phải bản lĩnh nhanh nhẹn như thỏ lại đáng yêu của cô; Cũng không phải là quỷ kế giả vờ tin tưởng nhưng thật ra lại là cưỡng chế hắn của cô — — Mà là rung động dữ dội như thể trúng gió của Lâm Tề khi vừa hoàn thành mô phỏng. Ý thức và thân thể chưa phối hợp hoàn toàn đó. Nhưng cô gái kia, cô gái lương thiện đến mức buồn cười kia, nắm chặt hai tay hắn như vậy, dịu dàng khích lệ hắn. Tay cô mềm mại không xương; hơi thở của cô trong veo như hương hoa.

Cho đến hôm nay, cô rõ mồn một trong mắt hắn.

Hình Nghị chợt cảm thấy khổ sở.

Thì ra hắn nhớ tất cả về cô rõ ràng như vậy.

Từ khi bị Mạnh Hi Tông bắt lại đến nay, hắn tưởng rằng tất cả những thứ mình phải chịu đựng, chẳng qua chỉ là cảm nhận khi mô phỏng Lâm Tề. Một khi chết đi sống lại, hắn vẫn là sĩ quan chỉ huy, vẫn là chiến tướng của văn minh cơ giới đầu tiên, dưới một người trên vạn người, lại càng không cảm nhận được “đau khổ” vì yêu một cô gái khi mô phỏng loài người.

Mà khi hắn nhớ tới cô một lần nữa, mới phát hiện ra, người khổ sở không riêng gì Lâm Tề.

Có lẽ còn có Hình Nghị.

Hình Nghị tự cho là không quan tâm, cho nên buông thả mà yêu cô.

Tầng năng lượng tiếp tục tàn sát bừa bãi, rất nhiều ký ức rõ ràng thoáng qua trong nháy mắt.

Hắn thấy cái ngày giết chết Cự Thạch Nhân, cô bị hắn ném ra vũ trị, như thể cánh diều có thể lạc đường bất cứ lúc nào, bồng bềnh lên xuống giữa vũ trụ.

A. . . Lúc đó sao hắn lại dốc sức đến mức quyết tâm như vậy nhỉ? Nếu như sớm biết có một ngày sẽ yêu cô, mười Cự Thạch Nhân hắn cũng rèn cho cô.

Cô lại nổi giận, to gan lớn mật nắm lấy ngực áo quân đội của hắn, hình như muốn đánh hắn à? Nhưng những giọt nước mắt đầy trên mặt, khổ sở động lòng người, lại là cơn mưa rào ngày hạ, lặng lẽ bùng nổ, nhiễu loạn trái tim hắn.

Nhất định là cô khóc quá hấp dẫn, cho nên hắn mới có thể hôn cô. Ngậm lấy làn môi mỏng manh của cô, cắn nuốt đầu lưỡi nho nhỏ của cô.

Hôn sâu như vậy, như thể tình nhân thân mật nhất. Trên đường từ cự thạch trận đến bề mặt tinh cầu Tự Do, hắn không hề buông ra.

Cho đến khi môi cô sưng đỏ, cho đến khi hai người đều thở hổn hển.

Vô cùng gây nghiện.

Điều hắn nhớ rõ nhất, là ngày cô sinh con. Khi đó, nơi tư mật của cô phơi bày trước mặt hắn, hương vị ngọt ngào sâu thẳm như báu vật; từng tiếng kêu đau khẽ khàng kiềm chế của cô khiến lòng hắn hỗn loạn; tóc cô rối tung, mồ hôi phảng phất, đôi môi tái nhợt.

Nhưng cô ôm Hình Dao, cười với hắn như hửng nắng giữa bão tuyết, như hằng tinh lóng lánh.

Thì ra chính là ngày đó, hắn đã lẳng lặng yêu cô, không thể kiềm chế.

Thì ra cô là ánh sáng.

Là ánh sáng có mặt khắp nơi giữa trường năng lượng vụn vỡ của hắn.

Từ nay về sau muốn chiếm giữ, muốn cô mãi mãi thuộc về hắn.

