Kiêu Sủng – Tiền Truyện 4


TIỀN TRUYỆN 4: KIẾP TRƯỚC KIẾP NÀY

Khi đó anh không biết, cô cũng không biết, họ sẽ yêu nhau lần nữa.

Khi Mạnh Hi Tông tỉnh lại, phát hiện nằm trên một boong thuyền chiến hạm màu đen.

Quần áo lam lũ, tứ chi bủn rủn, bụng vô cùng đói, đầu ốc trống rỗng.

Không ít quân nhân đi tới đi lui ở boong thuyền, không ai thèm liếc nhìn anh lấy một cái, anh giống như một thứ bỏ đi. Hình như trong góc có người nói chuyện, nhưng anh nghe không hiểu tiếng nói của bọn họ.

Anh im lặng trong chốc lát, bò dậy khó khăn. Bên cạnh anh có người nói gì đó. Anh ngẩng đầu nhìn tên nhóc kia, lắc đầu, ý bảo mình không hiểu.

Nhưng tên nhóc đó lại bực bội, đẩy anh một cái, ý bảo anh theo hắn đi.

Lần đầu tiên nhìn thấy Giản Mộ An, Mạnh Hi Tông cũng không biết danh tiếng lừng lẫy lão đại Lính Đánh Thuê của hắn. Khi đó, Giản Mộ An giống như một con hồ ly chân chính, dựa vào chiếc ghế salon khổng lồ, mặc quân trang, phanh nút cổ áo, uống đến say khướt, nhìn anh cười nhạt.

“Cậu là dân bản địa của hình tinh này à?” Giản Mộ An hỏi anh, “Tại sao chúng tôi chỉ phát hiện có một mình cậu trên mặt đất.”

“….”

“Thương tích trên người vì sao lại có? Cậu có phải là không quân của Liên Minh tinh hệ Vĩnh Hằng không?”

“….”

Nhìn thấy anh vẫn bình tĩnh, từ đầu đến cuối không nói lời nào, Giản Mộ An vỗ đầu một cái “Cậu không hiểu tôi đang nói gì ư? Đầu heo? Ngu chết được.”

Mạnh Hi Tông vẫn bình tĩnh.

Giản Mộ An thất bại, khoát tay, cho anh rời đi. Rồi nói với người bên cạnh “Nhét đại cậu ta vào phân đội ai cũng được. Phái người theo dõi cậu ta.”

Mạnh Hi Tông nhanh chóng bộc lộ tài năng.

Chưa tới hai tháng, anh đã có thể trao đổi cơ bản với những Lính Đánh Thuê khác. Bản lĩnh không tệ, lá gan lại lớn, một tay mơ lại dám cũng với kẻ kỳ cựu làm nhiệm vụ nguy hiểm nhất, làm việc vô cùng ác độc. Rất nhanh đã có chút danh tiếng trong quân.

Lần thứ hai Giản Mộ An gọi Mạnh Hi Tông đến, Mạnh Hi Tông đã có mười tên thuộc hạ tình nguyện đi theo anh.

“Cậu thật không nhớ được bản thân mình đến từ đâu ư?”

“Đúng vậy.”

“Cậu theo tôi đi. Nhưng nhớ kỹ, tôi căm ghét nhất chính là sự phản bội.”

“Tốt. Tôi cũng như vậy.”

Thời gian mười năm trôi như nước chảy, năm tháng lại như không hề lưu lại dấu vết gì trên gương mặt Mạnh Hi Tông.

Chỉ có điều, bây giờ anh đã là sỹ quan chỉ huy của Lính Đánh Thuê. Còn Giản Mộ An thì mừng rỡ phủi tay, dốc lòng nghiên cứu máy móc kỹ thuật của máy bay chiến đấu.