Hắn là người máy sinh ra để chiến đấu, chỉ biết xâm lược, chỉ có chiếm giữ. Nhưng ở trước mặt cô, hắn luôn luôn thất bại thảm hại. Dù cho cô chọc giận hắn, phẫn nộ lột sạch cô cột lên giường; thân thể cô kiều diễm ướt át, cự long của hắn ngẩng đầu dường như không thể khống chế.

Nhưng trước trước những giọt nước mắt của cô, hắn lại có thể chọn dứt người rời đi. Còn chút nữa là hắn có thể dùng cách của loài người để chiếm giữ cô gái bướng bỉnh này.

Nhưng phụ nữ của hắn, khiến hắn mềm lòng, khiến hắn yêu thương, lại không thể thương tổn cô chút nào cả.

Ký ức cuối cùng về cô, lại chỉ có mình hắn.

Hắn mặc quân trang sĩ quan chỉ huy phẳng phiu, cầm ly rượu trong tay, đứng trước sảnh tiệc, đợi chờ với tâm trạng vui sướng.

Giống một người đàn ông loài người, đợi cô gái thương yêu của mình.

Hôm đó hắn nghĩ gì nhỉ?

Ồ, hắn đang nghĩ, hắn tận tay chọn cho cô một bộ váy dài màu đỏ rực. Đó là màu mắt của hắn, cũng là màu máu của cô. Hắn thích cô xinh đẹp như hoa, thích cô rực rỡ chói lòa.

Hắn mong đợi đêm nay, cô như thể một đóa hoa tươi, nở rộ trong lòng hắn; Mong đợi được khiêu vũ với cô, một điệu lại một điệu, ôm chặt như người vợ thân thiết, gắn bó như môi với răng.

Thậm chí hắn còn nghĩ, có thể nên để cô biết, đối với cô, hắn không chỉ có lòng chiếm giữ.

Hắn thích cô, thích cô giống như thể thích hằng tinh; thích cô như thể thích sương sớm mùa xuân.

Đó là hứa hẹn của người máy. Không hề thua kém bất cứ loài người nào, không thua thời gian và sinh mệnh hữu hạn.

Hắn tưởng rằng đêm nay, hắn sẽ nói cho cô biết.

Đúng lúc này, ý thức còn sót lại của hắn càng thêm nặng nề.

Trong cơn mơ hồ, trong khoang thuyền, hắn thấy tất cả tứ chi hài cốt của Lâm Tề đều tan biến vào không khí; hắn cảm thấy tầng năng lượng xâm nhập lạnh lùng vừa thu lại, mang theo tất cả sức mạnh vừa mất đi.

Hắn bỗng không nhớ nổi, hắn vừa mới nhớ lại điều gì?

Một cô gái? Cô ấy là ai?

Là ai ở trong lòng hắn khóc uất ức như vậy, làm cho trái tim hắn như thể bị nước mưa ngày hè trút lên? Ướt sũng đến độ khó có thể bình tĩnh?

Là ai cười với hắn như hằng tinh lóng lánh, làm cho hắn không dời mắt nổi, làm cho hắn say mê trong lúc đó?

Là thân thể mềm mại của ai thơm như mật, làm cho hắn giống một cậu bé ngây ngô, cam chịu đau khổ nhẫn nhịn, cầu còn không được, trăn trở trằn trọc?

Là ai, mặc bộ váy dài đỏ rực, dịu dàng nương tựa cười tươi như hoa trong lòng hắn? Khiêu vũ với hắn từng điệu từng điệu một?

Hắn muốn nói gì với cô? Tấm lòng hết sực chân thành giấu kín dưới vẻ ngoài mạnh bạo? Nếu quan trọng như vậy, sao hắn lại không nghĩ ra?

Nhưng người máy, sao lại có trái tim? Sao lại có tình yêu? Hắn sinh ra để chiến đấu, sinh ra vì Đế Quốc. Hắn chỉ là một bộ máy, sao lại có một ngày sẽ yêu một con người?

Thế giới của hắn chợt lặng yên không thể nào đảo ngược.

Tầng năng lượng tan biến vào không khí; Cơn đau của cơ thể biến mất hầu như không còn. Hắn nghĩ trong cơn mơ hồ, thứ gì đã chết đi vậy? Thứ gì đã lặng lẽ thê lương chết đi trong trường năng lượng của hắn vậy?

Vì sao hắn lại ở đây? Hắn không phải là sĩ quan chỉ huy trung thành nhất của văn minh cơ giới đầu tiên sao? Sao lại có trường năng lượng hỗn loạn như vậy, tâm trạng chấn động rốn ren như cỏ dại trước gió?

Hắn cố gắng thả lỏng ý thức của bản thân, hắn biết trường năng lượng của mình cần say giấc nghỉ ngơi.

Nhưng khoảnh khắc mất đi ý thức đó, hắn lại nghe thấy một giọng nói đàn ông xa lạ, nói ngắt quãng:

“Tôi dùng danh nghĩa trung thành với Đế Quốc thề rằng. . . tuyệt đối không làm hại, không chiếm giữ cô ấy. Trước khi cô ấy chết tự nhiên, tôi cũng sẽ không cải tạo cô ấy. . . Ngoài tôi ra. . . không có ai có thể đối xử với cô ấy tốt hơn cả.”

“Chỉ cần cô ấy trở về. . . tôi sẽ trả tự do cho cô ấy.”

Chỉ cần cô ấy trở về.

Trở về bên tôi.

Bởi vì đó là người duy nhất tôi yêu, người duy nhất tôi quên, trong trăm nghìn năm qua.

Nhưng đó là. . . cái gì?

Vì ý thức vô hình của hắn, đột nhiên như thể gặp phải chấn thương dữ dội, dường như là viết thương thấu tới tận xương tủy, không thể khép lại.

Mà trường năng lượng vốn dĩ đang hấp hối, bỗng nhiên cuộn trào mãnh liệt tán loạn nhưu cuồng phong.

Là điều gì? Rốt cuộc là điều gì?

Điều gì làm cho hắn trăn trở cầu còn không được?

Điều gì làm cho hắn cam tâm tình nguyện sa ngã?

Là điều gì? Tồn trại trong cuộc đời người máy của hắn; Tồn tại trong những năm tháng sống mãi không già không chết về sau. Tình cảm khó dằn ngày đêm mong nhớ.

Hắn không có cơ hội để biết rõ.

Trường năng lượng bùng nổ như hố đen, nuốt hết những ý thức mà hắn phải chống chọi trong đau khổ.

//

17 thoughts on “Kiêu Sủng – Ngoại truyện 8

  1. cứ mỗi lần đọc phiên ngoại xong thì nhân vật nào cũng thấy đáng thương,hic

  2. Hình Nghị bị ngược dã man quá
    Lăng Tranh còn chết được
    Hình Nghị lại sống mãi không già không chết
    Sống mãi với sự trăn trở giày vò vô hình
    Tác giả thật ác quá đi :((

  3. ở bộ DVKCP,e cũng rất thích Minh Hoằng,bộ này cũng thích Hình Nghị,nói chug là nam9 nam phụ đều thích,nhưng nam phụ đã ko đến dc với nữ 9 rùi lại còn bị ngược,thấy bứt rứt trong lòng quá.T.T

  4. ss Loyal ơi, cái con số hiện lên bên cạnh biểu tượng facebook ở phần share this có nghĩa là gì thế?

  5. người đến sau mà! nam phụ của má Mặc thật đáng thương. tội nghiệp nhất là anh TMS.

  6. cô bị hắn ném ra vũ trị, –> ném ra vũ trụ
    lại một lần nữa ĐM lại lấy nươc mắt của mọi người tắm rửa,khâm liệm cho nam phụ. độc ác quá.

  7. Đáng thương thật Để cho Hình Nghị như vậy a, quả là bị hắt hủi a :3 Lúc đầu mình hk có thích Hình Nghị tí tẹo nào cả nhưng mà…

  8. Đọc chương này mới thấy HN cũng ko đáng ghét lắm, thật ra nếu ko có cái màn xóa đi những đứa trả và thai phụ thì HN đối xử với TD cũng ko tính là tệ
    Bất quá MHT khi xóa kí ức có thấy dc ko nhỉ? Nếu thấy anh nổi cơn ghen thì ko biết TD sẽ ntn đây

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s