Bất ngờ anh lại gặp được máy bay chuyên dụng của Thương Trưng. Tên này sắp đến Hi Vọng thành nhậm chức quan lớn, nên len lén dẫn theo người yêu bé nhỏ đi du lịch ở những tinh hệ xa xôi. Mạnh Hi Tông đã mưu đồ với tài nguyên của Liên Minh tinh hệ Vĩnh Hằng từ lâu, nên đã sớm đặt cơ sở ngầm tại tinh cầu này. Hôm nay, vị Cục trưởng trị an mới của tinh cầu lại đụng độ với chủ hạm của sỹ quan chỉ huy Lính Đánh Thuê, còn bày giọng kẻ cả kêu họ nhường đường. Nên đã bị bọn họ trói lại ném đến trạm không gian.

Hi Vọng thành?

Nghe cũng không tệ.

Không chỉ bởi vì nó là thành phố kinh tế phồn hoa nhất Liên Minh, nhìn hình tinh này trên vân đồ tinh hệ, dường như có một sức mạnh khác mơ hồ hấp dẫn Mạnh Hi Tông.

Làm Lính Đành Thuê mười năm, anh cũng hơi nhàm chán. Nên dứt khoát thay thế Thương Trưng đi nhậm chức.

Mạnh Hi Tông ngồi chuyến đặc biệt, lấy thân phận Thương Trưng, đi trên đường phố của thành Hi Vọng phồn vinh. Anh cũng không biết, cùng một ngày, trên một ngọn núi hoang cách ngoại ô khoảng vài chục km, có một người phụ nữ ngủ say được bảo vệ rất nhiều năm, người phụ nữ trong thân thể còn sót lại tinh thể thuộc về anh, bị năng lượng khổng lồ của anh ẩn núp trong cơ thể đánh thức.

Rất nhanh, anh ở thành Hi Vọng như cá gặp nước. Anh vốn cũng chẳng có tâm, nên cứ thoải mái tạo ra thế cục đen ăn đen, làm cho sự gia tăng chênh lệch độ giàu nghèo chia cắt thành phố.

Sau khi Tô Di tỉnh lại, cuộc sống ở khu dân nghèo cũng chẳng khá gì.

Ngôn ngữ bất đồng, không có thân phận, không có kỹ năng. Cô chỉ nhớ được mình còn chưa tốt nghiệp học viện quân đội, ngay cả lý luận quân sự cũng chưa học xong, muốn đi làm rửa chén thuê cũng không ai mướn. Cô không chỉ phải giả bộ câm, còn phải giả bộ ngốc nghếch.

Phải đi nhặt đồ thiu đã ba ngày để ăn, gặp được bà lão nhặt ve chai bán phế phẩm, nhìn cô chằm chằm trong giây lát, thở dài rồi ngoắt ngoắt cô.

Từ đó, cô ở cùng với bà lão trong một căn lều rách nát liêu xiêu, cô học được làm sao tìm được thứ đáng giá trong đống rác, cũng học được cách ăn một ít thức ăn thế nào để sống qua ngày.

“Tô… Di….” Cô nói chuyện với bà lão rất khó khăn “… Tên… Của con…”

Bà lão chỉ gật đầu yên lặng.

Tô Di cũng rất nhanh có thể trao đổi đơn giản với người khác. Dựa vào sự ngoan ngoãn biết điều của cô, cô tìm được công việc trong một nhà hàng nhỏ. Có một số tiền lương cố định ít ỏi, mỗi ngày cô mua cơm cho bà lão, mua quần áo cho cô. Một tháng sau, bà lão cũng qua đời, để lại cho cô ngôi lều rách.

Vốn cho rằng chỉ cần cố gắng mấy năm, là có thể căn bản sống cuộc đời ổn định tại tinh hệ xa lạ này.

Lại bị mấy tên xã hội đen chú ý.

Thật ra thì bọn họ đã theo dõi từ lâu. Con đường này có nhiều cô bé thanh tú, tố chất cũng khá hơn mấy em gái đứng đường. Không ép trở thành gái gọi thì cũng thật xin lỗi với danh tiếng xã hội đen.

Tô Di vừa trốn vừa tránh, nhưng vẫn không trốn thoát. Chủ nhà hàng không muốn vì cô mà đắc tội với xã hội đen, thậm chí bà khuyên cô nên tự nguyện đi làm.

“Kiếm được nhiều tiền, lại dễ, sao không chịu làm?”

Cô không thể làm việc đó. Cho dùng bán thân một đêm còn nhiều tiền hơn một tháng cô kiếm được ở đây, cô cũng không muốn.

Cho nên trốn, giống như một con chuột trốn chui trốn nhũi, ở xó xỉnh trên đường phố Hi Vọng thành. Không ngờ lại gặp tên cầm đầu của băng nhóm xã hội đen cứ bám cô không tha, phải muốn ăn được cô mới cam tâm.

Lúc cô bị bọn xấu dồn đến chân tường thì gặp được Mạnh Hi Tông.

Đêm hôm đó, người đàn ông cao lớn, trầm tĩnh anh tuấn, áo lụa quần là, ngồi trên chiếc xe sang trọng. Còn cô? Một cô gái gầy yếu, quần áo xốc xếch, đầu tóc rối bù, hèn hạ đứng trong bùn lầy.

Anh ở tận trời cao, cô ở tận lòng đất.

Trí nhớ và năng lượng của anh, cùng bị sức mạnh của hố đen áp chế phong ấn. Ngay cả mình là người máy, anh cũng không nhớ được, thì dĩ nhiên làm sao nhớ ra cô.

Cô cũng không nhớ được anh.

Song, cơ thể phụ nữ vẫn mỹ lệ trong đêm gió lạnh lẽo, anh đã làm một hành động mà ngay cả mình cũng không thể ngờ tới. Đó là, anh cởi áo khoác xuống, che đi tấm thân xinh đẹp gầy yếu của cô.

Anh nghĩ, có lẽ vì thân thể mềm mại xinh đẹp như vậy, tựa như một tác phẩm nghê thuật hợp ý với anh, cho nên không muốn làm bẩn, không muốn thấy cô lạnh run trong gió.

Sau đó thì sao? Giết cô?

Nhưng cô lại bắt lấy ống quần của anh, nhỏ giọng cầu xin, nhưng không thể giải thích được lý do để anh giữ cô lại.

Thôi thì cứ giữ lại đi.

Cũng chỉ là một con mèo nhỏ. Anh nghĩ, có lẽ như vậy cũng hay.

Khi đó anh không biết, cô cũng không biết, bọn họ sẽ yêu nhau lần nữa.

Giống như tình yêu và vận mạng của bọn họ trong tỷ năm về trước.

Advertisements

22 thoughts on “Kiêu Sủng – Tiền Truyện 4

  1. ta muốn dài hơn!!!!!!!!!!!! Chỗ này có ngàn rưỡi chữ ah! Hu huTT__TT
    Mình cũng là fan của Giản Mộ An, ông anh lười thấy ớn 🙂

  2. ủa ss ơi, thấy mục lục có phầ n.truyện mà k đọc đc v. òa, bấn loạn mất thôi

  3. vậy là Tô Di đã ngủ hàng ngàn năm chứ ko phải là xuyên đến đây nhỉ ^^
    thích qua .. đây có đc coi là mối tình vượt thời gian ❤

      1. haha, mấy chương sau c phải đi kiếm discovery coi cảnh Trùng x Trùng, để edit H của Đại Bích đây là lá la

      2. hức, sis cũng ko muốn đâu, nhưng tình thế bắt buộc, và sis ko muốn tưởng tượng cảnh ghê rợn đấy :((

  4. Ây! Ko nhắc đến em trai của MHT nhỉ? Tên cứng đầu mê anh zai kia mà rơi vào lưới tình ko biết sẽ ra sao ta?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s